Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Nghe Tương Nhược Lan nhắc tới muội muội, khuôn mặt tuấn tú cao ngạo của Lưu Tử Căng đột nhiên biến sác, gân xanh nổi rõ trên trán, bàn tay nắm chặt thành quyền, biểu hiện vô cùng tức giận.

Đương nhiên Tương Nhược Lan biết vì sao hắn lại tức giận. Trong trí nhớ Tương Nhược Lan và muội muội của Lưu Tử Căng là Lưu Tử Đồng trong một lần tại du viên hội có chút tranh chấp. Tương Nhược Lan đẩy nàng kia xuống nước. Lưu Tử Đồng dù không chết nhưng lại xấu hổ, phẫn uất đến bị bệnh nặng, sau đó cũng không hề xuất hiện trong bất kì buổi yến hội công khai nào. Vì chuyện này, Thái hậu đã cấm túc Tương Nhược Lan ba tháng. Nhưng Tương Nhược Lan cũng không biết hối cải mà còn công khai cười nhạo Lưu Tử Đồng chỉ là chút chuyện nhỏ mà đã huyên náo muốn sống muốn chết.

Cho nên bây giờ Tương Nhược Lan rất hiểu tâm trạng của Lưu Tử Căng, nếu đổi lại là nàng thì đã sớm tiến lên bạt tai đối phương mấy cái rồi.

Lưu Tử Căng thở mạnh vài tiếng mới khống chế được sự tức giận trong lòng, hắn hơi chớp mắt nhìn xuống, lãnh đạm:

- Phu nhân không phải rất rõ ràng sao?

Tương Nhược Lan nhìn hắn nhẹ nhàng nói:

- Chuyện này là lỗi của ta.

Mặc dù người làm sai không phải là nàng nhưng bây giờ nàng phải thừa nhận tất cả hậu quả. Nàng xuyên qua đến nơi này là sự thật. Làm thế nào để dung nhập xã hội này, làm cho mọi người có thể tiếp nhận mình thì cuộc sống mới tốt, đó mới là mục đích nàng theo đuổi. Con người sống phải có bè có bạn, sống một mình, lập dị thì có gì là hạnh phúc.

- Ngươi nói cái gì?

Tương Nhược Lan xin lỗi khiến Lưu Tử Căng giật mình. Nên biết, năm đó Thái hậu muốn Tương Nhược Lan tới cửa xin lỗi nàng vẫn mượn cớ bệnh mà trốn thoát. Chuyện xin lỗi cũng sớm rơi vào quên lãng.

Tương Nhược Lan cười nói:

- Ta nói chuyện này là ta không đúng, trước ta không hiểu chuyện làm tổn thương đến lệnh muội, có cơ hội nhất định sẽ đăng môn xin lỗi.

Thái độ của Tương Nhược Lan khiến Lưu Tử Căng hơi sợ hãi không đoán nổi nàng suy nghĩ gì. Muốn hắn tin tưởng chỉ trong một thời gian ngắn mà một người có thay đổi lớn như vậy thì hắn thà tin bát phụ trước mắt đang đùa cợt mà thôi.

Hắn thản nhiên nói:

- Phu nhân cố tình.

Tương Nhược Lan cười cười, cúi đầu đi qua hắn.

Lúc này, mặt trời dần lặn về phía tây, hồng quang diễm diễm, ánh nắng chiều nhuộm vàng những đình viện.

Mà Tương Nhược Lan như chìm trong ánh sáng vàng rỡ đó, ánh trời chiều bao trùm người nàng, đôi mi cong cong nhìn lên, môi hơi nhếch, eo thon nhỏ. Khi xưa hắn vừa thấy đã sinh chán ghét mà lúc này, dưới tầng sánh sáng lại khiến cho hắn có cảm giác nhu hòa, ấm áp.

Lưu Tử Căng kinh ngạc nhìn Tương Nhược Lan lướt qua, tầm mắt vẫn nhìn theo bóng lưng nàng mà đứng đờ một chỗ.

Tin tức Tương Nhược Lan xoa bóp cho thái phu nhân rất nhanh được truyền đến Cẩm Tú viên.

Lúc Ngọc Liên nói lại tin này cho Vu Thu Nguyệt, nàng ta đang thêu khăn. Nghe Ngọc Liên nói Tương Nhược Lan xoa bóp khiến thái phu nhân ngủ ngon giấc thì tay run lên, kim đâm vào đầu ngón tay khiến một giọt máu chảy ra trên đầu ngón tay trắng như bạch ngọc, phi thường diễm lệ.

- Ai nha! Tiểu thư, người chảy máu rồi.

Ngọc Liên vội vàng lấy ra chiếc khăn của mình băng bó cho Vu Thu Nguyệt.

Vu Thu Nguyệt để tùy ý nàng băng bó, đôi mày đẹp chau lên, nghi hoặc nói:

- Bệnh này của thái phu nhân đã có từ lâu, mỗi khi trời trở lạnh hay gió nổi, trời mưa sẽ lại toàn thân đau đớn, không thể ngủ, đến thái y cũng thúc thủ vô sách. Tương Nhược Lan có bản lãnh gì mà có thể trị được bệnh mà ngay cả thái y cũng không thể trị?

Ngọc Liên vừa giúp nàng băng bó vừa trả lời:

- Lúc ấy Lưu thái y nói Tương Nhược Lan là đem huyệt vị dung hợp với xoa bóp. Lưu thái y còn lớn tiếng khen đây là phương pháp tuyệt diệu.

- Ngay cả Lưu thái y cũng không nhịn được mà khen. Xem ra, Tương Nhược Lan thật sự cũng có chút bản lãnh. Trước đây là ta xem thường nàng. Nếu nàng dựa vào chuyện này khiến thái phu nhân yêu thích thì không phải chuyện tốt gì với ta.

Vu Thu Nguyệt không kìm hãm được mà nắm lấy tay Ngọc Liên đang giúp nàng băng bó, móng tay dài nhọn, cấu chặt vào da thịt Ngọc Liên.

Ngọc Liên bị đau nhưng không dám kêu chỉ đành cắn môi dưới chịu đựng.

Vu Thu Nguyệt trầm ngâm hồi lâu rồi đột nhiên buông tay Ngọc Liên, đứng dậy đi tới trước bàn sách nhanh chóng viết một phong thơi. Sau đó phong kín lại đưa cho Ngọc Liên:

- Ngọc Liên, người bây giờ về nhà một chuyến, đem thư này giao cho ca ca ta. Nhớ là phải tự tay giao đến tay Đại thiếu gia.

Ngọc Liên vươn tay trái nhận thư, nhu thuận đáp vâng. Nói xong xoay người, len lén lau đi vết máu trên mu tay phải.

Vu Thu Nguyệt dặn với theo:

- Đừng lề mề, có gặp mẫu thân ngươi thì cũng đừng chậm chạp.

Thần sắc Ngọc Liên buồn bã, quay đầu lại đáp vâng rồi đi ra ngoài.

Ngọc Liên đi rồi Vu Thu Nguyệt gọi một nha hoàn khác đến nói:

- Đi đến nói với Hầu gia, ta tự tay làm mấy món điểm tâm, mời Hầu gia buổi tối đến đây dùng bữa.

Nha hoàn gật đầu đáp vâng, lui ra ngoài. Vu Thu Nguyệt ngồi trước bàn trang điểm, dụng tâm thay trang phục.

Năm ngày một lần? Ta không tin với ta hắn sẽ không phá lệ!

Vu Thu Nguyệt nhìn gương mặt xinh đẹp trong gương, nhẹ nhàng cười.

Buổi tối, Liên Kiều mang đồ ăn từ bếp trở về hầu hạ Tương Nhược Lan ăn tối. Có lẽ là vì chuyện hôm nay xoa bóp cho thái phu nhân mà Tương Nhược Lan cảm thấy đồ ăn tối nay có phần đặc biệt hơn.

Tương Nhược Lan vừa ăn vừa nghĩ, xem ra nước cờ này là đúng rồi. Sau này nhất định phải khiến thái phu nhân yêu thích mình. Có như thế, cuộc sống ở Hầu phủ sau này mới vững vàng.

Lúc này, Hồng Hạnh đi vào, nhìn Tương Nhược Lan ăn uống vui vẻ không nhịn được mà nói:

- Tiểu thư, vừa rồi Hầu gia đến Cẩm Tú viên.

Tương Nhược Lan ngẩng đầu “A” một tiếng. Đi thì cứ đi, có ai quan tâm.

Hồng Hạnh thấy nàng chẳng coi ra gì, lo lắng nói:

- Tiểu thư, người đã gả vào Hầu phủ bốn ngày rồi, Hầu gia còn chưa đến Thu Đường viện một lần.

Nàng đi tới trước mặt Tương Nhược Lan vươn bốn ngón tay:

- Nhưng đi Cẩm Tú viên đến bốn lần. Xem ra đêm nay lại muốn ở lại đó rồi, tiểu thư, sao người không lo lắng, sốt ruột chút nào thế.

Nàng việc gì phải sốt ruột, nếu hắn muốn đến mới thật sự khiến nàng sốt ruột.

Chính là nghĩ đến Tương Nhược Lan kia có tình với con khỉ đó, mình không thể biểu hiện quá lạnh nhạt được. Nghĩ vậy, nàng buông đũa, tỏ vẻ ưu sầu thở dài:

- Ta sao lại không sốt ruột, nhưng là hắn không đến thì ta có cách nào? Chẳng lẽ ta có thể lôi hắn đến đây.

Hồng Hạnh vội vàng nói:

- Tiểu thư, người phải thường đến những nơi Hầu gia hay đến, thấy Hầu gia thì tiến lên vấn an, sau đó mời hắn đến viện ăn cơm.

Chế tạo cơ hội ngẫu nhiên gặp mặt, cao chiêu nha… Tương Nhược Lan cười như không cười nhìn Hồng Hạnh. Mà Hồng Hạnh bị nàng chăm chú nhìn không tự chủ được mà đỏ mặt.

Lúc này, Ánh Tuyết vẫn đang im lặng đột nhiên nói:

- Tiểu thư, Hồng Hạnh tỷ nói rất đúng, nếu để Vu di nương sinh thứ trưởng tử (con trai đầu tiên nhưng lại là do vợ lẽ sinh)….

Hồng Hạnh lập tức bác:

- Tiểu thư và Hầu gia thành hôn còn chưa được nửa năm, Vu di nương sao có thể có cơ hội sinh hạ hài tử.

Cu quỷ của Đại Lương, trong nửa năm đầu tiên chính thất vào cửa, thiếp thất đều phải dùng thuốc tránh thai để tránh sinh hạ thứ trưởng tử mà áp chính thất. Nhưng nếu qua nửa năm mà chính thất không có thai thì thiếp thất có tư cách mang thai.

Ánh Tuyết nhìn Hồng Hạnh rồi nhìn Tương Nhược Lan nói:

- Vu di nương là quý thiếp thánh thượng ban cho, không phải là thiếp thất bình thường. Hơn nữa, Hầu gia năm nay cũng quá 23, thái phu nhân đã sớm mong ngóng có cháu bế. Nghe nha hoàn Cẩm Tú viên nói, thái phu nhân không để Vu Thu Nguyệt uống thuốc tránh thai.

Hồng Hạnh cả kinh nói:

- Ngươi đừng nói lung tung!

Ánh Tuyết nhìn Tương Nhược Lan:

- Tiểu thư, Ánh Tuyết tuyệt không nói dối, cứ như vậy, không chừng thật sự Vu di nương sẽ sinh hạ tử tự trước tiểu thư.

Hồng Hạnh kinh hãi thất sắc, bưng miệng nói:

- Thế này thì nên làm thế nào?

Thế thì có gì mà lo? Tương Nhược Lan mỉm cười, bọn họ là kẻ có tình, sinh con là chuyện tự nhiên. Nàng chỉ cần thái phu nhân yêu thích thì cho đến khi thái phu nhân trăm năm nàng cũng không cần sợ. Đến lúc con trai Vu Thu Nguyệt kế thừa Hầu phủ thì nàng đến ở điền trang của mình là được.

- Các ngươi yên tâm. Chuyện này ta tự có chủ trương!

Tương Nhược Lan Yên Nhiên nói.

Đúng lúc này Hoa Anh chạy vội vàng, thở không ra hơi, vui vui vẻ vẻ nói:

- Tiểu thư, đi, đi

- Đi cái gì, nói chuyện không đầu không đuôi. Hồng Hạnh giận dữ nói.

Hoa Anh vừa chỉ tay bên ngoài vừa hưng phấn đến đỏ hồng mặt nói:

- Hầu gia đến chỗ Vu di nương ăn tối rồi lại rời đi. Không ở đó ngủ.

- Thật sao? Đôi mắt Hồng Hạnh sáng bừng lên, chắp tay: – cảm ơn trời đất, Bồ Tát bảo vệ.

Ngay cả Ánh Tuyết vốn luôn lạnh nhạt trầm tĩnh cũng không nhịn được mà tươi cười.

Tương Nhược Lan nhìn lũ nha đầu trong phòng cao hứng mà vô lực lắc đầu.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Thế Gia Danh Môn

Avatar
Ngoc Ha07:11 29/11/2019
Nam chính là ai vậy
Avatar
giac mo17:11 28/11/2014
oa cam dong qua,ma nhieu doan cung dau long ghe doc ma thay that tung doan ruot vay ^^oi toi nghiep ong hoang de ca ca qua vi tinh yeu ma co chap .(Ngan Ho =con cao trang)thk
Avatar
Trang to 20:10 27/10/2014
Truyen hay lam cam dong
Avatar
Lâm Phong01:06 04/06/2014
Ngân Hồ là cái gì?
Avatar
Phong Linh Lãng00:06 03/06/2014
Truyện hay lém^_^

BÌNH LUẬN FACEBOOK