Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tương Nhược Lan càng nghĩ càng có cảm giác rằng khả năng này là đúng. Nàng liếc qua gương mặt nghiêm túc của hắn, đột nhiên có cảm giác khuôn mặt này càng nhìn càng có cảm giác vui vẻ, trong lòng thầm rộn rã.

Cảm giác được ánh mắt quỷ dị nhìn hắn từ đầu tới chân, Cận Thiệu Khang đột nhiên thấy cả người run lên, lông tơ dựng đứng.

Thái phu nhân cảm giác khí lực trên tay Tương Nhược Lan càng lúc càng yếu đi liền dứt khoát ngừng lại, ngồi lên nhìn nàng, cười nói:

- Hôm nay, ngươi cũng mệt mỏi rồi, làm đến đây thôi. Mấy hôm nay nhờ có ngươi mà ta cảm giác tốt hơn rất nhiều rồi. Chắc đêm nay cũng ngủ ngon thôi.

Vừa cầm tay nàng vừa sai Liễu Nguyệt bưng một cái ghế xuống cho Tương Nhược Lan nghỉ ngơi.

Liễu Nguyệt bưng một cái ghế đến bên gường, đặt gần chỗ Cận Thiệu Khang ngồi.

Tương Nhược Lan quả thật mệt muốn chết nên cũng không khách khí, ngồi luôn xuống ghế. Bên tai nghe hai mẫu thân con Cận Thiệu Khang nhỏ giọng trò chuyện, âm thanh đều đều nghe thế nào cũng giống như đang ru người khác ngủ.

Bên kia, từ lúc Tương Nhược Lan ngồi xuống cạnh hắn, Cận Thiệu Khang trong lòng có chút không yên. Vừa nói chuyện với mẫu thân mà lực chú ý lại rơi vào vị trí bên cạnh đến quá nửa. Hắn nhịn xuống việc muốn quay lại nhìn nàng mà cũng không rõ vì sao, tự thấy kì lạ, không tự nhiên.

Trong lòng không khỏi kinh ngạc, rõ ràng là chính mình không thèm để ý, thậm chí là chán ghét mà sao đột nhiên lại có cảm giác này.

- Tháng sau là sinh nhật Hoàng hậu, đến lúc đó yến hội của Hoàng hậu, Nhược Lan là hầu phu nhân tất nhiên phải xuất tịch (xuất hiện), còn một tháng nữa, chắc hẳn Tương Nhược Lan sẽ học quy củ được tốt rồi.

Thái phu nhân vừa kéo tay con vừa nhẹ nhàng nói.

- Vâng, con biết. Chỉ là lễ vật mừng sinh nhật thì vẫn phải phiền mẫu thân phí tâm.

Trong không khí có một cỗ hương thơm nhàn nhạt như có như không, giống như một sợi dây vô hình quấn quanh tim hắn.

Thái phu nhân cười nói:

- Hôm nay đã giúp con lấy vợ rồi, hy vọng không bao lâu sẽ được nhàn rỗi.

- Khiến mẫu thân lao khổ đều là con bất hiếu.

Loại hương thơm này rất đặc biệt, nhàn nhạt, thanh tân không giống mùi hương của Vu Thu Nguyệt, không biết nàng dùng hương thơm gì?

- Trầm mụ mụ nói, Nhược Lan học quy củ rất chịu khó, nói như vậy chắc mười ngày sau xuất tịch trà hội hẳn không có vấn đề gì, Nhược Lan ngươi nói có đúng hay không?

Thái phu nhân nhìn về phía Nhược Lan, Cận Thiệu Khang vì lời nói của bà mà cũng quay đầu nhìn.

Vừa nhìn sang… hai người đều ngẩn ra.

Chỉ thấy Tương Nhược Lan tựa đầu lên thành ghết, hai mắt khép hờ, mi vũ (lông mày) giãn ra, đôi môi phong nhuận hơi hé mở, tiếng hít thở đều đều, ngủ có vẻ rất ngon.

Ý nghĩ đầu tiên trong lòng Cận Thiệu Khang là: nàng quả thật là mệt như thế?

Nhưng lập tức lại nhíu mày nói:

- Sao lại ngủ trong này thành cái dạng gì nữa, ba ngày học quy củ mà vẫn thế sao?

Nha hoàn trong phòng thái phu nhân từ trước đến nay chưa bao giờ thấy chủ tử nào có thể dựa vào ghế mà ngủ được, tất cả đều choáng váng.

Mà Hồng Hạnh từ khi Cận Thiệu Khang bước vào thì tất cả tâm tư đều chỉ để ý đến hăn, căn bản là không chú ý đến Tương Nhược Lan ra sao. Lúc này đột nhiên thấy Cận Thiệu Khang tức giận nói mới tỉnh táo lại, nhớ ra mình là nha hoàn thân cận nên vội đến bên Tương Nhược Lan, định đánh thức nàng.

Nhưng thái phu nhân đột nhiên nói:

- Nhẹ thôi, đừng dọa nàng.

Hồng Hạnh gật đầu, khom lưng, nhẹ vỗ bả vai Tương Nhược Lan, nhỏ giọng đánh thức nàng.

Tương Nhược Lan đang mơ mộng đẹp, bị Hồng Hạnh quấy rầy có chút khó chịu, nhíu nhíu mi, nhắm chặt mắt mà làu bàu.

Thái phu nhân thây vậy cười cười lắc đầu rồi thở dài một tiếng, nhẹ nhàng nói:

- Đứa nhỏ này quả là quá mệt mỏi rồi… sau đó nhìn về phía Cận Thiệu Khang: – Làm khó nàng mệt mỏi như thế vẫn sợ ta không ngủ được mà vội tới đây xoa bóp. Tấm lòng này khó mà có được. Về phần quy củ, cứ chậm rãi mà học, sao có thể chốc lát mà học hết được. Muội muội con từ khi bắt đầu hiểu chuyện đã học nhưng cũng phải mất vài năm mới hiểu hết tất cả lễ tiết. Không nên vì trong lòng có thành kiến với nàng mà yêu cầu hà khắc.

Cận Thiệu Khang nhìn Tương Nhược Lan chậm rãi tỉnh lại, nhìn khuôn mặt nàng lộ ra đầy vẻ mệt mỏi, khẽ hừ một tiếng rồi cũng không nói gì.

Tương Nhược Lan tỉnh lại mới phát hiện mình bất tri bất giác ngủ gật. Nàng biết đây chính là một hành vi thất lễ, vội vàng đứng dậy tạ lỗi với thái phu nhân nhưng cũng không nhìn Cận Thiệu Khang, tránh bản thân thêm sốt ruột, lo lắng.

Thái phu nhân cũng không nói gì, thấy nàng mệt mỏi liền sai nàng trở về nghỉ ngơi sớm, Tương Nhược Lan hành lễ với thái phu nhân và Cận Thiệu Khang rồi rời khỏi Tùng Hương viện.

Tương Nhược Lan đi rồi, Cận Thiệu Khang cũng không ở lại lâu. Ra khỏi Tùng Hương Viện, nô tài thân cận Trữ An đang cầm đèn lồng tiến lên đón:

- Gia. Đêm nay đi nơi nào?

Trữ An theo hầu Cận Thiệu Khang đã lâu đương nhiên nắm bắt được quy luật cuộc sống của hắn, tính toán, hôm nay là vừa năm ngày.

Cận Thiệu Khang từ nhỏ đã luyện võ, sư phụ hắn dạy hắn tu tâm dưỡng tính, với việc nam nữ cũng không nhiều hứng thú. Sở dĩ năm ngày một lần là vì sự phụ hắn dựa theo thể chất hắn mà tính, nói rằng quy luật này có ích cho thân thể của hắn, đồng thời cũng không làm cho hắn trầm mê trong nữ sắc.

Từ khi hắn bắt đầu hiểu chuyện, mẫu thân đã an bài cho hắn hai nha hoàn thông phòng, hắn vẫn duy trì quy củ này.

Bây giờ, cho dù mẫu thân nóng lòng muốn bế cháu nhưng hắn cũng không hề có ý phá lệ.

Lúc Trữ An nói thì bọn hắn đang đứng trước Tùng Hương viện, đi bên trái là Sở Thiên các có Hoa Thanh và Nhược Lâm, bên phải là Thu Đường viện, bên trái là Cẩm Tú viên.

Cận Thiệu Khang suy nghĩ, nha hoàn bây giờ vẫn phải dùng thuốc tránh thai, tự nhiên là không thể mang thai mà Tương Nhược Lan… Hắn trong lòng cả kinh! Sao lại nghĩ đến nàng, ngày lấy nàng hắn cũng đã muốn vĩnh viễn không bao giờ vào phòng nàng.

Giống như là tự đánh cược, Cận Thiệu Khang bước vội về phía trước.

- Đi Cẩm Tú viên!

***

Qua một đêm nghỉ ngơi, Tương Nhược Lan có tinh thần hơn, mệt nhọc cũng tan biến.

Tương Nhược Lan day day eo, cảm thán trong lòng, tuổi còn trẻ thật tốt!

Hồng Hạnh, Ánh Tuyết tiến vào hầu hạ Tương Nhược Lan rời giường. Đến khi Tương Nhược Lan chuẩn bị xong xuôi, đột nhiên Hồng Hạnh mở tủ lấy ra chiếc roi da thô ráp, đen sì nhét vào tay Tương Nhược Lan.

Roi da này nàng biết, đây là do cha Tương Nhược Lan tự tay làm cho nàng chiếc roi ngựa. Chỉ là không nghĩ tới nó là thứ hung khí để con gái coi thường người khác sau này. Lúc đầu, khi Tương Nhược Lan vừa xuyên đến đây, Cận Thiệu Khang cầm trong tay là chiếc roi da này.

- Để làm gì?

Tương Nhược Lan cầm bì roi da khó hiểu nhìn Hồng Hạnh. Ngoài nàng, bọn nha hoàn đều hiểu ý tức của Hồng Hạnh, ai nấy vẻ mặt đều không đồng ý.

- Tiểu thư, nếu hai vị mụ mụ vẫn cố ý làm khó dễ người, không bằng cho các nàng nhìn một chút. Nếu không các nàng vẫn sẽ coi thường người đó!

Hồng Hạnh nhướng cao mày mà nói.

Tương Nhược Lan quăng roi da một cái, chiếc roi như con linh xà linh động, như là có linh tính mà di động. Một cảm giác quen thuộc đột nhiên tiến tới. Tương Nhược Lan thuần thục vung vài cái phát hiện Nhược Lan kia dùng roi rất có công phu thâm hậu, roi da linh động rất có chương pháp hiển nhiên là đã từng khổ luyện.

Tương Nhược Lan trong lòng vui vẻ, không nghĩ tới lại còn có bản lãnh này. Nếu sau này thực sự bị người coi thường cũng không rơi vào cảnh không có cách đánh trả rồi.

Chơi một lúc, Tương Nhược Lan đưa roi lại cho Ánh Tuyết. Không để ý đến bọn nha hoàn trong phòng đều đang kinh ngạc.

Dùng roi uy hiếp mụ mụ? Nàng cũng không phải là Tiểu Yến Tử! Tiểu Yến Tử có thể đánh Dung ma ma vì nàng có Càn Long dung túng, bên người có Ngũ A Ca che chở, còn mình? Ngay cả người duy nhất có thể dựa vào là Thái hậu cũng không để ý đến mình nữa…

Cho nên nàng không thể làm loạn!

Nhưng mà, Hồng Hạnh nói đúng, nàng cũng không thể để hai mụ mụ kia tùy tiện làm khó.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Thế Gia Danh Môn

Avatar
Ngoc Ha07:11 29/11/2019
Nam chính là ai vậy
Avatar
giac mo17:11 28/11/2014
oa cam dong qua,ma nhieu doan cung dau long ghe doc ma thay that tung doan ruot vay ^^oi toi nghiep ong hoang de ca ca qua vi tinh yeu ma co chap .(Ngan Ho =con cao trang)thk
Avatar
Trang to 20:10 27/10/2014
Truyen hay lam cam dong
Avatar
Lâm Phong01:06 04/06/2014
Ngân Hồ là cái gì?
Avatar
Phong Linh Lãng00:06 03/06/2014
Truyện hay lém^_^

BÌNH LUẬN FACEBOOK