Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Trong cung đều bàn tán Lệ quý phi mới được tấn phong vô cùng được sủng ái. Chẳng những được ban thưởng ở một mình một cung điện, hơn nữa thái giám, cung nữ hầu hạ đều là những người bên cạnh Hoàng thượng được Hoàng công công sai tới. Đến ngay cả Thục phi từng được sủng như thế cũng chưa từng được Hoàng thượng chiếu cố như vậy.

Các phi tần trong cung nhắc tới Lệ quý nhân này đều vừa đố vừa kỵ.

Nhưng là trong Trường xuân cung mà ai nấy ghen tỵ, Lệ quý nhân Tương Phinh Đình một thân hoa lệ nhưng cả người run rẩy quỳ trên mặt đất. Cách đó không xa, một thân ảnh cao lớn màu vang quay lưng về phía nàng, cả người toát ra một hơi thở lạnh băng khiến người ta rét lạnh đến tận xương tủy.

- Hoàng... Hoàng thượng...

Tương Phinh Đình run rẩy dập đầu. Từ sau hôm đó, mỗi lần nhìn thấy hắn nàng không nhịn được mà run rẩy cả người.

Cảnh tuyên đế xoay người lại, nhìn nàng quỳ trên mặt đất, sắc mặt âm trầm, hắn lạnh lùng nói:

- Lệ quý nhân, hôm nay trẫm tha cho ngươi một mạng, chỉ cần ngươi giữ đúng bổn phận, ngươi vĩnh viễn là phi tần, những gì thuộc về ngươi thì sẽ không thiếu đi một phân!

Trở thành cung phi của Hoàng thượng là điều Tương Phinh Đình nằm mơ cũng muốn. Nhưng hôm nay mộng ước đã thành, trong lòng nàng lại chẳng có bất kì vui mừng gì, chỉ có sự sợ hãi vô hạn.

- Tạ ơn...... Tạ ơn Hoàng thượng, thần thiếp...... Thần thiếp biết nên làm như thế nào!

Tương Phinh Đình rất muốn mình tỉnh táo lại nhưng ngay cả hàm răng cũng không chịu khống chế mà run lên.

- Ngươi có thể hiểu là tốt nhất!

Cảnh tuyên đế cười lạnh một tiếng:

- Nhưng trẫm vẫn phải nhắc nhở ngươi một câu. Đừng có mang tâm tư quỷ gì, hơn nữa nên cầu thần bái phật cho chuyện đó không bị truyền ra ngoài. Nếu không, giả sử đến ngày đó, bất kể có liên quan đến ngươi hay không...

Hắn hơi cúi đầu, giọng nói lãnh lệ, sắc như đao:

- Điều đầu tiên trẫm làm là lấy mạng của ngươi!

Tương Phinh Đình sợ đến mồ hôi lạnh tướt ra, vội vàng dập đầu thề:

- Không đâu, thần thiếp một chữ cũng sẽ không nói.

- Cả đời này tốt nhất ngươi nên thanh tỉnh một chút, không nên uống rượu cũng không nên nói mơ, tránh để hồ đồ mà tống đi cái mạng của mình.

Tương Phinh Đình cuống quít dập đầu:

- Thần thiếp hiểu, thần thiếp nhất định giờ giờ phút phút nhắc nhở chính mình!

Cảnh tuyên đế ừ một tiếng, vung tay áo rồi xoay người rời khỏi Trường xuân cung.

Mãi cho đến khi bóng dáng màu vàng hoàn toàn biến mất trong tầm mắt, Tương Phinh Đình mới thở dài một hơi, co quắp ngã xuống đất, nước mắt rơi xuống. Nàng cắn môi dưới không dám khóc lớn tiếng, bởi vì nàng biết, chung quanh đều là người của Hoàng thượng! Nàng ngẩng đầu nhìn cung điện hoa lệ nhưng nước mắt càng rơi nhiều hơn.

Tuyển tú náo nhiệt cuối cùng kết thúc. Thời gian rất nhanh đã lại sang tháng, khí trời se lạnh, sớm muộn gì đại hàn cũng tới.

Bệnh của thái phu nhân đến thời tiết này sẽ phát bệnh, vô cùng khó chịu

Từ hôm trước trở giời, đùi thái phu nhân đã mỏi, cả người bắt đầu đau đớn. Trước kia đều có Tương Nhược Lan xoa bóp cho bà, sau đó Tương Nhược Lan đem phương pháp dạy lại cho Liễu Nguyệt để Liễu Nguyệt có thể thường xuyên giúp thái phu nhân giãn gân cốt. Nhưng lần này đau đớn hơn trước rất nhiều, Liễu Nguyệt xoa bóp cũng chẳng có mấy tác dụng, thái phu nhân cả đêm vẫn đau đớn, uống thuốc của Lưu thái y cũng không khá lên bao nhiêu.

Liễu Nguyệt thấy thái phu nhân khó chịu thì đề nghị:

- Thái phu nhân, hay là mời phu nhân đến đây đi, chắc phu nhân sẽ có cách.

Thái phu nhân nằm trên giường, đau đến rên rỉ nhưng vẫn cắn răng nói:

- Đừng gọi nàng! Đau nhiều năm như vậy ta đều chịu được, ta không tin lần này không được mà phải cầu nàng.

Quan hệ với con dâu xé ra thành thế này, thái phu nhân muốn thể diện, đương nhiên là không muốn xuống thang trước.

Huynh muội Cận Thiệu Khang đứng bên giường đều rất hoảng sợ, hận không thể chịu khổ thay mẫu thân. Cận Yên Nhiên ngồi ở bên giường, lau nước mắt nói:

- Mẫu thân, người cần gì cố chấp để cho chính mình chịu tội, đại tẩu là nhi tức của người, cho dù sai nàng làm chút chuyện cũng là đúng! Để ta sai người đến bảo nàng!

Vừa nói vừa quay đầu lại sai nha hoàn bên người mình đi gọi Tương Nhược Lan, nhưng thái phu nhân vội vàng giữ nàng lại:

- Quên đi, đừng gọi nàng, như vậy càng khiến nàng được thể, cho là Cận gia chúng ta không có nàng không được, ngươi xem gần đây nàng kiêu ngạo thành cái dạng gì, ngươi xem đại ca ngươi thành cái dạng gì rồi...

Cận Yên Nhiên quay đầu lại nhìn Cận Thiệu Khang một cái, chỉ thấy hắn khuôn mặt tiều tụy, mắt thâm quầng, cả người gầy đi không ít, trong lòng càng thêm khó chịu:

- Chuyện sao biến thành như vậy, lúc đó rõ ràng nàng nhất định phải gả vào Cận gia, bây giờ lại hành hạ ca ca như vậy

Cận Thiệu Khang không nhịn được nói:

- Yên Nhiên, đừng nói như vậy, dạo này ta vì bận rộn công việc...

Còn chưa nói xong thái phu nhân đã tức đến run lên:

- Ngươi nghe xem! Ngươi nghe xem! Hầu gia thật là con của ta? Đến bây giờ ngươi còn muốn nói đỡ cho người đàn bà đó? Nàng có chỗ dựa vững chắc, ta không có cách nào trị nàng. Nhưng Hầu gia, ngươi thanh tỉnh một chút cho mẫu thân được không? Lần này các ngươi ai cũng đừng đi cầu nàng, ta đau đến chết cũng không cúi đầu với nàng!

Tính cách của thái phu nhân ai nấy đều biết, một khi đã quyết bất luận ai khuyên bảo cũng vô dụng. Đang lúc mọi người không biết nên làm gì thì ngoài cửa đột nhiên vang lên giọng nói trong trẻo.

- Mẫu thân, người dù có tức giận con dâu thế nào cũng không nên để cơ thể chịu khổ sở.

Cận Thiệu Khang nghe giọng nói này, trong lòng loạn lên, vội vàng quay đầu lại, chỉ thấy ngoài cửa, Tương Nhược Lan mặc chiếc váy màu sáng, tay cầm theo một chiếc thùng gỗ nhỏ cười đứng nơi đó.

Tính ra đã mười ngày chưa gặp nàng, sao trông nàng gầy đi không ít, lũ nha hoàn đó hầu hạ thế nào vậy! Cận Thiệu Khang nhíu mày.

Như là cảm giác được ánh mắt của hắn, Tương Nhược Lan nhìn lại, hai mắt như trước sáng ngời trong suốt, chỉ là ánh mắt nhìn hắn chứa một tâm tình khó hiểu khiến tim hắn dựng lên.

Bên kia, thái phu nhân thấy là Tương Nhược Lan, quay đầu vào, lạnh lùng nói:

- Ngươi tới đây làm cái gì?

Cận Yên Nhiên đứng lên, do dự một hồi, vẫn thấp giọng kêu một tiếng:

- Đại tẩu.

Tương Nhược Lan tới hành lễ với thái phu nhân rồi nói:

- Nghe nói thân thể thái phu nhân không thoải mái, con dâu đặc biệt đến xem xem có thể giúp gì không?

Thái phu nhân quay đầu, nhìn nàng một cái, khẽ hừ một tiếng, lạnh lùng nói:

- Không cần đâu, ngươi về đi, ta không sao.

Nếu đổi lại là người khác, Tương Nhược Lan nhất định quay đầu đi. Chẳng ai lấy mặt nóng của mình đi dán vào cái mông lạnh của người ta. Nhưng nàng biết, thái phu nhân còn đang tức giận với nàng. Với lập trường của bà mà nói, bà hoàn toàn có thể tức giận, bây giờ bà đau thành như thế, nàng sao có thể khoanh tay đứng nhìn?

Huống hồ, trước thái phu nhân đối xử với nàng rất tốt. Huống hồ, bà là mẫu thân của hắn...

Tương Nhược Lan đi lên trước, cầm thùng gỗ nhỏ trong tay đặt ở bên giường, cũng không để ý sắc mặt thái phu nhân, quay đầu sai Liễu Nguyệt:

- Đốt một cái lò lửa trong phòng, chút nữa thái phu nhân cởi quần áo có thể sẽ bị lạnh

Liễu Nguyệt biết bản lãnh của nàng, theo lời nàng mà làm

Thái phu nhân kêu lên:

- Ta nói rồi không cần ngươi quan tâm, ngươi đi ra ngoài!

Tương Nhược Lan làm như không nghe thấy, đi tới bên người Cận Thiệu Khang.

Nhìn người ngày nhớ đêm mong đứng trước mắt, tim Cận Thiệu Khang đột nhiên đập loạn không thể khống chế. Mấy ngày qua, hắn không phải không tức giận, không phải không oán phẫn, hắn thậm chí còn thề sẽ không đặt chân tới Thu đường viện nữa, vứt nàng về sau đầu, không để nàng khống chế nữa. Nhưng một khắc này, nhìn đôi mắt như hắc ngọc của nàng, tất cả sự oán phẫn, không cam tâm cũng không biết chạy đi đâu.

Nhưng mà, tâm tình đó hắn đều chôn ở đáy lòng, nét mặt không lộ ra một tia gì.

Lòng Tương Nhược Lan cũng không bình tĩnh được, mười ngày không gặp, tựa hồ hắn đã hoàn toàn buông tay, ánh mắt lãnh đạm như vậy...

Giọng nàng có chút khô khốc:

- Hầu gia, chút nữa ta trị liệu cho mẫu thân thì phải cởi y phục, vẫn xin Hầu gia tránh đi.

Cận Thiệu Khang nhìn nàng, ngực như là bị cái gì đè nén mà khó chịu vô cùng, hắn gật đầu, xoay người rời đi.

Tương Nhược Lan nhìn bóng lưng hắn, bĩu bĩu môi, nói một câu thì chết chắc? Trong lòng có chút chua xót.

Bên kia, thái phu nhân bởi vì thân thể bị đau mà tính tình vô cùng nóng nảy, bà lại kêu:

- Liễu Nguyệt, ngươi là nha hoàn của ta hay là của nàng mà nghe lời nàng như vậy! Ta còn chưa chết ngươi đã tìm được chủ mới rồi?

Liễu Nguyệt ủy khuất rơi nước mắt, vẫn theo Tương Nhược Lan bảo mà mang lên một cái bếp lò.

Trong phòng dần ấm lên.

Tương Nhược Lan đứng một bên rửa tay chuẩn bị, bất kể thái phu nhân nói cái gì, nàng cũng không để ý, cũng không tức giận.

Rửa tay xong, Tương Nhược Lan đi tới bên giường, bảo Liễu Nguyệt giúp đỡ nàng cởi y phục của thái phu nhân ra. Thái phu nhân tức giận, nói cái gì cũng không phối hợp.

- Ta nói rồi không cần ngươi lo, không cần ngươi giả mù sa mưa! Nếu thật sự ngươi đem chúng ta đặt trong lòng sao có thể làm ra việc này, để cho Hầu gia lại thành trò cười trong mắt mọi người.

Tiếp theo vung tay bại tai Liễu Nguyệt, chỉ vào nàng mắng:

- Nô tài chết bầm, ngươi còn mơ hồ không nhận rõ chủ tử, ngày mai ta đuổi ngươi ra ngoài!

Bên cạnh, Cận Yên Nhiên chưa từng thấy mâu thân phát hỏa lớn như thế bao giờ. Nàng quỳ gối bên giường sắp khóc.

Tương Nhược Lan không thể nhịn được nữa, nàng ngừng tay, nhìn thái phu nhân, lạnh lùng nói:

- Mẫu thân, bây giờ người làm thế này là vì cái gì? Vì khiến chính mình khó chịu, khiến Yên Nhiên khó chịu, khiến Hầu gia khó chịu, hay là khiến con dâu khó chịu? Ta nói cho ngươi, ta có khó chịu thế nào cũng không so được với Yên Nhiên, Hầu gia. Ngươi nhìn Yên Nhiên đi. Thái phu nhân, ngươi vì phát tiết cơn giận với ta mà không để ý đến cảm nhận của bọn họ? Nếu ngươi thật sự không cần ta, ta lập tức đi! Đến lúc đó nhìn xem người khó chịu, lo lắng nhất là ai!

Thái phu nhân chỉ vào nàng, tức giận đến phát run:

- Làm càn, ngươi dám nói như vậy với trưởng bối!

Cận Yên Nhiên kéo áo Tương Nhược Lan, khóc ròng nói:

- Đại tẩu, ngươi nói ít đi một câu

Sau đó lại nhào tới cạnh thái phu nhân, khóc ròng nói:

- Mẫu thân, Yên Nhiên còn có thể ở nhà được bao lâu? Yên Nhiên chỉ mong thấy mẫu thân khỏe mạnh. Mẫu thân, người để đại tẩu chữa bệnh đi, để cho Yên Nhiên trước khi đi có thể thấy mẫu thân khỏe mạnh Yên Nhiên mới an tâm.

Thái phu nhân cũng không nhịn được mà rơi nước mắt, bà vuốt đầu nữ nhi, nhẹ nhàng gật đầu.

Tương Nhược Lan lúc này mới đi tới cùng Liễu Nguyệt giúp thái phu nhân cởi quần áo, Tương Nhược Lan đầu tiên đổ thuốc lên người bà rồi bắt đầu xoa bóp. Liễu Nguyệt đứng một bên nói:

- Ta cũng vẫn xoa bóp cho thái phu nhân như vậy nhưng đều vô dụng.

Tương Nhược Lan vừa làm vừa nói:

- Đầu tiên phải đúng vị trí huyệt vị, nếu không đúng đương nhiên vô dụng, tiếp theo lực đạo cũng phải thích hợp, quá nặng không được, quá nhẹ cũng không có hiệu quả. Nhưng mà, lần này bệnh của thái phu nhân rất nghiêm trọng, chỉ xoa bóp không cũng không hết được, cũng không thể trách ngươi.

Nghe đến đó, thái phu nhân hừ lạnh một tiếng:

- Ta xem xem ngươi còn có bản lãnh gì!

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Thế Gia Danh Môn

Avatar
Ngoc Ha07:11 29/11/2019
Nam chính là ai vậy
Avatar
giac mo17:11 28/11/2014
oa cam dong qua,ma nhieu doan cung dau long ghe doc ma thay that tung doan ruot vay ^^oi toi nghiep ong hoang de ca ca qua vi tinh yeu ma co chap .(Ngan Ho =con cao trang)thk
Avatar
Trang to 20:10 27/10/2014
Truyen hay lam cam dong
Avatar
Lâm Phong01:06 04/06/2014
Ngân Hồ là cái gì?
Avatar
Phong Linh Lãng00:06 03/06/2014
Truyện hay lém^_^

BÌNH LUẬN FACEBOOK