Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Cảnh tuyên đế Lý Đồng Chiêu vừa sinh ra đã là hoàng tử, 10 tuổi thì được lập làm thái tử, hai mươi tuổi đăng cơ trở thành Thiên tử, từ nhỏ thông minh cơ trí, rất được tiên đế sủng ái. Từ khi làm thái tử đến lúc đăng cơ có thể nói là xuôi chèo mát mái. 25 năm trên đời, hắn muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, trừ tiên đế, hắn chưa từng sợ hãi một ai. Hắn vẫn luôn đứng trên cao mà nhìn xuống mọi người, tất cả đều trung thành, tôn kính, kính sợ, phục tùng thậm chí là ái mộ hắn, không muốn xa lánh hắn là chuyện đương nhiên, chưa ai dám ngỗ nghịch với hắn, lại càng đừng nói đến chuyện lừa gạt hắn.

Cho nên khi hắn biết được Tương Nhược Lan vẫn luôn lừa gạt hắn, trăm phương ngàn kế để thoát khỏi hắn thì hắn mới có thể tức giận như thế.

Tương Nhược Lan nàng là cái gì, đẹp không đẹp, tài không tài, chỉ là biết chút y thuật mà đã không coi hắn vào mắt? Có thể trở thành cung phi của hắn là điều biết bao cung nữ mơ tưởng, nàng dám không thèm, nghĩ mọi cách để lấy nam nhân khác?

Sự tôn nghiêm của đế vương, sự tôn nghiêm của nam nhân khiến hắn không thể chấp nhận được chuyện này. Nếu đổi là nữ tử khác có lẽ hắn sẽ tìm cớ gì đó giết nàng, chuyện này với hắn mà nói chỉ là việc nhỏ. Nhưng chẳng biết tại sao, hắn lại không thích xử lý nàng nhẹ nhàng như thế, hắn càng muốn như thế này, từ từ hành hạ nàng, nhìn nàng tức giận đến phát run nhưng không thể không cắn răng chịu đựng, điều này khiến hắn thấy rất thú vị, rất kích thích, giống như là thợ săn đuổi con mồi, chậm rãi hưởng thụ niềm vui khi thấy con mồi giãy dụa.

Trước khi tiên đế băng hà, hắn vẫn luôn rất quy củ, tuân thủ lễ nghi, như vậy mặc dù chiếm được sự sủng ái của tiên đế nhưng cuộc sống đó vô cùng nhàm chán. Đàn bà trong cung đẹp muôn hình vạn trạng nhưng nhất của nhất động của bọn họ đều như rập khuôn mà ra. Trước hắn rất thưởng thức sự đoan trang này, nhưng càng lâu càng thấy nhàm chán. Bây giờ, mỗi ngày có thể đùa giỡn Tương Nhược Lan, thật là thể nghiệm mới vô cùng thú vị.

Vốn hắn cũng không nghĩ thật sự sẽ làm gì nàng, dù sao Tương Nhược Lan cũng là thê tử của thần tử, lại được Thái hậu rất sủng ái, nếu muốn làm gì vượt quá giới hạn thì hắn vẫn phải nghĩ đến hậu quả. Chỉ đùa nàng một chút để sự tức giận trong lòng phát tiết ra là được.

Nhưng không ngờ nàng dám phản kháng, nàng dám cắn hắn! Nàng dựa vào cái gì!

Cảnh tuyên đế trong miệng toàn mùi máu tươi, đầu lưỡi đau đến tê dại, trong lòng hắn căm giận ngút trời.

Hắn chỉ vào Tương Nhược Lan, hung hăng nói:

- Tương Nhược Lan, nàng dám cắn trẫm! Nàng có tin trẫm lấy mạng ngươi!

Nàng sợ chết, nhưng để tránh chết, nàng đã nhẫn nại hắn, khẩn cầu hắn, nhưng thế không có nghĩa là nàng vẫn sẽ nhẫn nại như thế, ai cũng có giới hạn của nó, hắn quá đáng. Nàng chưa bao giờ sợ hắn, nàng cũng càng không muốn nhẫn nhịn chịu đựng nữa.

- Hoàng thượng, mỗi ngày ngươi đùa bỡn ta như vậy, cảm giác rất vui đúng không? Ngươi cũng chỉ dựa vào thân phận của ngươi mà thôi, ngươi thế này thì gọi là gì, là cậy mạnh ép kẻ yếu! Đây là chuyện một minh quân nên làm? Mỗi ngày ngươi không còn chuyện gì để làm? Chỉ nghĩ được cách làm thế nào để khiến ta khó chịu, khiến ta khó xử! Hoàng thượng, ngươi đúng là minh quân thiên cổ khó gặp.

Tương Nhược Lan nhìn hắn nhẹ nhàng cười, tươi cười lại tràn ngập châm chọc.

Cảnh tuyên đế mở to mắt nhìn, quả thực không dám tin vào tai mình:

- Làm càn! Nàng... nàng dám nói trẫm như thế! Nàng thật sự nghĩ trẫm không dám giết nàng?

- Hôm nay ta chết còn không sợ thì có cái gì không dám!

Tương Nhược Lan nói từng từ từng chữ, nếu phải chết, như vậy trước khi chết, nàng phải nói hết sự tức giận trong lòng cho thống khoái.

- Hoàng thượng, rốt cuộc ta làm sai cái gì! Ngươi luôn nói ta lừa gạt ngươi, nhưng là ai nói ta nhất định phải gả cho ngươi. Ta và ngươi có hôn ước, nhưng ngươi đã hạ ý chỉ muốn nạp ta vào cung? Ta đúng là không muốn gả cho ngươi, ta tại sao phải gả cho ngươi, ngươi có nhiều đàn bà như vậy, tam cung lục viện 72 tần phi, ta tại sao lại phải thành một trong số đó? Tại sao ta không thể tìm một phu quân thật tình đối xử với ta? Hơn nữa, chẳng lẽ ngươi nguyện ý lấy ta sao? Ngay từ đầu ngươi đã không thích ta, năm ta 10 tuổi vào cung, tiên đế muốn ngươi lấy ta, ngươi cũng không thích ta. Chẳng lẽ từ khi mười tuổi đó ta đã lừa gạt ngươi? Ngươi không thích ta, không phải bởi vì ta lỗ mãng, cũng không phải bởi vì ta thô tục, mà là bởi vì ta không đủ yêu kiều, không đủ mỹ mạo! Lúc đó, sự thô tục, lỗ mãng của ta trở thành lý do cự tuyệt tốt nhất của ngươi.

- Cho nên từ đó tới giờ ngươi vẫn không nạp ta vào cung! Hoàng thượng, ngươi không nhìn đến ta, cần gì phải nói như thế, cần gì phải đổ trách nhiệm lên người ta! Rõ ràng ngươi không muốn, bằng không, rõ ràng hành động ta trước mặt mọi người cầu tứ hôn hoang đường như thế mà ngươi vẫn làm loạn theo ta. Ngươi vẫn không muốn ta, đây là lựa chọn của, là quyết định của ngươi. Đã như vậy, sao bây giờ còn muốn là chuyện vô sỉ như thế!

Câu cuối cùng, Tương Nhược Lan như là hét lên. Vứt bỏ sự sợ hãi trong lòng, Tương Nhược Lan nghĩ đến cái gì thì nói cái đó.

Cảnh tuyên đế quát lên một tiếng lớn:

- Nàng câm mồm! Trẫm muốn giết nàng!

Hắn mở to hai mắt nhìn, tức giận đến phát run, chẳng còn lấy một chút sự ung dung nhàn nhã bình thường.

Tương Nhược Lan lạnh lùng nhìn hắn.

Cảnh Tuyên Đế hít sâu mấy hơi, chắp tay sau lưng, mặt trận xanh trận trắng. Hắn lớn như vậy nhưng đây là lần đầu tiên bị người chỉ vào mặt hắn. Hắn cảm giác mình nên bóp cổ nàng để nàng im miệng, nhưng chẳng biết tại sao hắn lại chậm chạp không làm như vậy, ngược lại nghe lấy từng câu từng chữ nàng nói. Dù những lời của nàng khiến hắn tức giận vô cùng nhưng hắn vẫn nhẫn nại nghe hết. Thậm chí hắn còn có cảm giác kỳ quái, hắn rất muốn nghe xem, từ miệng nàng còn có thể nói ra những lời gì.

Tương Nhược Lan không sự uy hiếp của hắn, tiếp tục nói:

- Hoàng thượng, bây giờ người đối với ta như vậy là vì cái gì? Rốt cuộc ngươi muốn đạt được điều gì trên người ta, chỉ có nhục nhã ta mới thỏa mãn được sự tự tôn đáng buồn cười của ngươi, được... được!

Nàng căm tức đến mắt đỏ ngầu nhìn hắn, cắn răng nặng nề gật đầu, ánh mắt quật cường mà cứng cỏi, sau đó tự tay cởi đi áo bào màu lam nhạt thêu bách hoa, có lẽ là vì tâm tình quá kích động mà tay run run, không thể tháo thắt lưng ra được. Nàng cắn răng một cái “xoạt” một tiếng, dùng sức mà xé áo ra.

Bên cạnh, Cảnh Tuyên Đế vẫn nhìn nàng, lúc bắt đầu những lời nàng nói khiến hắn rất tức giân, có mấy lần không nhịn được mà muốn bước lên bóp cổ nàng. Nhưng động tác này của nàng khiến hắn kinh ngạc, nhìn nàng trước mặt hắn cởi áo, không hiểu sao hắn có chút bối rối.

Hắn lui ra phía sau hai bước:

- Nàng... nàng đang làm cái gì vậy?!

Tương Nhược Lan cởi áo bào, cầm áo nơi tay. Giờ đã sang thu, nàng vẫn mặc trung y ở bên trong, trung y trắng như tuyết khiến lúc này, mặt nàng tựa như hoa sen, thánh khiết.

Cảnh tuyên đế ngây ra, quên cả tức giận.

Tương Nhược Lan cầm áo ở trên tay:

- Ngươi muốn chính là cái này? Không có được thì không cam tâm đúng không? Kẻ hèn hạ kia, ngươi cứ lấy đi cũng được.

Vừa dứt lời, nàng đột nhiên giơ tay, hung hăng ném chiếc áo bào vào mặt hắn.

Cảnh tuyên đế mắt thấy chiếc áo ném về phía mình, hắn hoàn toàn có thể né tránh, chính là không biết tại sao, hắn toàn thân tựa như không thể nhúc nhích, trơ mắt nhìn chiếc áo nện vào mặt mình

Áo bào mềm mại trùm lên mặt hắn, mang theo hương thơm nhàn nhạt của nàng, qua kẽ hở, hắn thấy gương mặt nàng tái nhợt, liều mạng khắc chế nước mắt. Đôi mắt nàng tràn ngập hận ý, môi mím chặt quật cường.

Trong lòng hắn đột nhiên dâng lên đầy tâm tình, nhưng đợi hắn phát hiện ra thì trong lòng lại trở nên trống rỗng động.

Hắn chậm rãi cầm lấy chiếc áo trên đầu, kinh ngạc nhìn nàng.

Tương Nhược Lan gắt gao coi chừng hắn, lẳng lặng chờ đợi vận mệnh của mình. Nàng đã quyết định, nếu hắn thực sự bước lên, nàng sẽ đập đầu vào cây! Có thể trước khi chết làm nhục hắn một trận coi như là xả giận!

Ai ngờ, Cảnh Tuyên Đế nhìn nàng, ngây ra một hồi rồi đột nhiên bỏ chiếc áo trong tay xuống, xoay người chạy đi, càng chạy càng nhanh, càng chạy càng nhanh, một hồi đã ra khỏi rừng cây.

Tương Nhược Lan nhìn bóng lưng, hắn nhất thời chẳng biết xảy ra chuyện gì.

Hắn... cứ thế đi? Hay là hắn sai người tới giết mình?

Tương Nhược Lan không hiểu hắn nghĩ gì. Nhưng nàng tịnh không có ý chạy trốn, vì nàng biết, nếu hắn muốn giết mình, chạy trốn tới đâu cũng là vô dụng, lại còn thêm khổ.

Nàng vẫn đứng ở nơi đó, đứng ngây ngốc, cũng chẳng biết qua bao lâu, bên người đột nhiên có tiếng chim kêu hoảng bay lên trời cao, đánh thức nàng lại.

Lâu như vậy cũng không có người đến, hắn chắc không giết mình?

Sức lực cả đời mà cầm cự trong lúc này nháy mắt biến mất, nàng cả người mềm nhũn té ngã trên mặt đất, toàn thân không ngừng run run.

Cho tới bây giờ nàng mới biết sợ hãi, mới vừa rồi nàng thiếu chút nữa sẽ chết! Lá gan khi nãy của nàng là không nên, nói ra nhiều lời đại nghịch bất đạo như thế, cẩu hoàng đế kia sao có thể buông tha cho nàng?

Đúng rồi, hắn nhất định là đang suy nghĩ cách ác độc hơn để trị mình.

Nàng nên làm cái gì bây giờ?

Không quan tâm nữa, bây giờ nàng không thể nghĩ nhiều như vậy, nàng phải nghỉ ngơi, đợi nàng nghỉ ngơi tốt rồi sẽ quay lại đối mặt với tất cả.

Răng nàng run run lên, từ từ mặc áo lại, sửa sang lại tóc, sau đó, đi ra rừng cây đã thấy Hoa Anh, Liên Kiều nằm ở trước bìa rừng. Thấy hai nàng bình an vô sự, cuối cùng Tương Nhược Lan cũng yên tâm.

Nàng đi qua lay các nàng dậy. Hai tiểu nha đầu hồ đồ không biết đã xảy ra chuyện gì.

Tương Nhược Lan miễn cưỡng cười:

- Vừa rồi có thích khách đánh bọn ngươi hôn mê, sau đó thị vệ tới bắt thích khách đi rồi. Khiến ta thật hoảng sợ.

Lúc này Tương Nhược Lan mắt đục đỏ ngầu, tóc có chút rối loạn, nhưng cùng với lời giải thích này thì lại rất hợp lý, khiến hai nha hoàn không chút hoài nghi.

Tương Nhược Lan dặn dò các nàng:

- Đây là bí mật hoàng cung, ngàn vạn lần không được nói ra ngoài, nếu không sẽ rước lấy họa sát thân, các ngươi coi như không có chuyện gì là được!

Hai người trong lòng cả kinh, vội vàng gật đầu, thề tuyệt sẽ không nói ra ngoài.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Thế Gia Danh Môn

Avatar
Ngoc Ha07:11 29/11/2019
Nam chính là ai vậy
Avatar
giac mo17:11 28/11/2014
oa cam dong qua,ma nhieu doan cung dau long ghe doc ma thay that tung doan ruot vay ^^oi toi nghiep ong hoang de ca ca qua vi tinh yeu ma co chap .(Ngan Ho =con cao trang)thk
Avatar
Trang to 20:10 27/10/2014
Truyen hay lam cam dong
Avatar
Lâm Phong01:06 04/06/2014
Ngân Hồ là cái gì?
Avatar
Phong Linh Lãng00:06 03/06/2014
Truyện hay lém^_^

BÌNH LUẬN FACEBOOK