Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Cận Thiệu Khang quỳ gối trước mặt thái phu nhân, Tương Nhược Nam quỳ bên trái hắn, Vu di nương Vu Thu Nguyệt quỳ bên phải, ba người cùng dập đầu lạy thái phu nhân ba lần.

Cúi lạy xong, Tương Nhược Nam len lén nhìn Cận Thiệu Khang một cái. Khuôn mặt hắn vô cùng hoàn mỹ, tròng mắt sáng, lông mày cao như chứa một tầng ánh sáng, có chút rung động, đôi môi nghiêm túc mím lại, vẻ mặt rất chăm chú. Hình như hắn cảm giác được ánh mắt của Tương Nhược Nam nên hơi quay đầu lại, ánh mắt nhẹ nhàng nhìn sang nàng. Khoảng cách gần như vậy, Tương Nhược Nam phát hiện mắt hắn màu nâu, trong suốt vô cùng đẹp, nhưng cũng vô cùng lạnh lùng, càng đáng hận là trong vẻ lạnh lùng còn có sự khinh bỉ khiến cho người khác không thể nào chịu được

Lòng Tương Nhược Nam trầm xuống lập tức quay đầu cũng không nhìn hắn lần thứ hai.

Lúc này bên cạnh có một nha hoàn lớn tuổi bưng trà. Trước tiên, Cận Thiệu Khang tiếp trà đưa cho thái phu nhân. Thái phu nhân cầm lấy nhìn con trong mắt đầy ý cười. Bà uống một ngụm trà rồi đưa cho Cận Thiệu Khang một phong hồng bao.

- Hôm nay Hầu gia đã lấy vợ, mong rằng sớm cho Cận gia khai chi tán diệp (sinh con đẻ cái) để phụ thân ngươi dưới cửu tuyền có thể an nghỉ. Thái phu nhân giọng nói nhu hòa, điềm đạm.

- Con biết. Cận Thiệu Khang nói xong khẽ nhìn sang Vu Thu Nguyệt, Vu Thu Nguyệt lập tức ngượng ngùng cúi đầu, miệng cười ngọt ngào.

Thái phu nhân thấy vậy có chút buồn bã, trong lòng khẽ thở dai.

- Tẩu tẩu xấu hổ nha.

Tương Nhược Nam nhìn theo tiếng nói thì thấy đó là nữ tử xinh đẹp ngồi bên trái thái phu nhân, lúc này nàng nhìn Vu Thu Nguyệt bưng miệng cười, ánh mắt thân thiết. Nghe cách nói này chắc là muội muội của Hầu gia. Chỉ là “tẩu tẩu”, trước mặt nàng gọi quý thiếp này là tẩu tẩu, thật không đem chính thê này vào mắt rồi.

Buồn cười nhất chính là lời nàng nói ra, thái phu nhân cùng Hầu gia cũng đều không có phản ứng gì khiến lòng Tương Nhược Nam lạnh lẽo vô cùng.

Căn bản chẳng ai quan tâm đến cảm thụ của nàng.

Nha hoàn lớn tuổi kia lại bưng trà đến trước mặt Tương Nhược Nam, Tương Nhược Nam tiếp trà, hai tay bưng đến trước mặt thái phu nhân nói:

- Mẫu thân mời dùng trà.

Thái phu nhân tiếp trà, vẻ mặt nhàn nhạt, ý cười nhàn nhạt, trong mắt lạnh lùng, chỉ ừ một tiếng, uống một ngụm trà rồi đưa cho nàng một hồng bao.

- Nếu đã vào cửa Cận gia, sau này là phu nhân Cận gia, mọi lời nói đều đại diện cho Cận gia, cần phải an phận thủ thường.

Giọng nói cũng nhàn nhạt

- Vâng. Tương Nhược Nam nhịn xuống sự tức giận trong lòng. Tình huống không rõ ràng không có bất kì chuẩn bị gì nàng chọn cách nhẫn nại.

Kế đó và Vu Thu Nguyệt kính trà, Tương Nhược Nam chú ý vè mặt của Thái phu nhân, dù không phải tươi cười đầy mặt nhưng cũng vui vẻ hơn nhiều so với mình, ánh mắt cũng ấm áp hơn nhiều.

- Có chuyện gì không quen thì cứ nói cùng ta, có chuyện gì thì cứ tìm Liễu Nguyệt.

Thật đúng là phân biệt….

Trong lòng Tương Nhược Nam bất bình.

Có điều trên mặt nàng một chút cũng không lộ ra, miệng vẫn mỉm cười, nhìn qua thì muốn hiền huệ thì có hiền huệ đây.

Nàng không biết phản ứng của nàng làm tất cả mọi người đều kinh ngạc. Cận Thiệu Khang âm thầm nhìn nàng, đôi nam nữ ngồi bên phải thái phu nhân thừa dịp không ai để ý thì thì thầm to nhỏ, cho đến khi phụ nhân ở sau thái phu nhân trừng mắt nhìn thì họ mới quy củ lại.

Tiếp theo một nàng mặc quần áo màu xanh, cử chỉ đoan trang đi tới bên người thái phu nhân, đem một chiếc hộp gỗ mở ra, để lộ vật bên trong cho thái phu nhân xem. Thái phu nhân lập tức tươi cười, nhìn Vu Thu Nguyệt càng nhu hòa.

Tương Nhược Nam tinh măt thấy trong hộp gốc là mảnh vải trắng trên đó là một mạt hồng hồng.

Nàng đương nhiên biết đó là cái gì.

Nó là chứng minh sự trong trắng của các cô gái.

Trong lòng Tương Nhược Nam cười lạnh một tiếng. Nam nhân này đem chính thê đánh bất tỉnh nhưng vẫn còn có tâm tình cùng nữ nhân khác vui vẻ, bất kể nguyên nhân gì, nam nhân này cũng là đồ hỗn đản.

Trở thành vợ của loại người này thật đúng là bi ai

Sau đó, thái phu nhân giới thiệu từng người bên cạnh. Phụ nhân đứng sau Thái phu nhân là thiếp của lão Hầu gia, Triệu di thái thái. Đôi nam nữ kia là con trai của Triệu di thái thái Cận Thiệu Đường và con dâu Vương thị. Đức nhỏ Vương thị đang ôm là con của bọn họ vừa đầy hai tuổi. Mà cô gái xinh đẹp ngồi bên trái kia là em gái của Cận Thiệu Khang Cận Yên Nhiên.

Khi Tương Nhược Nam chào hỏi, Triệu di thái thái cười giả dối, vợ chồng Cận Thiệu Đường cười như diễn, còn Cận Yên Nhiên ngay cả công phu ngoài mặt cũng chẳng thèm làm, không thèm kêu một tiếng chị dâu quay đầu đi.

Nhưng lại không hề giống với Vu Thu Nguyệt. Triệu di thái thái cười lấy lòng, vợ chồng Cận Thiệu Đường cười thân thiết còn Cận Yên Nhiên gọi mấy tiếng chị dâu. Vu Thu Nguyệt dù không dám nói gì nhưng trong lòng rất đắc ý.

Về phần Vu Thu Nguyệt, Tương Nhược Nam tinh tế để ý. Nữ tử này từ đầu đến cuối không hề nhìn mình một lần, cho dù là ngẫu nhiên ánh mắt giao nhau cũng rất bình tĩnh, nhìn không ra bất kì tâm tình gì, không đắc ý, càng không kiêu ngạo. Chắc hẳn là một nữ tử cao thâm khó lường.

Hoàn cảnh thật phức tạp… Tương Nhược Nam thầm than một tiếng, không có bất kì ai nhìn nàng với ánh mắt tốt đẹp. Nàng không biết là ai sai nhưng nàng sẽ không làm sai gì cả. Dựa vào cái gì bắt nàng ở đây nhận những ánh mắt khinh bỉ này.

Không có ý nghĩa, ở hoàn cảnh này thì chờ đợi có ý nghĩa gì.

Tương Nhược Nam trong đồng nhanh chóng lướt qua vô số ý tưởng, tìm cách để thoát khỏi sự tình này. Trong ấn tượng của nàng, cổ đại có hòa ly (li hôn), cho dù không hòa ly thì để cho hắn hưu nàng cũng được.

Nhưng lời nói tiếp theo của thái phu nhân giống như thiên lôi đánh xuống:

- Lần này là hoàng thượng tứ hôn, mau tiến cung tạ ơn.

Dụ chỉ tứ hôn….

Tương Nhược Nam nhất thời xìu xuống.

Chưa bao giờ có chuyện dụ chỉ tứ hôn còn có thể hòa ly.

Lại càng không nghe qua thê tử được tứ hôn có thể đem hưu.

Tương Nhược Nam đầu óc loạn thành một đoàn, nghĩ không ra biện pháp gì.

Lúc này Cận Thiệu Khang đứng lên cung kính nói với thái phu nhân:

- Như vậy, chúng con tiến cung đã.

Vừa nói vừa cẩn thận kéo Vu Thu Nguyệt đứng lên mà Vu Thu Nguyệt lại cười thật xinh đẹp với hắn.

Cứ thế là xong, Tương Nhược Nam ngẩng đầu kinh ngạc nhìn những người trước mắt, Phương mụ mụ đã nói Vu di nương phải kính trà cho nàng mà?

Vừa mới nghĩ đến nhưng cũng không muốn đem chuyện này xé to. Tất cả đều muốn che chở Vu Thu Nguyệt kia mà coi nàng như không tồn tại.

Nàng tốt xấu cũng là hoàng đế tứ hôn, kiệu lớn tám người khiêng, là chính thất. Ngay cả chút thể diện cũng không cho nàng.

Tương Nhược Nam vẫn nhẫn nại đã có chút nổi giận.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Thế Gia Danh Môn

Avatar
Ngoc Ha07:11 29/11/2019
Nam chính là ai vậy
Avatar
giac mo17:11 28/11/2014
oa cam dong qua,ma nhieu doan cung dau long ghe doc ma thay that tung doan ruot vay ^^oi toi nghiep ong hoang de ca ca qua vi tinh yeu ma co chap .(Ngan Ho =con cao trang)thk
Avatar
Trang to 20:10 27/10/2014
Truyen hay lam cam dong
Avatar
Lâm Phong01:06 04/06/2014
Ngân Hồ là cái gì?
Avatar
Phong Linh Lãng00:06 03/06/2014
Truyện hay lém^_^

BÌNH LUẬN FACEBOOK