Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Kiếp trước nàng đã xem qua không ít tiểu thuyết, Tv nên đương nhiên biết dâng trà là chuyện gì. Tân nương ngày thứ hai phải dâng trà với cha mẹ chồng, cha mẹ chồng sẽ đưa tân nương hồng bao, tỏ vẻ tiếp nhận, hoan nghênh tân nương vào cửa.

Thái phu nhân an bài nàng không cần kính trà có vẻ là tốt với nàng nhưng dường như vẫn còn dụng ý bên trong?

Tương Nhược Nam lập tức nhớ đến đôi nam nữ đêm qua.

Vừa nãy nghe Hồng Hạnh nói, nàng cùng quý thiếp kia là cùng một ngày vào cửa, chẳng lẽ hôm nay kính trà quý thiếp kia cũng có mặt? Thái phu nhân an bài như vậy là không muốn quý thiếp kia bị chính phòng chèn ép sao?

Nhà này sao lại thiên vị quý thiếp kia như vậy? Nữ tử kia rốt cục lai lịch như thế nào?

Tương Nhược Nam âm thầm suy nghĩ

Cùng lúc đó, sắc mặt Phương mụ mụ cũng không lấy gì làm tốt. Ngày hôm qua động phòng đã gạt tiểu thư sang một bên, hôm nay kính trà cũng ngăn trở tiểu thư? Một nhà Hầu gia đối với tiểu thư thật sự là không ưa thích sâu như vậy?

Có điều cũng không trách bọn họ tức giận, cách làm của tiểu thư thật sự….

Phương mụ mụ thầm than thở, trên mặt vẻ ưu tư càng lúc càng sâu.

Hồng Hạnh lại có vẻ mặt phẫn nộ như muốn nói cái gì nhưng nhìn tiểu thư một chút lại không dám mở miệng.

Trương mụ mụ vẫn cười tươi đem tất cả sắc mặt mọi người thu vào trong mắt, bên cạnh là Lưu mụ mụ vẻ mặt có chút khinh thị.

Vẻ mặt khinh thị của Lưu mụ mụ khiến Tương Nhược Nam có chút bị kích thích. Kiếp trước nàng nhìn thấy nhiều nhất chính là vẻ mặt này.

Không muốn để nàng đi, nàng càng muốn đi.

Mặc dù không biết sau này mình sẽ như thế nào nhưng nàng ở chỗ này một ngày thì phải làm tốt bổn phận một ngày. Vị trí của nàng là chánh thê không thể để người khác tùy tiện đè đầu cưỡi cổ được.

Tối hôm qua đã đủ dọa người, hôm nay kính trà còn không đến sẽ chẳng phải khiến mọi người chê cười.

Hứ, nàng dễ bị coi thường vậy sao!

Ngay lập tức Tương Nhược Nam đứng dậy nhìn Trương mụ mụ cười nói:

- Mẫu thân mặc dù quan tâm thương yêu con dâu, nhưng con dâu không thể không hiểu chuyện như vậy. Làm gì có chuyện mới vào cửa ngày đầu tiên đã không kính trà với lão phu nhân. Nếu truyền ra không phải để người ta chê cười Hầu phủ chúng ta quy củ không nghiêm.

Nàng cũng không nhìn sắc mặt Trương mụ mụ, quay đầu sai Hồng Hạnh:

- Hồng Hạnh nhanh lên, giúp ta chuẩn bị không nên để chậm trễ thời gian.

Trương mụ mụ ngẩn ra, nàng vốn đinh ninh vị phu nhân này sẽ tức giận, nói lời oán hận. Như vậy, vạn nhất chuyện này đến tai Thái Hậu, Hầu phủ có thể nói là quan tâm đến phu nhân nhưng lại chịu oán thán, Thái hậu cũng không thể nói gì. Nhưng lại không nghĩ tới vị “bát phụ” nổi danh này lại nói được lí lẽ sắc bén, khiến các nàng không thể chống đỡ.

Trương Lưu hai vị nhất thời ngây ngốc, Phương mụ mụ mặt đầy vui mừng nói:

- Phu nhân đừng vội, giờ vẫn còn sớm, đừng gấp

Tiểu thư đã hiểu chuyện như vậy nhất định là phu nhân trên trời có linh, bảo vệ tiểu thư.

Hồng Hạnh vội sai bảo nha hoàn lấy nước rửa mặt, chuẩn bị quần áo.

Trương Lưu hai vị nhìn nhau, Trương mụ mụ cười nói với Tương Nhược Nam:

- Đã như vậy để ta quay về nói lại với Lão phu nhân.

Tương Nhược Nam vừa để mặc nha hoàn giúp nàng thay quần áo vừa cười khanh khách nói với Trương mụ mụ:

- Hai vị mụ mụ đi thong thả.

Phương mụ mụ sai một tiểu nha hoàn tiễn hai người nọ.

Hai vị mụ mụ vừa rời khỏi liền nhỏ giọng thì thầm. Trương mụ mụ nói:

- Phu nhân mới nhìn giống như là một người biết lễ nghĩa, hình như tin đồn không đúng a…

Lưu mụ mụ cười lạnh:

- Cái này chỉ sợ là mụ mụ đã nhầm. Biết lễ…. Hừ, nếu thật sự biết lễ lại trước mặt bao nhiêu người bắt Hoàng thượng hạ chỉ tứ hôn, làm hại thiếu gia nhà chúng ta phải lấy một bát phụ làm chính thê, nếu thật là biết lễ nghĩa sao bên cạnh có loại nha đầu làm càn như thế. Chủ sao tớ đấy thôi.

Trương mụ mụ gật đầu:

- Nói cũng đúng, nếu Hồng Hạnh mà là người của phủ chúng ta e rằng đã sớm bị đuổi ra.

Nói xong trong mắt lộ vẻ tàn khốc:

- Lại còn dám trước mặt chúng ta diễu võ dương oai, để xem, một ngày nào đó ta sẽ thu thập nha đầu này

Lúc này, Lưu mụ mụ nhíu mày, mặt vẻ ưu phiền:

- Chính là Hoàng thượng tứ hôn mà hầu gia lại lãnh lạc tân phu nhân, chỉ sợ Hoàng thượng trách phạt.

Trương mụ mụ cười híp mắt, nhìn bốn phía không ai, mới khẽ thì thầm vào tai Lưu mụ mụ:

- Cái này ngươi không biết, bát phụ này ban đầu là phải lấy Hoàng thượng nhưng lại khiến Hoàng thượng chán ghét. Chính vì nàng coi trọng Hầu gia nên mới bắt Hoàng thượng tứ hôn. Hoàng thượng cầu còn không được nên mới ném củ khoai nóng này sang tay Hầu gia. Hoàng thượng cùng Hầu gia quan hệ vốn rất tốt, Hầu gia vô cớ bị vạ lây, ngươi nói xem Hoàng thượng có dám trách phạt không. Nếu không cũng không đồng ý Hầu gia một này cùng cưới Vu gia tiểu thư, chỉ cần cam đoan vị trí của phu nhân, không làm hao tổn mặt mũi Hoàng thượng, Hoàng thượng quản nhiều chuyện thế để làm gì?

Lưu mụ mụ cười:

- Nói có lý, đây là bát phụ kia tự làm tự chịu, Vu gia tiểu thư cùng Hầu gia vốn sớm quen biết, nàng dung mạo như tiên, tài hoa hơn người, bát phụ kia sao có thể so sánh? Nàng ta cả đời đừng nghĩ có thể thay đổi chuyện đó.

- Đúng vậy

Hai người cười nói đi về phía Tùng Hương viện.

Trong Thu Đường viện.

Lúc này Tương Nhược Nam được bọn nha hoàn giúp thay quần áo, kiều diễm ướt át trông rất sống động, áo đỏ thêu mẫu đơn, quần vàng trông thập phần hoa mỹ.

Nhưng Tương Nhược Nam lại không có tâm tư thưởng thức quần áo hoa lệ này, nàng nhìn khuôn mặt trong gương mà ngẩn người.

Trong gương đồng bóng láng phản chiếu khuôn mặt của nàng.

Đôi mày cá tính xếch lên, đôi mắt thật ra cũng khá xinh đẹp, hắc bạch phân minh, đồng tử đen láy. Mũi không cao nhưng cũng không quá tẹt, môi đầy đặn nhưng không khéo léo. So với tiêu chuẩn đôi môi anh đào của thời cổ đại này thì tật sự không đẹp chút nào.

Nhưng làm nàng khó tiếp nhận nhất chính là da dẻ của nàng, thân thể này chừng 16, 17 tuổi đáng lẽ phải là lúc da dẻ đẹp nhất, nhưng da nàng vừa đen vừa thô thế này thì thật là….

Tương Nhược Nam che mày, trong đầu nhớ lại bộ dạng của nữ tử hôm qua, da dẻ như sương tuyết. Nàng hơi hơi hiểu vì sao Hầu gia không muốn cùng thân thể này động phòng….

- Tiểu thư, để Hồng Hạnh giúp ngươi trang điểm thật xinh đẹp, quyết không để thua con hồ ly tinh kia. Hồng Hạnh kéo tay Tương Nhược Nam, lấy hộp phấn trên bàn bắt đầu trang điểm cho nàng.

Tương Nhược Nam trước mắt mù mịt phấn trắng, mùi phấn nồng gay. Hồng Hạnh lại lấy son bôi bôi vẽ vẽ lên mặt nàng, xong xuôi hài lòng kéo nàng đến trước gương đồng thưởng thức.

Hồng Hạnh nhìn Tương Nhược Nam qua gương cười:

- Tiểu thư, như vậy được không?

Tương Nhược Nam vừa nhìn thiếu chút ngã xỉu. Mẹ ơi. Phấn dày một thước, hai má hồng hồng như mông khỉ, chẳng khác gì geisha Nhật Bản.

Tương Nhược Nam tức giận nhìn Hồng Hạnh, chẳng lẽ nha đầu này muốn nàng đem bộ dạng này đi dọa chết người.

Cao minh, cách trả thù này thật cao minh.

- Mang chậu nước đến đây, ta muốn rửa mặt

Để tự mình làm còn tốt hơn

- Tiểu thư, phấn không đủ trắng, môi chưa đủ hồng sao…

Hồng Hạnh bên cạnh lải nhải.

Tương Nhược Nam lườm nàng, không thể nhẫn nhịn:

- Hồng Hạnh đem đồ ăn đến đây cho ta.

Tốt nhất là đem nàng ta rời xa một chút cho tai được thanh tĩnh.

Hồng Hạnh bỏ đi rồi, Phương mụ mụ vội chạy lại

- Tiểu thư, Hầu phủ bây giờ vẫn là do Lão phu nhân quản lý, tiểu thư ngàn vạn lần không được vô lễ với lão phu nhân. Nếu Lão phu nhân có nói gì khiến người không thích nghe người cố gắng nhẫn nại một chút. Tiểu thư bây giờ đã là vợ người ta không còn là tiểu thư của Tương phủ nữa. Giọng nói cẩn thận lộ ra sự quan tâm.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Thế Gia Danh Môn

Avatar
Ngoc Ha07:11 29/11/2019
Nam chính là ai vậy
Avatar
giac mo17:11 28/11/2014
oa cam dong qua,ma nhieu doan cung dau long ghe doc ma thay that tung doan ruot vay ^^oi toi nghiep ong hoang de ca ca qua vi tinh yeu ma co chap .(Ngan Ho =con cao trang)thk
Avatar
Trang to 20:10 27/10/2014
Truyen hay lam cam dong
Avatar
Lâm Phong01:06 04/06/2014
Ngân Hồ là cái gì?
Avatar
Phong Linh Lãng00:06 03/06/2014
Truyện hay lém^_^

BÌNH LUẬN FACEBOOK