Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Kiếp trước, viện trưởng cô nhi viện của Tương Nhược Lan rất coi trọng dưỡng sinh. Tương Nhược Lan vì muốn viện trưởng yêu thích mà khổ công học thuật dưỡng sinh. Các loại dưỡng sinh, các tư liệu về bệnh lí nàng đều mua về xem. Chính là muốn có đề tài nói chuyện cùng viện trưởng để bà yêu quý mình một chút.

Nàng học rất nhiều phương pháp dưỡng sinh: tẩm quất, xoa bóp, đánh gió cùng rất nhiều những kĩ xảo khác. Mỗi khi viện trưởng eo đau, lưng mỏi thì lại nhờ nàng massage lại vừa nói chuyện dưỡng sinh cùng nàng khiến viện trưởng rất vui vẻ, coi nàng như tri âm. Sau này thường xuyên tìm Tương Nhược Nam mà có chuyện gì tốt thì người nhớ đến đầu tiên cũng là nàng.

Có thể nói, nàng thuận lợi học hết cao trung lại học lên đại học là nhờ vào sự khổ công lấy lòng viện trưởng.

Mà thái phu nhân lại mắc nguyệt tử bệnh, nàng đã từng xem sách thấy đề cập đến.

Nguyệt tử bệnh là chỉ những bệnh mà phụ nữ sinh nở (kể cả xẩy thai) trong một tháng bị cảm hay nội thương mà phát bệnh. Trong một tháng này mà không trị khỏi bệnh thì nhất định sẽ để lại di chứng. Phụ nữ sau khi sinh nở cả người gân cốt giãn nở, thân thể suy yếu nếu lúc này không cẩn thận mà để phong hàn xâm nhập hay giận dữ, buồn khổ quá nhiều cũng sẽ sinh nguyệt tử bệnh.

Loại bệnh này để càng lâu thì càng khó trị. Ngay thời hiện đại y học phát triển cũng khó mà chữa tận gốc huống chi là thời cổ đại y thuật lạc hậu này?

Thái phu nhân chỉ có hai người con, như vậy bệnh nguyệt tử này hẳn là vì sinh Cận Yên Nhiên mà phát sinh. Cận Yên Nhiên đã lớn như vậy, thái phu nhân vẫn phải chịu đau đớn. Điều kiện của bà tốt như thế là đã nhận được sự trị liệu tốt nhất rồi mà vẫn không hề bớt thống khổ. Có thể thấy thế giới cổ đại này không có cách trị loại bệnh này.

Tương Nhược Lan quay về Thu Đường viện, sai Hồng Hạnh chuẩn bị giấy, bút, tự mình vẽ vẽ tô tô suốt hai khắc rồi gọi Phương mụ mụ tới.

Nàng đem bản vẽ đưa cho Phương mụ mụ, sai Phương mụ mụ nghĩ cách tìm người làm ra.

Phương mụ mụ nhìn bức hình kì quái trên tay không khỏi tò mò hỏi:

- Tiểu thư, đây là cái gì, dùng làm gì?

Hồng Hạnh cũng chạy đến nhìn:

- Giống như là cái chén trong phòng bếp….

Tương Nhược Lan nhìn các nàng hỏi:

- Cái này là Hỏa Quán (đại loại là đồ để xông hơi) các ngươi chưa bao giờ thấy?

Hình như cổ đại đã có xông hơi mà…

Phương mụ mụ lật qua lật lại bức họa, nhíu mi thầm nói:

- Cái gì hỏa quán? Dùng để đốt lửa sao

Hồng Hạnh cũng không hiểu nhìn Tương Nhược Lan.

Tương Nhược Lan khóe miệng giật giật, xem ra thế giới này còn không có giác hơi, mát xa… Không trách mỗi lần trời trở lạnh thái phu nhân lại đau đớn như thế, thì ra thời này cũng không có cách giúp bà bớt đau đớn.

Tương Nhược Lan nói với Phương mụ mụ:

- Mụ mụ ngươi đừng quan tâm nó dùng làm gì chỉ cần làm cho ta là được. Lấy những ống trúc thẳng một đầu bịt kín, một đầu để mở, lớn nhỏ cứ dựa theo bức vẽ mà làm. Ba loại lớn nhỏ đều làm cho ta mười chiếc lại

Phương mụ mụ là người thành thật, không cho bà hỏi bà cũng không hỏi nhiều chỉ đáp ứng cất bức họa vào trong ngực nói sẽ nhanh chóng đi làm.

Hồng Hạnh nghi hoặc nhìn nàng:

- Tiểu thư, trước kia sao không bao giờ thấy người nhắc đến thứ này?

- Trước kia? Tương Nhược Lan nhìn nàng rồi cười nói: – Trước kia ta thường ở bên ngoài chạy loạn, gặp ai, làm gì sao ngươi có thể biết hết?

Hồng Hạnh thấy Tương Nhược Lan nói vậy cũng không dám hỏi nhiều

Phương mụ mụ đang chuẩn bị ra ngoài, Tương Nhược Lan nghĩ tới điều gì đó lại vội vàng gọi bà lại:

- Phương mụ mụ, còn chút việc muốn hỏi bà.

Phương mụ mụ quay trở lại.

- Của hồi môn của ta đâu? Ta nhớ là giao cho ngươi giữ, ta muốn nhìn qua một chút.

Tương Nhược Lan có của hồi môn là chuyện đương nhiên, nhưng cuối cùng là có bao nhiêu Tương Nhược Lan cũng không biết rõ, nàng rất tò mò.

Của hồi môn của con gái Đại tướng quân chắc là không ít.. Tương Nhược Lan âm thầm chảy nước miếng

Phương mụ mụ đáp ứng rồi đem của tờ giấy ghi lại của hồi môn cho nàng xem.

Quả thật không ít

Có một chiếc giường tủ quý, và một ít gia cụ, còn có quần áo và châu báu, vàng ngọc, còn có ba điền trang, trên giấy còn ghi rõ mỗi điền trang một năm thu được bao nhiêu lợi lộc.

Tương Nhược Lan thấy vậy trái tim nhảy nhót. Nếu có thể rời khỏi Hầu phủ chỉ cần dựa vào những của cải này cả đời cũng không phải lo chuyện cơm áo. Nhưng lại thở dài, đáng tiếc khó có thể rời khỏi Hầu phủ này…

Nhưng ai biết được, nếu sau này vạn nhất người trong Hầu phủ đối đãi với nàng không tốt nàng cũng chẳng cần dựa vào bọn họ.

Phương mụ mụ bên cạnh nhỏ giọng nói:

- Đáng lí, đất đai không chỉ có như vậy. Ta còn nhớ khi đó lão gia có không ít đất. Điền trang cũng phải đến năm, sáu cái. Lão gia chỉ có một nữ nhi là tiểu thư, tiểu thư phải được chia ba phần tư tài sản mà nhị lão gia chỉ có thể được chia một phần tư mà thôi. Nhưng nhị lão gia chỉ đưa cho tiểu thư ba điền trang bé….

Hồng Hạnh bĩu môi nói:

- Nhị lão gia coi thường tiểu thư cái gì cũng không biết.

Tương Nhược Lan ngồi thẳng lên, lông mày nhíu lại.

Phương mụ mụ lắc đầu thở dài nói:

- Lão gia đột nhiên qua đời rất nhiều chuyện không hề giao lại. Sau đó Hoàng thượng lại giao tiểu thư cho nhị lão gia. Nhị lão gia nhân tiện trông coi phủ tướng quân, rất nhiều chuyện không nên….

Qua lời các nàng, Tương Nhược Lan đã hiểu, nhị lão gia hay là Nhị thúc của nàng đã nuốt của nàng một phần tài sản.

Nhớ đến một phần tư tài sản kia, Tương Nhược Lan thầm tính sơ sơ cũng không ít bạc nha….. Tương Nhược Lan đau đến cắt da cắt thịt. Nhị lão gia tuy chăm sóc Tương Nhược Lan nhưng hắn lại vô duyên vô cớ mà chiếm đi một phần tư tài sản thu được khoản lợi không nhỏ. Dĩ nhiên là coi thường Tương Nhược Lan cái gì cũng không hiểu, bên người lại không có ai giúp đỡ mới có thể đàng hoàng mà chiếm một nửa tài sản. Thật là lòng tham không đáy.

Nhưng Tương Nhược Lan bây giờ cũng không còn nhiều người thân, tạm thời không cần vì khoản tiền này mà cùng người thân duy nhất trở mặt

- Đúng rồi, ngày mai đại thiếu gia sẽ tới đón người về nhà.

Hồng Hạnh đột nhiên nói, nàng hạ lưng cười hì hì nhìn Tương Nhược Lan nhẹ nhàng nói: – tiểu thư, ngày mai trở về chỉ được mang theo hai nha hoàn về nhà, người có thể cho ta về cùng không, ta muốn gặp mấy người bạn cũ.

Nghĩ đến ngày mai có cơ hội cả ngày được thấy Hầu gia, Hồng Hạnh đương nhiên muốn đi theo.

Quy củ hồi môn: bốn nha hoàn, hai mụ mụ, một nửa là của hồi môn mang đến còn một nửa là trong phủ.

- Về nhà?

Tương Nhược Lan nhớ ra có chuyện hồi môn này. Là sau ba ngày thành thân, vợ chồng mới cưới sẽ về nhà mẫu thân thê tử. Chỉ là Hầu gia sẽ cùng nàng trở về?

- Vu di nương cũng về nhà?

Hồng Hạnh cười lạnh:

- Vu di nương là quý thiếp, nhưng kể cả là quý thiếp cũng là thiếp, làm gì có chuyện về nhà.

Tương Nhược Lan nghĩ đến ngày mai phải cùng Cận Thiệu Khang mặt đối mặt gầm ghè trong lòng có chút không tự nhiên. Nhưng nàng cũng biết đây là quy định, không phải do nàng lựa chọn, lập tức gật đầu:

- Để ngươi và Ánh Tuyết đi.

Nghe tên Ánh Tuyết, Hồng Hạnh đang tươi cười trở nên cứng ngắc, lập tức đứng thẳng dậy, ánh mắt có tia sắc lạnh

Hồng Hạnh ra khỏi phòng Tương Nhược Lan, đến sương phòng phía tây nhìn qua cửa sổ thấy Ánh Tuyết đang ngồi bên giường thêu hoa, ánh sáng mặt trời chiếu trên nửa khuôn mặt nàng rất đẹp, da dẻ như tuyết, hơi nhíu mày liễu, mũi cao thanh tú, môi khéo léo khiến người khác yêu mến.

Trong lòng Hồng Hạnh lửa cháy ngùn ngụt, nhìn trái phải không có ai bèn đẩy cửa đi vào

Ánh Tuyết nghe được tiếng động liền ngẩng đầu lên, thấy Hồng Hạnh vội đứng lên nói:

- Hồng Hạnh tỷ.

Hồng Hạnh nhìn gương mặt xinh đẹp của nàng, càng nhìn càng tức. Lúc đầu Hồng Hạnh đã không muốn Ánh Tuyết hồi môn đến Hầu phủ, sai nàng đến nơi không ra gì làm việc. Không nghĩ nhị phu nhân lại để nàng làm nha hoàn hồi môn. Hồng Hạnh không có cách nào, đến Hầu phủ lại đẩy nàng ra ngoài viện hầu hạ, bình thường không để nàng tiến vào nội viện, không ngờ nàng vẫn được vào hầu hạ trong phòng tiểu thư.

Hồng Hạnh hung hăng trừng mắt, cười lạnh:

- Ngươi rất có bản lãnh, cuối cùng cũng được vào hầu trong phòng tiểu thư.

Ánh Tuyết cúi đầu, bình tĩnh nói:

- Ta không hiểu ý tỷ tỷ.

Hồng Hanh nhìn nàng từ đầu tới chân nói:

- Ta khinh! Ngươi đừng tưởng rằng ta không biết ngươi nghĩ gì. Ta nói cho ngươi, đừng có ỷ mình có vài phần tư sắc đã muốn ra oai. Ngươi không xứng. Nếu để cho ta biết ngươi có thủ đoạn hạ lưu gì, đến lúc đó ta sẽ bảo tiểu thư dùng roi đánh chết ngươi!

Ánh Tuyết hơi ngẩng đầu nhìn Hồng Hạnh nói:

- Tỷ tỷ nói những lời này ta càng không hiểu. cái gì ra oai, cái gì không xứng, cái gì thủ đoạn hạ lưu? Ánh Tuyết đều không hiểu. Ánh Tuyết đến đây chỉ vì hầu hạ tiểu thư thật tốt ngoài ra chẳng biết gì cả.

Sau đó hừ lạnh một tiếng: – nhưng trong lòng tỷ tỷ lại nghĩ nhiều chuyện như vậy là có chủ ý gì?

Hồng Hạnh không nghĩ tới tiểu nha đầu bình thường im lặng lại có thể nói lại mình. Hơn nữa vừa nói đã đâm trúng tâm sự trong lòng nàng. Xấu hổ mà giơ tay đánh Ánh tuyết một bạt tai, lớn tiếng nói:

- Đánh chết tiểu xướng phụ (người phụ nữ không đoan chính). Ngươi là cái thá gì mà cũng dám nói chuyện với ta.

Ánh Tuyết bưng mặt, trong lòng giận vô cùng, hốc mắt hồng lên, cắn chặt môi căm tức nhìn Hồng Hạnh, ngực phập phồng, lát sau bình tĩnh lại:

- Tỷ tỷ nói nhỏ một chút, nếu để nha hoàn trong Hầu phủ nghe được thì ngươi sẽ ăn nói sao đây? Trả lời thế nào cũng sẽ làm mất mặt tiểu thư. Tỷ tỷ hầu hạ tiểu thư lâu như vậy mà còn không rõ điều này.

Nói rồi bưng mặt chạy ra ngoài.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Thế Gia Danh Môn

Avatar
Ngoc Ha07:11 29/11/2019
Nam chính là ai vậy
Avatar
giac mo17:11 28/11/2014
oa cam dong qua,ma nhieu doan cung dau long ghe doc ma thay that tung doan ruot vay ^^oi toi nghiep ong hoang de ca ca qua vi tinh yeu ma co chap .(Ngan Ho =con cao trang)thk
Avatar
Trang to 20:10 27/10/2014
Truyen hay lam cam dong
Avatar
Lâm Phong01:06 04/06/2014
Ngân Hồ là cái gì?
Avatar
Phong Linh Lãng00:06 03/06/2014
Truyện hay lém^_^

BÌNH LUẬN FACEBOOK