Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Trong điện yên tĩnh, ai nấy ngừng thở chờ hoàng đế nổi cơn lôi đình. Thái hậu cùng hoàng hậu đều lo lắng nghĩ lí do gì để nói đỡ cho nàng.

Tương Nhược Lan cúi đầu, trong lòng cũng rối loạn nhưng nàng tuyệt không hối hận vì đã nói ra những lời này. Thừa dịp Thái hậu và hoàng hậu đều ở đây thì nói cho rõ ràng, tránh sau này không chữa được cho Từ quý phi, con sâu nát kia dù không chém đầu mình nhưng lại bày ra những quỷ kế.

Mà phía sau, Từ quý phi dựa vào thành giường, ánh mắt nhàn nhạt lướt qua Tương Nhược Lan, khóe miêng khẽ cười lạnh.

Lúc này, hoàng đế vẫn âm trầm đột nhiên đứng thẳng dậy, cười to hai tiếng, sau đó chỉ vào Tương Nhược Lan, bất đắc dĩ nói:

- Tương Nhược Lan, toàn Đại Lương này, trừ Thái hậu ra cũng chỉ có ngươi dám nói với trẫm như thế.

Vừa nói vừa cười:

- Được, trẫm đồng ý với ngươi, chỉ cần ngươi dốc hết sức thì dù có trị được hay không trẫm cũng sẽ không trị tội ngươi, nhưng theo đúng ngươi nói, sẽ không có thưởng!

Lời này vừa nói ra, không khí nặng nề trong đại điện nhất thời lặng xuống, Thái hậu, hoàng hậu đều tươi cười cũng trêu đùa phụ họa vài câu.

Tương Nhược Lan được sự hứa hẹn của Cảnh Tuyên Đế, trong lòng buông lỏng, vội vàng dập đầu tạ.

Sau khi đứng dậy, vô tình nhìn tới Cảnh Tuyên Đế, đã thấy hắn một đôi mắt đào hoa lóe sáng, ý vị khó nói. Thấy Tương Nhược Lan nhìn hắn, khóe miệng Cảnh Tuyên Đế cười đầy quỷ dị khiến lòng Tương Nhược Lan sợ hãi, vội chuyển tầm mắt.

Cảnh tuyên đế cười nói:

- Bây giờ để cho chúng ta xem y thuật cao minh của Hầu phu nhân một chút nào.

Vừa nói vừa lui qua một bên, tránh ra một đường.

Tương Nhược Lan không giống như suy nghĩ của hắn là sẽ tới bên giường Từ quý phi mà nàng lại xoay người nói với một cung nữ.

- Mở hết cửa sổ trong phòng ra.

Ánh mắt mọi người đều dừng trên người nàng, chẳng biết trong hồ lô của nàng bán thuốc gì, nhưng ai nấy đều tò mò vô cùng. Mà Cảnh Tuyên Đế thì vẫn cười nhàn nhạt.

Thược Dược nghe Tương Nhược Lan nói, vội vàng đi tới, nhỏ giọng nói với nàng:

- Hầu phu nhân, hôm nay gió thổi, không nên mở ra thì hơn, vạn nhất nương nương bị cảm lạnh thì không hay.

Tương Nhược Lan cười nói:

- Chỉ là mới vào thu, khí trời cũng chỉ mát mẻ, không dễ bị cảm lạnh đâu. Chẳng lẽ các ngươi không cảm thấy trong phòng mùi rất khó ngửi? Ngay cả chúng ta là người bình thường cũng thấy khó chịu huống chi là Từ quý phi đang mang thai. Nàng thở hổn hển như thế, thân thể sao có thể tốt được?

Thấy các cung nữ vẫn còn không tin tưởng, Tương Nhược Lan quay đầu hỏi Lưu viện sĩ:

- Viện sĩ đại nhân, ngươi thấy ta nói đúng không?

Lưu viện sĩ thoáng suy tư, liền gật đầu:

- Đúng là như thế.

Thược Dược nghe được Lưu viện sĩ nói như vậy, lúc này mới đi tới cạnh cửa sổ mở ra, Tương Nhược Lan lại nói:

- Những cửa sổ gần giường thì cũng không cần mở.

Cửa sổ mở ra rồi, không khí lưu thông, mùi khó ngửi khi nãy dần dần tiêu tán, trong điện mọi người tinh thần đều tốt hơn, Từ quý phi cũng thư thái lên nhiều.

Hoàng hậu cười nói:

- Hôm nay bản cung càng lúc càng tin tưởng Nhược Lan có thể trị được cho Từ quý phi.

Thái hậu cũng cười gật đầu, trong ánh mắt tràn đầy tin tưởng.

Tương Nhược Lan không chú ý tới điều đó, nàng đi tới bên cạnh Từ quý phi, quay đầu nói với Thược Dược:

- Mang một chén nước, một quả táo và một ít mật ong lại đây.

Thược Dược lầu bầu một câu:

- Những thứ đó nương nương không thể ăn...

Cảnh tuyên đế trừng mắt, không nhịn được quát:

- Làm càn, bảo ngươi đi thì đi, đừng có nhiều lời nói thừa!

Thược Dược vội vàng quỳ xuống dập đầu xin tội.

Tương Nhược Lan nói với Thược Dược đang quỳ trên mặt đất:

- Bây giờ quý phi nương nương cái gì cũng không thể ăn, chẳng lẽ quỹ phi nương nương không ăn thì thật sự không mang cho nàng ăn? Chúng ta muốn làm là nghĩ cách cho nàng ăn.

Thược Dược cuống quít dập đầu:

- Nô tỳ biết tội.

Cảnh tuyên đế nói:

- Đứng lên đi, Hầu phu nhân bảo ngươi làm như thế nào, ngươi cứ thế mà theo!

Thược Dược vội vàng đứng lên, cũng không dám nói thêm gì, xoay người đi ra ngoài, một lát sau, đem những thứ Tương Nhược Lan muốn lại.

Tương Nhược Lan tiếp nhận những thứ đó, đầu tiên là cắt táo thành những miếng nhỏ, đặt trong cái bát rồi dầm dầm ra, rồi đổ vào nước, lại thêm một thìa mật ong vào, đảo qua rồi bưng tới trước mặt Từ quý phi nói:

- Nương nương, ngươi nôn nhiều như thế, nên uống chút nước nếu không sẽ không chịu được.

Từ quý phi vẫn hận Tương Nhược Lan thân thiết cùng hoàng hậu mà không coi nàng ra gì lại hại Từ gia trước mặt mọi người mang tiếng xấu, mãi cho tới giờ vẫn là trò cười cho người. Nàng sao có thể để Tương Nhược Lan được lên mặt trước Hoàng thượng, nàng bưng lấy bát thuốc, thầm quyết định, bất kể thế nào, nhất định phải nôn ra, bây giờ, cái này là chuyện quá dễ với nàng.

Nàng uống một ngụm nhỏ, vừa định giả dạng khó chịu mà nôn ra, nhưng nước vừa vào miệng, hương thơm của táo và mật ong, vị ngọt ngào thanh nhẹ kích thích vị giác nàng. Khiến nàng sinh ra một khát vọng mãnh liệt, mỗi tế bào trong người như kêu gào.

Nàng thật sự là đói bụng đã lâu lắm rồi, cũng khát từ lâu lắm rồi. Khó có được thứ gì mà nàng ăn vào không nôn ra. Những tính toán khi nãy không kháng cự được bản năng của cơ thể. Bất tri bất giác, nàng đem nước vốn định nôn ra uống vào, bất tri bất giác, bưng bát nước lên uống cạn sạch.

Trong điện, các cung nữ đều kích động mà bưng miệng lại, có người còn quên cả Hoàng thượng trước mặt mà nói:

- Nương nương uống rồi, nương nương thật sự uống vào!

Mà Cảnh tuyên đế, thái hậu, hoàng hậu cùng với cha con Lưu thị đều lộ ra thần sắc vừa vui mừng lại vừa sợ hãi.

Nhưng vui mừng nhất phải nói đến Tương Nhược Lan vẫn đang bày ra thần sắc nghiêm tíc. Nàng cẩn thận nhìn kỹ Từ quý phi, trông như sẵn sàng ứng phó những tình huống bất ngờ cũng khiến mọi người khẩn trương theo.

Đúng lúc này, Từ quý phi vốn uống thuốc xong đột nhiên mở to hai mắt, một giây sau, nàng lại nôn hết toàn bộ bát nước khi nãy.

Hoàng thượng, hoàng hậu và một số cung nữ đều lui ra, ai nấy đều lộ ra vẻ khó chịu, nhất là Cảnh Tuyên Đế còn lộ ra thần sắc chán ghét.

Nhưng chỉ có một người lại lấy tốc độ nhanh nhất chạy tới bên cạnh quý phi, đó chính là Nhược Lan. Nàng cúi người, vươn tay nhanh chóng tìm được huyện nội quan của Từ quý phi. Lúc này, Từ quý phi vẫn đang nôn, nôn lên quần áo, lên giầy nàng, khiến trên người nàng nhiễm mùi chua rất khó ngửi.

Nhưng là với những điều này, Tương Nhược Lan tựa như không để ý, mặt không đổi sắc, không ngừng day huyệt cho Từ quý phi.

Mọi người từ bưng miệng ghê tởm, ai nấy đều buông tay kinh ngạc, hơn nữa còn có sự kính nể không thể che dấu.

Thái hậu cười cười, lắc đầu:

- Hài tử này...

Giọng nói tràn ngập sự sủng nịch cùng đau lòng. Mà một bên, Cảnh Tuyên Đế, vẻ mặt hắn hiện lên sự tươi cười chân thành.

Nhờ Tương Nhược Lan xoa bóp, Từ quý phi đang nôn cũng ngừng lại. Lần này, nôn ra vì có Tương Nhược Lan kịp thời xử lý mà nhẹ nhàng hơn những lần trước rất nhiều, cũng ngắn hơn những lần trước nhiều.

Lúc này, Tương Nhược Lan mới buông tay nàng, thở dài một hơi, lau mồ hôi trên trán:

- Bây giờ, dựa theo cách ta vừa làm, mang một chén nước như thế tới cho Quý phi nương nương uống. Lần này chắc hẳn sẽ không ói ra nữa. Sau này, cứ nửa canh giờ đều cho nương nương uống một chén nước như thế. Táo và mật ong sẽ bảo vệ dạ dày của nương nương, uống nhiều thì chứng nôn của nương nương sẽ tốt lên.

Một bên, Thược Dược tâm phục khẩu phục bản lĩnh của Tương Nhược Lan, lần này nghe theo nàng sai bảo mà không nói gì.

- Trưa thử cho nương nương ăn chút bánh bao xem, tốt nhất là cắt nhỏ bánh bao ra, không cho thêm dầu mỡ gì, cứ thử thôi, ăn được bao nhiêu thì ăn. Còn nữa, dù ăn ít ăn nhiều thì một ngày cũng chia làm sáu bữa, mỗi bữa ăn ít một chút, trừ những thứ không thể ăn, muốn ăn gì thì ăn, ăn xong nằm xuống nghỉ ngơi một khắc. Như thể sẽ tránh được việc nôn mửa. Nếu có nôn, cứ làm theo ta khi nãy, xoa bóp huyệt nội quan, có thể khiến chứng nôn mửa ngừng lại. Còn nữa, nên ăn nhiều táo... cứ như vậy đã, chờ thêm hai ngày, thân thể Quý phi tốt hơn, ta sẽ đưa ra các bài thực liệu.

Thược Dược rất dụng tâm mà nhớ lấy.

Nói xong, Tương Nhược Lan đứng lên, lúc này mới phát hiện cả người dơ bẩn, lại nhiễm mùi khó ngửi, mặt nàng nhăn lại, “a” lên một tiếng.

Cảnh tuyên đế nhìn thấy nàng như thế không nhịn được cười lớn, Thái hậu và hoàng hậu cũng không nhịn được mà cười. Lưu Tử Căng dù cũng cười nhưng trong mắt tràn đầy sự tán thưởng.

Tương Nhược Lan thấy mọi người tươi cười mà trong lòng ảo não, đặc biệt là cách cười của Cảnh Tuyên Đế làm cho nàng hận không tát cho hắn một cái. Nàng âm thầm giẫm chân, cúi đầu nghiến răng nghiến lợi.

Đang lúc chẳng biết làm sao, thái hậu cười nói:

- Nhược Lan không cần phải gấp, đến Từ trữ cung tắm rửa đi.

Hoàng hậu cũng cười nói:

- Nơi này tương đối gần Khôn trữ cung, đến khôn trữ cung tắm đi!

Từ quý phi cũng đành mở miệng:

- Đều là bản cung làm hại, vẫn nên ở đây tắm đi.

Thái hậu, hoàng hậu, Từ quý phi đều nhiệt tình mời khiến Tương Nhược Lan cảm giác được mình như cái bánh bao thơm, ai cũng muốn lấy.

Nhưng lúc này, sâu bệnh hoàng đế chán ghét lại nói:

- An viễn hầu phu nhân trị bệnh Từ quý phi có công, trẫm ban cho đến tắm tại Ôn bích trì!

Trong điện bởi vì lời Cảnh tuyên đế mà yên lặng xuống, ai nấy đều vô cùng kinh ngạc.

Ôn bích trì, đó là suối nước nóng trong cung, là nơi hoàng đế chuyên tắm rửa, bình thường cũng chỉ có hoàng hậu, sủng phi hay công chúa mới có cơ hội đến, chưa từng có người ngoài cung được tới Ôn bích trì tắm, quả thực là vinh sủng vô tận.

Thái hậu cười nói:

- Hoàng thượng hôm nay khai ân đó, Nhược Lan mau tạ ơn

Tương Nhược Lan bất đắc dĩ quỳ xuống lạy tạ, nhưng trong lòng mơ hồ có chút bất an.

Tắm ở chỗ hoàng đế, sao có cảm giác như là con hươu tắm rửa sạch sẽ để đưa vào miệng sói?

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Thế Gia Danh Môn

Avatar
Ngoc Ha07:11 29/11/2019
Nam chính là ai vậy
Avatar
giac mo17:11 28/11/2014
oa cam dong qua,ma nhieu doan cung dau long ghe doc ma thay that tung doan ruot vay ^^oi toi nghiep ong hoang de ca ca qua vi tinh yeu ma co chap .(Ngan Ho =con cao trang)thk
Avatar
Trang to 20:10 27/10/2014
Truyen hay lam cam dong
Avatar
Lâm Phong01:06 04/06/2014
Ngân Hồ là cái gì?
Avatar
Phong Linh Lãng00:06 03/06/2014
Truyện hay lém^_^

BÌNH LUẬN FACEBOOK