Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Sắc mặt Cận Thiệu Khang ngay lập tức trầm xuống, hắn nhìn thẳng Tương Nhược Lan, trên người toát ra trận khí lạnh lẽo như có thể đánh sâu vào lòng người khác.

- Tương Nhược Lan có người nói chuyện với phu quân như vậy? Chồng nói chỉ được phép nghe, chồng giận không thể cãi lại, nhẫn khí thấp giọng (không được tức, phải nói nhẹ). Ngay cả đạo lí cơ bản này ngươi cũng không hiểu?

Chồng tức giận không được cãi lại…?

Té xỉu~~

Tương Nhược Lan tức đến muốn cười to, người này đang nói cái gì? Hắn là một nam nhân phong kiến điển hình. Đồ cổ lỗ sĩ

Tương Nhược Lan hừ nhẹ, không thèm để ý đến đồ cổ bên cạnh, quay mặt đi, vô thức kéo rèm cửa nhìn ra ngoài.

Ai ngờ người kế bên vẫn không hài lòng, lại lạnh lùng nói:

- Ngồi xe ngựa không nên vén rèm cửa, không nên tùy tiện nhìn ra bên ngoài, đừng để người người nhìn thấy bộ dáng của ngươi. Đây là đạo lí trẻ con lên ba cũng biết mà ngươi cũng không biết.

Tương Nhược Lan không nhúc nhích coi như không nghe thấy.

Gân trán Cận Thiệu Khang giật giật, cao giọng:

- Tương Nhược Lan, ta đang nói chuyện với ngươi.

Tương Nhược Lan vẫn không để ý tới hắn

Cận Thiệu Khang không thể nhịn được nữa, quát lớn: Tương Nhược Lan!

Tương Nhược Lan lúc này mới quay đầu lại, ủy ủy khuất khuất nhìn hắn, vẻ mặt vô tội:

- Hầu gia không phải vừa nói chồng nói thì phải nghe, chồng tức giận không được cãi lại. Ta đang lắng nghe, đang nhẫn khí thấp giọng mà, sao lại thành sai rồi?

Cận Thiệu Khang cảm thấy thật đau đầu, trong óc như có sợi gân không ngừng giật giật. Khuôn mặt tuấn tú từ trắng thành xanh, từ xanh thành đỏ rồi lại trắng bệch (tắc kè hoaJ)), ngực phập phồng kịch liệt rồi hít sâu một hơi, quay đầu đi không nhìn Tương Nhược Lan một lần

Tương Nhược Lan quay mặt đi, nhịn cười đến co rút mặt lại, nghĩ đến lúc hắn tức giận sắc mặt hết xanh lại đỏ mà trong lòng chỉ có một chữ : Sướng!

Còn chưa vui vẻ đủ, bên tai lại truyền đến giọng nói đáng ghét của hắn:

- Tương Nhược Lan, ta rất tò mò, ngươi dùng 10 ngày thì sẽ đem quy củ học thành dạng gì?

Tương Nhược Lan quay đầu, nhìn hắn:

- Đủ để mẫu thân đồng ý cho ta xuất hiện trong trà hội.

Cận Thiệu Khang cười lạnh một tiếng:

- Ta rất nghi ngờ.

- Ô! Tương Nhược Lan như con mèo bị chọc giận mà tức đến dựng đứng lông:- Hầu gia không ngại đánh cuộc với ta chứ

Đánh cuộc? Cận Thiệu Khang hừ lạnh một tiếng, vừa nghe đến trò đùa này, Cận Thiệu Khang hắn chẳng lẽ lại chơi cái loại này sao? Nhưng miệng như không khống chế mà nói:

- Được! Nếu ngươi thua thì chép Bàn Nữ kinh 100 lần

- Được! Quân tử nhất ngôn tứ mã nan truy, nếu ta thắng Hầu gia phải làm cho ta một việc.

Cận Thiệu Khang nhíu mày, nhàn nhạt nói:

- Không có ngày đó đâu.

Tương Nhược Lan cười lạnh một tiếng:

- Tới lúc đó mới biết.

Hai người đều quay đầu, quay lưng lại nhau không thèm để ý.

Đúng lúc này, xe ngựa đột nhiên rung lên, Tương Nhược Lan chới với muốn nắm lấy gì đó để trụ lại nhưng bốn phía trống trơn. Hao hết toàn lực mới ổn định lại người. Tay vỗ vỗ ngực còn chưa kịp kêu “may mắn” thì xe lại rung lên.

Lúc này, Tương Nhược Lan không thể trụ vững, cả người theo quán tính ngã vào lòng Cận Thiệu Khang.

Xe lắc lư vài cái rồi lại ổn định, tiếp tục đi tới, bên ngoài Tương Tử An đánh xe hỏi:

- Hầu gia, vừa nãy vì tránh một đàn bò nên xe mới không ổn định, Hầu gia không có chuyện gì chứ.

Bên trong xe im lặng hồi lâu rồi truyền ra tiếng nói buồn bực của An Viễn Hầu:

- Không có việc gì…

Tương Tử An nghe nói rồi buông tâm, lại đánh xe vội vã đi tiếp.

Bên trong xe

Tương Nhược Lan nằm dọc trên đùi Cận Thiệu Khang, tay chống vào ngực hắn, cách lớp quần áo mỏng vẫn có thể cảm giác được độ ấm trong ngực hắn. Chóp mũi có mùi hương nhàn nhạt, xa lạ khiến nàng hơi đỏ mặt, tim đập. Hơi thở của hắn như ánh mặt trời lại như cỏ xanh có một loại hơi thở nam tính, đặc biệt

Mặt Tương Nhược Lan hơi đỏ, hai kiếp làm người, lần đầu tiên gần gũi một người con trai như thế…..

Nàng ngây ngốc nhất thời không biết nên phản ứng ra sao.

Ngẩng đầu nhìn khuôn mặt tuấn tú khiến người khác ngây dại, trong mắt hắn tràn đầy chán ghét, hắn cay mày, môi nhếch lên thấp giọng nói:

- Còn không mau đứng lên.

Tương Nhược Lan như tỉnh mộng, mặt đỏ bừng, miệng liên thanh xin lỗi:

- Xin lỗi, xin lỗi, ta không cố ý, ta lập tức ngồi dậy.

Vừa nói, tay chân luống cuống dãy dụa muốn ngồi dậy.

Tương Nhược Lan nóng lòng, tay để bên hông hắn định mượn lực đứng dậy nhưng bên tai đột nhiên truyền đến tiếng cười buồn bực rồi tiếng Cận Thiệu Khang tức giận:

- Dừng. Đừng có sờ loạn.

- Ta không sờ.

Tương Nhược Lan mặt tái như gan lợn, vội vàng giải thích, càng nóng lòng muốn đứng dậy, tay bên hông hắn lại dùng lực một chút.

- Haha, buồn quá, Tương Nhược Lan, ngươi đáng chết… đừng có sờ loạn….hahaha.

Cận Thiệu Khang cười không ngừng, thân thể giãy dụa muốn đẩy nàng ra nhưng lại buồn không chịu được, cả người không chút khí lực. Giãy dụa lại vô thức mà ôm lấy Tương Nhược Lan.

Tương Nhược Lan bị hắn ôm vừa thẹn vừa tức, ngẩng đầu định mắng:

- Ngươi là sắc…

Nhưng ánh mắt vừa nhìn đến khuôn mặt hắn thì nàng không nhớ nàng phải nói gì nữa…

Chỉ là kinh ngạc địa nhìn mặt hắn

Hắn đang cười

Thì ra hắn cười rộ lên lại đẹp như vậy, như hoa nở buổi sáng mùa xuân, như trăng mùa thu. Hắn cười rộ lên khiến đôi mắt híp lại, môi cong lên thật đẹp lộ ra hàm răng trắng bóng. Khiến người khác không chịu được chính là. Hắn … hắn còn có má lúm đồng tiền.

Má phải có một vết lúm nho nhỏ, tròn tròn như ẩn như hiện.

Bình thường không cười nên không phát hiện được, mà bây giờ má lúm đồng tiền kia như một đóa hoa, tản mát ra mị lực câu hồn đoạt phách.

Tương Nhược Lan chỉ cảm thấy tim như đập thật khác lạ, vừa trầm xuống lại vừa điên cuồng nhảy nhót.

Bất tri bất giác Tương Nhược Lan không giãy dụa nữa, nàng ngừng giãy Cận Thiệu Khang cũng dần ngừng cười, hắn thở dồn dập, bụng có chút đau. Ngay lập tức lại phát hiện mình và Tương Nhược Lan lại thân mật như thế.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Thế Gia Danh Môn

Avatar
Ngoc Ha07:11 29/11/2019
Nam chính là ai vậy
Avatar
giac mo17:11 28/11/2014
oa cam dong qua,ma nhieu doan cung dau long ghe doc ma thay that tung doan ruot vay ^^oi toi nghiep ong hoang de ca ca qua vi tinh yeu ma co chap .(Ngan Ho =con cao trang)thk
Avatar
Trang to 20:10 27/10/2014
Truyen hay lam cam dong
Avatar
Lâm Phong01:06 04/06/2014
Ngân Hồ là cái gì?
Avatar
Phong Linh Lãng00:06 03/06/2014
Truyện hay lém^_^

BÌNH LUẬN FACEBOOK