Trang Chủ
Ngôn Tình
Thế Gia Danh Môn
Bại Hoại

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Cận Thiệu Khang nhìn Tương Nhược Lan, hai mắt càng lúc càng sâu, khóe miệng vẫn luôn cười thật dịu dàng

Rèm cửa bị gió thổi tung, những tia nắng mặt trời vừa vặn lóe sáng khiến Tương Nhược Lan chói mắt, khiến nàng có chút mơ hồ. Khánh ca nhi ngồi bên hơi kéo áo nàng gọi:

- Mẫu thân, mau lên

Bên kia, Bác ca nhi vỗ tay cười, Cận Thiệu Khang đối diện cười càng sâu, má lúm đồng tiền càng hiện rõ.

Lòng Tương Nhược Lan đột nhiên bình tĩnh lại, vươn tay nhẹ búng mũi hắn, chiếc mũi cao thẳng có chút ấm áp, hơi thở của hắn phun lên ngón tay nàng, tay nàng đột nhiên có chút tê dại.

Nàng vội rụt tay về, quay mặt đi, cảm giác tê dại trên tay mãi chưa biến mất

Khánh ca nhi thắng một lần, cao hứng vỗ vỗ tay, Bác ca nhi không phục nói:

- Chơi lại lần nữa

Lần thứ hai, Cận Thiệu Khang đã quen với trò chơi này, hai cái đầu một lớn một nhỏ cùng chụm lại, nhanh chóng tìm ra ngón giữa của Tương Nhược Lan. Bác ca nhi đắc ý búng mũi mẫu thân và đệ đệ. Đến lượt Cận Thiệu Khang thì, đầu tiên hắn búng mũi Khánh ca nhi một cái nhẹ, sau đó quay sang nhìn Tương Nhược Lan cười cười, hơi búng mũi nàng một chút, tay hắn tiếp xúc với da thịt nhẵn nhụi của nàng, cảm nhận được hơi thở mềm mại của nàng, trong lòng không khỏi rung động.

Tử San ngồi bên ngoài, nghe tiếng cười vui vẻ ở bên trong cũng không nhịn được mà mỉm cười, không khí này thật khiến người ta vui vẻ.

Xe ngựa đi khoảng nửa canh giờ ra khỏi thành, đi tới ngoại ô yên tĩnh, xa phu dừng lại nói:

- Hầu gia, nơi ngài nói đã tới rồi.

Hai cậu bé vươn đầu nhìn ra bên ngoài, Bác ca nhi quay đầu hỏi Cận Thiệu Khang:

- Phụ thân, đây là đâu?

Cận Thiệu Khang cười nói:

- Gần đây có con sông nhỏ, lát nữa phụ thân dạy các ngươi câu cá.

Hai cậu bé nghe đến chữ câu cá thì lập tức vui mừng hò reo. Một trước một sau vội xuống xe ngựa.

Trong xe, Tương Nhược Lan đang chuẩn bị bước xuống, lúc này, bên ngoài đột nhiên có một con chuột đồng chạy ra khỏi bụi rậm xuyên qua chân ngựa, ngựa hoảng sợ hơi nhảy lên khiến chiếc xe rung lên. Tương Nhược Lan đang chuẩn bị xuống xe không cẩn thận cả người mất thăng bằng ngã về đằng sau, Cận Thiệu Khang sợ nàng bị thương thì vội lao lên đỡ, Tương Nhược Lan vừa vặn ngã vào lòng hắn

Đã lâu rồi hai người không thân mật như vậy, nhất thời đôi bên đều ngây người

Tương Nhược Lan tựa vào lòng hắn, bên người ngập tràn hơi thở của hắn, nhiệt độ của hắn xuyên qua lớp áo mỏng truyên tới người nàng. Nàng tâm hoảng ý loạn ngẩng đầu, vừa vặn nhìn vào đôi mắt thâm thúy của hắn, hai mắt hắn như suối chảy sâu không thấy đáy, như là muốn hút nàng vào đó.

Lòng nàng lập tức hoảng loạn vô cùng

Đừng như vậy, đừng như vậy, bình tĩnh lại, bình tĩnh lại. Tương Nhược Lan hết lần này tới lần khác nhắc nhở chính mình.

Nàng vội lấy tay đẩy hắn ra nhưng hai tay hắn gắt gao ôm chặt lấy nàng, nàng càng giãy dụa hắn lại càng dùng sức

- Nhược Lan…

Hắn nhìn nàng, khẽ gọi một tiếng, giọng nói trầm thấp trong không gian chật hẹp này tạo nên cảm giác đặc biệt, giống như một sợi dây vô hình quấn từng vòng quanh tim nàng rồi từ từ thít chặt lại…

Tim nàng đột nhiên đau đớn

Sau đó, hắn hơi cúi thấp đầu, nàng nhìn khuôn mặt hắn dần dần to hơn trong mắt mình, tim đập càng lúc càng nhanh, người run rẩy. Hai mắt nàng gắt gao nhìn thẳng hắn, tay phải vô thức kéo quần áo hắn, tay trái nắm cánh tay hắn, móng tay dường như bóp vào thịt hắn

Tóc hắn rơi xuống cổ nàng, nhịp tim hắn đập cũng nhanh như nàng vậy, hơi thở nóng bừng như lửa.

Trong lúc bờ môi hắn sắp áp lên đôi môi nàng, đột nhiên hắn dừng lại, chỉ thiếu một chút, chỉ còn cách một ly thôi nhưng hắn lại ngừng lại.

Hắn nhìn nàng, nàng cũng nhìn hắn, thông qua ánh mắt đôi phương mà thấu rõ lòng nhau. Một khắc đó, bọn họ hoàn toàn biết đối phương nghĩ gì.

- Xin lỗi, ta quá lỗ mãng rồi!

Hắn nhẹ nhàng nói, sau đó ngẩng đầu buông nàng ra

Tim Tương Nhược Lan dần ổn định lại, nàng lập tức thoát khỏi vòm ngực hắn, sau đó hít sâu một hơi

Bên ngoài, xa phu trấn an ngựa, xe ngựa yên ổn lại.

Tử San ở ngoài hỏi:

- Tỷ tỷ, Hầu gia, các ngươi không sao chứ?

Tương Nhược Lan đáp một tiếng:

- Chúng ta không sao

Nói rồi xoay người xuống xe ngựa.

Cận Thiệu Khang đứng sau nhìn bóng lưng nàng, khẽ thở dài. Một khắc đó, ánh mắt nàng nói cho hắn, nếu hắn không để ý mọi thứ mà làm loạn, nàng vĩnh viễn sẽ không gặp lại hắn.

Chẳng lẽ mãi mãi hắn không có được sự tha thứ của nàng?

Không nên nản chí, không nên ủ rũ, hắn tự nói với chính mình, nàng không phải đã quên hắn, nếu hắn kiên nhẫn hơn nàng sẽ tin tưởng lại hắn. Cho dù vĩnh viễn không được nàng tha thứ thì hắn cũng cứ như vậy, ở xa lẳng lặng dõi theo nàng thì có làm sao? Như vậy còn tốt hơn cả đời không được nhìn thấy nàng…

Cận Thiệu Khang nghĩ tới đó, tâm tình cũng lơi lỏng, hắn cũng xuống xe theo Tương Nhược Lan.

Xa phu đánh xe ngựa qua một chỗ. Cận Thiệu Khang dẫn Tương Nhược Lan, Tử San và bọn trẻ đến bên con sông nhỏ hắn vừa nói.

Con sông chỉ rộng khoảng một trượng, hai bên bờ cỏ xanh mơn mởn cùng rất nhiều loại hoa dại không tên. Bên bờ đối diện là dãy núi xanh mướt, trên núi cây cối um tùm, thỉnh thoảng còn nghe được tiếng chim hót.

Bọn họ tìm một chỗ thoáng mát ngồi xuống, Cận Thiệu Khang sớm đã chuẩn bị mọi thứ chu đáo, có đồ điểm tâm, có nệm ngồi thậm chí còn có rượu ngon. Nhìn qua có điểm giống như dã ngoại ở thời hiện đại.

Cận Thiệu Khang đợi bọn trẻ ăn xong thì dẫn hai đứa đi tới bờ sông câu cá. Tương Nhược Lan ngồi ở phía sau nhìn bóng lưng hai bé một lớn, bất tri bất giác nhớ lại chuyện vừa xảy ra trong xe.

Khi đó tâm tình nàng rất phức tạp, rõ ràng biết không thể nhưng trong lòng lại có chút chờ mong, tự mê hoặc chính mình, lừa mình dối người. Thật đáng ghét.

- Tỷ tỷ, tỷ rất nóng? Mặt đỏ quá. Tử San ở bên nói

Tương Nhược Lan lấy tay che mặt, mặt thực sự rất nóng, nàng vội nói:

- Trời nóng quá

Tử San vẫn còn nhỏ cũng không để ý, nàng nhìn về bên bờ sông, chỉ vào Cận Thiệu Khang và bọn nhỏ nói:

- Xem bọn họ vui vẻ kìa, nhất là Bác ca nhi, lần đầu tiên thấy hắn hưng phấn như vậy

Tương Nhược Lan nhìn sang, thấy chẳng biết bọn họ đã xuống nước từ bao giờ, đang khom lưng bắt cá trong nước. Bác ca nhi có lẽ mò được một con cá, hưng phấn hô lớn, như vậy hắn mới giống một đứa trẻ 5 tuổi.

Trước kia hắn thường nói, hắn là nam nhân lớn nhất trong nhà, giờ có phải nam nhân lớn nhất không phải là hắn nên hắn cũng thoải mái hơn nhiều.

Đang nghĩ ngợi, Khánh ca nhi đột nhiên quay đầu lại vẫy tay với Tương Nhược Lan:

- Mẫu thân, lại đây, ngươi cũng đến chơi đi

Bên cạnh, Cận Thiệu Khang đứng thẳng lên nhìn nàng.

Tương Nhược Lan nhìn hắn một cái, sau đó khoát khoát tay với Khánh ca nhi tỏ vẻ không muốn tới, giờ nàng có hơi không muốn tới gần hắn.

Khánh ca nhi nói thầm gì đó với Bác ca nhi, hai cậu bé chân đất chạy lên bờ, đi tới bên Tương Nhược Lan, hai cậu bé cố chấp nắm tay nàng kéo nàng tới bên bờ sông.

Luôn miệng nói:

- Mẫu thân, đi đi

Hai cậu bé còn chưa chính thức học quy củ nên không biết yêu cầu của mình có gì không ổn.

Tương Nhược Lan vội la lên:

- Mẫu thân sẽ bị ướt quần áo.

Tử San ở phía sau cười nói:

- Tỷ tỷ, không sao đâu, ta đã chuẩn bị quần áo rồi, đi đi, sinh nhật bọn trẻ, đừng làm chúng mất hứng

Tương Nhược Lan nhìn ánh mắt chờ mong của hai cậu bé, lòng mềm nhũn, nàng mìm cười đi tới bên bờ sông.

Cận Thiệu Khang nhìn nàng cười cười. Nụ cười dưới ánh mặt trời có hơi chói mắt

- Nàng sợ ướt quần áo thì ngồi đó xem bọn nhỏ bắt cá.

Tương Nhược Lan gật đầu ngồi xuống.

Hai cậu bé lại cúi xuống bắt cá, thỉnh thoảng lại nghe bọn trẻ kêu:

- A! Ta vừa mò thấy một con.

- Để nó chạy rồi

- Phụ thân, giúp ta, con cá này lớn quá

Cận Thiệu Khang bị hai cậu bé sai bảo, lại bắt cá, bộ dáng nghe lời có chút giống nô lệ của bọn trẻ khiến Tương Nhược Lan không khỏi buồn cười.

Đột nhiên, có lẽ là có con cá nhỏ cắn vào chân Khánh ca nhi, Khánh ca nhi sợ quá hét lớn chạy về phía Cận Thiệu Khang. Cận Thiệu Khang đang tập trung bắt cá, không đề phòng, Khánh ca nhi chạy tới khiến hắn mất thăng bằng ngã vào nước, hai người cùng ngã, bốn chân giơ lên trời không dậy nổi, cũng may nước không sâu nên không có gì nguy hiểm. Bác ca nhi đứng bên thấy vui vẻ thì cũng nhào tới trên người Cận Thiệu Khang, khiến Cận Thiệu Khang đang bò dậy lại ngã xuống nước. Cận Thiệu Khang chưa bao giờ chật vật như vậy, lại còn là trước mặt Tương Nhược Lan, mặt hắn đỏ bừng lên.

Tương Nhược Lan ở bên thấy vui vẻ, chỉ vào bọn họ cười ha hả.

Cận Thiệu Khang vừa tức vừa quẫn, nói với bọn nhỏ:

- Xem, mẫu thân cười chúng ta kìa, chúng ta không thể buông tha nàng

Nói rồi hắt nước về phía Tương Nhược Lan.

Đầu Tương Nhược Lan chợt lạnh, sợ đến quát to một tiếng.

Bọn nhỏ thấy thú vị, cũng bắt chước hắt nước về phía Tương Nhược Lan, Tương Nhược Lan xoay người chạy trốn. Bác ca nhi nhanh tay nhanh mắt kéo góc quần nàng lại. Cận Thiệu Khang ở bên cười nói:

- Mau lôi nàng xuống nước, dám cười chúng ta, phải phạt nàng mới được.

Hai cậu bé hưng phấn đến đỏ bừng mặt, oa oa kêu lớn, kéo Tương Nhược Lan xuống nước. Tương Nhược Lan cười đến nhũn người, cũng chẳng còn sức phản kháng, chốc lát đã bị hai cậu bé kéo vào nước, cả người bị nước thấm ướt. Hai cậu bé nhào tới nàng khiến cho nàng không đứng dậy nổi.

Cận Thiệu Khang ở một bên cười to.

Tương Nhược Lan nghe tiếng hắn cười thì tức vô cùng. Cũng không biết lấy đâu ra sức lực mà đứng được dậy, chỉ vào Cận Thiệu Khang mắng:

- Đúng là đồ bại hoại…

Vừa dứt lời đã thấy Cận Thiệu Khang không chớp mắt nhìn mình, ánh mắt khác lạ.

Tương Nhược Lan cúi đầu nhìn chính mình, chỉ thấy áo lụa mỏng bị nước thấm ướt dán chặt lên người khiến những đường cong hiện lên thật rõ nét.

Ánh mắt hắn như lửa khiến người nàng nóng bừng. Tương Nhược Lan bưng mặt, xoay người chạy lên bờ. Cận Thiệu Khang đuổi theo hai bước thì dừng lại, nhìn bóng lưng lả lướt của nàng.

Nước sông lạnh lẽo thấm vào người hắn nhưng không áp được chỗ nóng rực dưới chân hắn (Ối mẫu thân….)

Hắn đứng ở đó, người nóng đến khó chịu nhưng trong lòng lại vô cùng ngọt ngào.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Thế Gia Danh Môn

Avatar
Ngoc Ha07:11 29/11/2019
Nam chính là ai vậy
Avatar
giac mo17:11 28/11/2014
oa cam dong qua,ma nhieu doan cung dau long ghe doc ma thay that tung doan ruot vay ^^oi toi nghiep ong hoang de ca ca qua vi tinh yeu ma co chap .(Ngan Ho =con cao trang)thk
Avatar
Trang to 20:10 27/10/2014
Truyen hay lam cam dong
Avatar
Lâm Phong01:06 04/06/2014
Ngân Hồ là cái gì?
Avatar
Phong Linh Lãng00:06 03/06/2014
Truyện hay lém^_^

BÌNH LUẬN FACEBOOK