Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Thu đường viện

Hồng Hạnh đẩy cửa phòng đã thấy Tương Nhược Lan ngồi trên đầu giường ôm chăn, ngẩn người, bèn nói:

- Tiểu thư, người tỉnh lại khi nào, sao không gọi chúng ta?

Tương Nhược Lan hơi động, lúc này mới phát hiện chân hơi tê dại, rồi nói:

- Buổi tối gặp ác mộng, tỉnh lại rồi cũng không ngủ được nữa.

Hồng Hạnh nghe xong thầm đoán là vì Hầu gia đi tìm nha đầu thông phòng cũng không muốn để ý đến nàng nên tâm tình không tốt. Tất nhiên những lời này cũng chỉ dám nghĩ mà không dám nói, bèn hỏi:

- Tiểu thư có ngủ tiếp không?

Tương Nhược Lan ngẩng đầu:

- Bây giờ là canh mấy

Hồng Hạnh đáp: – canh thìn.

- Ai nha!

Tương Nhược Lan vội nhảy xuống giường nhưng vì chân bị tê nên té lăn trên đất. Hồng Hạnh vội chạy lên đỡ:

- Tiểu thư, người gấp cái gì a, canh giờ vẫn còn sớm.

- Giờ thìn phải đi thỉnh an, giờ thìn rồi! thiếu chút nữa là quên!

Tương Nhược Lan kêu lên vội vội vàng vàng nói với Hồng Hạnh:

- Nhanh nhanh chải đầu cho ta, ta muốn đi thỉnh an thái phu nhân.

Lúc này, Phương mụ mụ đi vào, phía sau là Ánh Tuyết và Hoa Thanh bưng nước cho Tương Nhược Lan rửa mặt, vừa vặn nghe được Tương Nhược Lan nói liền bảo:

- Tiểu thư đừng vội, thái phu nhân đã sai người dặn, trên đầu tiểu thư có thương tích, không cần phải đến thỉnh an.

- Từ lúc nào? Tương Nhược Lan quay đầu hỏi.

- Lúc tối hôm qua, lúc ấy tiểu thư đang nói chuyện cùng Hồng Hạnh nên ta không vào bẩm báo.

Hồng Hạnh lúc này buông lược nói với Tương Nhược Lan:

- Nếu đã thế tiểu thư có ngủ tiếp không?

Tương Nhược Lan lắc đầu:

- Không được, ta nhất định phải đi, nhanh giúp ta chuẩn bị, đã không còn sớm rồi. Các ngươi có biết thái phu nhân thường dậy lúc nào không?

Các nha hoàn trong phòng nhìn nhau ngơ ngác, không ai quan tâm đến chuyện này. Tương Nhược Lan thở dài, thật đúng là không chuyện gì tốt cả?

Lúc này Ánh Tuyết mới nhỏ giọng nói:

- Tiểu thư, thái phu nhân lúc nào cũng giờ Mão hai khắc thức dậy

Hồng Hạnh thấy Ánh Tuyết nói vội trừng mắt:

- Ngươi không biết cũng đừng nói lung tung tránh phiền phức tiểu thư! Mang nước ra ngoài. Chuyện ngoài viện ngươi đã làm chưa?

Tương Nhược Lan nhìn Ánh Tuyết, đó chính là nha hoàn lớn lên cực kì thanh tú đã gặp qua, nghe Hồng Hạnh nói là nha đầu ngoại viện. Nàng nhìn Ánh Tuyết hỏi:

- Ngươi chắc chắn?

Ánh Tuyết nhìn Hồng Hạnh thấy Hồng Hạnh lạnh lùng nhìn nàng vội cúi đầu:

- Khi ta đến nhà bếp thường xuyên gặp nha đầu trong viện thái phu nhân, trong lúc trò chuyện biết được một chút thói quen của thái phu nhân

- A!

Hai mắt Tương Nhược Lan sáng ngời đánh giá Ánh Tuyết từ trên xuống dưới. Trong trí nhớ Tương Nhược Lan không có nhiều thông tin về nữ tử này, chỉ biết nàng không phải là nha hoàn phủ tướng quân mà là nô tỳ bán thân cho nên chỉ hầu hạ ngoại viện.

- Vậy ngươi còn biết cái gì?

Ánh Tuyết cúi đầu thong thả nói:

- Thân thể thái phu nhân không tốt nên đều dậy sớm. Buổi sáng giờ Mão hai khắc dậy, buổi tối thì canh ba mới đi ngủ. Cuộc sống rất có quy luật!

Hồng Hạnh đứng bên thấy tiểu thư có hứng thú với Ánh Tuyết, cắn cắn môi gắt gao nhìn Ánh Tuyết.

Tương Nhược Lan đứng dậy chậm rãi đi đến bên cạnh Ánh Tuyết, hai mắt nhìn thẳng nàng. Bước chân và ánh mắt nàng đều khiến người khác có áp lực. Đây là nàng học từ sếp của nàng. Mỗi khi sếp đến gần nàng như thế, tâm tình của nàng đều trở nên căng thẳng hơn. Sau này sếp nói với nàng rằng chỉ có nàng dưới áp lực đó của sếp mà vẫn duy trì sự trầm tĩnh, ánh mắt không đổi. Từ lúc đó, sếp bắt đầu chú ý đến biểu hiện của Tương Nhược Lan.

Hôm nay nàng cẩn thận nhìn vẻ mặt Ánh Tuyết, Ánh Tuyết cũng không vì nàng đến gần mà có chút khiếp sợ, ánh mắt không thay đổi. Chắc chắn đây không phải là người nhát gan sợ chuyện.

Tốt lắm! Khóe miệng Tương Nhược Lan lộ ra ý cười nhàn nhạt.

- Thân thể thái phu nhân không khỏe? Bà có bệnh gì?

Ánh Tuyết vẫn cúi đầu, hai tay xoắn chặt, Tương Nhược Lan nhìn đôi tay trắng bệch biết trong lòng nàng có sự sợ hãi nhưng vẫn có thể khống chế được tâm tình cũng không phải là chuyện đơn giản.

Ánh Tuyết đáp lại:

- Tiểu nha đầu kia nói, từ khi thái phu nhân sinh tiểu thư có để lại bệnh chứng, về phần cụ thể là gì thì Ánh Tuyết không biết.

Tương Nhược Lan gật đầu rất hài lòng với câu trả lời của nàng:

- Ngươi có thể nghe được nhiều chuyện như thế qua lời tiểu nha đầu kia, nhất định tốn không ít tâm tư?

Ánh Tuyết ngây người rồi bình tĩnh trả lời:

- Nàng ấy thích những đồ nô tỳ thêu thùa, nô tỳ đáp ứng thêu cho nàng một bộ xiêm y.

Trong lòng hơi kinh hãi, tiểu thư trở nên khôn khéo như thế từ bao giờ. Tương Nhược Lan mỉm cười, xoay người sang chỗ khác. Là một người cơ trí cũng có chút tâm cơ. Tốt nhất nên để bên cạnh quan sát một thời gian, nếu có thể tin thì so với Hồng Hạnh còn hữu dụng hơn. Nàng ngồi trước gương để cho Hồng Hạnh giúp nàng chải đầu rồi nhìn Ánh Tuyết qua gương nói:

- Từ hôm nay ngươi vào trong phòng hầu hạ.

Tương Nhược Lan không biết hầu hạ ngoài viện là nha hoàn cấp ba, vào trong phòng là thăng lên một bậc thành nhị đẳng (cấp 2) nha hoàn, tiền lương và đãi ngộ cũng hơn hẳn. Nhưng những người hiểu điều này sắc mặt đều thay đổi.

Phương mụ mụ không nói gì chỉ chăm chú giúp nàng trang điểm. Liên Kiều và Hoa Anh là nhị đẳng nha hoàn nghe thế nhìn nhau rồi quay đầu nhìn sắc mặt Hồng Hạnh.

Hồng Hạnh thì hiện rõ sự kinh ngạc, đang giúp Tương Nhược Lan vấn tóc tay khẽ động khiến Tương Nhược Lan bị đau.

Mà Ánh Tuyết chỉ vui mừng thoáng qua rồi thần sắc khôi phục bình thường.

Vẻ mặt những người này Tương Nhược Lan đều thấy rõ. Đối với biểu hiện của Ánh Tuyết lại càng hài lòng.

Đến khi Ánh Tuyết bưng nước ra ngoài, Hồng Hạnh ngừng tay, nói với Tương Nhược Lan:

- Tiểu thư, Ánh Tuyết lai lịch không rõ, không đáng tin cậy, sao người có thể để vào phòng hầu hạ

Tương Nhược Lan qua gương nhìn thẳng vào vẻ mặt vội vàng của Hồng Hạnh nhàn nhạt nói:

- Ta tự biết mình làm gì. Hồng Hạnh, ngươi tốt nhất là làm tốt chuyện của mình đi!

Hồng Hạnh nghe vậy sửng sốt, nhìn trong gương Tương Nhược Lan không giận mà uy, đột nhiên cảm giác tiểu thư rất xa lạ. Nàng không dám nói thêm, chỉ cầm lược tiếp tục chải đầu cho Tương Nhược Lan.

Lúc sau, Ánh Tuyết vừa đến, Hồng Hạnh nhìn qua gương bóng dáng yểu điệu thanh tú kia, sắc mặt cực kì âm trầm.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Thế Gia Danh Môn

Avatar
Ngoc Ha07:11 29/11/2019
Nam chính là ai vậy
Avatar
giac mo17:11 28/11/2014
oa cam dong qua,ma nhieu doan cung dau long ghe doc ma thay that tung doan ruot vay ^^oi toi nghiep ong hoang de ca ca qua vi tinh yeu ma co chap .(Ngan Ho =con cao trang)thk
Avatar
Trang to 20:10 27/10/2014
Truyen hay lam cam dong
Avatar
Lâm Phong01:06 04/06/2014
Ngân Hồ là cái gì?
Avatar
Phong Linh Lãng00:06 03/06/2014
Truyện hay lém^_^

BÌNH LUẬN FACEBOOK