Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Cơm trưa tại viện của thái phu nhân.

Tương Nhược Nam đến thì đã thấy Cận Thiệu Khang và Vu Thu Nguyệt ở đó rồi. Cận Thiệu Khang ngồi bên người thái phu nhân còn Vu Thu Nguyệt đứng sau thái phu nhân. Hai người đang vui vẻ nói chuyện cùng thái phu nhân mà thái phu nhân thì gật đầu lia lại, trên mặt đầy ý cười, ánh mắt nhu hòa.

Tương Nhược Nam thấy bình thường Cận Thiệu Khang khuôn mặt nghiêm khắc, môi mím chặt bộ dạng lạnh như băng, đến khi thấy nàng thì đầy vẻ chán ghét, nhìn Vu Thu Nguyệt thì có chút ấm áp nhưng cũng chẳng khác bình thường là mấy.

Nhưng bây giờ hắn lại mỉm cười cùng thái phu nhân, ánh mắt nhu hòa, sắc mặt cũng dễ coi hơn nhiều. Vốn dĩ khuôn mặt anh tuấn phi phàm thêm sự ấp ám nhu hòa mà tạo ra quang mang chói mắt. Làm những nha hoàn xung quanh nhìn thấy đều đỏ mặt, tim đập thình thịch.

Khi Vu Thu Nguyệt nghiêng người nói chuyện thì hắn chăm chú nghe, không cười như trước mà chỉ nhàn nhạt, ánh mắt có chút thưởng thức có khi nhẹ nhàng gật đầu.

Giờ phút này, Tương Nhược Nam phát hiện ra ưu điểm duy nhất của hắn – hiếu thuận.

Tương Nhược Nam có thể khẳng định Hầu gia này nhất định là đứa con có hiếu.

Tương Nhược Nam từng nghe người ta nói những người hiếu thuận đều có nhân phẩm tốt. Xem ra những kẻ nói câu này chưa bao giờ gặp Cận Thiệu Khang nên mới nói như thế. Trên đời lại có loại người vừa là một đứa con hiếu thảo nhưng cũng vừa là một nam nhân tàn ác.

Tại sao lại nói vây? Vết thương trên trán nàng là chứng cứ tốt nhất. Nam nhân đánh phụ nữ thì sao coi là người tốt được.

Cận Thiệu Khang cùng thái phu nhân, xung quanh là Cận Yên Nhiên và phòng Triệu di thái thái (Cận Thiệu Đường và Vương thị), bọn họ đều ngồi cười nói. Tương Nhược Nam lại đặc biệt chú ý phía sau Cận Thiệu Khang có hai nữ tử tầm 20 tuổi. Một thanh tú, tươi cười nhàn tĩnh còn một mắt ngọc mày ngài, xinh đẹp khéo léo, trang phục hai người này cũng khác nha hoàn. Không biết là người nào? Lúc này Cận Thiệu Khang nói gì đó khiến cả nhà cười ầm lên.

Từ xa nhìn bức tranh gia đình ấm áp hoàn mĩ nhưng chỉ là bức tranh này không có sự tồn tại của nàng.

Bất kể là kiếp trước hay kiếp này, “nhà” và Tương Nhược Nam giống như không có duyên với nhau (thương tỷ quá)

Tương Nhược Nam nhìn bọn họ, trong mắt có chút buồn bã.

Người đầu tiên nhìn thấy Tương Nhược Nam là Vu Thu Nguyệt. Nàng ta đang bưng miệng cười, sóng mắt lưu chuyển, gò má ửng đỏ, đẹp như phù dung, vẻ mặt đầy hạnh phúc. Vẻ hạnh phúc khiến Tương Nhược Nam có chút ghen ghét.

Vu Thu Nguyệt vừa nhìn thấy Tương Nhược Nam vội vàng lên tiếng:

- Tỷ tỷ.

Tất cả quay lại nhìn nàng, không hẹn mà cùng tắt ý cười. Cận Thiệu Khang lại bày ra bộ mặt nghiêm khắc mà vẻ mặt thái phu nhân cũng nhàn nhạt.

Thái phu nhân đứng lên nha hoàn Liễu Nguyệt vội đứng dậy đỡ bà, Cận Thiệu Khang đỡ bên kia bà giúp thái phu nhân đứng dậy. Eo bà hơi cứng, cau mày, vẻ mặt có chút thống khổ nhưng trong chốc lát thái độ lại bình thường, nhàn nhạt nói:

- Mọi người đã đến đông đủ, trước hết bái lạy tổ tông rồi đi ăn cơm.

Mọi người đều đi theo bà vào phía trong, không ai để ý Tương Nhược Nam. Cuối cùng chỉ có Vu Thu Nguyệt quay đầu nhìn nàng, nhẹ nhàng cười nói:

- Tỷ tỷ sao còn không đi. Giọng nói có chút đắc ý.

Tương Nhược Nam mỉm cười đi theo, đến bên cạnh nàng nhẹ nhàng nói đủ để hai người nghe:

- Coi như ngươi biết lễ nghi, còn biết phải đi sau bản phu nhân.

Nói rồi không thèm nhìn đến nàng ta đi về phía trước.

Vu Thu Nguyệt vẻ mặt cứng đờ, hung hăng nhìn theo bóng lưng nàng rồi mới nhẫn nhịn theo sau.

Mọi người lạy tổ tiên xong, nha hoàn đã dọn cơm lên.

Đợi thái phu nhân và Hầu gia ngồi xuống thì mọi người mới ngồi. Hầu gia ngồi cạnh thái phu nhân, hai nữ tử lạ mặt kia đứng sau Hầu gia. Tương Nhược Nam ngồi bên cạnh Hầu gia còn Vu Thu Nguyệt ngồi bên dưới nàng. Cận gia quả nhiên không để Vu Thu Nguyệt hầu hạ, vị trí của nàng ta đã chuẩn bị tốt lắm.

Tương Nhược Nam đã suy nghĩ từ trước nên cũng không nói gì khiến Cận Thiệu Khang cùng Vu Thu Nguyệt thở phào nhẹ nhõm.

Tương Nhược Nam không để ý Cận Thiệu Khang bên cạnh mà chỉ chú ý đến bàn ăn.

Bàn làm bằng gỗ tử đàn, chính giữa là vòng tròn bạch ngọc điêu khắc bức tranh hồng mai. Trên bàn có mười mấy món ăn. Nào là bào ngư, sừng hươu, tay gấu…..tất cả mọi thứ đều ngon lành đẹp mắt. Chờ một chút, tay gấu Tương Nhược Nam chỉ nghe nói chứ chưa được ăn. Nhìn thấy tay gấu phì nộn trước mặt mà nước miếng nàng đã ứa ra.

Nàng hận không được nhanh chóng dùng bữa nhưng những người xung quanh đều chưa làm gì, Tương Nhược Nam vẫn còn có chút hiểu biết lễ nghi ăn uống, khống chế bản thân, nhìn bàn sơn hào hải vị kia mà nuốt nước miếng.

Lúc này thái phu nhân đột nhiên nói:

- Nhược Lan và Thu Nguyệt đã vào cửa Cận gia sau này sẽ thành người một nhà, hy vọng cả nhà có thể hòa thuận chung sống.

Bà hơi dừng lại rồi nói tiếp:

- Có ý kiến gì thì nói với ta không nên làm loạn nhà cửa. Nếu để phát sinh những chuyện khiến cả nhà không yên ổn thì đừng trách mẹ chồng này nghiêm khắc dùng gia pháp mà trị tội các người.

Tương Nhược Nam nháy mắt mấy cái, đây là hạ mã uy (hạ uy thế của người khác) chắc cũng không phải là Hồng môn yến chứ (bữa tiệc chết chóc)

Vu Thu Nguyệt hạ mi nhu thuận nói “vâng”, Tương Nhược Nam cũng nói “vâng”. Ánh mắt thái phu nhân nhàn nhạt quét qua hai người rồi “ừ” một tiếng.

Rồi lại nói tiếp:

- Hoa Thanh, Nhược Lâm.

Hai nữ tử lạ mặt phía sau Cận Thiệu Khang hơi tiến lên.

Thái phu nhân nhìn Tương Nhược Nam nói:

- Đây là hai nha hoàn hầu hạ Hầu gia nhiều năm vẫn chưa sĩ phòng (lập làm thiếp).

Tương Nhược Nam có chút không hiểu, Hồng Hạnh thấy thế nói nhỏ vào tai nàng: – là nha hoàn thông phòng của Hầu gia

Nha đầu thông phòng! Tương Nhược Nam thiếu chút nữa nhảy dựng lên. Lại còn hai cô vợ bé này nữa. Còn gì nữa không! Đi hết ra đây đi cho nàng nhìn một lần luôn.

Tương Nhược Nam nhìn Cận Thiệu Khang mà ánh mắt phun hỏa.

Hỗn đản, hỗn đản! Vợ còn chưa vào cửa đã có một đàn vợ bé. Tương Nhược Nam khóc không ra nước mắt. Sao nàng lại không may mà xuyên qua vào đúng thân thể này a.

Cận Thiệu Khang mặt vẫn lạnh lùng nghiêm khắc nhìn nàng một cái. Thấy nàng giận dữ cùng coi như không thấy.

Tương Nhược Nam bình tĩnh trở lại, nàng tức cái gì, chẳng lẽ định coi hắn là chồng chắc? Chờ vài ngày nữa nàng tìm được trí nhớ trong khối thân thể này, biết rõ tình huống rồi mới nghĩ cách ứng phó.

Nghĩ vậy Tương Nhược Nam bình tĩnh lại.

Nhược Lâm và Hoa Thanh tiến lên hành lễ với Tương Nhược Nam. Người mặt mày thanh tú là Hoa Thanh mà mắt ngọc mày ngài là Nhược Lâm. Bởi vì còn chưa sĩ phòng nên không có tư cách kính trà. Chỉ hành lễ theo chủ tớ.

Tương Nhược Nam nhìn qua Vu Thu Nguyệt thấy nàng ta dù sắc mặt cố gắng bình tình nhưng tay đã gắt gao vày vò chiếc khăn lụa rồi.

Tương Nhược Nam quay đầu nhếch mép cười, nàng không quan tâm, có quan tâm thì cũng chỉ có nàng ta này quan tâm mà thôi

Lúc này nha hoàn mang những chén trà lên.

Tương Nhược Nam không biết lễ nghi cổ đại nên cố ý đợi mọi người làm rồi mới làm theo. Thấy mọi người bưng trà lên uống thì cũng bưng chén trà bên cạnh uống một ngụm.

Trà mới uống vào một nửa đã có nha hoàn bưng chén khác đến bên cạnh, Tương Nhược Nam trơ mắt nhìn cả nhà nhổ nước trong miệng vào chén không, lúc này nàng mới hiểu đây là nước để súc miệng. Trong lòng loạn lên, mặt đỏ bừng.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Thế Gia Danh Môn

Avatar
Ngoc Ha07:11 29/11/2019
Nam chính là ai vậy
Avatar
giac mo17:11 28/11/2014
oa cam dong qua,ma nhieu doan cung dau long ghe doc ma thay that tung doan ruot vay ^^oi toi nghiep ong hoang de ca ca qua vi tinh yeu ma co chap .(Ngan Ho =con cao trang)thk
Avatar
Trang to 20:10 27/10/2014
Truyen hay lam cam dong
Avatar
Lâm Phong01:06 04/06/2014
Ngân Hồ là cái gì?
Avatar
Phong Linh Lãng00:06 03/06/2014
Truyện hay lém^_^

BÌNH LUẬN FACEBOOK