Trang Chủ
Ngôn Tình
Thật Ra Thì Em Rất Trong Sáng
Vui Chết Được

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Dọc đường đi hai người cũng không nói nhiều, Dạ Ngưng có phần không được tự nhiên, vài lần há miệng thở gấp muốn nói gì đó, cuối cùng lại đều nuốt ngược vào bụng, khẩn trương đến nỗi khiến chính bản thân nàng cũng không giải thích được.

May mà cũng không quá xa, chỉ khoảng tầm mười phút là đến nơi. Dạ Ngưng đi theo sau Tiếu Vũ Hàm vào khu chung cư, nhìn nhìn chung quanh, quả nhiên mà, đãi ngộ của giáo viên rõ ràng tốt hơn so với sinh viên.

Tiếu Vũ Hàm mở cửa, xoay người nhìn Dạ Ngưng: “Vào đi.”

Dạ Ngưng thở phào một hơi, nghe thanh âm kia, rốt cuộc, rốt cuộc thì cũng không tức giận….

“Về rồi à, sao hôm nay lại về muộn thế.”

Đúng lúc Dạ Ngưng định xoay người thay dép lê thì Mạch Mạt từ trong phòng nhẹ nhàng đi ra, nhìn thấy Dạ Ngưng liền giật mình. Dạ Ngưng ngẩng đầu nhìn cô, vẻ mặt xấu hổ.

Chưa từng nghĩ tới cô giáo Mạch luôn ở trước mặt người khác rực rỡ xinh đẹp không ngờ ở sau lưng lại có bộ dạng này…

Xem ra là mới rửa mặt, nhưng tóc lại chưa chải, ngay cả quần áo cũng lười mặc, nội y gợi cảm hoa văn da báo, thật ra là chỉ mặc có đúng áo con và quần lót, cả người như thể gạch men đánh bóng, trừ bộ vị quan trọng ra, còn cái gì cũng đều có thể nhìn thấy….

“Sao em lại tới đây?” Mạch Mạt vừa nhìn thấy Dạ Ngưng liền nhíu mày, Dạ Ngưng nhận ra, có chút co rúm người.

“Tôi mang em ấy đến ăn cơm.” Tiếu Vũ Hàm ở một bên thản nhiên mở miệng, Mạch Mạt vừa nghe thế hai mắt lập tức trợn to, không thể tin được nhìn cô.

“Không phải chứ, cậu còn chưa từng làm cơm cho tôi ăn mà đã mang con bé đến ăn?”

“Là em ấy làm.”

“A, vậy thì được. Phải rồi, Dạ Ngưng, em có biết làm ngư hương nhục ty (1) không?”

“…..” Vẻ mặt Dạ Ngưng đầy khinh bỉ nhìn Mạch Mạt.

Mạch Mạt nhìn thấy nàng như vậy, cũng chỉ cười cười: “Tuy dáng người cô giáo đây rất được, nhưng em cũng không cần nhìn chằm chằm thế chứ. Nhóc con kia, không cần xấu hổ, một lát nữa làm thêm vài món ăn cho tôi là được.”

Dạ Ngưng đâu phải loại người có thể chịu để cho người khác bắt nạt, phản ứng rất nhanh chóng, cũng đồng dạng cười nói: “Nghe lời cô giáo nói kìa, sao em có thể không biết xấu hổ mà nhìn nhiều làm gì. Dáng người của cô a, tuyệt đối là nhìn lần đầu tiên rồi thì mắt không đành lòng liếc lại lần thứ hai.”

“Dạ Ngưng, em!”

“Được rồi.” Tiếu Vũ Hàm ở một bên bất đắc dĩ thở dài. Hai người này như thế nào mà mới gặp nhau vài lần đã như thể oan gia vậy? Dạ Ngưng nghe thấy Tiếu Vũ Hàm lên tiếng mới không nói nữa, nhướn mày, khinh thường nhìn Mạch Mạt. Dám đấu với em? Mạch Mạt trừng mắt với nàng, thật đúng là loại vô pháp vô thiên.

“Cô Tiếu, cô muốn ăn gì?” Dạ Ngưng mặc kệ Mạch Mạt, xoay người cười nhìn Tiếu Vũ Hàm. Mạch Mạt nghe xong liền có ý không vui, trước không nói tới việc Tiếu Vũ Hàm thiên vị Dạ Ngưng đã khiến cô không thoải mái đến cực điểm, nhưng vấn đề là từ khi nào mà hai người lại trở nên hòa hợp như vậy?

“Ừ, em biết làm cái gì?”

“Cái gì cũng biết.”

Tiếu Vũ Hàm nghe Dạ Ngưng nói xong, khóe miệng liền khẽ cong, biết nàng lại đang khoe khoang liền cố tình tìm một món ăn khó làm nói ra: “Hồng thiêu mã an (2).”

“Đó là cái gì?”

“…..”

Cuối cùng, sau khi đầu bếp Dạ giằng co vật lộn gần nửa giờ cũng đem ra một mâm trứng gà tỉa hình hoa. Mạch Mạt cầm đũa gắp một miếng nếm thử, gật gật đầu.

“Nói ra thì món này Dạ Ngưng làm ăn cũng không tệ lắm.”

Tiếu Vũ Hàm nghe xong cũng nếm thử, gật đầu, cười khẽ nhìn Dạ Ngưng.

Mạch Mạt khen thì nàng không có phản ứng gì, nhưng Tiếu Vũ Hàm cười nhìn nàng như vậy lại khiến Dạ Ngưng có chút ngượng ngùng, mặt hơi ửng hồng.

Mạch Mạt nhìn thấy biểu tình không được tự nhiên của Dạ Ngưng liền lập tức nảy sinh hứng thú, cười tủm tỉm nhìn nàng: “Dạ Ngưng.”

“Có việc gì ạ?” Dạ Ngưng đang liều mạng và cơm vào miệng, quang minh chính đại ăn trứng gà thế này thực sung sướng hơn so với việc trộm của lão Tam nha, nàng cần phải ăn nhiều một chút, tranh thủ ăn luôn cả phần cơm chiều.

“Cô giáo hỏi em một chuyện nhé.”

“Nói đi.”

“Lấy tướng mạo này của em, vừa có tài vừa có nhan sắc, thế mà lại còn cần xem AV để giải tỏa ham muốn sao?”

Dạ Ngưng thiếu chút nữa trực tiếp phun tất cả cơm trong miệng ra, nghẹn đến nước mắt cũng chảy ra.

“Em cần gì phải khẩn trương vậy?” Mạch Mạt cười không có ý tốt, Dạ Ngưng che miệng ho khan.

“Cô giáo, sao cô lại không đứng đắn thế chứ?”

“Cái gì mà nói là không đứng đắn? Tôi sợ em có vấn đề về tâm lý, muốn giúp em thôi.” Mạch Mạt không hổ là giáo viên quản lí việc xây dựng Đảng, công tác tư tưởng tuyệt đối là làm đúng chỗ. Dạ Ngưng bình ổn hơi thở, len lén liếc Tiếu Vũ Hàm ngồi cạnh, hắc, người ta cũng đồng dạng cười tủm tỉm nhìn mình chờ đáp án.

Buông đôi đũa, Dạ Ngưng cân nhắc một hồi, nói: “Kỳ thật thì em tình nguyện ham muốn cũng không nguyện phóng đãng.”

“Vậy ngày ngày em đều xem mỗi AV thôi, không thấy buồn chán à? Em nói xem, đàn ông còn có thể ra ngoài tìm gái, còn em thì phải làm sao bây giờ?”

“Không sao cả.” Dạ Ngưng lòng chua xót nói: “Nếu quá tịch mịch, muốn đụng chạm da thịt, vậy chỉ cần giơ tay phải của mình lên đặt xuống hạ thân, sau đó thì tự thủ d*m.”

(về 1 khía cạnh nào đó, tr này có nhiều đoạn…thật =.=)

“……”

“……”

Mạch Mạt không nói gì nhìn Dạ Ngưng, Tiếu Vũ Hàm ở một bên lại hé miệng cười khẽ.

“Nói như vậy, em không chỉ còn đêm đầu tiên mà nụ hôn đầu cũng vẫn còn?” Mạch Mạt cười hỏi, Dạ Ngưng mặt đỏ hồng gật gật đầu.

“Ồ, vậy chẳng phải nghĩa là ai có được em cũng như thể đoạt được bảo bối sao, hết thảy đều chỉ thuộc về một người.”

“Cũng không thể nói vậy, không phải vừa mới qua kỳ thi vào nghiên cứu sinh sao, em đang chuẩn bị đi tìm vài người để thử làm quen xem thế nào.”

“Tìm vài người?” Mạch Mạt không thể tin được nhìn Dạ Ngưng, Dạ Ngưng lại cười nhìn cô.

“Không thì cứ thử xem sao.” Mạch Mạt ngẩng đầu, như lơ đãng nhìn về phía Tiếu Vũ Hàm, liền thấy cô đang ngồi ở kia nhìn chằm chằm Dạ Ngưng, biểu tình tựa tiếu phi tiếu, có vẻ quỷ dị nói không nên lời.

“Cái này, đều ăn xong rồi sao? Để em thu dọn mang ra ngoài.” Dạ Ngưng rất tự giác, chủ động muốn dọn dẹp bát đũa, kỳ thật là nàng muốn làm nhanh nhanh để có thể mau chạy lấy người, dù sao thì ở dưới ánh mắt của hai vị giáo viên cũng không phải là chuyện tốt lành gì, thực kinh hồn táng đảm, mà cô Tiếu lại còn thỉnh thoảng cười khẽ, thực khiến cho tim Dạ Ngưng cứ phát lạnh mà nhảy tưng tưng.

“Ai, em cứ ngồi xuống đi, một lúc nữa tôi sẽ gói lại mang đi cho mèo ăn. Lại đây, ngồi tán gẫu với tôi.” Mạch Mạt cười vỗ vỗ ghế sô pha bên cạnh. Hiếm hoi mới có dịp có học sinh để giải buồn như thế, sao cô có thể dễ dàng bỏ qua cho Dạ Ngưng vậy được.

Dạ Ngưng có chút lúng túng nhìn Tiếu Vũ Hàm, Tiếu Vũ Hàm chỉ nhẹ nhàng cười cười: “Đi đi, đừng đắc tội với cô ấy, bằng không em đừng nghĩ tới chuyện vào Đảng.”

……

Còn có kiểu đó nữa? Dạ Ngưng bĩu môi nhìn hai người, đây không phải là quan lớn muốn báo thù cá nhân mà tập thể chèn ép mình sao?

“Tán gẫu gì ạ, cô giáo?” Dạ Ngưng bực bội đi đến ngồi xuống ghế sô pha cạnh Mạch Mạt, Mạch Mạt cười cười, hỏi: “Nhìn cái vẻ không vui của em kìa. Đúng rồi, kể xem bình thường em làm gì? Nghe nói em rất ít khi đi học, mà lúc đi học cũng như thể đi họp lãnh đạo, cái gì cũng không mang.”

“……” Dạ Ngưng tự động bỏ qua nửa câu sau của Mạch Mạt, về phần bình thường làm cái gì a, đương nhiên là xem AV! Nhưng mà có cho nàng tám lá gan cũng không dám nói thẳng ra, lần trước sự kiện SB (3) vẫn khiến nàng canh cánh trong lòng, không thể để cho cô Tiếu làm giảm giá trị mình nữa.

“Đọc sách, không có việc gì thì đọc sách.” Dạ Ngưng nói bừa, Mạch Mạt có chút kinh ngạc nhìn nàng.

“Em á?”

“Sao? Em không được à?” Dạ Ngưng nhìn Mạch Mạt đầy khiêu khích, người này thật đúng là coi thường người khác!

“Tứ đại kỳ thư đều đã xem qua sao?” Mạch Mạt khinh bỉ nhìn Dạ Ngưng, Dạ Ngưng khẽ giật mình, thuận miệng tiếp lời: “Đã xem.”

“[Hồng Lâu Mộng] thế nào?”

“Không được, là một quyển sách khiêu dâm, quá sắc tình.”

Dạ Ngưng lắc đầu nói xong, Mạch Mạt liền cười nhìn nàng, từ khi nào mà [Hồng Lâu Mộng] lại thành sách khiêu dâm vậy nhỉ?

“Đúng thế phải không, cô Tiếu.” Dạ Ngưng bị Mạch Mạt nhìn chằm chằm không khỏi chột dạ, muốn Tiếu Vũ Hàm cho mình thêm can đảm.

Tiếu Vũ Hàm nhẹ nhàng cười, gật đầu: “Thanh giả tự thanh, dâm giả tự dâm (4), mỗi người đều có một cách giải thích khác nhau.”

“…..” Cô Tiếu, không phải vậy chứ? Em còn nghĩ hai ta đã trở thành người thân quen cơ mà! Dạ Ngưng trừng mắt nhìn Tiếu Vũ Hàm, mà cô đáp lại vẫn là nụ cười thản nhiên kia.

“Dạ Ngưng, em thật đúng là dễ trêu chọc, với tính cách này thì khẳng định là có không ít người theo đuổi phải không?” Mạch Mạt nói với Dạ Ngưng nhưng ánh mắt lại dừng trên người Tiếu Vũ Hàm.

Dạ Ngưng vẫn luôn như vậy, không thể khen được, vừa nghe cô giáo Mạch khen, miệng liền toét ra rộng đến tận mang tai.

“Tàm tạm, tàm tạm thôi, nếu những người theo đuổi em mà xếp hàng từ ký túc xá sinh viên đến nơi này của các cô thì hẳn là không hơn kém nhiều lắm.”

“…..Hôm nay sao lại nóng thế nhỉ?” Trầm mặc một hồi, Mạch Mạt mở miệng, Dạ Ngưng cũng gật đầu đồng tình.

“Cũng không phải không đúng, chảy cả mồ hôi rồi.”

“Đúng vậy, nếu không nóng thì là nằm mơ rồi.”

“……Việc này, cô giáo, thật sự nóng quá, em về nhé, một lát nữa nhà tắm sẽ đông người, em muốn đi tắm rửa một chút.” Dạ Ngưng cố gắng tự tìm cho mình cái cớ để có thể nhanh chóng rời đi.

Mạch Mạt nghe xong liền cười cười: “Như vậy à, vừa đúng lúc tôi cùng Vũ Hàm cũng muốn đi. Thế này đi, em về ký túc xá chuẩn bị trước, một lúc nữa ba người chúng ta cùng đi. Tôi còn chưa nói chuyện với em đủ đâu.”

Không phải chứ….Dạ Ngưng không tin nhìn Mạch Mạt, đáy lòng run lên, quay đầu nhìn Tiếu Vũ Hàm. Chỉ thấy Tiếu Vũ Hàm vẫn bình tĩnh trước sau như một, hai tay khoanh trước ngực nhìn nàng, vừa vặn ánh mắt hai người tiếp xúc, liền nhẹ nhàng quay đầu đi. Dạ Ngưng cảm thấy cô Tiếu có chút ngượng ngùng, không hiểu sao cổ họng tự dưng cũng có phần căng thẳng, muốn từ chối: “Không cần đâu….”

“Xấu hổ à, vậy cũng được, để ngày khác cùng đi.” Mạch Mạt đoán chừng có lẽ Dạ Ngưng ngượng. Cũng đúng, có mấy người có thể ở trước mặt giáo viên của mình mà buông lỏng đâu, lại không nghĩ tới, cô vừa dứt lời thì Dạ Ngưng hét lên một tiếng: “Vẫn là hôm nay đi! Hai ngày nữa em bận rồi, em lập tức về chuẩn bị!”

Không cho hai người có thời gian kịp phản ứng, Dạ Ngưng đã bật dậy từ sô pha, nhanh chóng vọt tới chỗ để giày, đi giày xong, dưới ánh mắt kinh ngạc nhìn chăm chú của Mạch Mạt và Tiếu Vũ Hàm mà lấy tốc độ như gió cuốn phi ra khỏi cửa. Trong nháy mắt lúc cánh cửa kia đóng sầm lại, Dạ Ngưng nắm chặt tay vung mạnh, hưng phấn đến vẻ mặt đỏ bừng, dĩ nhiên, dĩ nhiên lại có thể được nhìn thấy ngọc thể của cô Tiếu, oa ha ha!!!

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Thật Ra Thì Em Rất Trong Sáng

BÌNH LUẬN FACEBOOK