Trang Chủ
Ngôn Tình
Thật Ra Thì Em Rất Trong Sáng
Thực Kỳ Quái

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Lời vừa nói ra, mặt Dạ Ngưng liền đỏ lên, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, tỏ vẻ hối lỗi nhìn Tiếu Vũ Hàm. Kỳ thật cũng không phải nàng cố ý đùa giỡn Tiếu Vũ Hàm, chỉ là không biết vì sao cứ ở trước mặt người này, nàng luôn có một chút hoang mang lo sợ, rồi sẽ nói mà không kịp suy nghĩ.

Tiếu Vũ Hàm nghe xong liền nhếch môi, không có vẻ thẹn quá hóa giận như trong tưởng tượng của Dạ Ngưng, mà lại ngẩng đầu nhìn nàng: “Lớp trưởng Dạ cũng được lắm.”

Nói xong, Tiếu Vũ Hàm còn tựa hồ khẽ liếc bộ ngực Dạ Ngưng một cái. Nghe thế, ngay cả lỗ tai cũng đều đỏ lên, Dạ Ngưng không thể tin được nhìn Tiếu Vũ Hàm, mà Tiếu Vũ Hàm thì hơi cúi đầu xuống, nhẹ nhàng cười, khuôn mặt nghiêng nghiêng kia với khóe môi hơi gợi lên một độ cong tuyệt đẹp, làm cho Dạ Ngưng nhìn si dại.

“Dạ Ngưng, em nghĩ gì thế? Ôm chặt vậy thì còn có thể khiêu vũ sao? Rốt cuộc em đến để hỗ trợ hay để phạm lỗi vậy?” Giáo viên vũ đạo nổi giận. Con bé này làm sao vậy? Vừa rồi bảo ôm thì không ôm, giờ thì lại dính với nhau như thể bánh mật vậy!

Dạ Ngưng hắng giọng một chút, vòng tay đang ôm Tiếu Vũ Hàm hơi nới lỏng ra, tim đập theo tiết tấu rối loạn, hít sâu một hơi, không dám nhìn Tiếu Vũ Hàm nữa.

Sau khi luyện tốt các bước cơ bản, mọi người thương lượng một phen, quyết định cuối cùng vẫn là điệu Latin, hiếm hoi được dịp kỷ niệm ngày thành lập trường như thế, nếu còn nhảy điệu chậm rì rì mà mấy ông cụ bà cụ hay tha thiết ngọt ngào nhảy trong công viên nữa thì phỏng chừng sinh viên ở phía dưới cũng không nhiệt tình gì, nhưng nếu phối hợp với thể loại nhạc sôi động thì có lẽ cũng không tệ.

Quyết định chủ ý rồi, mấy đội bắt đầu luyệt tập, trước kia Dạ Ngưng có luyện qua hip-hop, coi như có biết các kỹ năng nhất định, giờ học theo khuôn khổ, rất nhanh liền nắm được. Giáo viên dạy vũ đạo ở bên cạnh xem mà cười tít mắt, mấy đôi ở bên cạnh cũng ngừng lại nhìn hai người nhảy.

Dạ Ngưng chính là dạng người như vậy, không thể cho nàng mặt mũi được, vừa cho nàng thể diện liền dễ dàng không biết xấu hổ. Vừa thấy mình được mọi người chú ý, được khen đẹp, liền đắc ý nhìn chung quanh một vòng, bắt đầu tự đắc: “Thế nào? Cô Tiếu, em không làm cô mất mặt nhé.”

Tiếu Vũ Hàm khẽ nhếch môi.

“Em nói rồi mà, thiên tài chính là thiên tài, em đoán rằng cũng chính vì thế mà hôm nay cô gọi em tới đây, nếu để người khác đến thì khẳng định sẽ mệt đến chết mất, điệu nhảy này không phải người bình thường có thể nhảy được đâu, đặc biệt là ở vị trí của em đây. Mỗi lần đưa tay ra để cô ngả ra ngoài rồi lại kéo cô lại ôm vào lòng, cô có biết cánh tay cần rất nhiều lực không? Rất có thể đêm nay về ký túc xá tay em cũng dài ra mất!” Dạ Ngưng nói đến nỗi hai mắt sáng lên, miệng không dừng lại. Tiếu Vũ Hàm ngẩng đầu, mắt không chớp nhìn gương mặt đắc ý của nàng, trong đáy mắt có ý cười nhàn nhạt.

“Lần trước trong tiết mục văn hóa ở dưới sân trường, có bao nhiêu giáo sư lãnh đạo trong trường tới tìm em muốn em giúp hội học sinh biên tập vũ đạo đó.”

“Vậy sao?” Tiếu Vũ Hàm cười nhẹ, có chút đăm chiêu.

Dạ Ngưng dùng sức gật gật đầu, tiếp đó liền thổi phù một hơi: “Lúc ấy em cũng chẳng quan tâm tới những người đó, sau nếu không phải thầy hiệu trưởng làm bộ mặt đáng thương đến nhờ cậy em thì em đã không thèm giúp rồi.”

“Sau đó thì sao?” Tiếu Vũ Hàm cười dịu dàng nhìn Dạ Ngưng, Dạ Ngưng hắng giọng một chút: “Đương nhiên khiến cho oanh động.”

Ý cười trên mặt Tiếu Vũ Hàm càng đậm, gật đầu: “Phải a, thế chân em cần phải bao lâu mới khỏi?”

“……”

Dạ Ngưng cứng họng, trợn to hai mắt giật mình nhìn Tiếu Vũ Hàm. Không phải chứ? Làm sao cô ấy biết được? Hồi Dạ Ngưng học đại học năm thứ ba đúng là thời điểm lúc nàng bộc lộ tài năng, lúc nàng lên sân khấu mọi khán giả ở dưới khán đài lẫn sau hậu trường đều cuồng nhiệt hô vang, khiến nàng hưng phấn mà máu dồn lên não, mang theo một đống đàn em lên nhảy, sau lại tự mình nhảy đơn một đoạn, khi đứng dậy phất tay với mọi người, vì quá mức kích động mà trượt ngã từ trên đài xuống, cũng không kịp tẩy trang đã trực tiếp vào bệnh viện nằm. 120* phải lái đến trường nâng nàng đi ra ngoài thì khỏi phải nói bầu không khí lúc đó thế nào. Tuy nói việc này cũng thực oanh động đi, nhưng lúc ấy trên sân khấu ngọn đèn mờ ảo, thấy không rõ mặt, không có nhiều người biết là nàng mà…Làm sao Tiếu Vũ Hàm lại biết được?

(*số cấp cứu)

Tiếu Vũ Hàm cười nhẹ, không đáp lại ánh mắt nghi ngờ của Dạ Ngưng.

“Chuyện trước kia cũng không cần nhắc lại, nói đến hiện tại thôi. Cô Tiếu, cô nói xem nếu không phải cô gặp được em thì làm sao có khả năng luyện tập thuận lợi như vậy được?” Dạ Ngưng vẫn còn mạnh miệng, Tiếu Vũ Hàm gật gật đầu, nghiêm trang nhìn nàng.

“Nếu không thì một lúc nữa chúng ta đổi lại? Tôi vai nam, em vai nữ, thử một lần đi.”

Dạ Ngưng ngạc nhiên không kịp phản ứng, đờ ra nhìn Tiếu Vũ Hàm, gật gật đầu.

Chờ tất cả mọi người luyện xong, vẫy tay cúi chào giáo viên và bạn học, Tiếu Vũ Hàm cùng Dạ Ngưng liền ở lại. Chỉ còn hai người, Dạ Ngưng cũng có chút buông lỏng, cười hì hì nhìn Tiếu Vũ Hàm.

“Tốt rồi, lúc này đi.”

Tiếu Vũ Hàm nở nụ cười, ngẩng đầu, mắt không chớp nhìn nàng. Dạ Ngưng gật đầu, xoay đầu liếc Tiếu Vũ Hàm một cái, vừa nhìn thấy, cả người liền cứng lại. Bởi vì tập luyện khiêu vũ, Tiếu Vũ Hàm chỉ mặc một cái áo T-shirt màu trắng cùng chiếc quần bình thường, mà lúc này đây, cái áo trắng bị mồ hôi thấm ướt, dán trên người cô thành trạng thái nửa trong suốt, vài lọn tóc dài dịu dàng buông lơi trên trán, gợi cảm nói không nên lời….

“Làm sao vậy?” Tiếu Vũ Hàm khó hiểu nhìn Dạ Ngưng, Dạ Ngưng giật mình hoàn hồn, mặt đỏ lên, dùng sức lắc đầu.

“Không có gì!”

Tựa hồ đã nhận ra cái gì, hai má trắng nõn của Tiếu Vũ Hàm cũng hơi ửng hồng, ngẩng đầu giận dữ liếc Dạ Ngưng một cái, thấy nàng tỏ vẻ hối lỗi cúi đầu, liền mím môi, không nói nữa.

Tiếng nhạc du dương, ở giữa phòng khiêu vũ to như vậy cũng chỉ có Tiếu Vũ Hàm cùng Dạ Ngưng nhảy múa.

Thật sự đúng là chỉ có khiêu vũ a….

Vừa mới bắt đầu lúc nhạc dạo hai người còn phối hợp tốt, nhưng đến đoạn mà Dạ Ngưng khoác lác phải đẩy người ra rồi lại kéo vào ôm kia, nàng liền hiểu ra được một đạo lý, không thể khoe khoang ở trước mặt một người phụ nữ mạnh mẽ….

Dạ Ngưng có cảm giác toàn bộ thân thể đã không còn chịu sự không chế của mình nữa, như thể con quay bị Tiếu Vũ Hàm đẩy ra rồi lại kéo vào…Sàn gạch men sứ nhìn càng ngày càng hoa mắt, chỉ vài phút ngắn ngủi, nàng đã bắt đầu cầu xin tha thứ nhận thua: “Cô Tiếu, cô Tiếu….dừng một chút.”

Dừng chân, Tiếu Vũ Hàm đứng tại chỗ, nhìn Dạ Ngưng ngồi xổm dưới đất thở dốc.

Lòng trả thù của phụ nữ…một lần nữa Dạ Ngưng lại cảm nhận được. Lau đi mồ hôi trên đầu, nàng ngẩng lên nhìn Tiếu Vũ Hàm, lại thấy nét cười giảo hoạt kia, tức đến suýt chút nữa đứng tim.

Tập cũng tập xong rồi, nháo cũng nháo rồi, cuối cùng cũng có thể trở về nghỉ ngơi, nhìn sắc trời cũng đã tầm hai giờ, Dạ Ngưng bĩu môi thở dài, hai ngày nghỉ này khẳng định căn tin đóng cửa, xem ra lại phải nhịn đói thôi.

“Đói bụng?” Tiếu Vũ Hàm hỏi, Dạ Ngưng gật gật đầu.

“Đến chỗ tôi đi.”

“Cô nấu sao?”

“Không.”

“Vậy thì ăn gì?”

“Tôi nghĩ em biết làm chứ.”

“…..Ngại quá.”

“Bình thường cơm thừa đều trực tiếp cho mèo hoang ăn, tôi không ngại.”

“…..”

Tiếu Vũ Hàm vừa thay giày vừa nói, Dạ Ngưng đen mặt nhìn cô.

“Làm sao thế?” Tiếu Vũ Hàm nghiêng đầu, có chút kỳ quái nhìn nàng.

“Không, không có gì….” Dạ Ngưng nuốt nước bọt, được rồi, nàng cũng không dám có ý nghĩ đùa giỡn Tiếu Vũ hàm nữa, liền xoay người đi lấy áo khoác.

Thay giày xong, Tiếu Vũ Hàm nhìn cái trán đầy mồ hôi của Dạ Ngưng, nói: “Lau mồ hôi đi, không ra ngoài lại cảm mất.”

Dạ Ngưng nghe lời gật gật đầu, nâng tay lên quệt quệt một chút. Tiếu Vũ Hàm đứng cạnh thấy thế liền nhíu mày, không nói gì, từ trong túi lấy ra khăn giấy, đi đến bên người Dạ Ngưng, đưa cho nàng.

“Lau khô.”

Thanh âm không chút cảm tình, thậm chí có phần lạnh như băng, Dạ Ngưng khẽ giật mình nhìn Tiếu Vũ hàm, theo bản năng nhận lấy tờ giấy ăn.

Tiếu Vũ Hàm vẫn đứng một bên nhìn Dạ Ngưng, bị nhìn chằm chằm như vậy, Dạ Ngưng cũng không dám làm ẩu nữa, nghiêm túc lau, chỉ thiếu chút nữa là lau đến rách cả da đầu, vụng trộm liếc Tiếu Vũ Hàm một cái, thấy nét mặt cô dịu đi, lần này mới thở phào một hơi. Tự dưng lại phát giác có vẻ không đúng, liền ngẩng, nghi ngờ nhìn Tiếu Vũ Hàm.

Hai tay Tiếu Vũ Hàm khoanh trước ngực, nhìn chằm chằm nàng một lúc, tựa hồ có chuyện muốn nói, nhưng lại nhịn xuống, cuối cùng chỉ thản nhiên nói một câu: “Đi thôi.”

Gật đầu, Dạ Ngưng cũng không dám nói thêm gì nữa, đóng lại cửa Trung tâm hoạt động, ngoan ngoãn đi theo Tiếu Vũ Hàm đến khu giáo vụ. Trong lòng nàng có phần thấp thỏm không yên, không biết đã chọc giận Tiếu Vũ Hàm lúc nào. Lắng nghe thanh âm giày cao gót giẫm trên nền đất, Dạ Ngưng nhất thời ngây người, mà người luôn đi trước dẫn đường là Tiếu Vũ Hàm lại thình lình dừng lại, Dạ Ngưng không chú ý liền lập tức va phải thân thể cô.

“Sao, có chuyện gì vậy?” Dạ Ngưng có chút lo sợ nhìn Tiếu Vũ Hàm.

Tiếu Vũ Hàm nhìn nàng chằm chằm một lúc, liền hỏi: “Dạ Ngưng, một khi bị cảm liền phát sốt, vậy sao còn không biết tự chú ý bản thân?”

“Em…sao cô biết?” Dạ Ngưng kinh ngạc nhìn Tiếu Vũ Hàm, bệnh này của nàng chỉ có bạn bè quan hệ thân thiết mới biết được thôi. Từ nhỏ nàng đã như vậy, ngày thường không có bệnh tật gì, nhưng lại mắc một bệnh duy nhất, đúng là khiến bản thân bị hành hạ gần chết, đó là bị cảm liền phát sốt, hơn nữa nhất định sẽ hơn ba mươi chín độ.

Tiếu Vũ Hàm gật gật đầu: “Đại Bảo nói cho tôi biết.”

Vừa nghe nhắc tới Đại Bảo, Dạ Ngưng liền trợn trắng mắt, làm sao có thể chứ? Nói dối kiểu này cũng thực không có trình độ, Đại Bảo mới học năm thứ nhất, sao có khả năng hiểu rõ nàng như thế được.

Tiếu Vũ Hàm không để ý tới Dạ Ngưng, có chút phiền não nhíu mày: “Đi nhanh lên thôi.”

“Vâng….” Dạ Ngưng đáp lời, buồn bực nhìn Tiếu Vũ Hàm. Xem đi, cướp thức ăn từ miệng mèo hoang còn phải nhìn sắc mặt người ta!

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Thật Ra Thì Em Rất Trong Sáng

BÌNH LUẬN FACEBOOK