Thập Niên 60: Làm Giàu, Dạy Con

Chương 54: Trộm lương thực

Nam Phương Lệ Chi

07/12/2020

Buổi tối sau khi giám sát Đại Oa tập viết số xong Lâm Thanh Hoà mới cho ba anh em lên giường ngủ.

Chu Thanh Bách nhẹ nhàng di chuyển ba chướng ngại vật về phía cuối giường đất, chừa lại khoảng trống cho hai vợ chồng.

Lâm Thanh Hoà hết hồn, rồi chợt nhớ ra bà dì cả đang ghé thăm, ok hoàn hồn, haha.

Chu Thanh Bách thản nhiên nói: “Ngủ thôi.”

Lâm Thanh Hoà gật đầu: “Ngủ đi.”

Ngủ thì ngủ, ông tướng này hôm nay ăn thịt dê bổ quá không biết đổ đi đâu quả nhiên không an phận.

Lâm Thanh Hoà nhàn nhạt bổ sung một câu: “Đang trong chu kỳ sinh lý nên an phận mà ngủ đi nha.”

Chu Thanh Bách thất vọng tràn trề.

Ngược lại Lâm Thanh Hoà vô cùng thoải mái kéo kín chăn.

Giường đất được thiêu từ chạng vạng tối cho nên bây giờ đã đạt tới nhiệt độ thích hợp, hơn nữa bên trên còn có thêm một cái đại chăn bông bảy cân cộng thêm một cái bốn cân, chấp mọi thể loại giá rét luôn!

“Ngủ đi” Chu Thanh Bách chỉ hơi thất vọng chút chút thôi, dù sao hôm nay anh cũng đạt được mong ước ôm vợ đi ngủ rồi.

Bất ngờ bị anh ôm gọn vào lồng ngực, tim Lâm Thanh Hoà muốn vọt lên cổ họng, cô kháng nghị: “Anh ôm như thế này làm sao tôi ngủ được.”

“Ngủ được.” Chu Thanh Bách trầm trầm nói.

Lâm Thanh Hoà nghĩ thầm người đàn ông này bị cấm dục bao nhiêu ngày, hôm nay lại mới ăn thịt dê… chỗ đó….chỗ đó có bao nhiêu tinh lực chứ, cứ chọc chọc vào lưng cô như thế này bảo cô làm sao mà ngủ được đây?!

“Vợ à…” Chu Thanh Bách kêu một tiếng.

Lúc này Lâm Thanh Hoà đặc biệt thấy giọng nói của người đàn ông này khá êm tai, trầm thấp, gợi cảm, lại còn rất từ tính.

Má ơi, đêm nay giả chết mới là thượng sách !

Dù anh ta có muốn làm mấy cái này kia kia nọ gì gì đó cũng không thể. Lâm Thanh Hoà như được giác ngộ, tận lực nằm im, nhất thời cô quên mất một việc quan trọng là mình với anh đang nằm chung trong một ổ chăn.

Bọn trẻ con ngủ rất ngoan, nằm một tí là ngủ ngay, nửa đêm mơ màng tỉnh dậy đi tiểu, uống miếng nước xong là lại lăn đùng ra ngủ một mạch tới sáng mai luôn.

Chu Thanh Bách không thấy vợ đáp lại thì không nói gì nữa, anh im lặng hưởng thụ cảm giác mềm mại trong lồng ngực.

Lâm Thanh Hoà giả vờ một hồi lâu mà thấy đối phương vẫn chưa ngủ nữa, đã thế bàn tay đặt trên eo cô càng ngày càng nóng rực.

“Sao còn chưa ngủ?”

Chu Thanh Bách không trả lời, mà rầu rĩ hỏi câu khác: “Vợ à, cái kia…khi nào hết?”

Lâm Thanh Hoà tức giận đáp: “Không biết.”

Chu Thanh Bách thở dài: “Vợ, em không nhớ anh à?”

Không nhớ, một chút cũng không nhớ, mau cút đi ngủ nhanh cho bà!

Lâm Thanh Hoà trực tiếp xoay người sang phía các con. Chu Thanh Bách từ đằng mạnh mẽ sau áp sát lại, anh không ngại thể hiện cho cô biết đối với cô anh có bao nhiêu nhiệt tình.

Sang năm Chu Thanh Bách 28 tuổi, vợ anh 24 kém anh 4 tuổi.

Mặc kệ là 24 hay 28, anh chỉ biết hai người đều đang trọng thời kỳ tuổi trẻ mãnh liệt nha.

Bị anh trêu chọc một hồi, trái tim cô dường như không chịu nằm yên trong lồng ngực, nhưng cô kiên quyết mặc kệ Chu Thanh Bách. Trước khi cô suy nghĩ thông suốt anh đừng hòng chạm vào người cô, có nhiệt tình hơn nữa cũng vô dụng.

Mãi tới tận chín rưỡi Lâm Thanh Hoà mới ngủ được, Chu Thanh Bách thấy thế thì cũng đành ôm tiếc nuối mà ngủ chứ biết làm thế nào bây giờ.

Cứ từ từ vậy, chắc cô ấy vẫn chưa hoàn toàn buông bỏ thành kiến, bất quá hôm nay nguyện ý cho anh nằm chung một ổ chăn cũng coi như bước đầu thuận lợi rồi.

Đêm nay Lâm Thanh Hoà ngủ đặc biệt ngon, đặc biệt ấm áp, cảm giác như mình ôm một cái lò sưởi khổng lồ ấy, ưmmm, thoải mái quá !

Mặt trời ló rạng, tuyết vẫn rơi. Hôm nay Chu Thanh Bách không ra ngoài bởi vì có lý do vô cùng quan trọng, vợ anh đang ôm anh ngủ say sưa thế này, làm sao anh nỡ đẩy cô ra cơ chứ.

7 giờ, Lâm Thanh Hoà mở mắt, phát hiện Chu Thanh Bách vẫn còn ở trên giường đất, cô giật cả mình: “Anh không đi ra ngoài chạy bộ à?”

Chu Thanh Bách nhìn cô ôn nhu đáp: “Bên ngoài tuyết rơi.”

Lâm Thanh Hoà gật gật đầu, sau đó lại phát hiện thêm một bất ngờ nữa, tư thế này của hai người hơi ái muội nha.

Tay cô quấn quanh vòng eo anh, toàn bộ khuôn mặt cô chôn trong lồng ngực anh, hai cánh tay dài của anh thì vây lấy vòng eo cô…..Một tư thế tiêu chuẩn của cặp tình nhân đang trong thời kỳ yêu đường cuồng nhiệt !

Lâm Thanh Hoà gượng gạo cười ngu, vội vàng chui ra khỏi lồng ngực ấm nóng. “haha, ngủ say quá, anh đừng để bụng nha!”

Chu Thanh Bách buông lỏng cánh tay: “Em ngủ tiếp đi, anh đi chưng màn thầu.”

Bữa sáng ăn màn thầu chưng với canh tôm khô, đều do Chu Thanh Bách làm, anh còn bê nước ấm vào phòng cho cô rửa mặt.

Hôm nay tuyết rơi nhiều hơn mọi ngày, chuyện trở về Lâm gia chắc phải hồi lại, đi gây sự cũng phải chọn ngày nào thời tiết tốt tốt chút, không nên mạo hiểm.

Cho các con ăn sáng xong, Chu Thanh Bách quay ra chăm sóc hai con heo con.

Chuồng gà trống không, con gà mái già đã bị Lâm Thanh Hoà mang đi hầm, vừa tốn thóc lại vừa không đẻ được trứng, giữ lại làm gì bỏ vào bụng là bổ nhất.

Tuyết rơi trắng xoá liên tục tới tận mười giờ mới ngớt.

Lâm Thanh Hoà buông que đan, dẫn các con đi ra ngoài một vòng. Mùa đông lạnh giá nhưng không thể suốt ngày ru rú trong nhà như con mèo lười được, mặc ấm áp đi dạo xung quanh một chút rất có lợi cho cơ thể.

Mấy mẹ con đi bộ một hồi tới nhà hai anh em Chu Đông Chu Tây.

Chu Đông đang quét tuyết, trên người quần áo đơn bạc, gương mặt đỏ ửng vì bị lạnh.

Nhìn thấy Lâm Thanh Hoà, Chu Đông lập tức chào to: “Thím!”

Chu Tây nghe thấy từ trong nhà vọt ra, vui vẻ nói: “Sao hôm nay thím lại có thời gian rảnh rỗi qua đây chơi? Bên ngoài lạnh lắm, mau vào trong phòng, thiêu giường đất cho ấm áp.”

Chu Đông: “Thím mau đưa mấy đứa Đại Oa vào trong đi.”

Tụi nhỏ tất nhiên là muốn ở ngoài chơi rồi, thế nên chỉ mình cô vào trong, cô dậm dậm chân cho tuyết rơi rồi mới bước vào.

Lâm Thanh Hoà hỏi Chu Tây: “Năm nay lương thực đủ ăn không?”

Chu Tây gật đầu cười nói: “Đủ”

Năm nay được phân không ít lương thực, hơn nữa trong tay lại có tiền thế nên mua thêm được một ít. Có thể nói mùa đông năm nay tốt hơn năm ngoái rất nhiều lần.

Tuy rằng một ngày chỉ được ăn hai bữa, nhưng mỗi bữa đều có thể ăn no năm phần.

Mùa đông thắt lưng buộc bụng là tình hình chung, hai anh em Chu Đông Chu Tây không phải cá biệt mà tất cả các hộ gia đình đều phải giảm ba bữa xuống còn hai bữa mỗi ngày.

Phân lương đợt này xong là phải chống trọi tới tận vụ hè sang năm.

Khai xuân chính là thời kì giáp hạt đói kém, vài gia đình phải đi đổi phiếu gạo, hoặc tới cung tiêu xã mua lương thực hàng hoá để ăn.

Nếu nhà nào không muốn bỏ tiền đổi phiếu gạo hoặc bỏ tiền mua lương thực thì phải tiết kiệm từ bây giờ thì mới chống đỡ được tới lúc phân lương vụ hè.

Lâm Thanh Hoà: “Bình thường phải có người ở nhà, thím nghe nói thôn bên cạnh có nhà bị trộm lương thực.”

Tin tức này cô nghe được từ thím Trần. Thím Trần quan hệ rộng rãi nên nắm bắt tin tức vừa nhanh vừa chuẩn. Chuyện là một gia đình cô nhi quả phụ bị ăn trộm. Ai da, vào lúc này mà trộm lương thực thì khác nào dồn người ta vào chỗ chết cơ chứ.

Cũng may năm nay đại đội bên đó được mùa, trong kho vẫn còn lương thực dự trữ cho nên ứng ra một chút, bằng không đúng là cùng đường.

Chu Tây vội vàng nói: “Cháu biết rồi, nhất định không để nhà trống đâu.”

“Thím qua xem hai anh em không có gì là tốt rồi, nếu có khó khăn phải nói với thím đấy.”

Lâm Thanh Hoà vừa nói vừa từ trong túi móc ra một nắm táo đỏ: “Này thím cho, để dành ăn dần.”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Thập Niên 60: Làm Giàu, Dạy Con

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook