Thập Niên 60: Làm Giàu, Dạy Con

Chương 26: Ngày phân lương

Nam Phương Lệ Chi

28/11/2020

Ngày hôm sau chính là ngày đại đội phân lương.

Xã viên toàn thôn ai ai cũng nô nức trừ Lâm Thanh Hoà và ba đứa trẻ nhà cô là ngoại lệ, bởi vì nhà cô không có ai lao động lấy công điểm, không có công điểm thì không được phát lương. Đây là quy định chung của công xã, chỉ có ông già bà lão bệnh nặng hoặc tàn tật mới được hưởng ưu tiên.

Nguyên chủ là một thanh niên dẫn đầu bang phái nói không với lao động. Mẹ không có công điểm nên ba đứa con cũng không có phúc lợi được chia lương thực. Không được phân thì mua, chuyện nhỏ!

Đại đội phân lương cho toàn bộ xã viên xong xuôi, còn thừa lương thực mới tới lượt những người muốn mua. Năm nay cũng coi như là được mùa, chắc chắn đội sản xuất sẽ bán, Lâm Thanh Hoà không lo mình không mua được lương thực.

Chưa tới chín giờ sáng, Đại Oa và Nhị Oa đi xem náo nhiệt về báo Chu gia được phân rất nhiều lương thực, đang khiêng về.

Hôm nay người người nhà nhà đều vui vẻ, bọn trẻ nô đùa ầm ĩ chạy đuổi nhau đầy đường, Lâm Thanh Hoà không cản, cho mỗi đứa một cái kẹo sữa thỏ trắng rồi để kệ hai anh em chúng chạy đi chơi.

Hai anh em Đại Oa Nhị Oa ngậm kẹo trong miệng rất oai phong thành công thu hút ánh mắt hâm mộ trẻ con toàn thôn.

Mười rưỡi sáng, đến lượt nhà hai anh em Chu Đông Chu Tây nhận lương, chở lương thực về nhà xong Chu Đông liền chạy qua báo với Lâm Thanh Hoà rằng một lúc nữa là toàn bộ đại đội phát xong, có thể tới mua lương.

Lâm Thanh Hoà: “Bây giờ cháu có bận gì không? Nếu không thì mang theo xe kéo đi cùng thím một chuyến.”

Chu Đông liền đáp: “Bây giờ cháu rảnh.”

Chu Đông quay về nhà lấy xe, Lâm Thanh Hoà vào nhà lấy tiền, bế theo Tam Oa khoá cửa đi ra ngoài.

Chu Đông kéo xe tới, ba người cùng đi về phía đại đội.

Mấy người đàn bà nhìn thấy Lâm Thanh Hoà đang hướng phía này đi tới, bĩu môi dè bỉu “người phụ nữ chuyên mua lương thực tới rồi”, “ cô ta gặp may đấy, phải thời xưa thì có mà chết đói từ lâu rồi”…..

Tuy nhiên ít nhiều gì mọi người đều kiêng dè Chu Gia, ông Chu bà Chu trong thôn đều được dân làng trọng vọng, vì thế những lời cay độc kia không dám truyền ra.

Đại đội trưởng không có thành kiến với Lâm Thanh Hoà, tuy rằng cảm thấy người phụ nữ này sinh hoạt khác người nhưng đó là chuyện của nhà người ta, hơn nữa người ta bỏ tiền mua bán đàng hoàng không ngửa tay xin xỏ ai.

Lâm Thanh Hoà đã tính toán chu toàn rồi, trong không gian riêng còn nhiều vật tư, hôm nay cô tới đây chỉ là mua cho có thôi. Tương lai Chu Thanh Bách xuất ngũ sẽ mất hết thu nhập, cô không thể vô lương tâm như nguyên chủ được.

Trong mắt người dân, hành động của cô chính là đốt tiền, bởi cô không mua gì nhiều, chỉ mua nhiều nhất lúa mì !

Đại Oa đã sớm đi khoe khoang khắp làng trên xóm dưới mẹ nó mỗi ngày đều thay đổi món ngon cho ba anh em nó, hôm nay tận mắt chứng kiến, không tin không được !

Lâm Thanh Hoà mua một trăm cân lúa mì, một cân có giá ba hào, một trăm cân là ba mươi đồng.

Hạt bắp dùng để xay bột ngô, cái này rẻ, cô mua tám mươi cân.

Ngoài ra còn mua năm mươi cân gạo kê, rồi tới đậu xanh, đậu đỏ, đậu nành mỗi loại mười cân, đậu phộng dùng nhiều nên mua ba mươi cân, hạt mè hai mươi cân, khoai lang lấy nguyên một túi hơn hai mươi cân.

Khoai lang rất rẻ, có thể mài thành bột khoai lang, trong trí nhớ của nguyên chủ cái này rất rất rất khó ăn, Lâm Thanh Hoà không muốn mua chút nào nhưng đại đa số người dân trong thôn đều phải ăn cái này qua ngày.

Lâm Thanh Hoà chỉ mua ngũ cốc, lương thực phụ cô không định mua cái gì cả.

Mỗi thứ một chút cũng tốn tương đối nhiều tiền. Thời điểm khiêng lương thực ra ngoài, mấy người đàn bà nhìn không chớp mắt, có người khoa trương tới mức đau lòng thay cho túi tiền của Lâm Thanh Hoà. Nhiều bao như vậy chắc phải tốn sáu mươi đồng chứ ít à.

Nhà người khác đều tới đại đội phân lương, sau đó đợi phân tiền, không nhiều lắm, làm lụng vất vả quanh năm mỗi nhà được một khoản, chẳng ai đủ bản lĩnh tiêu tiền không chớp mắt như cô. Bọn họ không dám ăn bột mì tinh, mỗi gia đình chỉ được phân vài cân lúa mì thôi.

Nếu chịu xuất công, nhà cô không chỉ có một đầu lương, ba đứa nhỏ cũng có phần, mang công điểm đi đổi lương thực, nếu chưa đủ thì mới bỏ tiền ra mua, như vậy chỉ tốn mấy đồng tiền thôi, ngu gì bỏ ra một đống tiền mua toàn bộ như thế cơ chứ ?!

Lâm Thanh Hoà chẳng thèm chơi với ai, càng không có ý định đối đáp, tư tưởng khác nhau, không cần thiết phải miễn cưỡng chính mình. Dù gì trước giờ tính tình nguyên chủ vốn chướng, Lâm Thanh Hoà chỉ cần hùa theo là được.

Lâm Thanh Hoà chỉ nhờ Chu Đông vận chuyển lương thực vào trong nhà, còn lại cô sẽ tự mình sắp xếp.

Chu Đông: “Thím, chiều nay cháu sẽ đi kiếm thêm ít củi nữa cho thím, vì ngày mai với cả ngày kia đại đội bắt đầu gieo hạt lúa mì vụ đông, khả năng cháu không rảnh. Phải xong việc đó thì chắc cháu mới có thời gian.”

“Được.” Lâm Thanh Hoà gật đầu.

Nhìn bọc lớn bọc nhỏ ngũ cốc chất đầy trong nhà, bốn mắt Đại Oa và Nhịn Oa sáng rức. Lương thực, đây là lương thực đó nha, mùa đông năm nay không sợ đói bụng rồi, hahaha!

Chúng còn quá nhỏ nhìn một đống thì tưởng là nhiều chứ thực ra nhiêu đó không đủ ăn, huống hồ Chu Thanh Bách sắp trở về, thêm một miệng ăn nữa. Tuy nhiên Lâm Thanh Hoà đã có kế hoạch cụ thể, chờ khi anh ấy trở về cô sẽ mang một trăm cân lúa mì cộng tám mươi cân bắp đi xay thành bột, còn hiện tại thì cứ lấy đồ trong không gian ra ăn, tiết kiệm được chút nào hay chút đó.

Lâm Thanh Hoà: “Mẹ đi nấu cơm trưa, hai đứa trông em cẩn thận đấy.”

Sáng nay Lâm Thanh Hoà đã ủ bột, tới giờ chắc cũng đủ thời gian rồi, trưa nay có thể nấu mì ăn.

Phi hành lên cho thơm, nước sôi bỏ mì sợ vào, phía trên xếp vài miếng thịt ba chỉ muối, wow, ngon quá, Lâm Thanh Hoà vô cùng hài lòng với tài nấu nướng của bản thân.

Bữa nào thử làm món thịt kho xem thế nào haha. Nhưng giờ phải ưu tiên đan áo len cho bọn nhỏ trước, sau đó đan cho mình một cái nữa. Trong ngăn tủ Lâm Thanh Hoà thấy cất một cái áo len mới tinh, năm ngoái nguyên chủ đan cho mình không đan cho bọn trẻ con cái nào.

Lúc nhỏ khi còn ở nông thôn, bà nội đã dạy Lâm Thanh Hoà đan áo, nên cô biết chút ít, kết hợp với kỹ năng sẵn có của nguyên chủ thì đan áo cho mấy đứa Đại Oa là chuyện nhỏ.

Ăn xong bữa trưa, Lâm Thanh Hoà chỉ Đại Oa và Nhị Oa cách quấn len thành cuộn. Hai anh em biết len này dùng để đan áo cho mình nên vô cùng hào hứng giúp mẹ.

Có hai thằng nhóc hỗ trợ, tốc độ tăng lên đáng kể.

Giữa trưa, Lâm Thanh Hoà lùa ba đứa lên giường đất ngủ trưa.

Đánh một giấc no say, ba đứa tự giác ở nhà quấn len cho mẹ, con cái ngoan ngoãn bất ngờ cộng thêm công việc trong ngày vốn đã ít ỏi lại còn bị giành mất khiến cô nhàn hạ đến hốt hoảng haha.

Thôi được rồi các con ngoan thì mẹ sẽ chưng tuyết lê đường phèn cho mấy đứa ăn. Cô khéo léo cắt đầu trái lê làm nắp, nạo hết ruột bên trong ra, đổ nước sôi để nguội vào, thả đường phèn và táo đỏ vào, đậy nắp trái lê lên, sau đó đặt lê vào chén, bắc nồi lên bếp chưng cách thuỷ.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Thập Niên 60: Làm Giàu, Dạy Con

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook