Thập Niên 60: Làm Giàu, Dạy Con

Chương 25: Mẹ là tốt nhất !

Nam Phương Lệ Chi

28/11/2020

Chị cả Chu càng nhìn càng hài lòng, chỗ vải này đủ may hai bộ quần áo giữ ấm cho đứa con gái nhỏ hai tuổi của mình, may dài ra một chút đợi tới sang năm vẫn còn mặc dư sức.

“Lần trước đưa hai cân đường đỏ cho chị ba rồi, giờ trong nhà chỉ còn một ít, ở đây có bọc đường phèn chị cả cầm về cho mấy chị em Đại Ni, Nhị Ni ăn cho ngọt miệng.” Lâm Thanh Hoà lấy giấy dầu gọi một ít đường phèn lại.

Chị cả Chu khách sáo nói: “ Để lại cho mấy đứa Đại Oa ăn đi.”

Lâm Thanh Hoà đưa bọc đường phèn cho chị cả Chu: “ Trong nhà vẫn còn, chị mang về đi.”

Chị cả Chu nhận lấy rồi cầm vải đi về Chu Gia trước.

Lâm Thanh Hoà hỏi: “Mẹ, lúc nãy đi chợ đen gặp người ta bán dao phay, con dao này giống con dao con đang dùng. Con nhớ hình như con dao bên Chu Gia sắp hỏng rồi thì phải, mẹ lấy không? Không cần phiếu, chỉ cần đưa con năm đồng thôi, yên tâm con không thèm lấy lời một phân nào đâu.”

Ba Chu thoáng do dự rồi nói: “Đưa đây xem nào.”

Quả thật con dao nhà bà mẻ mất mấy miếng rồi.

Sáng nay băm thịt nấu điểm tâm cho đám Tam Oa, phải công nhận con dao trong bếp nhà nó dùng rất thuận tay nha.

Lâm Thanh Hoà đưa con dao cho bà Chu, bà liền móc năm đồng trả cho cô. Lâm Thanh Hoà nhận tiền không chút xấu hổ: “May mà con có người quen mới mua được đấy, bằng không năm đồng tiền này chẳng mua nổi đâu. Không phải là con nói phét. Đồ mua trên huyện thành tuy đắt nhưng tốt, ví như mấy cái nồi niêu này này.”

Lúc này chị hai Chu mới để ý trong phòng bếp có thêm một cái nồi nấu nữa, vẫn là nồi sắt loại hai tay cầm, nguyên bộ gồm có nồi, sạn, nắp.

Ngoài ra còn có một cái nồi hầm mới tinh.

Bà Chu không nhịn nổi: “Rốt cuộc cô tiêu hết bao nhiêu tiền rồi?”

“Con bao tiền thì ngày mai mang hết tới đội sản xuất mua lương thực, rồi lại đợi cha mấy đứa nó gửi tiền đợt sau.” Một câu này của Lâm Thanh Hoà làm bà Chu giận điên người không nói được lời nào trực tiếp cầm con dao xoay người bỏ về, khí thế như đi chém lộn.

Chị hai Chu hả hể trong lòng, quả nhiên là như thế, chú tư giỏi kiếm tiền thì sao chứ, ngăn nổi bà vợ ngu ngốc chỉ giỏi phá của này không?

Cô ta cho rằng những lời này của Lâm Thanh Hoà là thật vì về cơ bản có ai kiếm thím tư vay tiền đâu mà phải nói dối chi cho mệt.

Nào là bếp lò, than đá, nồi sắt, nồi hầm mới kính cong, vải vóc nọ kia, đây mới chỉ là những thứ mắt nhìn thấy, còn những thứ thím tư giấu trong phòng ai mà biết được cơ chứ. Chắc chắn tốn cả đống tiền chứ chẳng đùa.

Hai chị em dâu quan hệ nhạt như nước ốc, mẹ chồng đi rồi, cô ta cũng không có lý do gì ở lại lâu, đắc ý lắc lư ra về.

Chẳng có gì qua mắt được Lâm Thanh Hoà, trong đầu người chị dâu này có những suy nghĩ xiên xẹo gì Lâm Thanh Hoà đều biết rõ, cô ta thích đắc ý thì cứ để cô ta đắc ý đi.

Ai mà biết lần này đi chợ Lâm Thanh Hoà chẳng tốn bao tiền, bếp lò và than đá dùng nồi để đổi, nồi nấu và nồi hầm không tốn tiền, cô chỉ dùng tiền mua một cây vải, tuy nhiên tiền này lại là do cô lấy thịt trong không gian ra bán kiếm được. Ngoài ra là mấy thứ lặt vặt chậu rửa mặt, chậu rửa chân này nọ, trên đường về cô đã nhẩm tính rồi, tổng cộng không tốn quá hai mươi đồng.

Chỉ có hai mươi đồng mà mua được một đống đồ, cô tự phục cô quá thể đi, haha.

Lâm Thanh Hoà nói với Nhị Oa: “Chạy đi gọi anh trai về ăn táo.”

Nhị Oa chạy ra ngoài, một tí đã thấy hai anh em cùng nhau chạy về, quả nhiên nhóc con Đại Oa không dám đi chơi xa.

Lâm Thanh Hoà chia cho mỗi đứa một phần tư quả.

Nhị Oa hỏi: “Mẹ, trong ngăn tủ vẫn còn hả?”

“Còn, có cả quả lê, kẹo sữa thỏ trắng, gạo nếp nổ, sữa mạch nha, trái cây đóng hộp, ngoan ngoãn nghe lời thì gì cũng có, nhưng mà nếu mỗi ngày chỉ cắm đầu nghịch bẩn mang một thân dơ hầy trở về thì khỏi cần nghĩ tới cái gì hết.” Lâm Thanh Hoà vừa nói vừa liếc mắt nhìn Đại Oa ý tứ ngươi đã bị chiếu tướng, cứ coi chừng!

Đại Oa trợn mắt há mồm, Nhị Oa cũng khoa trương không kém, đúng là từ một khuôn đúc ra, biểu cảm y xì nhau.

Không chỉ nói xuông, Lâm Thanh Hoà còn dẫn bọn nó vào phòng tham quan một lần.

Nhị Oa vội vã ôm Lâm Thanh Hoà làm nũng: “ Mẹ, mẹ thật tốt.”

Đại Oa nghẹn đỏ mặt, nói: “Con…từ nay về sau con sẽ ít đi chơi lại.”

“Được.” Lâm Thanh Hoà gật đầu, lấy giấy dầu gói nửa cân thịt mỡ lại, đặc biệt nhiều mỡ chắc chắn nhà họ Chu sẽ rất thích: “Mang đưa cho ông bà nội đi.”

“Con đi ngay.” Đại Oa nhận lấy rồi chạy vèo sang nhà ông bà nội đưa thịt, rồi chạy vèo về.

Không vội sao được vì tối nay mẹ nói sẽ làm cho chúng món thịt ba chỉ hầm đậu que, thơm ngon vô cùng, đặc biệt là rưới nước hầm lên cơm, tuyệt cú mèo, nó có thể xử hết hai chén rưỡi cơm !

Lâm Thanh Hoà đang ngâm gạo, thấy nó về thì nói: “ Đại Oa, đi kêu chị Tiểu Tây đến đây.”

Thằng nhóc Chu Đại Oa này bây giờ sai đâu đánh đấy, vui vui vẻ vẻ cam tâm tình nguyện làm, ai bảo mẹ nó mua nhiều đồ ăn ngon về thế cơ chứ !

Chu Tây đã nghe anh trai mình nói qua, liền đi theo Đại Oa về nhà, Lâm Thanh Hoà đưa cho nó chỗ vải còn lại: “Cháu làm cho ba anh em nó mỗi đứa một đôi giày, hai đôi vớ, còn dư lại bao nhiêu thì làm hai đôi vớ lớn, kích thước thì dài hơn chân anh cháu khoảng ba phân đi.”

Vớ này là chuẩn bị cho Chu Thanh Bách.

Cô không cần chuẩn bị cho chính mình, vì vớ của nguyên chủ còn dùng tốt, lại còn có hẳn năm đôi.

Chu Tây tất nhiên đồng ý.

Lâm Thanh Hoà nói thêm: “Tối nay khoảng tám rưỡi hai anh em lại đây mang chăn bông về nhé.”

Đêm khuya vắng người là thời điểm tốt nhất. Cái chăn bông này khoảng bốn cân, đủ ấm áp.

“Cảm ơn thím.” Chu Tây hiểu rất rõ chăn bông quý giá nhường nào, có tiền chưa chắc đã mua được.

Lâm Thanh Hoà: “Không cần cảm ơn, hôm nay anh cháu đi một chuyến cũng vất vả. Giày với vớ cứ từ từ mà làm, đừng nên gấp gáp đốt đèn làm khuya, lãng phí dầu hỏa.”

Bên này Chu Đông lại không nghĩ như vậy, tuy cả ngày hôm nay đi đi về về mệt nhọc nhưng được ăn thoả mãn hẳn ba cái bánh bao trắng đã tính là lời rồi. Cả năm nay nó mới chỉ được ăn vài lần thịt với gạo trắng thôi.

Thuê Chu Tây làm vài đôi giày vài đôi vôi vớ mà trả công bằng một cái chăn bông lớn. Quá mức chênh lệch, đây không phải phong cách của thím Lâm.

Chạng vạng tối Lâm Thanh Hoà cho ba đứa trẻ ăn cơm, hai đứa lớn ăn ngấu ăn nghiến ăn tới mức bụng đứa nào đứa nấy căng tròn, thằng út chẳng kém phần cái miệng nhỏ cũng bóng mỡ. Ba đứa no bụng dắt nhau ra sân chơi, Lâm Thanh Hoà mới bắt đầu ăn.

Hơn tám giờ tối, hai anh em Chu Đông và Chu Tây tới, Lâm Thanh Hoà đưa chăn cho chúng rồi đóng cửa đi ngủ.

Thời tiết ngày một lạnh hơn, tối qua mới thấy hơi se se thế mà tối nay đã cảm nhận rõ ràng được không khí lạnh rồi. Cô gọi cả ba đứa lên giường đất ngủ cùng mình.

Trong nhà có ba cái chăn bông mỗi cái bốn cân, từ hồi mới kết hôn, vừa nãy cho anh em Chu Đồng một cái, hiện còn lại hai cái. Tính ra nguyên chủ này cũng theo trường phái hưởng thụ đấy chứ.

Hai cái chăn bông loại bảy cân siêu dày cô cất lên giường đất bên kia, thời tiết này chưa cần thiết dùng tới loại chăn đó, bốn mẹ con đắp một cái chăn loại bốn cân là dư sức rồi.

Ba thằng nhóc này như ba cái lò sưởi mini ấy, nằm cánh chúng thật là ấm áp ngủ không muốn dậy luôn.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Thập Niên 60: Làm Giàu, Dạy Con

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook