Thập Niên 60: Làm Giàu, Dạy Con

Chương 66: Đối tượng của cô út

Nam Phương Lệ Chi

11/12/2020

Không khí những ngày cuối năm rất náo nhiệt, người lớn trẻ nhỏ ai ai cũng vui vẻ rộn ràng.

Những ngày này Lâm Thanh Hoà không cấm Đại Oa Nhị Oa đi chơi nhưng điều kiện tiên quyết là phải mặc đủ ấm thì mới cho ra khỏi cửa.

Mấy trò đốt phào này nọ cô cũng không cấm chỉ cần hai ông tướng này đừng đốt nhà người khác là được.

Cô còn đặc biệt cử Phi Ưng đi theo quản lý hai đứa nó. Còn Tam Oa thì thôi vậy, bé bi cứ ngoan ngoãn ở trong phòng ấm áp với mẹ là tốt rồi.

Chu Hiểu Mai thành khách quen trong nhà, ngày nào cũng tới điểm danh, lại còn đòi ở lại ăn cơm.

Đâu dễ gì ăn không của chị, muốn ăn cơm nhà chị cũng được, nộp tiền cơm, không chịu thì về Chu gia.

Chu Hiểu Mai tự giác nộp lên hai đồng, rồi nói: “Chị tư, sao em cứ cảm thấy chị khác trước nhỉ. Khác rất nhiều luôn ấy.”

Lâm Thanh Hoà cười hỏi: “Khác chỗ nào?”

Tiền ăn tất nhiên phải nhận, cô chưa bao giờ khách khí mấy chuyện này, thứ nhất sức ăn của Chu Hiểu Mai rất khá, thứ hai cô út là công nhân có thu nhập ổn định. Trên dưới nhà cô đều phải dựa hết vào sức lao động của Thanh Bách với hai con heo ở hậu viện kia kìa. Khách khí thì cô biết lấy gì bù vào đây.

Chu Hiểu Mai: “Chị trước kia đâu có suốt ngày lo chuyện chồng con như bây giờ.”

Nhìn xem, chị dâu tư bây giờ đang làm cái gì, cả ngày lũi húi cắm mặt trong bếp nấu ba bữa cơm, không có thời gian ra khỏi cửa, cứ đi chơi với mình như trước đây có phải tốt biết bao không?

Lâm Thanh Hoà thở dài: “Cô không biết chị đã xảy ra chuyện gì sao?”

Chu Hiểu Mai lập tức tò mò: “Sao?”

Lâm Thanh Hoà: “Chị cãi nhau với nhà mẹ đẻ, Tết năm nay chắc không về bên đó.”

Chu Hiểu Mai hết hồn: “Cái gì?”

Lâm Thanh Hoà cười lạnh: “Cô không biết bọn họ vong ân phụ nghĩa tới mức nào đâu. Cuộc sống của chị với anh tư cô càng lúc càng khó khăn, sắp không chống đỡ nổi nữa, nên chị định về bên đó mượn ít tiền, cô biết bọn họ nói gì không?”

Chả cần phải thêm mắm dặm muối, chỉ cần kể từ đấu đến cuối toàn bộ quá trình cũng đủ khiến Chu Hiểu Mai tức điên người: “Trước đây chị đối xử với bọn họ như thế nào, có cái gì tốt đều nghĩ tới bọn họ trước tiên, vậy mà giờ dám trở mặt lại còn hổ báo doạ người?”

Lâm Thanh Hoà: “Thì bởi thế cho nên bây giờ chị mới triệt để thông suốt, trên thế giới này người quan trọng nhất với phụ nữ chỉ có chồng và con, mấy cái cô dì chú bác anh em gì đó xếp hết sang một bên. Haizzz… Sự thật thì luôn phũ phàng, nhưng chỉ có Lâm gia nhà chị thôi chứ Chu gia bên này cũng rất đoàn kết.”

Chu Hiểu Mai gật đầu: “Trừ bỏ chị hai đanh đá háo thắng ra thì chị cả với chị ba cũng được.”

Ít nhất không giống mấy chị em dâu bên phía nhà mẹ đẻ chị tư tham lam lại còn vô tình vô nghĩa.

Lâm Thanh Hoà hừ lạnh: “Bây giờ không còn nhà mẹ đẻ để về nữa, chị đâu thể làm gì khác. Chỉ có thể cố gắng vun vén cho cái gia đình nhỏ này ngày một tốt hơn. Lâm gia bên đó chắc chắn sẽ có ngày phải hối hận trắng mắt ra. Đừng hòng mà mơ tưởng lấy bất cứ cái gì từ tay chị nữa, mấy thứ trước đây…..coi như cho chó đi.”

Chu Hiểu Mai đồng tình: “Thể loại nhà mẹ đẻ như thế không có còn hơn.”

Lâm Thanh Hoà hỏi: “Cô đi làm ở xưởng đã có đối tượng chưa?”

Chu Hiểu Mai lập tức chối: “Không có.”

Phản ứng quá khẩn trương, lời phủ định quá mạnh mẽ. Lâm Thanh Hoà nheo nheo đôi mắt đánh giá Chu Hiểu Mai: “Còn không mau khai thật tên, tuổi, chiều cao, cân nặng, nghề nghiệp, quê quán, thành phần gia đình.”

Chu Hiểu Mai khoé miệng giật giật: “Chị tư, chị tra hộ khẩu phá án à?”

Lâm Thanh Hoà nhướng mày: “Muốn theo đuổi cô em chồng của tôi đương nhiên tôi phải điều tra rõ ràng từ chân tơ tới kẽ tóc chứ. Tính tình chị thế nào cô rõ nhất. Chị coi cô như em gái ruột mới quan tâm hỏi nhiều như vậy, chứ những người khác ấy à chị đây không rảnh nhé.”

Chu Hiểu Mai thẹn thùng: “Anh ấy cũng là công nhân, đang làm ở xưởng giày, 24 tuổi.”

Cũng được, Lâm Thanh Hoà gật gù: “Tiếp tục”

Chu Hiểu Mai gương mặt phiếm hồng: “Vóc dáng ưhmm rất cao, lùn hơn anh tư một chút, khoảng tầm…bằng anh ba.”

Đầu óc Lâm Thanh Hoà bắt đầu lơ đãng đánh giá chiều cao mấy anh em Chu gia. Chu Thanh Bách vô địch khoảng 1m85, tiếp đến là anh ba, sau đó tới anh cả rồi cuối cùng là anh hai. Khoảng tầm anh ba thì chắc trên dưới 1m75, không quá lùn, được!

Lâm Thanh Hoà: “Tiếp đi.”

Chu Hiểu Mai: “Anh ấy là con trưởng, cha mẹ đều còn sống, cha anh ấy cũng là công nhân, mẹ thì ở nhà, còn có hai em trai với hai em gái.”

Lâm Thanh Hoà nhíu mày.

Chu Hiểu Mai vội hỏi: “Chị tư, sau vậy?”

Lâm Thanh Hoà nhìn Chu Hiểu Mai hỏi: “Em cho rằng điều kiện như vậy là tốt?”

Chu Hiểu Mai ngây ra một lúc rồi mới lên tiếng: “Nhìn thì cũng tốt mà?”

Lâm Thanh Hoà cười: “Anh bạn đó có từng nói với em sau khi hai người kết hôn thì vấn đề lương thưởng tính thế nào không?”

Chu Hiểu Mai lập tức trả lời: “Tất nhiên là nộp hết lên cho em rồi.”

Lâm Thanh Hoà bật cười: “Đây là chính miệng anh ta nói hay là em tự nghĩ? Còn vấn đề nhà cửa thì sao, nhà người ta có rộng không, sau khi kết hôn hai đứa ở đâu?”

Chu Hiểu Mai: “Anh ấy chưa nói, sau khi kết hôn chắc ở nhà anh ấy, nhưng mà nhà không rộng lắm.”

Lâm Thanh Hoà kinh ngạc: “Em đến nhà anh ta rồi?”

Chu Hiểu Mai mặt đỏ thẫm như sắp nhỏ ra máu: “Liền…..liền thừa dịp cha mẹ anh ấy không có nhà… đi qua một lúc.”

Lâm Thanh Hoà: “Đi xem trước cũng được, nhưng em nói không rộng lắm, ý là sao?”

Chu Hiểu Mai bối rối: “Quả thực em không thích chỗ đó lắm, rất bất tiện.”

Lâm Thanh Hoà nhìn thẳng vào Chu Hiểu Mai nghiêm túc hỏi: “Em có muốn nghe chị phân tích về vấn đề này không?”

“Chị tư, chị nói đi.” Chu Hiểu Mai gật đầu, kì thực cô cũng đang rất rối rắm.

“Vậy chị tư không ngại nói thẳng. Chị cảm thấy người đàn ông này không hợp với em.”

Chu Hiểu Mai trề môi nói: “Con người anh ấy khá tốt.”

“Nếu bản chất không tốt thì làm sao em thích anh ta được. Nhưng mà chị tư nói này, tình yêu không thể ăn thay cơm, ví dụ hai người lấy nhau, chắc chắn một điều em phải vào nhà đó ở, em đi làm ở huyện thành bao nhiêu năm, không cần chị tư nói hẳn em cũng thừa biết mức sống trong thành đắt đỏ tới cỡ nào.”

Chu Hiểu Mai ngồi im, nghiêm túc lắng nghe.

Lâm Thanh Hoà nói tiếp: “Em nói nhà không lớn lắm hẳn là rất nhỏ đi. Hơn nữa dưới anh ta còn có em trai em gái. Toàn thể gia đình ở cùng với nhau chắc chắn nảy sinh rất nhiều vấn đề. Thứ nhất, chật chội. Thứ hai, tiền nong, nhà đó chỉ có anh ta cùng cha đi làm đồng nghĩa với việc toàn bộ chi tiêu của cả đại gia đình dựa hết vào tiền lương của hai người đàn ông, em nghĩ sau khi em gả vào đó đối phương sẽ nộp tiền lương cho em quản? Em nghĩ kỹ đi, nếu chồng không đưa tiền lương cho em liệu em có bất mãn không? Tới lúc đó mâu thuẫn nảy sinh, ầm ĩ cãi cọ là điều không thể tránh. Em tự cân đo xem tình cảm của các em có đủ lớn mạnh để vượt qua hết thảy những khó khăn trước mắt?”

Chu Hiểu Mai mấp máy môi muốn nói, Lâm Thanh Hoà ra hiệu ý bảo bình tĩnh nghe mình nói hết hẵng lên tiếng: “Bây giờ chắc em đang nghĩ em có thể đồng ý để cho anh ấy nuôi gia đình, nhưng em nghĩ đơn giản quá, em gái ạ, ngoài tiền lương của anh ấy còn có tiền lương của em nữa. Đến lúc đó em cũng chưa chắc giữ được tiền lương của mình đâu.”

Chu Hiểu Mai không nhịn được thốt lên: “Làm sao em không thể giữ được tiền lương của mình chứ ?!”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Thập Niên 60: Làm Giàu, Dạy Con

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook