Trang Chủ
Ngôn Tình
Thanh Xuân
Chương 62

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Edit: August97

“Chị Hàng Hàng còn nói... Cô ấy còn nói, cô ấy kết hôn... Mời đi tham dự.”

Hô hấp Cố Ngự Lâm chợt cứng lại, điện thoại trên tay “Bốp” một tiếng, lăn trên mặt đất.

“Cố Ngự Lâm, Cố Ngự Lâm, cậu không sao chứ? Cậu còn tốt đó chứ?” Trên mặt đất, đầu kia điện thoại đổi thành Lí Mặc Khải, lo lắng hô tên anh.

Cố Ngự Lâm sững sờ cúi đầu, hồi lâu mới chậm rãi nhặt điện thoại di động lên, “Tôi... không có việc gì... vô cùng tốt...”

“Cố Ngự Lâm, chính cậu suy nghĩ thật kỹ đi... đi hay không đi... ứng đối ra sao... Cố Ngự Lâm, đừng trẻ con như vậy nữa, nên gánh trách nhiệm đi, mọi chuyện đã là quá khứ, phải giống như một người đàn ông chân chính!”

“Ừm… Tôi hiểu rồi, vậy, tôi cúp máy...”

“Ừ, cúp đi, sửa chữa lại, lại thành một trang hảo hán. Hẹn gặp lại.”

Tắt cuộc gọi, anh sững sờ ngồi trên giường, cho đến khi điện thoại bỗng nhiên lại vang lên, lại là tiếng chuông cực lớn.

Anh bắt máy theo phản xạ có điều kiện, bên tai truyền tới giọng nói của người nào đó bắt đầu thao thao bất tuyệt:

“Cố Ngự Lâm, Cố Ngự Lâm, đang nghe chứ? Ngày hôm qua quên nói cho cậu, Đông Tài đổi người phụ trách mới, đoán chừng bên Tiểu Dương vẫn chưa biết, tôi cũng không biết là ai, chính cậu tự mà ứng đối cho tốt, đúng rồi, Đông Tài cách chỗ cậu có hơi xa, hẹn buổi sáng thì tốt nhất cậu nên đi sớm một chút, hiện tại ra cửa đã coi là muộn rồi đó, chạy nhanh qua đi, thiệt là, bảo cậu mua xe cũng bỏ ngoài tai, hiện tại thì phiền toái rồi, Bắc Kinh giao thông thuận lợi, nhưng nơi cậu ở, còn phải đi lâu mới đến, cậu ngồi tắc xi còn không bằng bỏ tiền mua một cái xe riêng, lần sau tôi tìm giúp cậu một cái, không cần quá cảm kích Lâm ca của cậu đâu, cũng không cần lấy thân báo đáp, hắc hắc... Này, Cố Ngự Lâm, cậu có nghe không hả? Không phải câu sẽ ngủ thiếp đi chứ? Cố Ngự Lâm? Cố Ngự Lâm? Cố Ngự Lâm?”

“Tôi biết rồi, tôi sẽ đi ngay bây giờ.”

Vô luận tâm tình như thế nào, công việc là công việc, phải hoàn thành thật tốt.

Đánh răng, rửa mặt, mặc âu phục, điểm tâm liền miễn, Cố Ngự Lâm nhìn cái gương lớn trước bồn rửa mặt, chọn cho mình một cà vạt đẹp, nhìn mình trong gương khẽ ngẩn người trong chốc lát.

Đồ ngốc, lần này, em thật muốn rời khỏi anh sao?

Anh đã sai, đã khiến em thất vọng? Ngay cả Lí Mặc Khải cũng nói, anh thật trẻ con, có phải em cũng cảm thấy như vậy hay không?

Nhưng em xem, hiện tại anh đã có thể dẫn dắt cả công ty, anh đã có thể trở thành cánh tay đắc lực của em, em có thể, có thể trở lại bên cạnh anh hay không?

Tống Hàng Hàng, tại sao em phải kết hôn? Tại sao em phải kết hôn, còn bảo anh tới tham dự? Tống Hàng Hàng, em có thể, không cần kết hôn hay không... Đừng kết hôn với người khác...

Người đàn ông trong gương ưu tú đến cỡ nào, Tống Hàng Hàng, em biết, anh luôn luôn tự tin, nhưng em biết không, chỉ trước mặt em, anh mới có thể hèn mọn.

Em chuẩn bị kết hôn sao? Tức là, em còn chưa kết hôn, đúng không?

Cố Ngự Lâm đứng trước gương, khóe miệng khẽ nâng lên, nở nụ cười mê người, sau đó lại sửa lại cái cằm quên cạo râu mới ra cửa.

Phải giống như một người đàn ông, biết chịu trách nhiệm... Như một người đàn ông thực thụ… bằng trạng thái tốt nhất.

You’re mine.

Cố Ngự Lâm rời nhà vào chín giờ sáng, hẹn với Tiểu Dương gặp mặt ở cửa Đông Tài lúc mười giờ, sau đó mới vào gặp người phụ trách mà Lâm Phi Cương nhắc đến.

Tiểu Dương đến sớm hơn anh một lát, thấy anh hơi ngẩn người mới mở miệng, “Cố tổng, hôm nay anh...”

“Sao vậy?”

“À, có chút không giống...” Tiểu Dương nói xong, khuôn mặt hơi ửng hồng. Ở công ty, Cố Ngự Lâm trẻ tuổi lại có khả năng, trở thành đối tượng ái mộ của không ít đồng nghiệp nữ, chỉ là hôm nay, hình như lại thêm một phong thái khác.

“Vào đi thôi.” Anh khẽ cười, đi vào cửa, Tiểu Dương vội vàng đuổi theo ở phía sau, hai người được nhân viên hướng dẫn lên phòng họp nhỏ tầng ba.

Ở cửa phòng họp, anh nghe thấy một giọng nam dễ nghe nhẹ giọng phân phó.

“Tống quản lý chuẩn bị họp ở đây?”

“Vâng.”

“Pha cho cô ấy một tách trà Phổ Nhỉ, thật đặc(*).”

(*) Trà Phổ Nhỉ: được sản xuất ở vùng Vân Nam, Trung Quốc.

“Vâng, Ngải quản lý.”

Người đàn ông phân phó xong, vào sát vách một phòng hội nghị lớn cạnh đó, hình như bên trong có rất nhiều người, đang chờ anh ta đến họp. Cố Ngự Lâm quay đầu lại, ngồi xuống ghế sofa.

Trên lầu.

“Tống quản lý, rốt cuộc tìm được ngài, Cố tổng ở tập đoàn Hoài Thiên đang chờ ngài trong phòng họp nhỏ tầng ba, về chuyện bản báo cáo...”

“Tôi biết rồi, đưa tất cả tài liệu cho tôi, tôi tự xuống.”

Tống Hàng Hàng nhận lấy một xấp tài liệu, vội vàng đi tới phía thang máy, chốc lát, cửa thang máy mở ra, cô đi vào, đè xuống nút tầng ba.

Cửa chậm rãi đóng lại, cô chợt có loại vừa quen thuộc vừa xa lạ, nhưng cô còn tới không kịp suy nghĩ, thang máy đã đi xuống.

Mười lăm phút sau, Cố Ngự Lâm giơ tay nhìn đồng hồ, đã mười giờ ba mươi phút, vẫn như cũ không có ai đi vào.

Anh có chút nghi ngờ, ngẩng đầu hỏi thăm nhân viên dẫn bọn anh tiến vào, “Người phụ trách của các vị đâu? Sao còn chưa tới?”

“Ngượng ngùng, đã đi gọi rồi, có thể có chuyện gì đó làm trễ nãi, tôi đi hỏi thăm giúp ngài.”

“Ừ.” Cố Ngự Lâm khẽ gật đầu, ngồi yên tại chỗ không nhúc nhích.

Nhân viên làm việc vừa mở cửa phòng ra, tiếng ồn ào huyên náo bên ngoài lập tức truyền vào.

“Đã xảy ra chuyện gì?” Cố Ngự Lâm hỏi, cảm thấy có gì đó không đúng, đi theo nhân viên làm việc ra khỏi phòng họp.

“Tiểu Nhuế, sao vậy?” Nhân viên kia bắt được một người hỏi.

“Thang máy gặp trục trặc rồi, kẹt giữa tầng ba và tầng bốn, hình như có người bị nhốt ở bên trong.”

“Người nào? Không phải là…”

“Không biết, tôi đang muốn xem lại băng ghi hình, tôi đi trước.”

Cố Ngự Lâm cùng Tiểu Dương hai mặt nhìn nhau, ngay sau đó, Cố Ngự Lâm hướng về phía thang máy, cất bước đi tới.

“Xin lỗi, nhường một chút, xin mọi người nhường một chút, “ Cố Ngự Lâm vừa nói vừa tách đám người ra, đi tới cửa thang máy, sau đó quay đầu lại cao giọng hỏi: “Có người báo động chưa?”

“Mới vừa báo!” Đám người huyên náo hơi lắng xuống, một giọng nói từ đám người truyền đến.

Cố Ngự Lâm thoáng yên tâm, nâng lên một tay nhẹ nhàng gõ gõ cửa thang máy, “Có người ở bên trong sao? Có thì xin nói.”

Kỳ quái là, đợi đã lâu, trong đó cũng không có bất kỳ tiếng vang gì. Cố Ngự Lâm cho là bên trong không có ai, vừa mới nghĩ quay đầu lại để mọi người đừng lo lắng, chợt một tiếng “Bốp bốp” từ trong thang máy truyền tới.

Cố Ngự Lâm nghi ngờ, lại xông đến chỗ thang máy lớn tiếng nói: “Bên trong đèn còn sáng không?”

Suy nghĩ một chút, anh lại nói thêm một câu, “Đèn sáng thì vỗ vào thành cửa một cái.”

Bên trong thang máy lại truyền tới một tiếng vỗ cửa.

Cố Ngự Lâm thở phào nhẹ nhõm, lớn tiếng nói: “Đèn còn sáng, hệ thống thông gió đều tốt, dưỡng khí đầy đủ, không cần lo lắng. Đã có người báo động, rất nhanh “cô” (*chưa biết nam hay nữ) có thể đi ra ngoài.”

Hai giây sau, bên trong thang máy lại vang lên âm thanh vỗ vỗ nhè nhẹ.

Lại qua mười lăm phút, nhân viên sửa chữa đến, trước tiên lấy trang bị nhấc thang máy tới gần tầng ba, sau đó dùng dụng cụ đặc biệt cạy cửa thang máy ra, rất nhanh, một cô gái mặc trang phục công sở màu trắng từ thang máy được cứu ra ngoài, một nhóm người nhất thời vây lại.

“Tống quản lý, chị không sao chớ?”

“Tống quản lý, uống miếng nước đã.”

“...”

Cố Ngự Lâm muốn tiến lên giúp một tay, cô gái xoay người lại nhìn về phía anh, anh nhất thời điếng người.

Một khắc kia, tiếng người huyên náo chung quanh giống như tiêu tán trong nháy mắt, toàn bộ thế giới chỉ còn lại anh và cô, hai người nhìn nhau, yên tĩnh mà không chân thật.

Cho đến khi một người chợt vọt tới, ôm lấy Tống Hàng Hàng, tình cảm nóng nảy lo lắng không lời nào có thể miêu tả được, “Hàng Hàng, Hàng Hàng em làm sao rồi? Đáng chết! Anh vừa họp xong mới biết chuyện này! Em có bị thương ở đâu hay không? Nơi nào không thoải mái?”

Tống Hàng Hàng hơi ngẩn ra, chợt nhẹ nhàng nhấc khóe miệng, sau đó nâng lên hai cánh tay, trở tay ôm lấy Ngải Sầm.

“Ngải Sầm, em không sao rồi, đừng lo lắng.” Cô hạ mắt, dịu dàng trả lời.

Bốn phía chợt yên tĩnh lại, có ánh mắt mập mờ rồi đố kỵ phóng tới.

Cố Ngự Lâm nhìn hai người trước mặt, trái tim kịch liệt nhảy loạn, trong đầu có vô số suy nghĩ thay nhau thoáng qua, cuối cùng, anh nhẹ nhàng nâng bước chân về trước:

“Tôi là Cố Ngự Lâm ở tập đoàn Hoài Thiên, chuyện ngày hôm nay rất bất ngờ, nhưng vẫn thật vui mừng có thể nhìn thấy cô – Tống quản lý.”

Hai giây sau, Tống Hàng Hàng nâng cằm lên, đôi tay buông người Ngải Sầm, sau đó đưa tay phải ra bắt tay với Cố Ngự Lâm, mỉm cười nói: “Tôi cũng vậy, hân hạnh được gặp anh – Cố tổng.”

(Editor: Nhìn lại chương 1, đúng là quay ngược về quá khứ thật:

Tập đoàn Hoài Thiên, Cố tổng, Tiểu Nhuế - Tang Nhuế, bản báo cáo, tai nạn thang máy,…)

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Thanh Xuân

BÌNH LUẬN FACEBOOK