Trang Chủ
Lịch sử
Thanh Niên Nhàn Rỗi Ở Đường Triều
Kẻ Đê Tiện Sẽ Có Trời Thu Thập

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Hàn Nghệ đương nhiên không có bản lĩnh biết trước, nhưng là một cao thủ Thiên môn, bản lĩnh đoán ý qua lời nói và sắc mặt so sánh với trinh thám còn lợi hại hơn chút, bởi vì cái này liên quan đến tiềm năng của người, trinh thám ấy à, họ tra án không ra, tối đa cũng chỉ là công trạng không tốt, nhưng là một người làm nghành Thiên môn, ở trong quá trình làm nhiệm vụ, một lời một từ của đối tượng đều liên quan đến tính mạng, gây chuyện không tốt sẽ vướng vào tử cục, trong phương diện này thiên phú của Hàn Nghệ tất nhiên là không cần nhiều lời.

Hắn vừa rồi nghe Hùng Đệ này luôn mồm hô lão lừa ngốc, nghĩ thầm rằng, nhất định là mắng Cửu Đăng hòa thượng kia.

Hùng Đệ cũng thừa nhận.

Cửu Đăng hòa thượng này mặc dù là đường ngang ngõ tắt, nhưng gã âm mưu chỉ là vì lừa gạt tiền tài, kiếm được thanh danh, cho dù là bị lừa đi một ít tiền tài, Hùng Đệ cũng không cần phải về lấy đao đi tìm gã mà liều mạng, cho nên Hàn Nghệ liền phỏng chừng nhất định đã có người chết, hơn nữa nhất định là thân nhân của Hùng Đệ, vì thế hắn liền nói cái gì mà "Cửa nát nhà tan, thù không đợi trời chung." Chung quy sẽ không sai, mục đích đương nhiên cũng vô cùng đơn giản, chính là hy vọng có thể cùng Hùng Đệ sinh ra sự cộng hưởng, dụ dỗ y nói ra đầu đuôi sự tình. Vì thế dựa vào lời của Hùng Đệ mới nói: "Ai ui, lão lừa trọc kia cũng làm hại ngươi cửa nát nhà tan rồi hả?"

Hùng Đệ là một đứa trẻ choai choai, tất nhiên không phải là đối thủ của kẻ lõi đời Hàn Nghệ này, đương nhiên, tuy rằng tuổi Hàn Nghệ cũng nhỏ, nhưng tâm lý của hắn đã vô cùng thành thục rồi, thử hỏi đương kim trên đời, ai có thể duy trì thân đồng nam, lại có hồi ức khoái lạc với hàng nghìn hàng vạn mỹ nữ, cũng duy chỉ có một mình Hàn Nghệ mà thôi.

Quả nhiên, một câu "Cửa nát nhà tan, thù không đội trời chung" khiến Hùng Đệ buông xuống đề phòng đối với Hàn Nghệ, lập tức đem trọn từ đầu đến cuối sự kiện nói ra.

Hoá ra cả nhà Hùng Đệ nguyên gốc đều ở tại sau chân núi Thiên Tế tự, có thể nói bọn họ là người đã chứng kiến lịch trình hưng suy của Thiên Tế tự, kỳ thật sớm trước đó có lẽ là Thiên Tế tự cũng rất không tốt, không ai tới đây thắp hương hỏa, suốt ngày đóng cửa, hoá ra phương trượng đã rời đi từ sớm rồi, đại khái vào một năm trước, Cửu Đăng hòa thượng này đột nhiên đến đây, gã vừa đến, lợi dụng tượng thần, thần dược v..v, rất nhanh liền có được một đám tín đồ, mà cha mẹ của Hùng Đệ cũng chính là một trong số đó.

Nhắc tới cũng thật khéo, Cửu Đăng hòa thượng vừa tới không lâu, mẹ của Hùng Đệ liền bệnh một trận, phụ thân của Hùng Đệ liền lên miếu cầu được thần dược, thần dược này chỉ uống một lần, bệnh tình lập tức chuyển biến tốt đẹp rồi, từ đó về sau, cha mẹ của Hùng Đệ đều cho là mình người hữu duyên với Bồ Tát, đối với chuyện này cũng vô cùng trầm mê, nên không trồng trọt canh cửi nữa, mà cả ngày cứ chạy tới Thiên Tế tự, mỗi ngày bái Phật thắp hương.

Bọn họ cũng giống như Hàn gia, đều là nông phu bình thường, theo tiền hương Thiên Tế tự càng ngày càng tăng, bọn họ dần dần không đủ sức trả, chút tích góp trong nhà rất nhanh đã bị xài sạch sẽ, nhưng lúc này cha mẹ của Hùng Đệ vẫn còn không tỉnh ngộ, còn chạy tới Vương gia vay nặng lãi, tiếp tục thắp hương bái Phật, đợi khi Vương gia đến đòi tiền, bọn họ lấy đâu ra tiền mà trả, chỉ có thể đem hai mươi mẫu đất vườn tổ truyền trong nhà đền trả cho Vương gia.

Nhưng, nhà bọn họ cũng đã đến bước sơn cùng thủy tận, thật sự là không có tiền thắp hương tích lũy Phật duyên, làm sao bây giờ đây?

Cha mẹ Hùng Đệ đột nhiên cảm thấy Phật duyên của mình đã vô cùng thâm hậu, có thể đi theo Bồ Tát tới chốn Niết bàn cực lạc, vào một buổi tối kia, hai vợ chồng song song treo cổ tự sát.

Mà Hùng Đệ này trời sinh tính tình hồn nhiên, không hiểu những điều này, vì vậy không bị trúng chiêu của Cửu Đăng hòa thượng, y tất nhiên sẽ coi Cửu Đăng hòa thượng trở thành kẻ thù giết cha giết mẹ, vì thế liền lên chùa miếu tìm Cửu Đăng hòa thượng liều mạng, một thằng nhóc khoẻ mạnh kháu khỉnh mập mập làm sao có thể giết được Cửu Đăng hòa thượng cáo già, kết quả người thì không giết được, còn bị quan phủ bắt đi, ngồi xổm ở trong lao mấy tháng, may quan viên thẩm án này vì Hùng Đệ tuổi còn ít, hơn nữa lại vừa mới mơ hồ gặp đại nạn, thực đáng thương, sinh lòng trắc ẩn, giam mấy tháng, liền thả y ra ngoài.

Hùng Đệ sau khi được ra, không ruộng không mẹ không cha, cũng không biết làm thế nào mà sống được, đau buồn trong lòng vẫn còn đó, thậm chí còn càng sâu hơn so với dĩ vãng, vì thế lại muốn tìm Cửu Đăng hòa thượng liều mạng, y biết rằng đi vào cửa chùa là không thể được, vì thế đã nghĩ ra cách trèo tường đi vào, kết quả là gặp Hàn Nghệ.

Nói xong mọi chuyện, Hùng Đệ không khỏi lại khóc lên, khóc vô cùng thê thảm.

Y mới mười lăm tuổi a, tận mắt nhìn thấy phụ mẫu của chính mình tự sát, có thể nghĩ, trong một đoạn thời gian kia, Hùng Đệ đã trải qua cuộc sống như thế nào, đây đối với tâm linh nhỏ bé của y là một đả kích to lớn biết bao nhiêu a!

Loại âm mưu này thật sự là hại người rất nặng!

Nhưng đây đối với Hàn Nghệ mà nói, lại quá cẩu thả bình thường rồi, hắn đã từng gặp qua nhiều ví dụ như vậy lắm rồi, ở hậu thế các bác trai bác gái bình thường mỗi người khôn khéo vô cùng, mua chút thức ăn mà không mặc cả đến hỏng cả mồm mép thì tuyệt sẽ không từ bỏ ý đồ, nhưng chỉ cần hơi dính đến tà giáo, là lập tức liền trở nên ngu muội vô tri, mất cả người cả của là chuyện thường xảy ra, huống chi là những nông phu nông phụ giản dị hiện tại này.

Hàn Nghệ thở dài, vỗ nhè nhẹ bả vai, tỏ vẻ an ủi.

Tiểu Dã cũng học Hàn Nghệ, vươn tay nhỏ bé vỗ vỗ bờ vai của Hùng Đệ.

Hùng Đệ khóc trong chốc lát, đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn Hàn Nghệ, nức nở nói:

"Cha mẹ của ngươi cũng bị lão lừa ngốc kia hại chết sao?"

Nếu ta nói phải, trong lòng của y sẽ dễ chịu một chút. Hàn Nghệ gật gật đầu, thở dài: "Ôi, ta thật sự không muốn đề cập đến nữa rồi."

Hàn Nghệ vừa dứt lời, tiểu Dã đột nhiên một tay gắt gao che miệng lại.

Hùng Đệ tò mò nhìn tiểu Dã.

Móa, Tiểu Dã, cho chút mặt mũi được không, tốt xấu gì chúng ta cũng là người cùng thôn đó a. Hàn Nghệ khẩn trương ho nhẹ một tiếng, nói sang chuyện khác: "Ồ, ta tên là Hàn Nghệ, cậu ta tên Tiểu Dã."

Hùng Đệ gật gật đầu nói: "Huynh so với ta lớn tuổi, ta gọi huynh là Hàn đại ca đi."

Hàn Nghệ ừ một tiếng: "Nơi này không phải chỗ nói chuyện, chúng ta hãy tìm chỗ khác đi."

Hùng Đệ nói: "Nhà ta ở ngay gần đây thôi, không bằng đi tới nhà ta đi."

"Được!"

Nhà Hùng Đệ quả nhiên là ở ngay gần đó, ba người mới đi thời gian khoảng một nén nhang đã đến rồi, ngay dưới chân núi.

Một viện tử nho nhỏ, có hai ba phòng nhỏ, sau phòng là một mảnh đất trồng rau hoang phế đã lâu, phía trước có một cái cũi trúc, nhìn ra được chắc chắn trước kia để chăn nuôi gia cầm, chỉ những dấu vết để lại này, hoàn toàn có thể tưởng tượng ra, cuộc sống lúc trước của cả nhà ba miệng ăn bọn họ ở trong cái tiểu viện này tuy rằng bần cùng nhưng vô cùng ấm áp, chỉ tiếc hiện tại đã căn nhà chỉ có bốn bức tường, cái gì có thể bán được thì đều đã bán, không khí trong nhà cũng trầm lặng.

"Hàn đại ca, mời uống nước."

"Cảm ơn."

"Tiểu Dã, cầm lấy."

Hùng Đệ bưng hai chén nước từ trong nhà ra cho Hàn Nghệ và Tiểu Dã.

Tiểu Dã đón lấy chén nước, mỉm cười cảm tạ.

Hàn Nghệ ngồi ở trên giường, chỉ tay về hướng bên cạnh: "Đệ cũng ngồi đi."

Hùng Đệ ồ một tiếng, ngồi xuống bên cạnh Hàn Nghệ.

Hàn Nghệ hỏi: "Hiện tại đệ định làm như thế nào?"

Hùng Đệ lập tức nói: "Đương nhiên là báo thù cho cha mẹ."

Tiểu tử này tuy rằng ngốc, nhưng rất có hiếu tâm. Hàn Nghệ nói: "Lại sẽ cầm dao bổ củi này đi báo thù? Đệ cho là như vậy thì có thể báo được thù sao?"

Hùng Đệ cúi đầu, nắn nắn ngón tay của mình, quắt cắn cắn môi nói: "Đệ cũng biết điều này rất khó, nhưng trừ đó ra, đệ cũng không nghĩ ra được biện pháp nào khác."

Hàn Nghệ thấy y thực đáng thương, tâm than một tiếng, nói: "Đệ có tin ta không?"

Hùng Đệ mãnh liệt gật đầu nói: "Ta đương nhiên tin tưởng Hàn đại ca."

Hàn Nghệ kinh ngạc nói: "Oa! Đệ như thế cũng quá giả tạo rồi đó, trước đó, chúng ta vẫn còn chưa quen biết, đây mới là lần đầu tiên gặp mặt của chúng ta, đệ cứ như vậy tin tưởng ta?"

Hùng Đệ cũng rất là đương nhiên nói: "Hàn đại ca không phải cũng có thù không đội trời chung với lão lừa ngốc kia sao, chúng ta có kẻ thù chung, ta đương nhiên tin tưởng huynh a!"

Ta nói ngươi liền tin hả, ngươi đơn thuần như vậy, còn muốn đi tìm lão Cửu Đăng cáo già kia báo thù, ngươi đây không phải đi chịu chết sao. Hàn Nghệ rất trái lương tâm mà cười cười gật đầu nói: "Thông minh!"

"Cha ta cũng thường thường nói như vậy."

Hùng Đệ lau nước mắt trên khóe mắt, hơi một tia nức nở nói.

Cha ngươi đang lừa dối ngươi đó!

Hàn Nghệ suýt nữa đã bị thằng nhóc mập này làm cho chết cười, nhưng lại thấy được vẻ mặt bi thương của y, dường như không giống như là đang nói chuyện cười, cuối cùng vẫn nhịn xuống không cười ra tiếng, ngược lại nói: "Ta nghĩ cha đệ trên trời có linh thiêng, nhìn thấy đệ hiếu thuận như vậy, nhất định sẽ vô cùng vui mừng đấy."

Hùng Đệ lại nức nở nói: "Nhưng ta vô dụng, không thể thay báo thù cho cha và mẹ."

"Kỳ thật đệ có phần tâm ý đeo đao lẻn vào miếu cũng đã đủ rồi, mặc dù ngay cả cửa đệ cũng không đi vào được." Hàn Nghệ vỗ vỗ bờ vai của y, rất an ủi một phen, lại nhanh chóng nói tiếp: "Nhưng làm như thế này khẳng định đệ không thể báo thù được, lão lừa ngốc kia người đông thế mạnh, đúng rồi, đệ có biết lão lừa ngốc kia có chỗ dựa vững chắc nào không? Chính là có quan hệ gì với quan phủ không?"

"Cái này ta không biết." Hùng Đệ lắc đầu, đột nhiên lại nói: "Đúng rồi, tuy nhiên ta nghe nói Dương lão phu nhân kia nhưng thật ra thường xuyên tới đây thắp hương bái Phật."

"Dương lão phu nhân?"

Hàn Nghệ sửng sốt.

Hùng Đệ hơi có vẻ kinh ngạc nói: "Hàn đại ca, ngươi sẽ không ngay cả Dương lão phu nhân cũng không biết đó chứ."

Hàn Nghệ lắc đầu.

Hùng Đệ nói: "Dương gia là đệ nhất quý tộc ở Dương Châu chúng ta, Thứ sử của chúng ta chính là gia chủ của Dương gia."

Thứ sử này chính là nhân vật số một Châu thành, việc văn võ, một tay quản lý.

Lai lịch lớn như vậy? Vậy còn chơi cái rắm nha, nếu không có chuẩn bị kỹ càng, có thể chúng ta đã chết lềnh bà lềnh bềnh rồi. Hàn Nghệ có chút đổ mồ hôi, đây dù sao không phải ở hậu thế, làm xong một chuyến là có thể chạy, hắn còn có cái nhà ở trong này, hơn nữa cho dù là ở hậu thế, hắn cũng không quá dám đi đối nghịch với quan, trừ phi đối phương có nhược điểm trong tay hắn, lại hỏi:"Cái lão lừa ngốc và Dương lão phu nhân là quan hệ như thế nào?"

"Ta không rõ ràng lắm, hình như cũng không có quan hệ gì."

Hùng Đệ lắc đầu nói: "Chỉ có điều Dương lão phu nhân này tin Phật, vì vậy thường tới đây bái Phật thắp hương."

Hoá ra Dương lão thái thái này cũng là một trong những người bị hại, ngươi nha nói rõ ràng đi chứ. A? Người bị hại? Hàn Nghệ dường như nghĩ tới điều gì, nhưng cụ thể là cái gì, thị lại không nói rõ ràng được, mấu chốt là Hùng Đệ cũng nói không quá rõ ràng, trong lòng suy nghĩ xem ra còn phải đi nghe ngóng rõ ràng trước đã, tiếp tục hỏi: "Vậy trừ đó ra?"

"Ta cũng không rõ ràng lắm."

"Như vậy à!"

Hàn Nghệ hí mắt trầm ngâm, nếu lão lừa ngốc này có chỗ dựa ở trong quan phủ, như vậy Hùng Đệ chắc chắn sẽ không nhanh như vậy đã được thả ra đến, hơn nữa gã vừa mới tới khoảng một năm, hẳn là còn đang thành lập mang lươi quan hê cua minh, nếu thật là như vậy, thì phải mau chóng giải quyết gã, nếu không mà nói, càng về sau, càng thêm khó khăn.

Hùng Đệ thấy Hàn Nghệ trầm mặc không nói, nhỏ giọng nói: "Hàn đại ca, Hàn đại ca."

"Hử?"

Hàn Nghệ hơi ngây ra, nhìn Hùng Đệ.

Hùng Đệ hỏi: "Hàn đại ca, huynh tính làm sao báo thù?"

Hàn Nghệ “Ồ” một tiếng: "Chúng ta thế đơn lực bạc, nếu mạnh bạo, chẳng những báo không được thù, còn có thể bị lão lừa ngốc kia hại ngược lại, cho nên việc này cần phải bàn bạc kỹ hơn, nếu đệ tin ta, vậy nghe ta là được, ta nhất định sẽ giúp đệ...đồng dạng cũng giúp chính mình báo huyết hải thâm cừu này."

"Ừm!"

Hùng Đệ vô cùng thành thật gật đầu, sau khi y ra tù vốn không có chỗ nương tựa, tứ cố vô thân, cũng không biết nên làm như thế nào mới tốt, bằng không cũng sẽ không ngu xuẩn đến mức kéo một thân thịt béo chạy tới đâm vào tường, ồ không, đi trèo tường, vào thời điểm bất lực nhất này, gặp được Hàn Nghệ, lại trải qua một phen lừa dối như vậy của Hàn Nghệ, tất nhiên đối với Hàn Nghệ lại càng tin không nghi ngờ.

Hàn Nghệ nói: "Mấy ngày này đệ thành thành thật thật ở nhà, đừng sinh thêm nhiều phiền phức nữa, nhớ lấy, đừng chạm mặt lão lừa ngốc kia, việc này ta còn phải ngẫm lại."

Hùng Đệ liên tục gật đầu: "Được, đệ biết rồi."

Hàn Nghệ liếc nhìn sắc trời, cũng không sớm, nên về nhà thôi, lấy từ trong tay áo ra một xâu tiền, đặt ở trên bàn thấp: "Tiền này đệ cầm trước đi, đến lúc đó ta nhất định sẽ tới tìm đệ."

Hùng Đệ nhìn xâu tiền kia, cũng có ba bốn mươi tiền, không ít nha, phải biết rằng y và Hàn Nghệ mới là lần đầu tiên gặp mặt, trong lòng không khỏi tràn đầy cảm động nhìn Hàn Nghệ, đôi mắt nhỏ đã hơi hơi ươn ướt, lệ nóng sắp rơi xuống, từ sau khi cha mẹ của y chết đi, vẫn chưa từng có người đối với y tốt như vậy, hiện tại y thật sự nghèo đến nỗi ngay cả cơm cũng không có mà ăn, mỗi ngày đều đi trộm chút gì đó, nếu may mắn, thì có thể lấy được cái bánh hay gì gì đó, vận khí không tốt thì cũng chỉ có thể uống nước cho đỡ đói.

Người này sẽ không nhận ta làm cha nuôi đó chứ! Hàn Nghệ bị y nhìn có chút sợ hãi, vội vàng nói: "Tốt lắm, ta phải trở về, đệ phải ở nhà đó, ta nghĩ được biện pháp thì sẽ tìm đến đệ, nhớ kỹ, không có việc gì thì tận lực đừng có đi ra ngoài. Dứt lời, hắn liền nhảy xuống giường."

Tiểu Dã cũng theo sát sau xuống dưới giường.

"Dạ dạ dạ, Hàn đại ca, huynh yên tâm, ta nhất định sẽ nhớ kỹ."

Hùng Đệ vẫn tiễn bọn họ ra tới ngoài viện cả trăm bước, vẫn còn không nỡ mà quay về, điều này cũng khó trách, y còn nhỏ tuổi, hơn nữa từ nhỏ liền sống ở dưới cánh chim bao bọc của cha mẹ, bây giờ cha mẹ đột nhiên rời khỏi, để lại y lẻ loi cô đơn một mình trên đời này, trong lòng tất nhiên là vô cùng cô độc bất lực, y đương nhiên mong muốn có người làm bạn, đây cũng là thường tình của con người, trong lòng y vô cùng hâm mộ tiểu Dã, nhưng lại không biết tiểu Dã cũng đã trải qua cuộc sống lẻ loi mười mấy năm, cũng là gần đây mới trở thành bạn tốt của Hàn Nghệ.

Hàn Nghệ cũng biết trong lòng Hùng Đệ đang suy nghĩ gì, nhưng hắn cũng chỉ có chút năng lực như vậy, phất phất tay bảo y trở về.

Hùng Đệ nhìn Hàn Nghệ, tiểu Dã, vẫy tay, rồi sau đó xoay người lại, nhưng đi được vài bước, lại vụng trộm quay đầu liếc mắt nhìn Hàn Nghệ một cái, trong mắt lộ vẻ không nỡ.

Sau khi rời khỏi Hùng gia, Hàn Nghệ thật ra cũng không vội vã trở về, mà là đi đến thành bên cạnh nghe ngóng một phen, chủ yếu vẫn là hỏi thăm Dương gia kia, xác định bối cảnh thực lực của mục tiêu, là một trong số những tin tức vô cùng trọng yếu, hắn ở hậu thế cũng thường thường bởi vì bối cảnh đối phương quá mức khổng lồ, mà lựa chọn buông tha.

Nhưng sau khi nghe ngóng một lượt, thật đúng là dọa cho Hàn Nghệ nhảy dựng, lai lịch của Dương gia thật đúng là không nhỏ a, chính là thành viên quý tộc Quan Lũng, hơn nữa còn là hoàng thân quốc thích triều Tùy, tự Tùy đến Đường, trong nhà đều vô cùng có thế lực tại triều đình, có thể nói thuộc loại thành viên tập đoàn quý tộc cấp thứ nhất Đường triều.

Nếu lão lừa ngốc kia thật sự có quan hệ với Dương gia, vậy Hàn Nghệ thật đúng là phải cân nhắc lại cho kỹ rồi, nhưng may mắn chính là Dương lão phu nhân kia dường như không có bất cứ quan hệ lợi ích nào với lão lừa ngốc kia, chỉ có điều Dương lão phu nhân này xưa nay mang tấm lòng từ bi, tôn trọng Phật giáo, trước kia khi Thiên Tế tự vẫn còn chưa tấp nập, cũng thường thường đi miếu thờ khác thắp hương bái Phật, chẳng qua về sau mới thường thường đi tới Thiên Tế tự, nhìn từ điểm này, quan hệ giữa bà ta và Cửu Đăng hòa thượng chính là đều là giáo đồ Phật giáo.

Hơn nữa, với địa vị của Dương gia, căn bản sẽ không buồn rầu vì ít tiền, làm sao lại cần phải bày ra cái trò xiết lừa tiền này, như vậy cũng không phù hợp Logic, đây đối với Hàn Nghệ mà nói, thật ra là một tin tức tốt.

Sau khi hỏi thăm hoàn toàn mấy tin tức này, Hàn Nghệ liền cùng tiểu Dã trở về, sắc trời đã không còn sớm, nều còn không quay về thì có thể phải đi đường ban đêm rồi.

Chỉ có điều so với lúc sáng, trên đường về nhà, Hàn Nghệ biểu hiện vô cùng trầm mặc, hắn không nói lời nào, tiểu Dã cũng không biết nói, cho nên có vẻ vô cùng an tĩnh.

Bỗng nhiên, Hàn Nghệ cảm thấy có người ở kéo ống tay áo của hắn, quay đầu nhìn lại, hỏi: "Cái gì?"

Tiểu Dã đột nhiên bày ra tư thế của tượng thần kia, lập tức vỗ vỗ bàn tay nhỏ.

Hàn Nghệ ngẩn người, không quá chắc chắn nói: "Đệ là muốn nói, trực tiếp vạch trần trò xiếc của Cửu Đăng hòa thượng?"

Tiểu Dã gật mạnh đầu vài cái.

"Kia cũng chỉ là ta đoán mà thôi, tuy rằng tám chín phần mười sẽ không sai, nhưng nếu chẳng may không phải, vậy sẽ thành đẩy mình vào trong đó, như vậy quá mạo hiểm rồi."

Hàn Nghệ lắc đầu, lại nói: "Hơn nữa chúng ta chỉ có một cơ hội duy nhất, cho dù vạch trần gã thì cũng rất khó một kích mất mạng, khả năng còn có thể làm cho đối phương trả thù, ta chỉ là một người nghèo mà thôi, căn bản không có thực lực đối kháng với gã, cho nên, chúng ta hoặc là không ra tay, vừa ra tay thì nhất định phải làm gã trở tay không kịp, còn một điều, vì dân trừ hại đây là chuyện tốt, tuy nói không thể chối từ, nhưng hiện tại chúng ta tự thân khó bảo toàn, cũng không thể làm không công mà, ta còn phải ngẫm lại làm thế nào để thu hoạch được thù lao từ giữa nữa, tốt nhất có thể nhất cử song đắc."

Tiểu Dã như thoáng chút suy nghĩ gật đầu, lại dùng ánh mắt hình dấu hỏi nhìn Hàn Nghệ.

Hàn Nghệ nói: "Đệ muốn hỏi ta đã có biện pháp hay chưa?"

Tiểu Dã gật gật đầu.

Hàn Nghệ lắc đầu nói: "Tạm thời chưa nghĩ ra, lão lừa ngốc kia làm việc cẩn thận, hơn nữa cũng không phải lòng tham vô cùng, người như thế là khó đối phó nhất đấy, bởi vì ngươi rất khó dùng tiền tài đi dụ dỗ gã mắc mưu."

Tạo nên một Thiên cục, đầu tiên nhất định phải có mồi, mồi này là căn cứ mục tiêu xuống tay mà định chế ra, tiền, nữ nhân, vinh dự, thậm chí còn cả cuộn giấy vệ sinh, đều không nhất định, nhưng nhất định phải hợp ý, nếu không thể dụ dỗ đối tượng mắc câu, vậy thì tất cả đều là vô ích, nhưng theo toàn bộ bố cục mà xem, Cửu Đăng hòa thượng này là một người không phải cẩn thận bình thường, gã theo đuổi không phải là mua bán chộp giật, mà là năng nhặt chặt bị, nếu như không có đầy đủ mồi, ngươi rất khó khiến người như thế bí quá hoá liều.

Đây cũng là chỗ khiến Hàn Nghệ rất bối rối.

Hắn vừa rồi vẫn đang tự hỏi phương diện con mồi, bởi vì khi chưa thể xác định được mồi, như vậy cái gì cũng đều là nói suông, hơn nữa mồi này còn phải nằm trong phạm vi năng lực của hắn, hiện tại hắn cũng không so được với ở hậu thế rồi, ở hậu thế phía sau hắn có một đoàn đội vô cùng cường đại, gần như đều không cần hắn động cân não cái gì, nhưng hiện giờ hắn chỉ có thể dựa vào chính mình mà thôi. Đang trong lúc trầm tư, chợt thấy chóp mũi lạnh lẽo, Hàn Nghệ ngẩn ra, giơ tay vừa sờ, phát hiện đúng là bọt nước, ngẩng đầu nhìn lên, chẳng biết lúc nào trên đỉnh đầu đột nhiên nhiều ra một đám mây đen: "Không xong rồi, trời sắp mưa." Vừa nói chuyện, vừa vội vàng đội cái nón tre lên.

Tiểu Dã đột nhiên lôi kéo ống tay áo của hắn, ngón tay nhỏ chỉ về phía trước bên trái.

Hàn Nghệ nhìn theo, phát hiện cách đó không xa có một gian nhà, vì thế hai người vội vàng chạy tới hướng phòng ốc bên kia.

Chân trước vừa mới vào đến trong phòng, mưa to liền hạ xuống.

"Nguy hiểm thật a! Thiếu chút nữa là bị ướt sũng rồi."

Hàn Nghệ khe khẽ thở hắt ra, nhìn trái nhìn phải, phát hiện nơi này không ngờ cũng là một tòa chùa miếu nhỏ, tuy nhiên giống như đã bì hoang phế từ rất lâu, trên xà ngang, nến đều phủ đầy tro bụi và mạng nhện, đương nhiên, loại chùa miếu hoang phế này cũng không có tượng đồng, dù sao bây giờ đồng chính là tiền, nếu có, cũng đã sớm bị người ta trộm đi, chỉ có một tảng đá điêu khắc giống Quan Âm, hơn nữa vô cùng nhỏ, cũng chỉ cao đến một thước.

Trong lúc đó, Hàn Nghệ nhìn pho tượng đá giống Quan Âm kia suy nghĩ xuất thần, trong óc nhớ tới Peter Zhu đáng chết kia có một câu cửa miệng là, trên đời này mỗi người đều có chỗ dục có điều cầu, cho dù là người tu đạo, gã đơn giản chính là muốn thu được giao lưu với thần linh, hoặc là khẩn cầu thần Phật phù hộ, cho nên chỉ cần là người sống, vậy gã liền nhất định có nhược điểm.

Peter Zhu này cũng không phải ai cũng có thể so với y, người ta là cao tài sinh tốt nghiệp đại học hàng hiệu thế giới, hơn nữa chuyên ngành chính là tâm lý học, cho nên một khâu lễ mồi này, vẫn luôn là Peter Zhu phụ trách.

"Đúng vậy, chỉ cần là người sống, đều có chỗ cầu, có điều dục, như vậy gã liền nhất định có nhược điểm, Cửu Đăng hòa thượng kia cũng không ngoại lệ."

Nói xong nói xong, Hàn Nghệ đột nhiên ha hả mỉm cười, nói: "Ta cũng thật là đần, không ngờ chỉ để ý sự tình mặt ngoài, mà chưa tự hỏi bản chất của sự tình, có câu là thụ nhân ngư bất như thụ nhân ngư, nếu Peter Zhu tại đây, y nhất định sớm đã nghĩ đến điểm này. Ngươi lão lừa ngốc kia, lần này ta thế nào cũng phải đùa chết ngươi."

Một Thiên cục bước đầu chậm rãi đã xây dựng ở trong đầu Hàn Nghệ, kỳ thật lấy kinh nghiệm của hắn, chỉ cần mồi đặt ra xong xuôi, còn lại đều vô cùng đơn giản.

Tiểu Dã thấy Hàn Nghệ đứng ở trước tượng đá ngây ngô cười không ngừng, sinh lòng tò mò, lại lôi kéo ống tay áo của Hàn Nghệ.

Hàn Nghệ quay đầu liếc nhìn Tiểu Dã, ha hả nói: "Kẻ đê tiện sẽ có trời thu thập, lão lừa trọc kia không ngờ mượn danh nghĩa Bồ Tát để mưu lợi chính mình, Bồ Tát nhất định không tha cho gã, đệ cứ chờ đi, không bao lâu, gã sẽ nếm đến báo ứng."

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Thanh Niên Nhàn Rỗi Ở Đường Triều

Avatar
Đình lộng17:03 19/03/2020
Ra chậm quá

BÌNH LUẬN FACEBOOK