Thanh Niên Nhàn Rỗi Ở Đường Triều

Chương 200: Đều là kẻ có tiền nha!

Nam Hi Bắc Khánh

23/09/2020

Lời này nghe thế nào cũng đều cảm thấy có chút hống hách a!

Ta mặc kệ ngươi bây giờ là kiếm một xâu tiền, hay là một ngàn quan tiền, ngươi cũng đừng quan tâm ta làm như thế nào, dù sao ngươi hiện tại kiếm nhiều hay ít, ta đều sẽ mang đến cho ngươi lợi nhuận cao gấp chục lần.

Cho dù là Lý Thế Dân đến đây, cũng không dám nói lời này nha!

Là khoác lác sao?

Nhưng Hàn Nghệ lại đánh cược bằng một nửa Phượng Phi Lâu, tuy rằng Phượng Phi Lâu vừa mới khai trương, nhưng giá trị tuyệt đối cao hơn tiệm vải của Trịnh Thiện Hành.

Kỳ thật loại này chính là thủ đoạn đánh cược mà các nhà tư bản đời sau thường dùng, ở trên phương diện mua bán, sẽ không ai tin tưởng nói nhảm cả, mặc kệ ngươi nói là ba hoa chích choè, nếu ngươi thật sự có thực lực, vậy dùng thực lực để nói chuyện.

Chẳng qua một chiêu này đối với Hàn Nghệ mà nói, trước đó chỉ là một loại thủ đoạn lừa gạt, mục đích chính là lừa tiền, một chiêu này hắn đùa rất trơn tru.

Nhưng lúc này đây hắn không phải muốn gạt tiền, mà là rất nghiêm túc, nói cho cùng, hắn cũng không dám lừa, bởi vì hắn không muốn chạy trốn nữa, đơn giản mà nói, chính là ta không đùa vớ vẩn với ngươi.

Trịnh Thiện Hành có chút bị dọa sợ, y không giống với con cháu sĩ tộc bình thường, cũng không phải kiểu mắt chó nhìn người kém, y cũng chưa bao giờ từng coi thường Hàn Nghệ, cho dù là lần đầu tiên gặp mặt, nhưng y vẫn cảm thấy chính mình đánh giá thấp Hàn Nghệ, bộ dạng trầm ngâm nghe theo.

Hàn Nghệ cũng không nói nhiều nữa, nên nói cũng đã nói xong rồi, cho dù ngươi khiến hắn nói, hắn cũng không thể nói ra cả hoa được, không, hắn ngược lại có thể nói ra một đóa hoa, nhưng đó chính là lừa.

Trầm ngâm nửa ngày, Trịnh Thiện Hành cười nói: "Ngươi cũng đã nói tới như vậy, dường như ta không có lý do gì mà không đáp ứng, tuy nhiên ta rất muốn biết sao ngươi có thể tự tin như thế, chẳng lẽ trước kia ngươi đã làm buôn bán ở phương diện này?"

Hàn Nghệ lắc đầu nói: "Không có. Nhưng ta đồng dạng cũng chưa từng mở thanh lâu."

Ngụ ý, chính là ta cũng thành công.

Trịnh Thiện Hành gật gật đầu, nói: "Nếu nói như vậy, mặc kệ là buôn bán cái gì, ngươi cũng có thể làm được."

"Có thể nói như vậy." Hàn Nghệ tự tin nói.

Trịnh Thiện Hành nói: "Ta còn có một tửu lâu, ba tửu quán, một xưởng gốm sứ, một lò thiết khí, ngươi có hứng thú hợp tác hay không?"

Lúc này đến lượt Hàn Nghệ trợn tròn mắt, trôi qua nửa ngày, hắn mới nói: "Thật hay giả?"

Trịnh Thiện Hành cực kỳ nghiêm túc gật gật đầu.

Hàn Nghệ cả kinh nói: "Trịnh công tử ngươi vẫn là chân nhân bất lộ tướng nha, không thể tưởng được ngươi có nhiều sản nghiệp như vậy."

Trịnh Thiện Hành lắc đầu nói: - Đây không coi là cái gì. Hiện giờ ít người buôn bán, đại gia tộc còn lại đều khinh thường việc buôn bán, nên mới để ta chiếm được một ít tiện nghi, nhưng không nói gạt ngươi, ngươi đừng nhìn nhiêu, kỳ thật tiền kiếm được cũng không nhiều, so với nhà Liệt Hổ, thật sự là chín trâu mất sợi lông - không đáng kể, thậm chí ngay cả so với Huyền Đạo cũng kém hơn.

Hàn Nghệ hiếu kỳ nói: - Nguyên gia rất có tiền sao?

Trịnh Thiện Hành gật gật đầu nói: - Tất cả quý tộc Trường An, Lạc Dương, bao gồm cung đình đều là mua trái cây, rau xanh, bồn hoa từ nhà bọn họ.

- Lợi hại như vậy?

- Ừ.

Hàn Nghệ rất cảm khiếp sợ, đây là lũng đoạn, hơn nữa là quý tộc lũng đoạn nhu yếu phẩm hằng ngày, lợi nhuận trong đây, có thể nghĩ nha, không khỏi hiếu kỳ nói: - Nhà bọn họ làm sao làm được?

Trịnh Thiện Hành nói: - Ngươi đã từng nghe nói tới Tây Ngụy Nguyên Hân nguyên Đại tướng quân chưa?

Hàn Nghệ lắc đầu.

Trịnh Thiện Hành nói: - Nguyên Đại tướng quân cuộc đời ông ấy yêu nhất là nghề làm vườn, đã sớm mua lại không ít trang viên ở Trường An, tuy rằng trải qua tam triều. Nhưng Nguyên gia vẫn thịnh không suy, vì vậy vườn rừng càng ngày càng nhiều. Thế cho nên trái cây ngon Trường An đều là từ vườn rừng nhà bọn họ mà ra.

Nguyên Hân cũng là một trong Tây Ngụy bát quốc trụ, bát quốc trụ này mỗi người đều không phải phàm nhân, năng văn thiện võ, tỷ như, phụ thân của Độc Cô Hoàng Hậu Độc Cô Tín, Lý Uyên phụ thân Lý Hổ. Duy chỉ có Nguyên Hân này không có bất kỳ kiến thụ, bất kể là văn, hay là võ, nếu bàn về phương diện trị quốc, Nguyên Hân đều không lên được trên mặt bàn, tính cách cũng là thật thà chất phác, hơi tương tự Hàn Nghệ, biếng nhác, thích nghề làm vườn nghệ thuật, nhưng Nguyên Hân biết nhìn người, vận khí cũng thật là tốt đến thần kỳ, mỗi một lần đều có thể đứng vững, cho nên địa vị không giảm trái lại còn tăng, hơn nữa con cháu của ông ta đều vô cùng lợi hại, cho nên Nguyên gia cũng càng ngày càng phồn vinh.

Quý tộc làm cái gì cũng có thể thành công.

Hàn Nghệ tự mình an ủi một câu, lại hỏi:

- Vậy Vương công tử thì sao?

Trịnh Thiện Hành nói: - Ngươi không biết sao?

Hàn Nghệ lắc đầu nói: - Ta thấy hình như đối với phương diện làm kinh doanh y không có hứng thú lắm.

Trịnh Thiện Hành nói: - Thật sự là y không thích làm kinh doanh, sở dĩ y đồng ý ra mặt giúp ta mở Quan Kỳ hiên kia, cũng chỉ là bởi vì bình thường y ham kỳ nghệ, tuy nhiên Huyền Đạo được danh sư chỉ điểm, giỏi về bói toán xem quẻ, đại thần trong triều muốn mời y ra cửa một lần, đó là vô cùng không dễ dàng, nếu y cần tiền, rất nhiều người đều nguyện ý tới cửa đưa đón.

Lợi hại như vậy, sớm biết thế lão tử cũng đi làm thầy tướng số rồi, lừa dối người có ai không biết nha. Trong lòng Hàn Nghệ có chút hối hận, cái đồ chơi kiểu thầy tướng số này ngay cả tiền vốn cũng không cần, toàn bộ nhờ há miệng là được rồi.

Trịnh Thiện Hành nói: - Đừng nói những cái này trước, hãy nói chuyện hợp tác của chúng ta đi.

- Phải phải phải.

Hàn Nghệ liên tục gật đầu, cũng cảm giác mình hơi có chút Bát Quái rồi, lại nói: - Nếu Trịnh công tử nguyện ý, ta ngược lại không sao cả, nhưng phương diện tửu lâu, ta chỉ sợ không được.

Trịnh Thiện Hành nói: - Vì sao? Thanh lâu và và tửu lâu cũng có chỗ rất giống nhau, hay là sợ ta đoạt buôn bán của ngươi?

- Cái này thì ngược lại không phải.

Hàn Nghệ khoát tay nói: - Chỉ vì ta ở Dương Châu có một bằng hữu vô cùng thân thiết cũng đã làm tửu lâu rồi, ta tin tưởng rất nhanh y sẽ đi vào Trường An, đến lúc đó ta nhất định sẽ cùng y hợp tác, hai cai này liền xung đột lẫn nhau rồi.

Hắn nói đương nhiên chính là Thẩm Tiếu, truyện đăng tại ba achngocsach, hắn và Thẩm Tiếu cũng có tình hữu nghị vô cùng thâm hậu, từng cùng đi thanh lâu, lại từng cùng nhau lừa gạt người, có thể nói là huynh đệ xuất sinh nhập tử, nếu Thẩm Tiếu thật sự đến Trường An, hắn khẳng định phải toàn lực giúp Thẩm Tiếu.

- Thì ra là thế.

Trịnh Thiện Hành gật gật đầu, nói: - Cái này ta cũng không miễn cưỡng ngươi, nhưng là mục đích của ta là kiếm tiền, nếu có thể ấy mà, chúng ta có thể cùng nhau hợp tác.

Cũng đúng, đến lúc đó Thẩm Tiếu đến, khẳng định cũng phải nghĩ biện pháp sống yên, cùng Trịnh Thiện Hành hợp tác ngược lại là một lựa chọn tốt. Hàn Nghệ gật gật đầu nói: - Trịnh công tử nói rất đúng, kỳ thật huynh đệ này của ta cũng khá thích làm việc trợ giúp người khác, chỉ có điều sự giác ngộ của y không giống ngươi, y đều là lấy tiền từ trong nhà đi trợ giúp người khác, cũng bởi vậy thường xuyên bị phụ thân đánh mắng.

- Thật sao?

Trịnh Thiện Hành cười, nói: - Vậy đến lúc đó ngươi nhất định phải giới thiệu vị bằng hữu kia của ngươi cho ta làm quen.

- Nhất định, nhất định.

Hàn Nghệ gật gật đầu, lại nói:

- Về các phương diện hợp tác còn lại, ta không có ý kiến, nhưng ta không muốn làm cho quá phức tạp, chúng ta hãy làm từ từ từng dạng một, trước tiên bắt đầu từ tiệm vải đi, nếu tiệm vải thành công, như vậy Trịnh công tử tự nhiên sẽ tin tưởng ta, đến lúc đó chúng ta bàn lại những chuyện mua bán còn lại, cũng sẽ thoải mái hơn rất nhiều.

Trịnh Thiện Hành trầm ngâm một lát, lập tức gật đầu nói: - Nói có lý, là ta quá nóng lòng một chút rồi.

Hàn Nghệ ha hả nói: - Kiếm tiền có ai không nóng lòng. Dừng một chút, nói:

- Tuy nhiên chúng ta hợp tác thật không sao cả, ta chỉ lo chính là trong nhà ngươi.

- Đương nhiên sẽ có, nhưng không để cho bọn họ biết là được rồi. Trịnh Thiện Hành rất là trực tiếp nói.

- Hiểu được, hiểu được.

Hàn Nghệ gật gật đầu.

Lúc nói chuyện, cũng tới giữa trưa rồi, Trịnh Thiện Hành chuẩn bị lên cơm trưa, "Nhiệt tình" chiêu đãi Hàn Nghệ và Tiểu Dã.

- Cơm rau dưa, Hàn tiểu ca chớ để ý.

Trịnh Thiện Hành nho nhã lễ độ nói.

Đây con mẹ nó thật đúng là cơm rau dưa. Hàn Nghệ nhìn ba chay một mặt trên bàn kia, đó cũng khá tinh xảo nha, nhiều hơn một cây cũng không, đồ ăn vừa đúng đủ cho ba người, nếu có Tiểu Mập ở trong này, một người là có thể thu phục, nếu không phải đã biết trước đức hạnh này của Trịnh Thiện Hành, phỏng chừng hắn thật sự sẽ oán giận vài câu, chiêu đãi thế này rất không chu đáo rồi, cười nói: - Trịnh công tử, có câu này không biết ta có nên nói hay không.

Trịnh Thiện Hành nói: - Mời nói.

Hàn Nghệ nói: - Ngươi giàu có như vậy, nhà ngươi cũng giàu có, không đến mức như thế đi. Đương nhiên, ta không phải nói đồ ăn này không tốt, ta cùng Tiểu Dã đều là con nhà cùng khổ, đều ăn quen rồi, chỉ có điều ngươi là con cháu sĩ tộc, cho dù mỗi ngày thịt cá thì cũng là nên như thế, không cần phải ... khó xử chính mình như vậy đi.

Trịnh Thiện Hành cười nói: - Sĩ tộc ở chỗ tự thân kiềm chế, không liên quan gì đến việc ăn cái gì, nếu không đủ, ăn hết có thể gọi thêm, như vậy là để tránh lãng phí.

Lời này vô cùng trực tiếp và thực tế, chính là bao ăn no, nếu ngươi chưa ăn no, đây là do ta không đúng, nếu thừa thì không cần phải thêm nữa rồi.

Cuộc đời y hận nhất chính là phô trương lãng phí, cho dù là Hoàng thượng tới, thì y cũng chỉ bao ăn no, mang lên mười bát thịt cá lớn, ngươi cũng ăn không hết, nói cho cùng chính là cái vấn đề mặt mũi, hà tất gì, ta tiết kiệm một chút tiền nói không chừng còn có thể cứu người khác một mạng.

Vừa mới bắt đầu, rất nhiều người đều bất mãn đối với y, cảm thấy y rất keo kiệt, ta rất vất vả mới tới nhà ngươi, ngươi cứ như vậy chiêu đãi ta, nhà ngươi lại không phải là không có tiền.

Nhưng y cũng không quản ngươi nhiều như vậy, dù sao cứ như vậy, ngày này ngày khác, cũng thành thói quen, biết y chính là tính cách này, chính y mỗi bữa cơm cũng là như thế.

Hàn Nghệ nghe vậy chỉ cảm thấy vô cùng xấu hổ, bởi vì hắn chính là một người theo chủ nghĩa lãng phí, hắn thích làm theo ý mình, ăn không hết liền quyết định sẽ không miễn cưỡng chính mình, hơn nữa trước đó cũng không hề suy nghĩ mình có thể ăn bao nhiêu, dù sao nhiều lần như thế, lãng phí không biết bao nhiêu lương thực, cười nói: - Chỉ bằng một câu nói kia của Trịnh công tử, ta cảm thấy chúng ta nhất định thành công.

Trịnh Thiện Hành kinh ngạc nói: - Hai cai này có quan hệ sao?

Hàn Nghệ cười nói: - Đương nhiên là có a! Một người không biết được cần cù tiết kiệm, là không thể nào phát tài, bởi vì ngươi không quý trọng một đồng tiền này, thì ngươi liền không có tư cách cầm giữ càng nhiều tiền hơn.

Trịnh Thiện Hành trầm ngâm một phen, khen ngợi nói: - Nói rất hay, ta mời ngươi một ly.

- Cùng uống, cùng uống, cạn.

- Cạn.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Thanh Niên Nhàn Rỗi Ở Đường Triều

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook