Trang Chủ
Ngôn Tình
Thanh Mai Nghi Kỵ Trúc Mã
Nhật Ký Thiếu Nữ Trưởng Thành

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Bụng đau quá. . . . . . Nhất Nhất từ trong mơ bừng tỉnh dậy, ở chỗ trong bụng nhỏ của cô nhóc như có một bàn tay sống chết bóp, đau đến mức làm cô nhóc vã cả mồ hôi, trên quần còn dính một chút màu đỏ. Sao lại thế này? Nhớ tới chạng vạng ngày hôm qua bởi vì có tuyết rơi nhỏ, đường hơi trơn, cô nhóc không cẩn thận vấp ngã. . . . . . Nguy rồi, cú ngã đó biến thành nội thương rồi!

Sinh mệnh như thế nào lại mỏng manh như vậy? “Sở Lưu Hương truyền kỳ” mới xem đến đoạn Hương soái đi Thần Thủy cung tìm Điềm nhi, trong “Công phu tiểu tử” Kim Mễ còn chưa có học thành võ công, “Loạn Mã Thư” xem xong rồi quên chưa trả cho Tống Chí Cương. . . . . . Còn có ba mẹ, nếu biết con gái cứ như vậy đột nhiên chết đi, bọn họ sẽ thương tâm biết bao nhiêu a. . . . . . Cô nhóc oa một tiếng khóc lên: “Ba! Mẹ! Con bị nội thương sắp chết rồi!”

Sau một trận bận rộn rối ren, Đinh ba tựa vào cửa phòng cười, Đinh mẹ ngồi ở bên giường con gái giảng giải cho cô nhóc bài học tuổi dậy thì. “Không phải đã học qua khóa sinh lý sao?”

“Con quên rồi.” Nhất Nhất vừa khóc nên hai mắt hồng hồng. Thật sự đã quên rồi, đau đớn đột nhiên tới như vậy, trong lòng hoang mang rối loạn còn tưởng rằng đã xảy ra chuyện khiếp sợ gì chứ, làm sao nhớ được kiến thức trên đống sách vở kia.

“Lúc đến kì sẽ không được dùng nước lạnh, không có thể ăn gì đó lạnh, chú ý giữ ấm bụng. . . . . .” Đinh mẹ căn dặn từng việc một. Vén rèm cửa sổ lên nhìn ra bên ngoài, không trung lay động phất phơ những bông tuyết như lông ngỗng. “Còn nữa, ngày mai không cho đi nghịch tuyết, chạm vào cũng không được, biết không?”

“Đắp người tuyết được không?”

“Không được, bằng không tương lai sẽ để lại bệnh.”

“Đó không phải là làm rối gỗ sao, cái gì cũng không được động vào.”

“Con coi như làm rối gỗ vài ngày, ngoan a, ngày mai ba sẽ chiên trứng gà cho con gái ăn.” Đinh ba an ủi nói.

Nhất Nhất ôm mắt, lại tiu nghỉu than vài tiếng: “Mẹ, sao mẹ không đem con sinh thành con trai a!”

Hôm sau trận tuyết lớn rơi xuống một thước sâu, bọn trẻ con toàn bộ tụ tập ở khoảng đất trống dưới lầu ném tuyết, tiếng nói tiếng cười, chỉ có Nhất Nhất mặc áo bông rộng thật dày, trong bàn tay còn ôm túi sưởi, quyệt miệng đứng ở bên cạnh xem.

“Mẹ cậu nói cậu đừng chạy loạn khắp nơi, không được nghịch tuyết.” Gia Vũ bảo hộ cô nhóc ở phía sau nói dông dài. Tối hôm qua nửa đêm nghe được cách vách ngao ngao tiếng khóc, buổi sáng hôm nay liền thấy hai bà mẹ ghé vào nhau cận kề to nhỏ. Hắn hỏi mẹ hắn có chuyện gì, mẹ nói, chuyện con gái hắn cứ mặc kệ đi! Hắn suy nghĩ nửa ngày, tổng hợp lại biểu cảm trên nét mặt mỗi người cùng tri thức trên sách vở, đại khái đoán được nguyên nhân.

“Cút !”* Tâm tình không tốt đến lời nói cũng lười nhiều lời

“滚” : Nhất Nhất bảo Gia Vũ biến đi, cút đi. Từ này trong tiếng Trung có nhiều nghĩa, nghĩa dùng ở đây có hai 1. Cút. 2. Lăn (tròn). Ở Bắc Kinh, mỗi khi tuyết rơi lớn, bọn trẻ hay chơi trò đắp tuyết, rồi đẩy quả tuyết, lăn đi lăn lại, làm cho nó càng ngày càng to ra.

“Tớ có thể lăn, cậu muốn “lăn” cũng không được.” Gia Vũ vô tâm vô phế cười, “Vẫn nên về nhà sưởi ấm đi, bên ngoài rất lạnh.”

“Cút!”

“Tớ tốt bụng nhắc nhở cậu, để cậu đỡ phải bụng lại đau nửa đêm nửa hôm khóc lóc như ma kêu. . . . . .”

“Trịnh Gia Vũ tớ diệt cậu!” Một cước đá đi, hắn đã sớm né ra thật xa. Gia Vũ hỗn đản này ~~~ nhất định đoán được cái gì đó, sáng tinh mơ đã thức giấc, đến nhà cô nhóc nhìn trái nhìn phải quanh quẩn bên cô nhóc, còn thở dài nói cái gì trưởng thành những lời linh tinh, cô nhóc hận không thể trên sàn nhà xuất hiện cái lỗ để có thể trốn vào. Á không được, nếu trên sàn có lỗ thì sẽ lọt xuống lầu hai a. . . . . .

“Như thế nào không đi đắp người tuyết?”

“Trịnh Gia Vũ nếu cậu dám lại nói, tớ. . . . . .” vừa quay đầu, không phải là Gia Vũ. Mặt liền đỏ. Cẩn Ngôn vươn tay sờ vào trán của cô nhóc: “Cậu bệnh à ?” Không nóng nha, vì sao Đinh mẹ không cho cô nhóc nghịch tuyết?

“Cậu mới bị bệnh!” Không nói điều tốt lành, lại rủa cô nhóc!

“Bụng đau?”

Có đau hay không quan liên quan khỉ gì đến cậu a! Nhất Nhất phùng má lên không nói chuyện, hai con mắt nhìn khắp chung quanh chính là không dám nhìn vào kẻ hai mặt, trên khuôn mặt nhỏ nhắn thực hiếm thấy lộ ra một chút thẹn thùng. Cẩn Ngôn nháy mắt mấy cái, đột nhiên hé miệng nở nụ cười. “Không thoải mái?”

“Liên quan gì đến cậu!” Vài chữ khuyên răn vẫn là hung tợn rít qua kẽ răng. Hắn không chút phật lòng, giật nhẹ quả cầu len trên mũ cô nhóc. “Cũng đến lúc rồi, cậu sắp mười bốn tuổi.”

Nói gì vậy? Nhất Nhất tức giận đến muốn đấm hắn một quyền.

“Đừng ngượng ngùng, tớ biết. Bà ngoại tớ là bác sĩ phụ khoa, trong nhà sách về phương diện này rất nhiều, cậu muốn hay không. . . . . .”

“Bà ngoại cậu là bác sĩ không phải cậu!” Nhấc chân đá một cái, Cẩn Ngôn nhanh chóng lui về sau tránh đi cô nhóc đá tới. Cô nhóc giận dữ, “Kẻ hai mặt, cậu tránh xa tớ ra chút!”

Kẻ hai mặt cười hì hì chạy đến con nhóc em , Minh Nguyệt bên kia khoa tay múa chân vài cái, quay đầu hướng cô nhóc kêu: “ Cái mũi người tuyết còn chưa có nắp kìa, Đinh Nhất Nhất, cậu muốn đắp dạng cái mũi nào?” không để ý tới hắn. Nhất Nhất lườm hắn không hé răng.

“Aizz, vậy đắp nhánh cây tùng đi.” Hắn lầm bầm lầu bầu.

“Nhánh cây tùng chỉ có thể làm đuôi.” Con nhóc em giậm chân không đồng ý.

“Vậy đắp cái gì? Hòn than a?”

Thật ngốc a. Nhất Nhất liếc cái xem thường chạy chậm tiến lên chỉ điểm: “Dùng cà rốt.”

Con nhóc em xoay người chạy về nhà. “Tớ đi về nhà lấy. . . . . .”

“Nhà cậu ở lầu 6, chạy tới chạy lui không phiền sao.” Nhất Nhất vội vàng kéo cô nhóc, “Tớ đi.” Vội vã chạy tới lầu một cửa nhà của bà Hoàng, gõ cửa phòng ầm ầm. Bà Hoàng lên tiếng trả lời đi lại mở cửa, một con thỏ lủi lủi tiến vào phòng bếp. “Hoàng ái mẫu, cho cháu mượn củ cà rốt!”

“Làm cái gì vậy hả, nha đầu tối ngày chơi đùa nghịch ngợm ~~” Bà Hoàng một bên lải nhải một bên nhếch cái chân đau đi đến, mở ra ngăn tủ cho cô nhóc chọn.

“Con gái đã mười mấy tuổi a, phải có chút dáng vẻ thiếu nữ, đừng suốt ngày chỉ biết lủi lủi khắp xóm ngõ. . . . . .”

Nhất Nhất chọn một củ thích hợp, thấy lão nhân gia còn muốn lải nhải, chạy nhanh đứng dậy ôm bà hôn một cái. “Bà tối nay muốn ăn cái gì? Cháu bảo mẹ nấu cho bà ăn.”

“Còn nói làm cho ta ăn, có mà cho ngươi ăn thì có.”

“Hì hì, vậy làm đầu cá nấu ớt, món bà thích nhất.” Lòng bàn chân như bôi dầu trơn lướt đi, “Cháu đi đây, củ cà rốt này tịch thu, không trả cho bà đâu!”

“Còn muốn làm trò gì thế, tiểu quỷ. . . . . .”Lão nhân gia ở phía sau cười mắng.

*Nói thật đoạn này ta chém, lời thoại bà Hoàng dùng một ít từ ngữ trong kinh kịch Trung quốc để mắng yêu Nhất Nhất, lại còn pha chút từ ngữ địa phương nên tốt nhất ta dịch nghĩa cơ bản…. ^^. (Tác giả lượng thứ)

“Cậu chạy chậm một chút, cẩn thận té ngã!” Cẩn Ngôn cách thật xa kêu lên. Trên đường trơn như vậy nếu ngã thật thì không phải chuyện chơi a.

Nhất Nhất vui mừng giơ cà rốt chạy về, đối với sự cảnh cáo của hắn rất là bất mãn. “ Miệng quạ đen.” Trừng mắt liếc hắn một cái, cầm cải củ định đắp lên trên mặt người tuyết, bị đoạt đi một cách vô căn cứ. “Làm chi, làm chi, cướp củ cà rốt của tớ!”

“Đừng chạm vào.” Cẩn Ngôn không để ý tới cô nhóc giương nanh múa vuốt, chuyên tâm đem cái mũi cắm xuống, còn đưa ra cái dấu tay ok. Giả giặc tây ~~~ cô nhóc căm giận bĩu môi.

Công trình xong xuôi, lại không có đồ chơi có thể chơi, Nhất Nhất quyệt miệng xem người khác ném tuyết, âm thanh hô to gọi nhỏ càng làm tôn thêm sự nhàm chán của cô nhóc. Bồn hoa bên cạnh các bụi cây đều rụng sạch lá, mặt trên còn lấp một tầng dày tuyết trắng, đi qua vừa định nắm lấy một ít tuyết chơi, tay đã bị hất ra.

“Đừng chơi cái này.” vẻ mặt Cẩn Ngôn thật nghiêm túc.

Đáng ghét! Liếc cái xem thường hắn, tiếp tục nhặt.

“Nói đừng đùa trò này, rất lạnh.”

Lạnh hay không có quan hệ gì với hắn chứ? Tránh ra vài bước tiếp tục nhặt tuyết.

“Cậu sao không bao giờ nghe lời vậy, đừng chơi nữa!” Hắn hất ra hai bàn tay của cô nhóc bị lạnh đỏ bừng lên, giúp cô nhóc đeo lại găng tay.

“Không mang!” Thở phì phì tức giận lột găng tay ra, chạy đến dưới gốc cây tùng một chân đạp lên thân cây, hai tay dùng sức lôi cành cây xuống, các khối tuyết ào ào rớt xuống. “Oh. . oh, tuyết rơi, nha ~~~~”

Còn chưa có oh hết đã bị vừa kéo vừa ôm tránh ra.

“Đinh Nhất Nhất! Cậu yên lặng chút coi, bảo cậu đừng chạm vào thì đừng chạm vào.” Cẩn Ngôn tức giận trừng mắt với cô nhóc.

Kẻ hai mặt chuyên xen vào việc của người khác! Ngọn núi lửa trong Nhất Nhất hừng hực bạo phát, hai tay Nhất Nhất bám ở một ngọn cây quệt loạn lên, giống như con tiểu dã thú bị khiêu khích đến phát cuồng, nhảy lên gầm gừ: “Tớ thích chơi đó thích chơi đó! Liên quan gì đến cậu! Gia Vũ ~~~ Trịnh Gia Vũ ~~~~”

Gia Vũ vỗ đỉnh đầu cho hoa tuyết rơi xuống vội vàng chạy tới “Sao vậy ?”

“Tớ không cho Nhất Nhất nghịch tuyết.” Cẩn Ngôn cau mày giành trước trả lời.

“Nghịch tuyết thì sao chứ! Tớ chính là muốn chơi. Đánh hắn cho tớ!” Dựng thẳng yết hầu hung dữ rống.

Cũng không phải tay sai ~~ Gia Vũ mắt lé hừ một tiếng: “Ai cho cậu nghịch, về đi.”

“. . . . . .” Cư nhiên không giúp cô nhóc?! Nhất Nhất khó có thể tiếp nhận trừng mắt nhìn hai nam sinh trước mặt.

“Bụng không đau nữa sao? Buổi sáng sắc mặt giống như tờ giấy trắng.”

“Rất đau sao?” Cẩn Ngôn nghi ngờ nhìn Gia Vũ lại nhìn Nhất Nhất, “Nếu không tớ đi bà ngoại lấy cho cậu mấy quyển sách.”

“Sách? Sách gì?” Gia Vũ đầu mù tịt hỏi. Một chút lại hiểu được ngay, cười đến hai vai phát run. “Cậu cũng biết ?”

“Ách. . . . . . rất bình thường a, có khóa sinh lý đó thôi. . . . . .” Cẩn Ngôn ấp a ấp úng.

Mặt Gia Vũ cũng có chút hồng, vuốt cái mũi hắc hắc hai tiếng. “Tớ cảm thấy a, cậu ta tốt nhất nên đọc sách, đêm hôm ngày hôm qua còn khóc a, tớ còn tưởng rằng đã phát sinh án mạng.”

“Còn khóc à. . . . . .”

Khóc hay không khóc liên quan gì tới bọn họ chứ! Cái thứ quái thai a, cư nhiên trước mặt cô nhóc thảo luận chuyện con gái! Nhất Nhất xấu hổ giận dữ chỉ muốn tự sát, bụm mặt chạy về nhà.

Buổi tối tan tầm trở về, Đinh mẹ cố ý vì con gái trưởng thành chuẩn bị một bàn đồ ăn ngon. Trước mang cho bà Hoàng hai cái đầu cá, lúc trở về thấy con gái lạnh nhạt đối với thịt và rau xanh, còn làm như không thấy, lại chọn toàn ớt xanh ăn ngon lành.

“Đừng mãi ăn thứ đó, đến ăn chút xương sườn, cho phát triển chiều cao, mẹ đã hầm vài giờ đó.”

“Ác ~~~” Nhất Nhất ghét bĩu môi,

“Xương đều là cho cẩu ăn.”

“Vậy ăn chút cải trắng, có dinh dưỡng phát triển vóc người.”

“Ác ~~~ cải trắng đều là cho sâu ăn.”

“Ăn chút cà rốt.”

“Ác ~~~ cà rốt đều là cho con thỏ ăn.”

“Này không ăn thì không ăn, Đinh Nhất Nhất con muốn ăn đòn hả!” Đinh mẹ nổi bão, “Cái gì con thỏ con cẩu a, con sao còn ăn cơm trắng, con heo cũng ăn cơm thừa đó!” Xong rồi, mắng luôn cả chính mình. Đinh ba nhịn không được khóe miệng mỉm cười.

“Cười cái gì mà cười!” Đinh mẹ đem cơn tức chuyển tới ông chồng, “Đều là anh chiều hư con, nó thích ăn cái gì liền cho nó ăn cái đó, hiện tại tốt lắm, mỗi ngày ăn ớt, sớm muộn gì biến thành ớt!”

Đinh ba tính tình tốt chỉ cười, múc một muỗng canh xương cho vào chén của con gái yêu. “Ngoan a, ăn nhiều rau xanh, ăn nhiều thịt, hiện tại là thời điểm thân thể phát triển, đừng suốt ngày ăn thứ không dinh dưỡng đó. Con xem Gia Vũ không giống con kén ăn như vậy.”

“Gia Vũ vóc người cũng không cao thêm a.” Nhất Nhất kháng nghị.

“Con xem Cẩn Ngôn nhà người ta, dáng người thật tốt, vóc người cũng cao.”

“Ách ~~~~ kẻ hai mặt kia, miễn bàn tới hắn!” Lập tức nhớ tới sự kiện hộc máu buổi sáng.

“Nói cái gì thế!” Đinh mẹ nhất chiếc đũa đập vào trên tay cô nhóc, “Cẩn Ngôn lại gây ra điều gì với con hả, mỗi lần nói đến liền giống như kẻ thù không đội trời chung, đứa nhỏ tốt như vậy con còn không học theo. Aizz… anh nói đi, anh nói đứa nhỏ Cẩn Ngôn kia vóc dáng sao lại tốt như vậy, thành tích học tập không thể chê, lại lễ phép, Nhất Nhất nhà chúng ta nếu bằng nó một phần mười thì tốt rồi. . . . . .”

Lại là Thượng Quan Cẩn Ngôn! Tại sao từng cái đề tài đều có thể dính đến hắn. . . . . . Nhất Nhất đột nhiên sinh ra cảm thán: Chẳng lẽ đây là khắc tinh mà mọi người thường nói?

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Thanh Mai Nghi Kỵ Trúc Mã

BÌNH LUẬN FACEBOOK