Thánh Khư

Chương 23: Dị Nhân

Thần Đồng

10/04/2020

“Bây giờ anh có thể đi rồi, tôi sẽ không đi theo anh.” Sở Phong bước ra khỏi thư phòng.

“Cậu còn không biết mình có bao nhiêu cân lượng sao? Không biết tốt xấu, chẳng lẽ còn muốn người khác đến đây đón cậu? Nói như vậy, chỉ có thể nói là cậu quá ngu.” Tả Tuấn nói.

“Cái gì?”

Khi đi ngang qua phòng ngủ của Sở Phong, Tả Tuấn trong lúc lơ đãng nhìn thoáng qua, nhìn thấy một thanh đoản kiếm màu đen, nhất thời dừng chân, sau đó bước vào.

“Đừng lộn xộn.” Phản ứng của Sở Phong nhanh hơn, bước vào trước, chộp lấy thanh đoản kiếm.

“Thanh kiếm cũ này có chút bất phàm. Cậu trùng hợp tìm được từ chỗ nào thế? Hãy đưa cho tôi xem.” Tả Tuấn trầm giọng nói, có đủ khí thế, gần như là ra lệnh.

Thanh đoản kiếm màu đen dài hơn một thước, là Sở Phong lấy được trên tàu. Lúc đó cổ nhân kia chết rất kỳ quặc, thần bí, trong một bụi dây leo khổng lồ.

Đồng thời còn có một vệ tinh treo trên sợi dây. Lúc đó hắn cũng bị chấn động.

“Đây là đồ của tôi, chẳng liên quan gì đến anh.” Sở Phong từ chối.

“Thanh kiếm không tồi, mang theo phong cách cổ, không phải vật bình thường. Như vậy đi, cậu tặng cho tôi, xem như quà gặp mặt. Ngày sau tôi sẽ chiếu cố cậu thêm một phần. Nói cách khác, vật này ở trong tay người phàm như cậu cũng lãng phí mà thôi, thuộc kiểu người tài mà không được trọng dụng.”

Tả Tuấn nói chuyện hoàn toàn không khách sáo. Bởi vì y hoàn toàn chẳng có cái gì cần cố kỵ, tự phụ vô cùng. Những lời kia khiến cho người ta cảm thấy vô cùng chói tai.

Sở Phong lạnh lùng nhìn y, im lặng không nói.

Tả Tuấn được người ta ủy thác nhưng đây là quan tâm sao? Đúng là loại người khiến người ta phải chán ghét. Kết quả lại còn đòi thanh đoản kiếm màu đen của hắn làm quà tặng.

“Đưa đây.” Tả Tuấn đưa tay, giọng điệu ra lệnh.

Sở Phong không thèm nhìn y, sắc mặt lạnh lùng.

Tả Tuấn trực tiếp bước đến, tự mình đoạt lấy. Sau khi nhìn thấy thanh kiếm, y biết đây nhất định là một thanh kiếm khí phi phàm, như thế nào có chuyện nó nằm trong tay một người phàm chứ?

Bịch.

Lúc này, Sở Phong cũng không thèm kềm chế nữa, cũng không muốn chịu đựng như vậy nữa, hắn Gương mặt Tả Tuấn hơi vặn vẹo. Bởi vì cơn đau này rất kịch liệt. Y cảm thấy bụng của mình như muốn nứt ra, dạ dày giống như bị chặt đứt.

Một quyền kia khiến y bay thẳng ra ngoài, đụng trúng một vách tường trong phòng ngủ, tạo nên sự chấn động rất nhỏ.

Sức mạnh của Sở Phong gấp mười hai lần người bình thường. Nếu là người bình thường bị trúng quyền, dạ dày nhất định sẽ bị tổn hại, giống như bị tảng đá đập trúng, không thể cử động được nữa.

Tả Tuấn giống như con tôm rơi xuống đất. Nhưng y vẫn rất cứng cỏi, chịu đựng cơn đau, hai tay chống đất nhảy lên, tiến hành phản kích.

Sắc mặt Sở Phong trở nên khác thường. Lực đạo của một quyền vừa rồi của hắn rất dữ dội, nếu thêm chút sức mạnh nữa, hơn phân nữa sẽ xuyên thủng cơ thể người. Đó là một quyền trí mạng.

Nhưng đối phương thế mà chịu đựng được, lại còn muốn ra tay với hắn.

Sở Phong là một người quả quyết, quyết định tiến lên. Tốc độ của hắn rất nhanh, di chuyển khoảng cách trăm mét chỉ tốn có năm giây, trong nháy mắt đã đến gần, không đợi Tả Tuấn nhảy lên, liền đạp một cước xuống.

Bịch một tiếng. Tiếng vang thật lớn. Phía sau lưng Tả Tuấn bị một kích thật mạnh. Y kêu lên đau đớn, sắc mặt vạn vẹo, vô cùng dữ tợn.

Y nằm rạp xuống đất, không thể đứng lên.

Tả Tuấn thẹn quá hóa giận. Chỉ là một người phàm, tại sao lại có được sức mạnh lớn đến như thế? Trước kia, y còn rất coi thường Sở Phong.

Bây giờ, y lại bị đối phương đánh cho bị thương, thậm chí còn đánh tới không thở nổi.

“Mày muốn chết!” Y gầm nhẹ, cả người phồng lên, xương cốt nổ lốp đốp, cơ thể nhanh chóng to lên.

Sở Phong không muốn phòng ngủ bị hư hỏng, nhanh chóng xốc Tả Tuấn lên, trực tiếp ném thẳng từ ban công xuống sân.

“Sở Phong, mày đã thành công chọc giận tao. Mày sẽ sống không bằng chết.” Tả Tuấn thoát khỏi tay Sở Phong, rơi xuống sân, phát ra âm thanh rét lạnh.

Nhưng y đã xem thường tốc độ của Sở Phong. Hắn nhảy xuống từ ban công lầu hai, lăng không một cước đá xuống, đạp thẳng vào lưng Tả Tuấn.

Bịch!

Khi hai người rơi xuống đất, mặt đất hơi bị chấn động, có thể thấy được sức mạnh kinh người đến bao nhiêu.

Tả Tuấn quỳ rạp xuống đất, chẳng khác nào bị Sở Phong đạp từ trên rơi xuống đất. Xương cốt cả người giống như bị rời ra, đáng sợ nhất là một cước đạp trúng eo.

Phụt!

Y nhịn không được phun ra một ngụm máu, nhuộm đỏ mặt đất, lần bị thương này xem ra rất nặng.

Sở Phong kinh ngạc. Hắn vẫn giữ lại một phần lực, sợ xảy ra tai nạn chết người. Bây giờ xem ra hắn đã quá lo lắng rồi. Cho dù hắn ra tay nặng hơn nữa, đối phương cũng không bị thương tổn đến tính mạng.

Oành.

Sở Phong đứng trên người Tả Tuấn, dậm chân thật mạnh, lực đạo vô cùng thần kỳ. Hắn cảm thấy trước kia mình đã lo lắng quá rồi. Đối phương vốn có thể chịu được những đòn đánh nghiêm trọng của hắn.

Tả Tuấn kêu lên, cơ thể co rút, nhưng đồng thời cũng kịch liệt bành trướng. Trong thời khắc mấu chốt, cơ thể của y biến dạng, cố gắng chống chọi lại một kích này.

Dù vậy, y cũng cảm thấy rất khó chịu, lưng giống như muốn nổ tung, lưu lại dấu chân màu tím xanh. Hơn nữa miệng của y không ngừng thổ huyết.

Oành một tiếng, Tả Tuấn nghiêng người, rốt cuộc thoát khỏi Sở Phong. Y nhảy lên, mặt đất run rẩy, rất có khí thế đất rung núi chuyển.

đánh ra một quyền trong khoảng cách gần, đánh thẳng vào bụng của Tả Tuấn. Tả Tuấn gập người lại như con tôm, sau đó bay ra ngoài, tạo thành một tiếng vang thật lớn.

Gương mặt Tả Tuấn tràn ngập sự đau đớn, hơi tái nhợt. Y thật sự khiếp sợ, khó có thể tin được, nhưng quả thật y bị một người phàm tầng dưới chót đánh bị thương.

Sức mạnh của Sở Phong rất lớn, gấp mười hai lần người bình thường. Lúc này, cơ thể của hắn hơi trong suốt, tràn ngập mùi thơm. Nếu ở thời cổ đại, hắn nhất định sẽ được xem là thánh.

Lực đạo của một quyền này rất dữ dội.

Sở Phong hít một hơi lạnh. Đây là cùng một người sao? Tại sao trong khoảng thời gian ngắn như vậy đã phát sinh thay đổi như thế?

Lúc này, cơ thể Tả Tuấn kịch biến, thân hình vốn cao một thước bảy, bây giờ cao đến hai thước tám, quần áo rách nát, hóa thành mảnh vải quấn trên người.

Cơ thể trần trụi, có màu vàng đất, lại còn có một luồng khí màu vàng vờn quanh.

Cơ thể này vô cùng tráng kiện, khi phồng lên tràn ngập sức mạnh nổ tung. Tại sao một người bằng xương bằng thịt lại có thể biến dạng trong thời gian ngắn như thế?

Thể trọng của y tối thiếu đã nặng hơn trăm cân, cơ bắp giống như rồng có sừng, lưu động sáng bóng, vô cùng cường tráng, có tác dụng đánh sâu vào thị giác.

Hiển nhiên, y còn có được sức bật không thể tưởng tượng.

Trong nháy mắt đã phồng lên như vậy, đây là đạo lý gì chứ? Sở Phong nghĩ mãi mà không rõ.

“Sở Phong, tôi thừa nhận đã nhìn nhầm cậu. Nhưng cậu không nên khiêu chiến một dị nhân.” Giọng nói Tả Tuấn trở nên trầm thấp.

Giống như sấm rền quanh quẩn trong viện.

Một tiếng trống vang lên. Khi y cất bước, mặt đất lắc lư, hiển nhiên là có được sức mạnh rất lớn.

Oành một tiếng. Tuy khổ người của y rất lớn, nhưng tốc độ không tính là chậm, từng bước nhảy lên. Khi còn cách mấy mét đã đưa bàn tay to như quạt nan chộp vào đỉnh đầu Sở Phong.Nếu là người bình thường, bị bàn tay như quạt nan của y chộp trúng, phỏng chừng đầu sẽ bị nát bấy, rơi thẳng ra ngoài.

Y quả thật đã bị chọc tức. Bất kể hậu quả, y chỉ muốn đạp Sở Phong dưới chân. Tình huống vừa rồi khiến cho y cảm thấy vô cùng bị sỉ nhục. Y cần phải phát tiết, rửa sạch mối nhục này.

Khoảng cách trăm mét chỉ dùng tốc độ 2,5 giây. Tốc độ này sao mà nhanh quá. Sở Phong sượt qua bên cạnh, tránh được bàn tay khổng lồ, hơn nữa còn huy quyền đánh vào thắt lưng của Tả Tuấn.

Bởi vì hắn không biết nắm đấm của đối phương nặng bao nhiêu, trước tránh đi cái đã.

Tả Tuấn vô cùng tự phụ, không thèm tránh né, kéo căng thắt lưng, chống đỡ một quyền này, đồng thời vươn bàn tay to chộp tới Sở Phong, muốn siết hắn trong tay.

Bịch một tiếng, giống như tiếng trống nổi lên, tiếng vang thật lớn. Sở Phong cảm thấy nắm đấm của mình run lên, còn Tả Tuấn thì lảo đảo, liên tiếp lui về sau vài bước.

Gương mặt của y hơi đau đớn, như thế nào cũng không nghĩ đến, sau khi biến thành hình thái này, vẫn còn cảm giác đau đớn, không biết lực đạo của người kia lớn bao nhiêu?

Nên biết rằng, bây giờ y đang trong một trạng thái đặc biệt, gần như là thần thoại. Dựa theo lời nói thời cổ đại, đây được xem là cường giả cao nhất trong võ đạo.

Hơn nữa, y còn có thể một đường tiến hóa, trong tương lai được xưng là thần cũng không đủ.

Mấy ngày qua, niềm tin của y bành trướng, cảm thấy bản thân đã siêu phàm nhập thánh, so với người bình thường là hai thế giới hoàn toàn khác nhau, giống như bất đồng chủng tộc.

Trên thực tế, trong thời gian vừa qua, việc nào của y cũng tiến hành thuận lợi, hàng phục rất nhiều hổ đói, tay không đánh chết không ít hung cầm quái thú, đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi.

Hiện tại, một người phàm còn chưa biến dị, chỉ dựa vào trạng thái bình thường đã ngăn được y. Có thể khiến y dụng lực như thế, tại sao lại không giật mình chứ?

Đồng tử Tả Tuấn co rút, càng lạnh như băng. Y không cho phép người này còn sống. Chẳng sợ ngày sau bị trách cứ, y cũng muốn giết Sở Phong.

Y nắm chặt nắm đấm, trên người tản ra một luồng khí màu vàng mênh mông, rất giống cơ thể màu vàng đất của y. Một luồng khí tức mãnh liệt trào ra.

Sau một quyền thăm dò, Sở Phong đã có thể xác định, hắn có thể ngăn cản được trọng quyền của đối phương, là một cấp độ, không cần sợ nữa.

Tả Tuấn gầm nhẹ một tiếng, cơ thể dường như tăng vọt nửa thước, bàn tay chộp tới Sở Phong, đại thế mãnh liệt, như bá vương không gì đỡ nổi.

Cơ thể lớn như vậy, hơn nữa còn tráng kiện quá đáng, quả thật là một chủng tộc khác.

Sở Phong ngạnh kháng, không chút lùi bước, đồng thời toàn lực bộc phát, sức mạnh gấp mười hai lần bình thường, cộng thêm tốc độ đáng sợ, nắm đấm đó đủ để đánh nứt một tảng đá.

Bịch bịch bịch!

Hai người giao thủ, Sở Phong không chỉ dám đối quyền với y, thỉnh thoảng còn nhờ sức mạnh siêu nhân, vọt đến sau lưng y, tiến hành tấn công.

Phần sau, Sở Phong cũng không giữ lại chút nào.

Bịch một tiếng. Sau nhiều lần giao thủ, Sở Phong chuyển ra sau lưng Tả Tuấn, một quyền đánh ra, cơ thể cao lớn của Tả Tuấn bay lên, đâm về phía xa.

Bùn đất trong vườn hoa văng lên. Thân hình cao gần ba thước rơi xuống, thanh thế rất lớn.

“Chết!”

Tả Tuấn thẹn quá hóa giận, đồng tử lạnh lại, cuối cùng hóa thành màu vàng gần giống màu da của y, cả người tiếp tục phồng lên, khớp xương vang lên rôm rốp.

Đồng thời, cánh tay phải của y xuất hiện một luồng sương mù mênh mông, giống như đất vàng, trong nháy mắt tay phải của y to lên rất nhiều.

Oành.

Y đánh tới Sở Phong. Tay phải quả nhiên rất đặc biệt, trở thành màu vàng nhạt, to bằng cái cối xay, còn to gấp mấy lần tay trái.

Cứ như vậy chụp xuống, bao trùm cả người Sở Phong.

Cảnh tượng rất đáng sợ. Khí thể màu vàng đất lưu động, tràn ngập hơi thở khủng bố.

Sở Phong cả kinh, rất nhanh tránh né, đồng thời suy nghĩ biện pháp. Quyền pháp mà con nghé vàng dạy hắn còn chưa luyện thành. Hắn đành vận dụng thủ pháp hô hấp đặc biệt, điều chỉnh sức mạnh của mình.

Trong khoảnh khắc, Sở Phong huy quyền. Hắn cảm thấy, sau khi phối hợp với thủ pháp hô hấp đặc biệt này, lực đạo bản thân không ngừng tăng gấp bội, nhịn không được mà nghênh kích.

Phụt!

Máu văng ra. Nắm đấm Sở Phong lập tức xuyên qua bàn tay to như cối xay kia. Cảnh tượng kinh người, ngay cả hắn cũng bị chấn trụ.

"A......"

Tả Tuấn kêu lên thảm thiết, sắc mặt tái nhợt. Y lảo đảo rút lui, bàn tay không ngừng nhỏ máu. Các khớp xương trong cơ thể y kêu lên rôm rốp, hình như nhụt chí, cơ thể không ngừng thu nhỏ lại.

Không bao lâu sau, y đã trở lại chiều cao của người bình thường. Sương mù màu vàng đất tan hết, cả người uể oải vô cùng, té trên mặt đất, không ngừng kêu đau.

“Đây là sức mạnh của người phàm mà anh nhìn thấy đây. Cũng chẳng có gì hơn.” Sở Phong đến gần, cúi đầu nhìn Tả Tuấn.

Trong lòng Tả Tuấn sợ hãi. Y biết mình đã sai một cách thái quá, đánh giá sai lầm. Người trước mắt sao có thể là người phàm được chứ? Tuy rằng còn chưa trải qua kiểm tra triệu chứng dị nhân, nhưng tuyệt đối đáng sợ.

Y sợ Sở Phong giết chết y.

“Tổng cộng có bao nhiêu người? Đến núi Thái Hành có mục đích gì? Anh hãy nói từ đầu đến đuôi cho tôi biết.” Sở Phong bình tĩnh hỏi.

Tuy hắn đã đoán ra được vài phần, nhưng vẫn còn không ít nghi hoặc cần nghiệm chứng, muốn từ miệng đối phương tìm ra sự thật.

Ban đầu Tả Tuấn sợ bị giết, nhưng về sau lại tỏ ra kiên cường, ngậm miệng, một câu cũng không nói.

Sở Phong không chút khách sáo, ra tay nặng, một quyền đánh vào mũi của Tả Tuấn. Nơi này bị thương sẽ rất đau, đừng nói đến bị một kích như vậy.

Sự đau đớn khiến trước mắt Tả Tuấn biến thành một màu đen. Nước mắt, nước mũi và máu cùng nhau chảy ra, đau đến mức suýt ngất đi.

Y vẫn ngậm chặt miệng không nói.

Đúng lúc này, con nghé vàng nhô đầu ra từ trong một gian phòng, sau đó chậm rãi bước đến.

Nó quả nhiên rất nghe lời, vẫn luôn trốn trong phòng.

Nhưng Sở Phong hoài nghi, sở dĩ nó nghe lời như vậy, chỉ là muốn xem kịch. Bảo nó núp đi, phỏng chừng không có hy vọng gì.

Sở Phong không muốn con nghé vàng bị bại lộ, đánh thẳng ba quyền vào mũi, thậm chí hai mắt của Tả Tuấn, rất chú ý số lượng, nhất thời khiến Tả Tuấn thét lên, nhắm mắt lại.

“Đúng là phiền phức mà.” Hắn cảm thấy đau đầu. Người này cứng miệng như vậy, đánh thế nào cũng không chịu nói, nên xử lý như thế nào đây.

Nếu giết chết y, Sở Phong cảm thấy khó mà xuống tay. Dù sao hắn cũng là người hiện đại, chưa từng trải qua chuyện giết người, nhất thời không qua được cửa ải trong lòng.

Nếu để cho Tả Tuấn chạy thoát, nhất định sẽ rước lấy phiền toái rất lớn.

Còn nếu nhốt lại, cũng không nhất định sẽ an toàn. Tả Tuấn mất tích, đồng bọn của y khẳng định sẽ tìm kiếm. Hơn nữa, nói không chừng những người khác cũng đến nơi này.

Dù sao, có người từng ủy thác cho bọn họ để ý Sở Phong. Nếu có ngày người đó đến đây, phát hiện Tả Tuấn bị nhốt, lại càng dễ dàng xảy ra vấn đề lớn.

“Làm thế nào để giải quyết phiền phức này đây? Nếu y có thể quên mất chuyện hôm nay thì tốt rồi.” Sở Phong lẩm bẩm.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Thánh Khư

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook