Thánh Khư

Chương 30: Bảo Tàng Ngưu Ma Vương

Thần Đồng

10/04/2020

Nó đã đứng lên, cơ thể khổng lồ cao phải đến một trăm mét, giống như một ngọn núi màu đen, ánh mắt mãnh liệt nhìn ra bên ngoài.

Nhưng nó cũng không xông ra. Chỉ nhìn một lát, nó chậm rãi rút đi, núi rừng lay động, lá rụng rơi xuống lả tả.

Sở Phong nhìn thấy nó biến mất sau một ngọn núi lớn. Đi vào càng sâu, ở đó có nhiều ngọn núi Hồng Hoang hơn.

Phải mất một lúc lâu, Sở Phong mới nhìn xuống người. Trên người hắn đầy máu thú, còn có mồ hôi lạnh.

Cuối cùng, hắn cúi đầu nhìn con Tam Vĩ Thú chỉ còn lại hai chân sau, một phần cơ thể. Còn lại thì đã bị nát thành bún dưới một kích kinh thiên kia.

“Đây là quái vật gì vật? Thiếu chút nữa chúng ta đã hóa thành thịt nát.” Sở Phong sợ hãi hỏi. Đến bây giờ hắn vẫn còn cảm nhận được cơ thể của mình vẫn còn lạnh.

“Hắc Thần Viên.” Con nghé vàng viết ra ba chữ. Sau đó, nó viết thêm một hàng nữa: “Qua một năm rưỡi nữa, ta sẽ làm thịt nó.”

Tuy rằng Tam Vĩ Thú chỉ còn có hai chân sau, nhưng phỏng chừng cũng nặng mấy trăm cân. Sở Phong khiêng lên, một đường đi vội, rất nhanh đã về đến nhà.

Hắn đơn giản làm sạch con thú. Sau khi lột da, hắn dùng thanh đoản kiếm màu đen chặt con thú ra thành từng khúc nhét vào hai cái tủ lạnh lớn.

“Có thể rất nhiều ngày sẽ không cần ra ngoài.” Sở Phong thở phào một tiếng.

Con nghé vàng lắc đầu, trịnh trọng nói cho hắn biết, hắn phải ra ngoài mỗi ngày.

Sở Phong há miệng thở dốc, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu. Hắn biết vào trong đó ma luyện, đích xác thu hoạch sẽ rất lớn. Ứng đối với đủ loại nguy hiểm, đối với hắn mà nói, hắn sẽ được lột xác.

Ví dụ như bây giờ, so sánh với trước khi vào núi, hắn đã mạnh hơn rất nhiều. Tâm tính, dũng khí, kinh nghiệm đều tăng một khoảng lớn.

Sở Phong biết, hiện giờ dị biến thiên địa không ngừng tăng lên. Hắn nhất định phải giải phóng được một phần nhỏ dã tính của mình.

Nói một cách khác, cứ bị động chờ hoàn cảnh ác liệt và tàn khốc xuất hiện, đến lúc đó hắn phải cần dùng máu và sinh mệnh của mình để đổi lấy kinh nghiệm, mất sẽ nhiều hơn được.

Mấy ngày tiếp theo, ngày nào Sở Phong cũng vào núi, ma luyện bản thân, luyện quyền bên trong.

Lực đạo quyền ấn của hắn càng lúc càng lớn. thể ngộ tám thức cũng càng lúc càng sâu, lại còn có lý giải hoàn toàn mới, khiến cho uy lực Ngưu Ma Quyền tăng vọt.

Về sau, hắn cũng đã luyện thành thức thứ chín của Đại Lực Ngưu Ma Quyền. Khi chém giết với một con hung cầm dài mười mấy thước, hắn đã sử dụng, huy động sức mạnh càng mạnh hơn.

Thích già quăng voi!

Sở Phong xem ra, đây không phải thần thoại, mà là cơ thể đã mạnh đến một tình huống nhất định. Hắn muốn tự mình thể nghiệm.

Mấy ngày qua, Sở Phong thường xuyên lui tới ngọn núi lớn Hồng Hoang. Hắn giống như trải qua một trận lột xác. Từ khẩn trương, đổ mồ hôi lạnh, không thể nhìn thấy máu, hắn đã dần dần trở nên bình tĩnh, trấn định, ung dung, có thể sinh tồn trong thâm sơn nguyên thủy, chiến đấu kịch liệt mà vẫn sống sót.

Hắn không ngừng luyện quyền, tiến hành củng cố, lĩnh ngộ toàn bộ chín thức của Ngưu Ma Quyền.

Trong núi, đại thụ sum xuê, tồn tại từ rất xưa, che thiên lấp địa. Khi Sở Phong đến đây, con nghé vàng còn chưa đến, chỉ có một mình hắn.

Éc....

Một tiếng chim rít gào, giống như bạo lôi, nổ vang bên tai hắn. Giữa không trung, một con ác điểu màu đen nhanh chóng lao xuống, mang theo một trận gió.

Con quái điểu đen thui, dài hơn mười thước, giống như được ô kim đúc thành, mang theo sự sáng bóng của kim loại. Ngay cả móng vuốt cũng đều là màu đen, phong duệ vô cùng.

Răng rắc.

Sở Phong tránh đi, trốn đằng sau một tảng đá nặng ngàn cân. Móng vuốt sắc bén kia trực tiếp cắt đứt tảng đá, cảnh tượng thật sự khủng bố.

Ánh mắt con cự cầm màu đỏ, lãnh khốc, tàn bạo, vừa nhìn thì biết nó rất hung mãnh.

Nó lớn như vậy, đủ để ăn hết một con voi.

Phù!

Gió lớn phồng lên. Nó lại lao xuống, không thèm quan tâm khu rừng. Lông chim màu đen cứng như thép, bẻ gãy toàn bộ cành lá đại thụ.

Sở Phong không sợ. Trải qua nhiều ngày rèn luyện, hắn giống như được thoát thai hoán cốt. Khi hành tẩu trên đại địa Hồng Hoang này, hắn vẫn bình tĩnh, quả cảm mà dũng mãnh.

Một trận chiến kịch liệt bùng nổ, giằng co ước chừng khoảng một khắc.

Cuối cùng, Sở Phong nhảy dựng lên, đánh tới con cự cầm giữa không trung.

Lúc này, chín thức quyền ấn như ấn bàn ngất trời, cương mãnh bá đạo, có thể đánh vỡ tất cả mọi ngăn cản, toàn bộ đánh thẳng vào ngực con cự cầm.

Lồng ngực con cự thú nổ tung, lông và máu văng đầy trời. Con hung cầm rít lên một tiếng chói tai, muốn xuyên thủng màng nhĩ của người ta.

Phụt!

Ngực của nó nứt ra, sau đó vỡ nát, xuật hiện một cái lỗ máu, máu tươi phun ra.

Thi thể khổng lồ rơi xuống, nện thẳng trên mặt đất. Vùng núi kịch chấn, cổ thụ chung quanh lay động mãnh liệt, cũng có núi đá quay cuồng.

Sở Phong tắm máu con cự cầm, đứng im không nhúc nhích. Hắn rất tỉnh táo, sớm đã không còn sự khẩn trương như mấy ngày trước, trấn định nhìn hết thảy.

Sau đó, hắn vác thi thể đầy máu của con cự cầm lên người.

“Hôm nay ăn thử món thịt chim xem sao.”

Ở nhà, hắn dọn dẹp một chút, dùng thanh đoản kiếm màu đen cắt nhỏ ra, sau đó làm món thịt chim kho tàu và thịt chim chiên giòn, bày cả một bàn thức ăn.

“Quả nhiên là rất ngon.” Sở Phong tán thưởng.

Quan trọng là, mấy món thịt rừng săn giết mấy ngày qua đều ẩn chứa năng lượng kinh người, bổ sung nhu cầu cơ thể, giúp cho hắn nhận ra được chỗ hữu ích khi luyện quyền, thể chất tăng mạnh.

Bò...ò...

Con nghé vàng cũng vô cùng thỏa mãn, bụng phình lên. Mấy ngày qua, nó rõ ràng đã béo lên, khá múp míp.

“Mày nên thành thật ở nhà. Tao đến chỗ Lưu bá, còn có Triệu Tam gia nữa, biếu cho họ chút thịt rừng.” Sở Phong ăn no, sau đó nói với con nghé vàng.

Mấy ngày qua, hắn mang cho họ một ít thịt rừng, khiến Lưu bá của cửa hàng đồ cũ và Triệu Tam gia của xưởng sản xuất vũ khí đều khen không dứt miệng, cho rằng loại thịt rừng này ngon vô cùng.

Đương nhiên, hắn không dám nói đây là thịt của cự thú.

Sắc trời chạng vạng, Sở Phong mang theo hai bao thịt bước vào trong viện, không tự chủ được bước đến chỗ gieo hạt giống. Hắn muốn kiểm tra lại.

Đáng tiếc, vẫn không có hạt nào nảy mầm.

Con nghé vàng thấy Sở Phong nhìn nó, cả người không được tự nhiên, cảm thấy Sở Phong đang có ác ý, nhất thời trừng mắt trâu, sau đó đóng rầm cửa phòng một cái.

“Thôi đi, mày cho rằng không có phân trâu của mày thì tao không làm gì được sao? Bây giờ, ngoại trừ phân rồng, có cái thứ bài tiết của con vật nào mà tao tìm không được chứ. Nếu không phải lo lắng khinh nhờn Tây Vương Mẫu, còn có Cửu Thiên Huyền Nữ, tao đã sớm ra tay rồi.” Sở Phong nói, sau đó cười ha hả.

Bò....ò...

Cả gian phòng lay động, con nghé vàng đã thẹn quá hóa giận.

Sở Phong không thèm quan tâm đến nó, yên lặng bước đến ngã tư đường.

Khi hắn quay về, trăng sao đã thưa, trời cũng đã sắp khuya. Bởi vì Lưu bá ở cửa hàng đồ cũ và Triệu Tam gia của xưởng chế tạo vũ khí đều kéo hắn ở lại uống vài chén rượu nhỏ.

Khi còn cách nhà một khoảng cách, Sở Phong nhìn thấy một luồng kim quang. Hiển nhiên con nghé vàng này đang lén lút từ trong viện đi ra, co đầu rụt cổ.

Nó làm ra vẻ giống như một tên trộm, vèo một tiếng tiến vào vườn trái cây phía Đông.Sở Phong núp ngay góc rẽ, vô cùng kinh ngạc. Tên này đang có bí mật gì, tại sao đêm hôm khuya khoắt lại lén lút tiến vào vườn cây ăn quả thế?

Hắn rất hiếu kỳ. Dựa theo biện pháp mà con nghé vàng dạy cho hắn, hắn kéo căng cơ thể, phòng ngừa hơi thở phát ra ngoài, sau đó một đường tiềm ẩn đi theo.

Quả nhiên, con nghé vàng dáo dác, vô cùng cẩn thận, thỉnh thoảng còn nhìn chung quanh, đồng thời không ngừng thình lình quay đầu lại, giống như sợ có người theo dõi.

“Có điều lạ đây.”

Sở Phong lẩm bẩm. Hắn càng lúc càng cảm thấy tên này nhất định có chuyện. Bằng không, tại sao lại để ý như vậy, chẳng khác nào đề phòng cướp, vừa đi vừa quay đầu lại.

Không hề nghi ngờ, đây là đề phòng hắn, sợ hắn bắt gặp.

Sở Phong không thể không ngừng lại, cách một khoảng rất xa. Bởi vì con nghé vàng này cực kỳ nhạy cảm. Có một loại trực giác gần như là bản năng. Nếu hắn đi quá gần, tất sẽ bị nó phát hiện ngay.

Gần đây, hắn luyện quyền rất thành công, cũng sinh ra loại cảm giác này. Chẳng sợ cách rất xa, không nhìn thấy cự thú nguy hiểm đang rình, vẫn có thể dự cảm trước được.

Đây được xem là một loại bản năng nguyên thủy.

Cách nhau đủ xa, Sở Phong tin rằng, con nghé vàng sẽ không phát giác ra hắn. Hắn không nhanh không chậm đi đằng sau, cũng chỉ có thể nhìn thấy một luồng ánh sáng vàng bước vào vườn trái cây.

Rốt cuộc, con nghé vàng dừng lại tại một nơi nào đó, rất nhanh quay đầu lại, muốn xác định xem có ai đi theo nó hay không.

Sở Phong oán thầm. Con trâu chết toi này rất cẩn thận. Rốt cuộc nó có chuyện gì che giấu vậy, lại còn rất cẩn thận? Hắn chạy nhanh, trốn vào đằng sau một gốc cây đào, không dám nhúc nhích.

Một lát sau, Sở Phong phát hiện, hình như con nghé vàng đang đào hố, sau đó giống như chôn cái gì đó vậy.

“Tên này đang chôn bảo bối? Vậy mà dám giấu mình?” Sở Phong mài răng, nhưng vẫn giữ bình tĩnh, kiên nhẫn chờ đợi, núp đằng sau một gốc cây, vẫn không nhúc nhích.

Con nghé thật sự rất hài lòng, không biết chôn xuống đường cái gì, một đường lẩm bẩm trở về, vô cùng thoải mái.

“Con nghé con mày muốn gạt tao, không có cửa đâu. Lát nữa tao sẽ bưng hết ổ của mày, khiến cho mày khóc không ra nước mắt.”

Sở Phong âm thầm tính toán, gương mặt nhịn không được hiện lên sự đắc ý.

Có thể tưởng tượng, đến một ngày nào đó con nghé vàng đến đây tìm kiếm, nhìn thấy cái hố rỗng tuếch, không biết sẽ tức giận đến cỡ nào.

“Haha.” Sở Phong mỉm cười. Chờ con nghé vàng đi xa, hắn mới chậm rãi bước ra từ đằng sau cây cổ thụ, chuẩn bị đào móc bảo tàng.

Hắn biết rõ, con Ngưu Ma Vương này rất kén chọn, vật có thể khiến nó coi trọng, hơn phân nửa rất khó lường.

“Mấy lần trước lên núi, chẳng lẽ nó lén lút mình tìm được thứ gì tốt?” Sở Phong đoán.

Đột nhiên hắn nghe được một vài âm thanh. Tuy rằng vẫn còn cách rất xa, nhưng với năng lực cảm ứng sâu sắc của hắn, hắn vẫn nhận ra.

Đêm hôm khuya khoắt còn ai đến vườn trái cây nữa chứ? Điều này khiến cho hắn sinh ra cảnh giác.

Hắn thối lui ra đằng sau cây cổ thụ, tiếp tục im lặng, kéo căng cơ thể, phong bế hơi thở, trong nháy mắt đã dung nhập vào bóng đêm mênh mông.

Giữa không trung, một con dơi thật lớn xuất hiện, chậm rãi bay vào trong rừng cây ăn quả.

Sở Phong kinh ngạc.

Sau đó hắn cau mày. Đây là một người đàn ông, nhưng lại có đôi cánh ác ma. Thoạt nhìn giống như một con dơi lớn, không một tiếng động rơi xuống.

Đồng thời, trên mặt đất còn có một cô gái, giống như một cơn gió gần như đến cùng một lúc với gã.

Người đàn ông có đôi cánh ác ma, gương mặt nhu hòa nhưng lại rất xinh đẹp, vừa lúc đáp xuống chỗ giấu bảo khố.

Cô gái có dung mạo có thể nói là bình thường, nhưng cách ăn mặc rất thời thượng, môi đỏ, mắt kẻ, hơn nữa lại còn mặc một bộ quần áo màu trắng đứng giữa bóng đêm.

“Vừa rồi là cái gì vậy? Một luồng ánh sáng màu vàng, rất mông lung. Tôi thấy hình như là một con trâu vàng, thật là quỷ dị.”

Hai người đứng ở nơi đó, thấp giọng nói chuyện với nhau.

“Lúc nãy tôi thấy nó đi về phía hướng thị trấn Thanh Dương.”

“Ừm, mục tiêu Sở Phong của chúng ta cũng ở thị trấn Thanh Dương.”

Từ xa, năm giác quan của Sở Phong vô cùng mẫn cảm, vừa lúc nghe được, trong lòng trầm xuống. Hai người này vì hắn mà đến, xem hắn là mục tiêu, thế bọn họ muốn gì?

Hắn nhất thời bất động.

“Nhưng người ra lệnh cho chúng ta đồng thời xuất động chẳng qua chỉ là một người phàm mà thôi. Hừ. Mặc kệ thế nào, đêm nay cũng phải giết cho xong.” Người đàn ông có đôi cánh lên tiếng, gương mặt tuấn mỹ tràn ngập vẻ lạnh lùng.

“Sinh vật màu vàng vừa rồi đào hố ở đây, giống như đang giấu cái gì. Hắc, có lẽ chúng ta may mắn rồi.” Cô gái mặc áo trắng cột mái tóc dài, thản nhiên cười, hoàn toàn chẳng thèm để ý đến việc giết Sở Phong. Cô ta chỉ quan tâm chuyện trước mắt, thân hình mềm mại của cô ta ngồi xuống.

Cô ta vốn là người thích sạch sẽ, nhưng bây giờ mười ngón tay lại dính đất.

Bởi vì, vừa rồi cô nhìn thấy là một con động vật toàn thân màu vàng, cảm thấy rất ngạc nhiên. Con vật đó nhất định là phi phàm.

“Nếu có chỗ tốt, chúng ta chia đều.” Người đàn ông có đôi cánh ác ma nói.

Trong bóng đêm, Sở Phong bình tĩnh nhìn chăm chú, cũng không bước ra ngăn cản. Hiện tại không phải là lúc ra tay. Đối phương đã xem hắn là mục tiêu, về sau sẽ còn cơ hội khác tốt hơn.

Trên mặt đất vang lên tiếng xột xoạt. Cô gái áo trắng kia đang đào đất. Trong đêm tối, ánh mắt cô ta rất sáng, vô cùng chờ mong.

Sở Phong thoáng cau mày, nhưng nghĩ lại cũng không cần lo lắng. Lát nữa giải quyết hết hai người này, còn sợ món đồ của nghé vàng chạy mất sao?

"A......"

Đột nhiên, cô gái áo trắng thét lên chói tai. Trong màn đêm, tiếng thét chói tai này truyền đi rất xa.

Cô ta giống như vừa trải qua một cơn ác mộng, nổi điên phủi phủi tay, sau đó còn liều mang lau vào người đàn ông có đôi cánh ác ma.

“Cô làm gì vậy?” Hiển nhiên, người đàn ông có đôi cánh ác ma đã biết là cái gì, nhất thời giận dữ, rất nhanh rút lui về phía sau, đồng thời nhịn không được mà nôn khan.

“Cứt trâu, phân trâu.”

Cô gái kêu lên một cách tê tâm liệt phế, không ngừng chùi, chùi vào đất, vào thân cây thật mạnh, cuối cùng ngồi xổm xuống mà nôn mửa.

Từ xa, Sở Phong trợn mắt há mồm.

Hơn nửa ngày, hắn vẫn không nhúc nhích, yên lặng mà nhìn.

Lúc này, đầu óc của hắn kịch liệt vận chuyển, trong nháy mắt đã nghĩ đến rất nhiều chuyện.

Phải mất một lúc lâu sau, Sở Phong mới dám lau mồ hôi lạnh. Ông ngoại hắn... quá nguy hiểm rồi.

Sắc mặt của hắn lúc xanh lúc đỏ lúc trắng, có chút nghĩ lại mà sợ.

Con nghé vàng này đúng là chẳng phải thứ tốt. Hắn nguyền rủa, mắng to trong lòng.

Vốn hắn đi đằng sau con nghé vàng, chuẩn bị đào trộm bảo tàng, chơi hố nó một lần. Nếu không phải hai người này xuất hiện, hắn thật không dám tưởng tượng. Hình ảnh đó... thật sự quá kinh dị.

Sở Phong lau mồ hồi, mắng con nghé vàng trong lòng tám trăm lần. Không phải chỉ là giải quyết vấn đề của bản thân thôi sao, có cần phải thần thần bí bí như vậy, cứ như kẻ trộm?

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Thánh Khư

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook