Tháng Năm Qua

Chương 1: Triêu ca vi lộ (ban mai vừa hé)

Tĩnh Thủy Biên

22/09/2020

Lời tác giả: Hi vọng những ai đọc câu chuyện này đều có thể nhận được tình cảm như vậy. Mong rằng những tháng năm không thể quay lại, những tháng năm về sau, các bạn luôn may mắn, hạnh phúc, sinh sống mĩ mãn, thân thể khoẻ mạnh.

***

Ngày hè tiếng ve rền không dứt. Nắng chói chang chiếu qua cửa sổ xe, hắt lên mặt Tạ Mạnh khiến cậu không kìm được đưa tay lên che trán, chiếc áo sơ mi đã ướt một mảng dính chặt sau lưng.

Xe buýt lắc lư tiến vào trạm. Tạ Mạnh theo dòng người chen chúc xuống xe, cau mày lau đi mồ hôi nhễ nhại hai má, trên đầu Mặt Trời treo cao, cậu hướng bước đi về phía cổng trường.

Trung học W ngày đầu nhập học của tân sinh, cổng trường giăng đầy biểu ngữ đỏ tươi vui, song toàn những dòng cũ rích: “Hôm nay em tự hào về W, ngày mai W tự hào về em!”. Trung học W không phải loại trường học cao cấp hàng đầu, đội ngũ giáo viên cũng chẳng quá ưu tú, thế nên số lượng tân sinh ít đến đáng thương, nhiều nhất cũng chỉ có sáu lớp, mỗi lớp bốn mươi người. Ngay cả khi diễn ra sự kiện trọng đại như khai giảng, sân trường cũng chẳng mấy náo nhiệt.

Chỉ có sáu lớp nên cũng không phân ra lớp thực nghiệm hay không thực nghiệm. Tạ Mạnh tìm thấy tên và số báo danh của mình trong danh sách của lớp 3 năm nhất, khi đi vào phòng học mới phát hiện rất đông người đã đến.

Trung học W không có luật từ cấp hai học thẳng lên cấp ba, hơn nửa đều là học sinh thi không đủ điểm vào nguyện vọng một hoặc có thành tích yếu ở cấp hai. Thậm chí mấy nữ sinh còn trang điểm nhẹ, quay đầu lại tò mò nhìn Tạ Mạnh.

Phòng học không có điều hoà, mặt Tạ Mạnh nhễ nhại mồ hôi, áo sơ mi dính bết trên người, mồ hôi tuôn rơi khiến chiếc cổ trắng mịn ướt đẫm mà sáng bóng.

Phía sau nổi lên vài tiếng xì xào. Tạ Mạnh vừa lau mồ hôi, vừa kéo ghế lại. Cậu cúi mặt, dưới mái đầu mới cắt là đôi mắt đen láy sáng ngời.

“Bạn học này.” Một nữ sinh có dáng người nhỏ nhắn bước đến gần cậu hỏi, “Cậu tên gì?”

Tạ Mạnh ngẩng đầu, lại quệt mồ hôi trên trán.

“Tớ là Ô Hiểu Mai.” Nữ sinh vươn tay, nghiêng đầu một cách đáng yêu, “Còn cậu?”

Tạ Mạnh do dự một lát, quệt tay vào quần cho khô mồ hôi rồi mới bắt tay Ô Hiểu Mai: “Tạ Mạnh.”

Ô Hiểu Mai nói: “Tớ tốt nghiệp trường Q.” Cô chỉ mấy người phía sau, “Họ đều đến từ trường L, chỉ có Mễ Mễ là cùng trường với tớ.” Nữ sinh tên Mễ Mễ hơi thẹn thùng, ở chỗ ngồi ngẩng đầu, mỉm cười nhìn hai người.

Tạ Mạnh im lặng một hồi mới chậm rãi đáp: “Tớ học trường S.”

“Trường S?” Ô Hiểu Mai kinh ngạc, “Thì ra là trường tốt nhất tỉnh mình, tớ nhớ rõ ràng nó có Trung học trực thuộc, cũng là Trung học tốt nhất tỉnh thì phải?”

Tạ Mạnh mơ hồ “ừ” một tiếng. Dường như Ô Hiểu Mai còn muốn hỏi thêm vài câu để đánh giá cậu, tới khi có thêm mấy tân sinh lần lượt đi vào mới đành phải ngừng lại.

“Hay là ngồi cùng tụi tớ đi?” Ô Hiểu Mai nhiệt tình mời mọc, “Dù sao giáo viên cũng chưa đến.”

Kết quả vừa dứt lời thì một người béo núc ních nom tựa Phật Di Lặc[1] bước vào, giọng cười vang như tiếng chuông: “Ai nói tôi chưa đến nào? Nhanh về chỗ đi, nhanh về chỗ đi.”

[1] Phật Di Lặc là vị Phật có tướng mập tròn vui vẻ.

Ô Hiểu Mai bĩu môi, có phần không cam về chỗ. Còn một vài tân sinh chưa tới, nhưng Phật Di Lặc không đợi mà bắt đầu xếp chỗ ngồi luôn.

“Ồ cậu bạn đẹp trai.” Phật Di Lặc nói, “Ngồi khu giữa đó, tên em là gì?”

“Tạ Mạnh ạ.” Tạ Mạnh cầm cặp sách đi tới.

Phật Di Lặc quan sát cậu một phen: “Tôi nhớ ra em rồi. Điểm rất cao, chỉ thiếu một hai điểm là có thể vào Trung học S.”

Tạ Mạnh lắc nhẹ đầu: “Làm bài không tốt ạ.”

Phật Di Lặc vỗ vai cậu, an ủi: “Sông có khúc, người có lúc. Cứ tiếp tục cố gắng, đừng nản lòng.”

Tạ Mạnh gật đầu, nghiêm túc nói: “Cảm ơn thầy.”

Toàn thân Phật Di Lặc toát lên vui vẻ, nói thêm vài câu sau đó lại tiếp tục sắp xếp chỗ ngồi cho những học sinh còn lại.

“Ô Hiểu Mai!” Thanh âm của Phật Di Lặc bỗng hoá đáng sợ, “Đừng mơ tưởng ngồi cạnh cậu bạn đẹp trai nữa! Không cho phép yêu sớm!”

Ô Hiểu Mai mất kiên nhẫn nói: “Ai yêu sớm chứ, em tẩm bổ cho mắt cũng không được hay sao!”

Xung quanh rộ lên trận cười ầm ĩ, ai nấy đều có thiện ý, không hề lên tiếng giễu cợt. Tạ Mạnh cũng không kìm được bật cười, Ô Hiểu Mai nhìn cậu, đỏ mặt, lém lỉnh lè lưỡi.

Sắp xếp chỗ ngồi xong, Tạ Mạnh cùng một số nam sinh khác đi lấy sách và đồng phục. Sách rất nhiều rất nặng, phải vòng đi vòng lại mấy lượt mới có thể chuyển xong. Cũng chẳng rõ là đến lượt thứ bao nhiêu, khi Tạ Mạnh quay về thì phát hiện mấy nam sinh đang đứng chắn nơi cửa lớp.

Hình như Phật Di Lặc đang mắng người, song giọng điệu lại chẳng mấy nghiêm khắc: “Thật không ra sao! Ngày đầu tiên đã đi học muộn!” Một lát sau lại nói, “Nhuộm tóc hả? Ngày mai đi nhuộm lại cho tôi!”

Tạ Mạnh nhỏ giọng nói “Đi nhờ”, sau đó từ sau chen qua giữa hai nam sinh đi vào. Nam sinh đứng đằng trước ngoảnh đầu nhìn cậu một cái.

“Đây là bẩm sinh.” Nam sinh rất nhanh thu lại ánh mắt, thờ ơ vuốt vuốt tóc mình, miễn cưỡng nói, “Nếu nhuộm đen thì sẽ thành nhuộm tóc thật đấy, thưa thầy.”

Phật Di Lặc bị chọc tức, cuộn tập danh sách lại rồi đánh nhẹ lên đầu nam sinh: “Bộ dạng lưu manh, chẳng giống học sinh gì hết!”

Nam sinh bị đánh cũng không nổi giận, nhếch cười rất đểu, vừa nói chuyện với người bên cạnh, vừa tìm chỗ ngồi. Lúc Tạ Mạnh định đi tiếp một lượt nữa để chuyển sách thì hắn cũng đứng dậy theo.

“Tôi là Quý Khâm Dương.” Nam sinh chống tay vào góc bàn, tựa như lơ đễnh giới thiệu bản thân. Hắn nghiêng đầu quan sát Tạ Mạnh, nở nụ cười tuyệt đẹp.

“…Tạ Mạnh.” Tạ Mạnh im lặng một lát mới nói tên. Quý Khâm Dương gật đầu, âm thầm lẩm nhẩm tên Tạ Mạnh một lần.

Tạ Mạnh vô thức ngẩng đầu nhìn hắn. Đối phương quay sang mỉm cười với cậu.

Đằng sau bỗng có người vỗ vai Quý Khâm Dương. Dường như nhân duyên của hắn rất tốt, chẳng bao lâu đã tụ tập một chỗ với các nam sinh khác trong lớp. Tạ Mạnh đi sau bọn họ, lúc bước qua hành lang chợt có một cơn gió thổi qua cửa sổ, hất tung tấm rèm màu xanh lam. Tạ Mạnh ngừng bước. Cậu nghiêng đầu, nheo mắt, để mặc làn gió hè mát lạnh mơn trớn da mặt mình.

Ngày hôm sau bắt đầu học quân sự, nội dung đáng lẽ được học trong ba ngày lại bị dồn nén một ngày phải học xong. Từ xếp hàng, đi đều tới đứng nghiêm, qua nửa ngày đã có rất nhiều học sinh chẳng chịu đựng nổi.

Tạ Mạnh cởi mũ, bước đến bồn nước rửa mặt, tóc mái nhễ nhại mồ hôi dính bết trên trán. Cậu chụm hai tay vốc nước tát lên mặt, lúc đương cầm cổ áo quạt gió thì bỗng nhiên nghe thấy tiếng huýt sáo lớn truyền đến từ bãi tập.

Huấn luyện viên và một vài nam sinh đang chơi bóng, trong đó có Quý Khâm Dương.

Dáng người nam sinh cao lớn, khoảnh khắc nhảy lên, mái tóc nâu sậm tưởng phát sáng dưới ánh Mặt Trời. Hắn thành thạo dẫn bóng, kêu vang một tiếng ném bóng vào rổ.

Tạ Mạnh nhìn nụ cười xán lạn trên mặt đối phương, lặng lẽ quay lại vành mũ.

Nghỉ trưa quá nửa, đám người Quý Khâm Dương mới trở về. Đầu mặt cổ các nam sinh nhễ nhại mồ hôi, toàn thân đều tản ra nóng bức. Tạ Mạnh đang khom lưng định đem đổi bình nước uống, vừa quay đầu lại thì trông thấy Quý Khâm Dương đứng ngay phía sau mình.

“Để tôi giúp cậu.” Nam sinh cười xắn tay áo lên, mồ hôi trên mặt vẫn đang chảy dài xuống cổ. Tạ Mạnh chỉ đứng cạnh hắn mà đã cảm nhận được một luồng khí nóng nực vô cùng.

Hai người hợp sức cùng nhau đổi bình nước xong, Tạ Mạnh cảm ơn rồi một mình mang chiếc bình rỗng ra ngoài, khi trở về thì thấy Quý Khâm Dương đang nói chuyện với nam sinh bên cạnh.

“Cậu với Tạ Mạnh thân nhau lắm à?” Nam sinh thiện ý hỏi một câu.

Quý Khâm Dương không đáp, chỉ vừa uống nước vừa lắc đầu.

Nam sinh nói tiếp: “Người trường S rất lợi hại, cả lớp chẳng mấy ai dám chủ động bắt chuyện với cậu ấy.”

Quý Khâm Dương cười nhướn mày: “Làm gì khoa trương đến mức đó.”

Nam sinh đánh hắn một cái: “Người ta học giỏi mà, kiêu lắm!”

“Thì đã sao.” Quý Khâm Dương không mấy để tâm bảo, “Chẳng phải hiện tại chúng ta đều học cùng một trường à?”

Tạ Mạnh tựa vào cạnh cửa, chờ hai người nói xong mới đi vào. Bước qua vị trí của Quý Khâm Dương, nam sinh đang gục người xuống bàn, cũng chẳng rõ có ngủ hay không.

Hầu hết các nữ sinh đều đã tỉnh. Ô Hiểu Mai rón ra rón rén bước đến chỗ Tạ Mạnh, chọc chọc vai cậu, che tay bên miệng nhỏ giọng bí hiểm: “Cái cậu Quý Khâm Dương này, ở trường của tụi tớ rất nổi tiếng.”

Tạ Mạnh hơi ngạc nhiên, bắt chước bộ dáng thấp giọng của cô hỏi: “Các cậu học cùng một trường?”

Ô Hiểu Mai gật đầu, dưới cái nhìn chăm chú của nam sinh có chút đỏ mặt, bạo gan bắt đầu tám chuyện: “Học lệch cực kì nghiêm trọng, viết văn từng thắng giải toàn tỉnh, còn biết chơi nhạc cụ nữa… Tớ nghe nói sau khi tan học, cậu ấy thường đến mấy nơi nào đó chơi, không biết là thật hay giả…”

“Mấy nơi nào đó?” Tạ Mạnh không kìm được hỏi lại, “Là nơi nào?”

Ánh mắt Ô Hiểu Mai có chút né tránh, ấp a ấp úng đáp: “Dù sao cũng không phải là nơi tốt đẹp gì…”

Tạ Mạnh trợn mắt nhìn.

Ô Hiểu Mai lại vội vàng lên tiếng: “Tớ cũng chỉ nghe nói thôi, biết đâu là giả thì sao.”

Tạ Mạnh à một tiếng, Ô Hiểu Mai hẳn cũng hiểu được mình nhiều chuyện, ngại ngùng cười gượng hai tiếng. Hai người còn nói thêm một lát, đến khi huấn luyện viên bước vào mới tách nhau ra.

Buổi chiều vẫn tập luyện như cũ, chẳng qua có thêm một hạng mục bò trườn cho các nam sinh. Hơn hai mươi nam sinh phân ra hai tổ, vài huấn luyện viên mắc dây thừng thành lưới trên mặt đất, sau khi luyện tập mấy lần sẽ bắt đầu bấm thời gian, tổ chậm nhất sẽ phải nhảy ếch một vòng quanh sân thể dục.

Tạ Mạnh là tổ trưởng tổ một, Quý Khâm Dương tổ hai. Huấn luyện viên đưa ra một ý, cho hai tổ trưởng vật tay để quyết định trình tự, ai thua sẽ phải đi trước.

Tạ Mạnh xắn tay áo. Làn da phơi nắng nửa ngày của cậu vẫn trắng như cũ, song không hề có vẻ yếu đuối, đường cong cánh tay của thiếu niên bóng loáng đẹp đẽ. Bấy giờ Quý Khâm Dương đã ngồi vào bàn, gương mặt tươi cười đưa tay ra.

Nắm tay hai người giao nhau. Nhiệt độ cơ thể Quý Khâm Dương cao hơn một chút, lòng bàn tay khô ráo ấm áp. Thần trí Tạ Mạnh nhất thời có chút hoảng hốt, đến khi phản ứng lại thì cổ tay đã bị áp chế một nửa.

Xung quanh vang lên tiếng reo hò sôi nổi.

Sức Quý Khâm Dương rất lớn, chiếm được lợi thế đầu tiên rõ rệt, hăng hái muốn trực tiếp áp chế hoàn toàn Tạ Mạnh, song hoá ra lại chẳng hề dễ dàng.

Mu bàn tay của Tạ Mạnh vẫn luôn duy trì một khoảng cách an toàn với mặt bàn, không chút xê dịch. Quý Khâm Dương nhíu mày, ý cười trong mắt chẳng hề giảm nhìn người đối diện, phát hiện Tạ Mạnh cũng đang nhíu mày nhìn mình.

Hai người không rõ cảm xúc nhìn nhau một lát, bỗng nhiên Tạ Mạnh nới lỏng sức lực. Người ngoài cho rằng Quý Khâm Dương đã ép được tay Tạ Mạnh xuống bàn, nhưng chỉ có Quý Khâm Dương là biết: đối phương cố tình tự hạ tay mình xuống.

Sau khi thắng, Quý Khâm Dương vẫn không tỏ ra đặc biệt vui vẻ hay không vui vẻ gì, chỉ mỉm cười tươi sáng, vỗ vai Tạ Mạnh: “Cảm ơn, người anh em.”

Tạ Mạnh thản nhiên đáp, đừng khách khí.

Giờ phút này, hẳn hai người đều không ngờ, cho đến tận những tháng năm rất lâu rất lâu về sau, trò vật tay này lại trở thành biện pháp giải quyết mâu thuẫn tốt nhất của cả hai. Thắng hay thua có lẽ đều không quan trọng, bởi thắng thua thường cũng chẳng hoàn toàn dựa vào thực lực. Giống như hôm nay, Tạ Mạnh cố tình bại dưới tay Quý Khâm Dương vậy.

Vì trong phần lớn cuộc đời họ, thắng thua đã không phải kết quả quan trọng nhất nữa.

Ngày đó tổ của Quý Khâm Dương chậm hai giây so với tổ của Tạ Mạnh, thiếu niên cợt nhả nhảy ếch vòng quanh sân. Hoàng hôn rải ánh chiều tà lên những tấm gạch đỏ rực trên đường chạy, một dáng người nhỏ bé thong thả nhảy bước. Bởi khoảng cánh quá xa mà biểu cảm trên mặt Quý Khâm Dương có phần nhạt nhoà không rõ, nhưng Tạ Mạnh biết: đối phương nhất định đang cười.

Không vì lí do gì. Chỉ là cậu cảm thấy như vậy mà thôi.

Học quân sự xong, việc học bắt đầu căng thẳng hơn. Thời gian chạm mặt của Tạ Mạnh và Quý Khâm Dương cũng tựa giọt mưa rơi vào giữa hồ, mối quan hệ được tạo thành chỉ như gợn sóng nhỏ xíu, sau đó lập tức mất hút. Hai người trừ học cùng một lớp, nghe cùng một giáo viên giảng bài, làm cùng một loại bài tập, cùng là bạn học ra, cũng chẳng có “cùng” nào nữa.

Tạ Mạnh là học sinh ưu tú điển hình trong mắt giáo viên, tính tình chín chắn khiêm tốn, thậm chí còn hơi khép kín. Nói không nhiều lắm, chơi tương đối thân cũng chỉ có nam sinh Trương Giang Giang, nguyên nhân một phần cũng do hai người là bạn cùng bàn.

Thật ra ban đầu Trương Giang Giang cũng hơi sợ Tạ Mạnh. Gã cảm thấy đối phương tốt nghiệp trường S, thành tích học tập lại tốt, thoạt nhìn cũng rất thanh cao, sau này nhất định sẽ khinh thường mình. Nhưng về sau ngồi chung mới phát hiện hoá ra không phải như vậy.

Tạ Mạnh rất dịu dàng.

Tuy dùng hai chữ “dịu dàng” để miêu tả một nam sinh kể cũng hơi ẻo lả, nhưng Trương Giang Giang lại cảm thấy không có người nào thích hợp với hai chữ “dịu dàng” này hơn Tạ Mạnh.

Giống như một viên kẹo cứng rắn xinh đẹp, xinh đẹp đến nỗi không ai nỡ ăn nó, khó khăn lắm mới cho vào miệng ngậm, sẽ cảm thấy thật ngọt ngào. Chờ tới lúc cắn ra mới phát hiện: hoá ra bên trong viên kẹo lại mềm đến không ngờ.

…Trương Giang Giang cảm thấy suy tưởng của bản thân có phần buồn nôn, nhưng gã thực sự nghĩ vậy đấy.

Hiển nhiên Tạ Mạnh không biết trong lòng bạn học cùng bàn, mình đã bị liên tưởng ra bộ dáng gì, vẫn ngồi giải bài tập Đại số, giải xong thì để lên bàn Trương Giang Giang.

“Làm xong giúp cậu rồi, cậu tự xem đi.” Tạ Mạnh vô cùng kiên nhẫn, ngồi cùng bàn với Trương Giang Giang hai tháng, gần như ngày nào cũng phải làm gấp đôi lượng bài tập Toán trên lớp lẫn về nhà, còn không để bụng sửa chữa.

Trương Giang Giang vô cùng vui vẻ cầm vở bài tập lên, theo lời giải mà Tạ Mạnh viết, tự mình tính lại lần nữa, làm xong sẽ xoá bài của Tạ Mạnh đi.

Trương Giang Giang vừa xoá vừa cảm thán một câu: “Sắp thi giữa kỳ rồi.”

Trái lại Tạ Mạnh không có nhiều cảm xúc lắm: “Đúng vậy.”

“Môn Toán của tớ biết làm sao bây giờ?” Trương Giang Giang ảo não nói, “Ngay cả cậu cũng không giúp được…”

“…” Tạ Mạnh rất muốn nói rằng, cậu cũng không định giúp gã đâu.

“Nhưng mà cũng không sao.” Trương Giang Giang đột ngột phấn chấn, Tạ Mạnh tưởng có thể nhìn thấy giá trị HP[2] của gã đầy tràn trong nháy mắt, “Chỉ cần có Quý Khâm Dương thì Phật Di Lặc sẽ không chú ý đến tớ. Anh Dương chẳng những điếc còn không sợ súng!”

[2] Mức máu của nhân vật trong game.

Ngòi bút trên giấy của Tạ Mạnh chợt dừng lại: “Quý Khâm Dương?”

Trương Giang Giang: “Hồi cấp hai có lần anh Dương thi Toán được một điểm, mà một điểm kia là vì giáo viên thấy viết tên đẹp nên mới cho.”

Tạ Mạnh: “…Cậu ta nộp giấy trắng?”

Trương Giang Giang lắc đầu: “Không đâu. Cậu ấy viết chữ rất đẹp cũng rất nhiều, nếu không sao có thể được điểm chữ đẹp cơ chứ.”

“…” Tạ Mạnh cảm thấy khó tin, “Viết nhiều như vậy đều không đúng?”

Trương Giang Giang tỏ ra rất thấu hiểu: “Không sai, cậu ấy chính xác là không đúng chữ nào.”

…Thế này cũng quá tuỳ hứng rồi, Tạ Mạnh vừa đưa bút nguệch ngoạc linh tinh vừa nghĩ. Cậu ngoảnh đầu trông lại bàn cuối cùng. Quý Khâm Dương đang chăm chú viết gì đó, tầm nhìn chợt đảo lên bục giảng, lập tức cùng cậu mắt đối mắt, hơi ngạc nhiên, song rất nhanh đã bày ra nụ cười.

Tạ Mạnh nhìn hắn, qua một lát mới rời mắt đi.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Tháng Năm Qua

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook