Tháng Năm Qua

Chương 4: Quyển 1 - Chương 4

Tĩnh Thủy Biên

22/09/2020

Lúc tan học, tuyết đã tích một tầng dày. Trương Giang Giang hưng phấn vô cùng, oai oái kêu gào chạy ra sân. Tạ Mạnh mặc áo khoác, khăn quàng cổ che kín hơn nửa mặt mới chậm rãi đi vào bãi tuyết.

Đối với một thành phố phương Nam như Tô Châu mà nói, có thể có được một đợt tuyết lớn như vậy thật sự là chuyện không dễ dàng. Độ phấn khích của các học sinh hoàn toàn không thua gì năm mới đến.

“Chơi một lát đã rồi đi.” Trương Giang Giang chờ mong nhìn Tạ Mạnh, “Hôm nay cậu xin nghỉ ở võ đường rồi mà?”

Tạ Mạnh kéo khăn quàng cổ xuống, thở ra hơi trắng, cậu nhìn một lượt xung quanh, đồng ý nói: “Được.”

Trương Giang Giang giơ cao hai tay “yeah” một tiếng.

Xa xa, Tề Phi đứng trên sân thể dục hô to: “Này! Trương Giang Giang! Mau tới đây! Cùng lớp 5 ném tuyết!”

Tạ Mạnh theo thanh âm nhìn sang thì trông thấy gương mặt nổi bật của Quý Khâm Dương. Trời đông lạnh, nam sinh ăn mặc rất phong phanh, áo khoác rộng mở đang nặn tuyết cầu.

“Lớp chúng ta chỉ có 20 nam, quá thiệt.” Tề Phi cực kì chấp nhất chuyện thắng thua, hai nhãn cầu tưởng như rực lửa, “Sắp xếp trận địa đi, chúng ta nhất định không được thua.”

Quý Khâm Dương nhếch cười: “Gặp thì ném thôi, trận địa gì chứ.”

Trương Giang Giang hoàn toàn không quan tâm thắng thua của trận ném tuyết, gã chỉ giơ di động tự sướng, đang muốn kéo Tạ Mạnh vào ống kính.

“Đừng giơ cao như vậy.” Tạ Mạnh bảo gã kéo gần ống kính xuống.

Trương Giang Giang có chút lo lắng: “Chụp gần quá liệu có khiến mặt tớ trông béo không…?”

Tạ Mạnh: “…”

Tề Phi bóp mặt Trương Giang Giang: “Cậu vốn là thằng nhóc béo ú sẵn rồi! Đừng chụp nữa, ra đây nặn tuyết cầu đi.”

Mấy người ngồi xổm một vòng nặn tuyết, chỉ có Tạ Mạnh không mang găng tay, chẳng mấy chốc ngón tay đã đông cứng đỏ bừng. Quý Khâm Dương nhìn thấy, liền cởi một chiếc găng tay đưa cho cậu.

Tạ Mạnh không từ chối, cậu cười lộ ra hàm răng trắng như tuyết, khách sáo một câu: “Cảm ơn.”

Quý Khâm Dương không nói gì, hắn nhìn Tạ Mạnh kéo cao khăn quàng cổ che kín chóp mũi, chỉ chừa ra đôi ngươi đen láy, hệt như một thiếu niên vẫn còn tính tình trẻ con.

“Hai người còn làm gì đó?” Tề Phi xoa tay làm nóng người, lớp 5 đối diện có vài người đã bắt đầu đứng dậy, “Chuẩn bị… Trương Giang Giang! Cậu đừng có chạy lung tung!”

Trương Giang Giang trốn tránh tuyết cầu bay tới, một đường a a a kêu lên. Tề Phi chửi thề, kéo gã ra sau, nhặt một tuyết cầu lớn ném sang. Quý Khâm Dương kéo Tạ Mạnh đứng lên, đột nhiên có tuyết cầu phi thân qua giữa hai người, Quý Khâm Dương ném trả, đập trúng đầu một người gần đó.

Trương Giang Giang vẫn còn giơ di động: “Chụp ảnh chụp ảnh nào!”

Tạ Mạnh đẩy đầu gã tránh khỏi một quả cầu tuyết, chỉ nghe “tách” một tiếng, điện thoại đã lưu lại một gương mặt dữ tợn non choẹt dí sát màn hình.

Trương Giang Giang: “…”

“…” Tạ Mạnh sờ mũi, “Chụp cái khác đi.”

Lại thêm một quả cầu tuyết bay tới, Tạ Mạnh cúi người tránh né, lại nghe phía sau vang lên một câu “Moá nó!”, lớp trưởng lớp 5 bực mình lồng lộn hét lên: “Ném đúng mục tiêu! Không nhận ra người mình là sao!”

Trương Giang Giang phóng thẳng tới, gã cũng không chụp ảnh nữa mà rõ ràng đang cầm di động quay video.

Hai tay Tề Phi đều là tuyết, trông cũng chẳng khác người vừa đánh giặc về là bao. Quý Khâm Dương bị vài người vây quanh, áo khoác và trên tóc bầy hầy một đống hỗn độn. Tạ Mạnh cởi khăn quàng cổ, dồn sức đứng lên, quay sang chắn trước Quý Khâm Dương, một đạp đá bay tuyết cầu đang phi tới. Ai ngờ đối phương nặn quá lỏng lẻo, tuyết cầu lập tức hoá thành tuyết bột trắng xoá tạt vào mặt cậu.

“Ha ha ha ha ha ha ha!” Trương Giang Giang vô tâm vô phế cười lớn, đột nhiên một nắm tuyết từ đâu bay đầy vào miệng gã.

Trương Giang Giang: “…”

Tề Phi: “Ha ha ha ha ha ha!!!”

Tạ Mạnh quệt tuyết trên mặt, quay đầu lại thì trông thấy Quý Khâm Dương đang phủi áo khoác, mái tóc xoã tung của nam sinh quá nửa đều là tuyết, khăn quàng của Tạ Mạnh một nửa vắt trên đầu hắn, một nửa rơi xuống cổ.

Trương Giang Giang lạnh run cầm cập chạy tới, gã vẫn không quên chụp ảnh, muốn cùng Tạ Mạnh chụp chung. Tề Phi cũng đem di động ra, muốn đi chụp hình các nam sinh bên lớp 5, gã quen miệng hỏi Quý Khâm Dương: “Cậu có muốn chụp chung không?”

Quý Khâm Dương không từ chối, hắn quàng khăn lên rồi cùng chụp với Tề Phi.

“Cậu quá đẹp trai.” Tề Phi than thở, “Sớm biết vậy đã không chụp chung với cậu.”

Trương Giang Giang nghe thấy liền đi tới, nhiệt tình nói: “Chúng ta cùng chụp đi! Chúng ta cùng chụp đi!” Gã kiên quyết kéo Quý Khâm Dương và Tạ Mạnh cùng nhét vào ống kính, bản thân lại chỉ có thể nửa ngồi xuống phía trước, gương mặt non choẹt như thể càng béo thêm một vòng.

“Dùng di động của tôi đi.” Quý Khâm Dương đột nhiên đề nghị, “Di động cậu sắp hết pin rồi.”

Lúc này Trương Giang Giang mới phát hiện di động của mình đã cạn đến mức pin cảnh báo rồi.

Quý Khâm Dương hí hoáy cầm di động bật camera lên, hắn nhìn Tạ Mạnh, biếng nhác cười hỏi, “Chụp chung một tấm không?”

Tạ Mạnh cảm giác ngày hôm nay bản thân đã mang cả đời chụp xong – Trương Giang Giang vậy mà lại mang theo pin dự phòng. Quý Khâm Dương chỉ có tấm hình chụp chung là chụp cùng Tạ Mạnh, sau đó di động đã bị Tề Phi lấy đi chụp một đống đồ vật linh ta linh tinh.

Tạ Mạnh đem chiếc găng tay trả lại cho hắn.

“Cảm ơn.” Tạ Mạnh cười nói.

Quý Khâm Dương nhìn đối phương tươi cười, hắn còn đang quàng khăn của Tạ Mạnh, cũng không cởi ra mà chỉ giao hẹn: “Tôi về nhà giặt sạch rồi trả cậu được không?”

“Được.” Tạ Mạnh gật đầu, lại bổ sung một câu, “Không cần vội.”

Lúc Tôn Điềm đến tìm Quý Khâm Dương, đại chiến tuyết cầu đã sớm tàn. Quý Khâm Dương đang cúi đầu xem lại ảnh chụp trong di động, khăn quàng của Tạ Mạnh quấn vài vòng trên cổ che khuất nửa mặt.

Nói thực nếu xét riêng bề ngoài, mặt mũi Quý Khâm Dương thật sự quá đẹp. Trước đây khi chưa lớn thậm chí còn khó hình dung vẻ đẹp của hắn là gái hay trai.

Tôn Điềm chu môi làm nũng với bạn trai: “Em cũng muốn chụp ảnh.”

Quý Khâm Dương nhíu mày, miệng hắn bị khăn quấn quanh, âm thanh phát ra làu bàu: “Hết pin rồi, để lần sau đi.”

Tôn Điềm ai oán nói: “Lần sau chắc gì tuyết đã rơi.”

Quý Khâm Dương: “Em chụp bằng di động của mình cũng được mà.”

Tôn Điềm không vui vẻ mấy: “Dùng di động của anh chụp sau đó làm hình nền, các cặp tình nhân chẳng phải đều lấy ảnh của đối phương làm vậy ư? Nếu không làm sao chứng minh chúng ta là một đôi chứ.”

Quý Khâm Dương miễn bình luận, hắn không nói gì thêm, mặc cho Tôn Điềm thao thao cũng chẳng đáp lại một câu.

“Anh rốt cuộc có nghe hay không?” Tôn Điềm có chút tức giận, “Em đang nói chuyện với anh đó.”

Cánh tay đang đặt trên vai nữ sinh của Quý Khâm Dương bỏ xuống, hắn đứng yên, nghiêng đầu, mặt không chút biến sắc nhìn về phía Tôn Điềm.

Cô gái im lặng, sắc mặt có chút hốt hoảng nghĩ mà phát sợ, hé miệng, dường như muốn xuống nước giải thích.

“Em về trước đi.” Quý Khâm Dương lên tiếng, thanh âm bình thản không cao không thấp, “Anh còn có việc, không tiễn.”

Chọn tới chọn lui nửa ngày trong số ảnh chụp ném tuyết, Trương Giang Giang mới tìm ra tấm ảnh ưng ý nhất gửi cho Nhu Nhu xem. Gã không thể không biết xấu hổ đem ảnh tự sướng của mình cho đối phương xem được, chỉ chọn tấm ảnh đơn giản chụp cảnh tuyết, bên dưới kèm theo vài lời miêu tả.

“Hôm nay tớ cùng Tạ Mạnh ném tuyết, lớp bọn tớ thắng đó.”

Tin nhắn gửi đi, Trương Giang Giang có chút thấp thỏm, đang cố gắng hút trân châu trong cốc trà sữa, đột nhiên nhận được hồi âm của nữ thần Nhu Nhu.

“Thật tốt, tớ còn chẳng có thời gian ném tuyết cơ.”

Trương Giang Giang lại bắt đầu cười ngô nghê. Tạ Mạnh không có khăn quàng cổ, chỉ đành dựng thẳng cổ áo khoác lên, có chút không biết nên khóc hay cười nhìn Trương Giang Giang.

“Nữ thần trả lời tớ.” Trương Giang Giang vui tươi hớn hở, gã uống hết trân châu, đưa trà sữa còn lại cho Tạ Mạnh, “Cậu uống đi, ấm lắm đó ấm lắm đó.”

Tạ Mạnh thở dài, cậu ôm cốc trà sữa trên tay, nhìn Trương Giang Giang cúi đầu nghiêm túc bấm chữ trả lời tin nhắn.

“Cậu bảo tớ nên hồi âm thế nào bây giờ?” Trương Giang Giang hỏi, “Ước gì lần sau có thể cùng cô ấy ném tuyết được không?”

Tạ Mạnh suy nghĩ một lát: “Cậu ấy học trường S, việc học hẳn rất bận, khả năng lúc này không được.”

Trương Giang Giang ngẫm lại thấy cũng đúng: “Vậy tớ nhắc cô ấy chú ý thân thể không cần quá mệt mỏi?”

“…” Kỳ thật Tạ Mạnh cũng chẳng có chút kinh nghiệm nịnh bạn gái nào.

Trương Giang Giang hoàn toàn một bộ dáng thiếu niên chìm ngập trong yêu đương, một cái tin nhắn mà phải suy nghĩ nửa ngày mới gửi được.

Xe Tạ Mạnh chờ đã đến, cậu chào Trương Giang Giang: “Về sớm một chút.”

Trương Giang Giang còn đang cúi đầu nghĩ nội dung tin nhắn, ngay cả thời gian chào hỏi cũng không muốn lãng phí. Tạ Mạnh bất đắc dĩ lắc đầu, sau đó lên xe.

Tuyết lại bắt đầu rơi.

Tốc độ của xe buýt chậm gấp đôi so với bình thường. Tạ Mạnh nhìn đèn đường lần lượt sáng lên, dưới đèn, tuyết nhẹ rải rắc trên nền đất. Phố Sơn Đường so với ngày thường lạnh hơn rất nhiều, quán nhỏ bán hoành thánh ở đầu cầu cũng chuẩn bị đóng cửa.

Tuyết càng rơi càng lớn, Tạ Mạnh từ trên xe bước xuống, trong nháy mắt đã dính đầy một thân tuyết. Cậu cúi đầu, mi mắt tích lại một tầng trắng muốt.

Nhà thuyền theo dòng nước chảy xuôi, dựa vào tảng đá xanh biếc bên bờ. Dọc bờ sông, cửa hàng nhà dân đã bắt đầu treo đèn lồng. Tạ Mạnh bước qua cầu vòm, khắp trời tuyết bay tán loạn, hai bên bờ sông, ngọn đèn chói lọi in ngược bóng xuống nước.

Trương Tú Quyên cầm ô, bà mặc áo choàng Trung Hoa thời dân quốc, dưới chiếc quần rộng là một đôi giày vải thêu hoa.

“Hảo bà.” Tạ Mạnh đón lấy chiếc ô trong tay bà, “Để con cầm cho.”

Trương Tú Quyên phủi sạch tuyết trên người cậu, cởi áo choàng chùm lên đầu cháu trai: “Hiếm khi tuyết rơi lớn như vậy, bà già này cũng muốn ra ngoài ngắm cảnh.”

Tạ Mạnh kéo áo choàng xuống vây quanh hai má, lông mày và lông mi cậu còn ướt tuyết, trông đáy mắt tưởng như một mặt hồ xuân.

Tạ Mạnh kéo một nửa áo choàng khoác lên vai bà nội: “Ngày mai có thể nặn người tuyết trong sân mà.”

Trương Tú Quyên cười: “Ta đây nhiều tuổi lắm rồi.”

Tạ Mạnh không nói gì, gò má cậu kề lên mái đầu bạc của Trương Tú Quyên, nhẹ nhàng dụi dụi.

Khi biết Quý Khâm Dương định mua một bộ trống, phản ứng đầu tiên của Mạc Tố Viện là muốn đổi cho con trai một gian phòng lớn hơn để chơi nhạc.

Quý Sơn Dung thở dài: “Em chiều nó quá.”

Mạc Tố Viện cũng không để ý: “Ngày thường chăm nom không đủ, nó có sở thích đương nhiên là chuyện tốt, anh thích gì em cũng đâu có cấm?”

Quý Sơn Dung không còn lời nào để nói. Nhà họ Mạc nhiều thế hệ làm trà, là trà thương[1] nổi tiếng ở Giang Nam, Đông Sơn cũng có vựa trà, hàng năm lợi nhuận rất khá. Nhà Mạc Tố Viện mấy đời con một, bản thân dù phải nhận đồ đệ, cũng không muốn ép con phải kế thừa gia nghiệp.

[1] Thương nhân buôn trà.

“Năm đó vì gả cho anh, em đều không cần gì hết.” Mạc Tố Viện pha xong trà đưa cho Quý Sơn Dung. Bà mặc sườn xám, dáng người uyển chuyển, trên mặt hầu như chẳng tồn tại dấu vết thời gian, “Người lớn phải khoan dung, cần gì khắt khe với trẻ con.”

Cả đời Quý Sơn Dung đều làm việc cùng đất đá, tự nhiên không thể tranh cãnh với vợ. Trong phòng làm việc ông có một bức tranh chữ – bức tranh đơn giản có thể khái quát trọn vẹn một đời.

“Đọc vạn cuốn sách, đi ngàn dặm đường, chỉ một vợ hiền, gia đình hoà thuận.”

Quý Sơn Dung uống trà, thật lòng ngợi ca bà xã: “Em là vợ hiền của anh.”

Mạc Tố Viện cười: “Anh cũng là chồng tốt của em.”

Trước kỳ thi cuối kỳ một ngày, Quý Khâm Dương còn đang ngâm mình nghe nhạc trong phòng, sách cũng chẳng thèm đọc. Mạc Tố Viện cùng Quý Sơn Dung lên núi tận hưởng thế giới chỉ có hai người, ngoài thuê người giúp việc đến, cũng không quản con trai, Quý Khâm Dương tự do tự tại đã thành quen.

Khăn quàng cổ của Tạ Mạnh đã được giặt sạch vắt trên chiếc giá bên cạnh. Quý Khâm Dương chống tay lên đầu, vừa đeo tai nghe, vừa đánh nhịp trên đùi.

Chuông điện thoại vang lên ba lần, đến lần thứ tư, Quý Khâm Dương không thể bình tĩnh được nữa mới đứng dậy.

“Ôn tập đến đâu rồi?” Tề Phi cũng chẳng giận Quý Khâm Dương không nhấc máy, gã luôn tự hào bản thân có tinh thần bất khuất thà chết không từ nan, “Cùng đi ôn nha?”

Quý Khâm Dương giật tai nghe ra, tùy ý hỏi: “Cùng ai?”

Tề Phi: “Mấy người nữa thôi.”

Quý Khâm Dương khẩy cười: “Tôn Điềm tìm cậu.”

Tề Phi xấu hổ đáp: “Người ta chỉ muốn cùng cậu nối lại tình xưa thôi mà… Ngay cả một cơ hội cũng không cho sao?”

Quý Khâm Dương: “Cô ta tìm người gây sự với Ân Lạc Tuyết, tưởng tôi không biết chắc?”

Tề Phi ngẩn người: “Tôi cứ nghĩ cậu với Ân Lạc Tuyết…”

“Hai việc khác nhau.” Quý Khâm Dương ngắt lời gã, “Ân Lạc Tuyết muốn làm gì trong lòng tôi biết rõ, nhưng ít nhất cũng không hại người khác. Cậu cho Tôn Điềm biết, chia tay là chia tay, đừng gây sự nữa.”

Tề Phi thở dài: “Được rồi được rồi, đừng nóng nữa, chơi bóng không?”

Quý Khâm Dương không nói tiếng nào.

Tề Phi biết thật sự không còn hi vọng gì, đành phải nói câu “Ngày mai thi gặp nhau” rồi cúp máy.

Quý Khâm Dương phiền não ném di động đi, vừa vặn rơi lên khăn quàng cổ của Tạ Mạnh. Hắn ngẫm nghĩ, lại nhặt về.

Album ngày đó đều là ảnh chụp tuyết rơi, đa số đều do Tề Phi chụp, đủ mọi loại người bên lớp 5, cảnh tuyết vô nghĩa, thậm chí không ít ảnh chụp hoa, có tấm còn chỉ có một nửa gương mặt quỷ của Trương Giang Giang, ảnh của rất nhiều người không quen biết,… Quý Khâm Dương vừa xem vừa xoá, xoá đến cuối thì nhìn thấy ảnh của mình và Tạ Mạnh.

Quý Khâm Dương hỏi Tạ Mạnh: “Cùng chụp một tấm không?”

Tạ Mạnh nhìn hắn một cái, gật đầu: “Được.”

Bọn họ đứng rất gần nhau, đầu dường như dựa sát. Cổ Quý Khâm Dương quàng khăn của đối phương, Tạ Mạnh mặt không biểu tình nhìn thẳng ống kính. Sau lưng hai người, đất trời như tan vào màu tuyết trắng xoá.

Thiếu niên xán lạn, tuổi đời vừa chín.

***

Lời tác giả: “Hảo bà” là từ địa phương của Tô Châu, chính là bà nội đó.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Tháng Năm Qua

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook