Thần Đế

Chương 16: Nhân phẩm quá tốt... (2)

Vũ Phong

07/06/2020

Long!

Đột nhiên, trong cơ thể Tô Dật truyền ra một tiếng ù ù rung động, giống như lục phủ ngũ tạng, gân cốt bắp thịt cộng minh, tiếng vang giống như thần âm.

Trên người Tô Dật, ở trong nháy mắt đó cũng phát ra thần huy loá mắt.

Quá trình này kéo dài ước chừng nửa khắc, cuối cùng hết thảy bình tĩnh, hai mắt Tô Dật mở ra.

Xoẹt...

Trong mắt ánh sáng chói lòa, như một tia thiểm điện lướt ra, sau đó nội liễm, sắc bén mà thâm thúy.

- Như vậy thì thành công, cảm thấy không có gì khó nha.

Cảm giác hết thảy trong cơ thể mình, Tô Dật nhíu mày, đều nói Trúc Cơ hung hiểm, cực kỳ khó khăn, nhưng hắn cảm thấy không có gì khó nha, còn không công chuẩn bị lâu như vậy.

Tô Dật cảm giác mình giống như trúc cái giả cơ, thế nhưng sau khi cẩn thận kiểm tra, mới phát hiện mình thật đã thành công Trúc Cơ.

- Không đúng, không chỉ Trúc Cơ…

Bỗng dưng Tô Dật phát hiện một sự tình bất khả tư nghị, mặt mũi tràn đầy kinh ngạc, trong đan điền mình, lại mở ra một vòng xoáy nguyên khí, giờ phút này bên trong có vô số nguyên khí ba động.

- Chẳng lẽ thẳng đến Nguyên Hồn kỳ!

Tô Dật ngạc nhiên, Luyện Khí cảnh là giai đoạn nhập môn, Trúc Cơ cảnh là đánh tốt cơ sở.

Nhưng vô luận là Luyện Khí cảnh hay Trúc Cơ cảnh, cuối cùng cũng chỉ là nhập môn mà thôi, chỉ có đến Nguyên Hồn kỳ, mới có thể xem như một võ giả chính thức.

Trong đan điền mở ra khí hải, đây là tiêu chí của Nguyên Hồn kỳ.

Giờ phút này trong đan điền của mình lại mở ra khí hải, Tô Dật cẩn thận xác nhận kiểm tra, sau cùng chấn kinh phát hiện, mình vốn chỉ muốn Trúc Cơ, ai biết trực tiếp đột phá đến Nguyên Hồn cảnh.

- Nhân phẩm bạo phát.

Sau khi hết khiếp sợ, Tô Dật cười đắc ý.

Đây là chuyện tốt, mình nhất định là nhân phẩm bạo phát, chuyện tốt như vậy cũng rơi vào trên đầu mình, xem ra cách lấy được bạch phú mỹ, đi đến nhân sinh đỉnh phong càng gần một chút.

Có điều mặc dù nói Trúc Cơ dễ như trở bàn tay, thậm chí trực tiếp đột phá đến Nguyên Hồn cảnh, nhưng ánh mắt Tô Dật lại lộ ra chút nghi hoặc.

Chỉ có Tô Dật tự mình biết thời điểm Trúc Cơ trải qua cái gì, rõ ràng mình chỉ là Trúc Cơ, nhưng không biết không gian thần bí kia bị làm sao, lại buông xuống năng lượng cường đại, trùng kích ở trong cơ thể mình, giống như rèn luyện thân thể.

Năng lượng thần bí kia rất bá đạo, nếu không phải ba năm này mình rèn luyện thân thể, gân cốt bắp thịt và kinh mạch đều viễn siêu người cùng cảnh giới, sợ là căn bản nhịn không được, thân thể sẽ bị xé nát.

Tô Dật âm thầm suy đoán, có phải là cỗ lực lượng thần bí kia, để cho mình ở thời điểm Trúc Cơ, trực tiếp đột phá đến Nguyên Hồn cảnh hay không.

- Cảm thấy mạnh hơn không ít!

Cảm giác thân thể của mình, Tô Dật kinh ngạc phát hiện, không biết có phải bởi vì thành công Trúc Cơ hay lực lượng thần bí kia, mình từ trong ra ngoài, không biết cường hãn hơn gấp bao nhiêu lần.

- A...

Không chỉ vậy, vết sẹo trên người mình cũng biến mất không thấy gì nữa, giống như lột một lớp vỏ khô, trở nên ánh sáng óng ánh, giống như ôn ngọc.

Tô Dật không biết tại sao lại như vậy, hơn phân nửa là không gian thần bí tạo thành, chí ít mặt ngoài đến xem, đây là chuyện tốt.

Bất kể như thế nào, cũng coi như thành công Trúc Cơ, còn đột phá đến Nguyên Hồn cảnh.

Tô Dật đứng dậy, phát hiện giờ phút này năng lượng trong không gian đã nhạt đi không ít.

Có điều không gian không có héo rút, vẫn là phương viên ba trượng.

Loại hiện tượng này Tô Dật cũng không kỳ quái, có lẽ là mình Trúc Cơ và đột phá Nguyên Hồn cảnh, hấp thu không ít năng lượng, qua một đoạn thời gian, năng lượng trong không gian này sẽ khôi phục.

Bất quá khi Tô Dật dự định rời đi lại bối rối, giờ phút này trên người không mảnh vải che thân, quần áo bị năng lượng trùng kích đã hóa thành vải rách.

Rơi vào đường cùng, Tô Dật chỉ có thể nối vải rách, làm thành một cái quần cộc đơn giản, giống như người rừng, sau đó thu hồi không gian.

Bên ngoài sơn động, sắc trời mời vừa hừng sáng.

Khe núi tĩnh mịch, vòm trời màu lam xám dần dần nhạt đi, chân trời có sương mù nhẹ nhàng phiêu đãng.

Ngọn núi xanh ngắt, trên vách đá dựng đứng, Tô Dật dãn cái lưng mệt mỏi.

Trời không phụ người có lòng, rốt cục thành một võ giả chính thức, ba năm này ở trong Man Yêu Sâm Lâm tự ngược, cuối cùng không có uổng phí.

Ý cười hiện lên ở khóe miệng, Tô Dật nhảy xuống núi, chỉ cảm thấy người nhẹ như yến, toàn thân có lực lượng dùng không hết.

Loại cảm giác này, so với thời điểm ở Luyện Khí cảnh thì cường đại hơn quá nhiều.

Tô gia, tuy mới sáng sớm, nhưng cực kỳ náo nhiệt.

Ngày hôm nay không phải thời gian bình thường, theo cường giả Thánh Sơn đến Man Thành, ngày hôm nay đệ tử trẻ tuổi Tô gia sẽ ở trong tộc chiến đấu tìm ra mấy danh ngạch tham gia Thánh Sơn khảo hạch.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Thần Đế

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook