Thần Đế

Chương 29: Cường giả Nguyên Linh cảnh!

Vũ Phong

07/06/2020

Khuôn mặt trưởng lão Tô gia càng co quắp, thân là trưởng tôn Tô gia, đại biểu là thể diện của Tô gia, Tô Dật ra sân như vậy, thật để Tô gia ‘rạng rỡ’.

- Đây không phải Tô Dật sao?

- Vẫn là phế vật, căn bản không có cách nào so sánh với đám người Hạ Tam công tử!

Nhìn Tô Dật ra sân, bốn phía đều là ánh mắt trào phúng.

- Phương thức ra sân của Tô hiền chất, thật đúng là ngoài dự liệu!

- Phương thức ra sân này, thật rất đặc biệt!

Hạ Nhất Khoan, Mạc Lai, Tống Minh nhìn Tô Kính Đình, tuy mang theo trêu chọc, nhưng không có bao nhiêu ác ý, thuần túy là trêu chọc mà thôi.

- Cái này, cháu trai này của ta, một mực không theo khuôn khổ a.

Sắc mặt Tô Kính Đình mang theo vẻ cứng ngắc và bất đắc dĩ.

Liễu Tông Nguyên không nói gì, nhưng ánh mắt hữu ý vô ý, một mực rơi vào trên người Tô Dật.

- Hắn là Tô Dật mà Nhược Hi sư muội nhắc tới.

Sau lưng Vương hộ pháp, trong mấy thiếu niên thiếu nữ, giờ phút này một thiếu nữ ước chừng mười sáu mười bảy tuổi, ánh mắt rơi vào trên người Tô Dật, không khỏi có chút dò xét.

Thiếu nữ này môi như anh đào, mày như mực họa, sợi tóc đen nhánh kết thành búi, cài trâm hoa, tóc mái trên trán tùy ý phiêu tán, nhìn rất rung động lòng người, đứng ở trong đám người, vừa rồi có không ít thiếu nam đang âm thầm dò xét.

Đối với ánh mắt bốn phía, Tô Dật giống như không biết, sau khi rơi xuống đất, nghênh ngang đi vào sân, cùng các thiếu niên thiếu nữ kiểm trắc đứng chung một chỗ.

Ánh mắt đánh giá xung quanh, Tô Dật phát hiện Tống gia, Mạc gia, Hạ gia, Tô gia, mỗi nhà đều có danh ngạch giống nhau, nhưng Liễu gia lại nhiều hơn mấy cái.

- Tô Dật, đợi chút nữa có bản lĩnh đừng chạy!

- Sau khi kiểm trắc, ngươi sẽ biết tay!

- Đến lúc đó người nào chạy kẻ đó là thứ hèn nhát!

Mạc Bất Phàm, Hạ Tam, Tống Vô Cầu rốt cục đứng cùng Tô Dật, nhìn Tô Dật, ánh mắt phun lửa, thanh âm lặng lẽ truyền ra.

- Tốt, sau khi kiểm trắc, ta chờ ba tiểu hài các ngươi.

Tô Dật bất đắc dĩ, tuy không muốn để ý tới ba tiểu hài kia, nhưng bị quấn như vậy cũng không phải biện pháp, xem ra giống như lúc trước, phải thu dọn một hồi, bọn hắn sẽ trung thực ngay thôi.

Sưu!

Tô Dật vừa nói xong, trên đài, đại hán bên người Vương Toàn Đức đứng dậy, dưới bàn chân có quang mang lấp lóe, hơi điểm nhẹ mặt đất, liền trực tiếp bay lên không.

- Oanh!

Trong nháy mắt, dưới chân đại hán kia có quang mang ba động, một cỗ khí tức cường đại đột nhiên lan tràn ra.

Sau đó trong vô số ánh mắt kinh ngạc, chỉ thấy dưới chân trung niên xuất hiện một hư ảnh con báo dài ước chừng một trượng, giương nanh múa vuốt, mắt lộ ra hung quang, uyển như thực chất.

Đại hán vung tay áo, chân đạp hư báo, trong âm thanh trầm đục, chầm rãi rơi vào quảng trường, hư báo dưới chân cũng biến mất không thấy gì nữa.

- Nguyên khí thành hình, hắn là cường giả Nguyên Linh cảnh!

- Trời ạ, đó là cường giả Nguyên Linh cảnh!

Nhìn đại hán kia triển lộ ra thân thủ, người xem xung quanh nhất thời chấn động, có hâm mộ, hướng tới, kính sợ.

Nguyên khí thành hình, đó là tiêu chí của cường giả Nguyên Linh cảnh.

Hết thảy cảnh giới trước Nguyên Hồn cảnh chỉ là nhập môn, đến Nguyên Hồn cảnh mới xem như võ giả chính thức.

Sau khi Trúc Cơ, đột phá Nguyên Hồn, sau đó mới là Nguyên Huyền cảnh.

Sau Nguyên Huyền cảnh là Nguyên Linh cảnh.

Tới Nguyên Linh cảnh, nguyên khí thành hình, cũng đại biểu cho vào hàng ngũ cường giả.

Toàn bộ Man Thành, có thể đến Nguyên Linh cảnh, tuyệt đối là đếm được trên đầu ngón tay.

Gia chủ các đại gia tộc, cũng chỉ là Nguyên Linh cảnh mà thôi.

Trên đài, nhìn đại hán kia nguyên khí thành hình, đám người Tô Kính Đình, Liễu Tông Nguyên… nhịn không được động dung.

Tuy bọn hắn cũng là Nguyên Linh cảnh, nhưng đại hán kia chỉ tầm ba mươi, mà bọn họ ai cũng qua bốn mươi tuổi, thậm chí sắp năm mươi rồi.

Nhìn hư báo dưới chân đại hán ngưng tụ, rõ ràng đã đột phá Nguyên Linh cảnh rất lâu, chí ít cũng là Nguyên Linh cảnh tam trọng, giờ phút này làm sao có thể không khiến bọn hắn kinh hãi.

Giờ phút này, cao tầng các đại gia tộc càng hi vọng hậu bối trong tộc có thể tiến vào Thánh Sơn tu hành.

- Nguyên khí thành hình, Nguyên Linh cảnh!

Ánh mắt Tô Dật cũng rơi vào trên người đại hán kia, Nguyên Linh cảnh, đã coi như đặt chân vào hàng ngũ cường giả.

- Kiểm trắc rất đơn giản, đưa bàn tay kề sát Trắc Nguyên Thạch, cái gì cũng không cần nghĩ, toàn lực quán chú nguyên khí vào Trắc Nguyên Thạch, đến lúc đó có thể nhìn ra thiên tư của các ngươi!

Thân hình đại hán rơi xuống, liếc nhìn qua đám thiếu nam thiếu nữ, cũng không biết làm như thế nào, trong lòng bàn tay xuất hiện một tảng đá màu trắng cao nửa người.

Tảng đá màu trắng giống như bạch ngọc, hiện lên hình dáng vách đá, toàn thân trong suốt, đại hán đặt lên bệ đá sớm đã chuẩn bị tốt.

- Có Túi Không Gian!

Ánh mắt của Tô Dật lấp lóe, trên người đại hán này tuyệt đối có Túi Không Gian.

Túi Không Gian có không gian độc lập, tuy giá tiền không đều, nhưng Túi Không Gian rẻ nhất, cường giả Nguyên Linh cảnh cũng không phải ai cũng có thể mua được.

- Thánh Sơn nhất định không đơn giản.

Nhìn đại hán kia, Tô Dật càng muốn đi Thánh Sơn.

Đại hán này tiện tay thì có Túi Không Gian, Tô Dật sẽ không hoài nghi, chắc hẳn Thánh Sơn cũng tài đại khí thô, đến lúc đó nói không chừng mình ở trên Thánh Sơn, cũng có thể vơ vét chút chỗ tốt.

Mà cao tầng của các đại gia tộc trên ban công, ánh mắt càng rơi vào trên Trắc Nguyên Thạch.

Trắc Nguyên Thạch không phải vật bình thường, cho dù là toàn bộ Man Thành, cũng khó có thể nắm giữ, cho nên đối với thiên tư của hậu bối, là khó có thể kiểm trắc ra.

- Kiểm trắc bắt đầu, xếp hàng từng người tới.

Đối với ánh mắt kinh ngạc ở chung quanh, đại hán không có để ý tới, bảo mọi người chuẩn bị kiểm trắc.

Ở trước mặt cường giả Thánh Sơn, những thiếu niên thiếu nữ này bình thường tâm cao khí ngạo, nhưng lúc này lại cẩn thận từng li từng tí, cực kỳ khẩn trương.

Có một thiếu niên Liễu gia dẫn đầu ra sân, nhìn đại hán cung kính thi lễ, sau đó dựa theo đại hán nói, đưa tay kề sát ở trên Trắc Nguyên Thạch, trên người có nguyên khí phun trào, trong lòng bàn tay, một cỗ nguyên khí tràn vào trong Trắc Nguyên Thạch.

Theo thiếu niên Liễu gia ra sân kiểm trắc, bốn phía quảng trường lặng yên như tờ, từng ánh mắt chăm chú nhìn qua.

Trên đài, cao tầng Liễu gia, bao quát Liễu Tông Nguyên cũng âm thầm khẩn trương, thiếu niên này ở Liễu gia biểu hiện không tầm thường, nhưng không biết có cơ hội tiến vào Thánh Sơn hay không.

Oanh...

Theo nguyên khí tràn vào, Trắc Nguyên Thạch trên bàn đá nhất thời tuôn ra ánh sáng, như nhận lấy cái gì dẫn dắt, một cỗ khí tức cường đại tuôn ra, làm cho đám thiếu niên thiếu nữ đứng ở xung quanh nhịn không được lảo đảo, kém chút té ngã.

Ào ào ào...

Cùng lúc đó, trên Trắc Nguyên Thạch có bốn loại ánh sáng vàng, lục, đen, xanh tuôn ra, nhưng rất nhanh, lóe lên một cái rồi biến mất.

Trên Trắc Nguyên Thạch lập tức bình tĩnh trở lại.

- Cảnh giới Luyện Hư Hợp Đạo, Kim, Mộc, Thủy, Thổ, nguyên khí bốn loại thuộc tính, thiên tư bình thường, không đủ tiến vào Thánh Sơn!

Theo Trắc Nguyên Thạch bình tĩnh trở lại, thanh âm của đại hán cũng nhàn nhạt truyền ra, vang vọng quảng trường.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Thần Đế

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook