Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Hồ Y Tước vừa mới về nhà, nghe thấy trong phòng truyền ra thanh âm lật bài tá lả, biết lại là đám bạn bè chơi bài của bà mẹ lại đến đây.

Trong lòng nàng không vui đá văng cửa lớn, áo ngắn không tay bó sát người, nửa thân dưới là chiếc quần short jean, lộ ra cặp đùi thon dài đẹp, chân đi giày thể thao NIKE, đây chính là trang phục ngày thường của nàng, tóc đủ mọi màu sắc, nàng không tốt nghiệp trung học cấp đệ nhị nên chỉ có thể lựa chọn làm công ở trạm xăng dầu để kiếm tiền, chi tiêu đến hai vạn đồng hàng tháng, đối với tương lai nàng không ôm bất cứ hy vọng nào.

Nàng hếch môi cười lạnh. Kể từ khi cha làm công nhân phòng cháy chữa cháy, bởi vì công việc đã hi sinh vì nhiệm vụ, bà má thì càng thêm không kiêng nể gì ở nhà mở sòng bạc, từ nhỏ đến lớn, luôn thấy rất nhiều các bác các cô các chú các dì tới nhà đến chơi mạt chược, có khi ba thiếu một, cũng sẽ gọi nàng tới thêm cho đủ, hoặc ở bên cạnh bưng nước trà, mua thuốc lá, còn có thể ăn thêm hoa hồng(tiền boa khi khách thắng lớn), nàng lớn lên giữa hoàn cảnh như vậy,Y Tước đã sớm bỏ qua cuộc đời của mình, có điều, nàng không hy vọng em trai Đại Bỉnh rập khuôn theo gót của nàng, nàng muốn hắn có được những thứ tốt nhất.

“Y Tước đã trở lại.”Miệng nhai miếng cau, mấy bác lớn tuổi mê đắm nhìn nàng, “Y Tước thật sự là càng lớn càng đáng yêu, nếu tôi còn trẻ chưa cưới vợ, đã kêu Y Tước của các người làm vợ của tôi , ha ha. . . . . .” Nói xong, bàn tay thô kệch đưa tới muốn xoa bóp cái mông vừa tròn tròn lại cong cong của nàng.

Y Tước không phải không biết trong đầu hắn đang suy nghĩ gì, lập tức trừng mắt hung hãn quay lại. ”Tử lão đầu! Ông muốn làm gì? Dám chạm vào tôi, sẽ đem *của quý* của ông cho Lão Nhị thiến!”

Vẻ mặt hậm hực đem tay rụt về lại, “Con gái không nên nói năng thô tục, tính tình cũng không được hư hỏng như vậy, cẩn thận không đàn ông nào chịu được cô, về sau không ai thèm lấy.”

Y Tước không vì hắn là trưởng bối mà nhượng ba phần. ”Đó cũng là chuyện nhà của tôi, ông liên quan cái rắm! Không muốn bị đánh thì mau cút!”

Mẫu thân đang trầm mê ở trên bàn mạc chược đối với việc này xem như mắt điếc tai ngơ, ngậm thuốc lá hét lớn một tiếng, ” Dám Đụng!”

Cũng không thèm nhìn tới bà má nhà mình một cái, Y Tước đi vào phòng của em trai, nhìn Hồ Đại Bỉnh ngồi ở trước bàn đọc sách làm bài, năm nay đứng hạng nhì toàn quốc, cũng là hạng nhất của lớp học, còn có không ít giấy khen cùng học bổng, khiến cho nàng cảm thấy kiêu ngạo vì em trai.

“Bên ngoài ầm ỹ chết người, sao lại không dùng tai nghe?” Nàng hỏi.

Tỏ ra ngại ngùng thẹn thùng, Hồ Đại Bỉnh lộ ra vẻ mặt khó xử, “Nhưng nhiều khi mẹ sai em đi mua này nọ, đeo tai nghe sẽ nghe không được lời nói. . . . . .”

Cơn tức của nàng tăng lên. ”Mày mặc kệ bà ta đi! Thật không hiểu được vì sao bà ta lại là người thân chúng ta, mẹ nó, chỉ biết sinh, mà không biết nuôi, cho dù chúng ta đói chết, bà ta cũng sẽ không rời khỏi bàn mạt chược”

“Chị, bà ấy là mẹ của chúng ta, không nên mắng mẹ như vậy.” Hắn ấp úng nói. Bọn họ đã không có cha, không thể mất đi mẹ, mặc dù mẹ không có trách nhiệm, nhưng có với không có thì tốt hơn.

Y Tước cười lạnh một tiếng, “Loại mẹ này không cần cũng tốt. Mày ăn cơm chiều chưa?”

“Chưa.”

Cái miệng nhỏ nhắn nhếch lên, “Tao biết mà. Tao đi ra ngoài mua vài thứ đơn giản rồi sẽ trở về, muốn ăn đùi gà, hay là sườn. . . . . . Quên đi, ăn cá giúp đôi mắt tốt hơn. . . . . .” Nàng vừa lẩm bẩm,vừa xoay người đi ra khỏi cửa.

Mặc dù đi đến đầu ngõ, còn có thể nghe thấy âm thanh lật bài trong nhà, hàng xóm thường thường kháng nghị, thậm chí báo cảnh sát nói bọn họ tụ họp đánh bạc, có điều, mẫu thân nàng ham đánh bạc thành thói quen, từ trước đến giờ không sửa đổi được, sau khi bị giam vài ngày ra ngoài, vẫn sẽ như cũ tìm một ít bài về đến nhà tìm các viên đến tìm kiếm bát vòng(các bạn thông cảm chứ chan mù mạt chượt chỗ này bạn chém đấy =)) ). Đây là phương thức duy nhất bà ta có thể kiếm tiền, đối với ánh mắt khinh miệt của hàng xóm xung quanh ,bà ta cũng sớm đã thành thói quen.

Xe máy bên cạnh vượt qua, vừa vặn gặp được đèn đỏ dừng lại, thấy một cô gái tóc dài số tuổi cũng xấp xỉ bằng mình ngồi phía sau xe máy, hai tay thân mật vòng ôm eo kỵ sĩ xe máy,cười thật hạnh phúc, kỵ sĩ xe máy mở kính mũ bảo hiểm ra, quay đầu mỉm cười với cô ấy.

Hai người vừa nói vừa cười, hình ảnh ấy giống như gai đâm vào lòng Y Tước, rất đau, làm cho nàng không thoải mái.

Hừ! Nàng muốn kết giao bạn trai còn sợ không có hay sao, đàn ông muốn nàng có rất nhiều, có điều nàng thấy xem thường, bởi vì cho dù muốn kết giao, nàng cũng phải kết giao người có thể diện lại có tiền, để cho những người xem thường bọn họ như hàng xóm, bằng hữu phải hâm mộ ghen tỵ với nàng.

Tuy rằng nghĩ như vậy, nhưng chỉ có nàng mới hiểu được mình muốn được người khác che chở sủng ái. Y Tước tự giễu cười mình, những người đàn ông kia chỉ cần nhìn thấy qua bà má –con ma bài bạc- của nàng mở miệng ngậm miệng cũng là tiền, sẽ không dám nói muốn cùng nàng kết giao rồi, hơn nữa lần nào cũng đúng.

Dù sao một mình nàng cũng tốt lắm, không cần bạn trai gì cả! Nàng căm giận thầm nghĩ.

Nàng ngẩng đầu nhìn ánh trăng đêm nay một chút. Lại là trăng tròn rồi, hai ngày này bà chủ nhà lại sẽ đến thu tiền thuê nhà, không giao ra, chỉ sợ ngay cả phòng ở cũng không có.

Y Tước không muốn vì tiền bán đứng thân thể cùng linh hồn của mình, nhưng. . . . . . Nếu như có thể làm cho em trai có được cuộc sống tốt, nàng có thể hy sinh chính mình, bởi vì mơ ước lớn nhất của hắn chính là làm dược sĩ, có điều, muốn vào học viện Y Học phải tốn không ít tiền, tiền này từ đâu mà tới, việc này làm nàng rất đau đầu.

Mới hồi phục lại tinh thần, nàng lại phát hiện mình đứng ở trước một phòng có chút cổ xưa, không khỏi sửng sốt mở to mắt nhìn, quay sang bên trái nhìn thấy một thềm đá dài, giống như quang cảnh trong phim,Y Tước hoàn toàn không nhớ rõ mình đi đến đây như thế nào.

Giống như có lực lượng thần bí dẫn dắt nàng, dẫn nàng vào trong phòng.

Đó là một cái cửa lớn màu đỏ thắm, giống như ở phim lịch sử cổ trang Trung Quốc. Nhẹ nhàng đẩy ra, cửa phát ra thanh âm “Két!”.

Thì ra bên trong là một gian nhỏ tràn ngập phong cách cổ kính, giống như đi vào đường hầm lịch sử, có thể thấy được vật dụng hai triều Minh – Thanh, cho dù là bàn, mấy bát nhang ,mấy chiếc giường hoặc góc tủ, tất cả đều bày đầy các vật phẩm trang sức, có thủy tinh, mã não, yên tinh, hắc tinh, phát tinh, đá thạch lựu, san hô, thái tinh, hổ phách, mật sáp. . . . . . vân vân...., cho tới tượng phật lớn, hòm châu báu, tinh trụ, tinh cầu,tới ngọc trai nhỏ, vòng cổ cùng nhẫn, có thể nói là rực rỡ muôn màu, quả thực làm cho nàng muốn thành kẻ trộm.

Một tiếng nói ôn nhu có thể trấn tĩnh lòng người vang lên.”Hoan nghênh đã đến!”

Nàng theo bản năng lùi lại, “Tôi. . . . . . Tôi không có trộm gì đâu. . . . . .” Bình thường chủ quán đã gặp những cô gái mặc trang phục loại này như nàng, sẽ sử dụng ánh mắt khác thường tiếp đón nàng, không nghĩ rằng nàng cắn nhầm thuốc đi lầm đường, thì cũng hoài nghi tay chân nàng không sạch sẽ, nhìn nàng như nhìn kẻ trộm.

Đó là một người thoạt nhìn rất lớn tuổi, sự trang nghiêm bên ngoài làm cho người ta cảm nhận được có vẻ như đây là một phu nhân đã có chồng, Ngân Bạch Sắc, tóc kết thành búi lớn, trên búi tóc cắm một cây trâm san hô, trên người mặc áo dài đỏ thẫm kiểu Trung Quốc, tay áo rộng rãi rất đẹp, nếp nhăn trên mặt biểu hiện số tuổi của nàng không nhỏ, nhưng khiến cho người ta đoán không ra số tuổi thật sự.

Phụ nhân cười ôn hòa từ bi .”Tôi biết cô không phải, khôngcần khẩn trương, cứ từ từ xem, không sao.”

“Vậy, cám ơn.” Y Tước có chút ngượng ngùng, bởi vì có rất ít người dùng giọng điệu ôn hòa như vậy nói với nàng, mời nàng, hốc mắt đỏ lên .”Tôi không có tiền mua, chỉ có thể nhìn mà thôi.”

Phu nhân tươi cười ấm áp,Y Tước tùy ý quơ quơ, nhưng nàng cũng chỉ dám nhìn , không dám lấy tay sờ loạn, nếu như không cẩn thận chạm vào rồi hỏng này nọ, nàng không tiền bồi thường cho người ta.

Khi nàng đứng trước một hộp trang sức cổ xưa, đột nhiên dừng lại, thấy một chuỗi ngọc được tạo thành từ các viên ngọc khác, trên sáu viên ngọc xinh đẹp có hoa văn hình xoắn ốc thật bắt mắt, nàng không tự giác cầm lên đeo thử.

“Chuỗi ngọc cô đang cầm trên tay gọi là Khổng Tước Thạch.” Chẳng biết phụ nhân đã đến bên cạnh nàng từ lúc nào.

Y Tước kinh ngạc lặp lại. ”Khổng Tước Thạch?” Có một chữ Tước giống tên của nàng, có điều người ta là Khổng Tước cao quý, còn tên của nàng là do mẫu thân đau bụng bắt đầu sinh, sắp gần ngày sanh, vẫn ngồi trên bàn mạt chược không chịu đi bệnh viện, vừa vặn linh cảm được một quân bài cho nên thuận tiện đặt tên, thân phận thật sự là kém xa nhiều lắm.

“Bởi vì trên Khổng Tước Thạch khắc hoa văn thô giống như khổng tước xòe đuôi, cho nên mới lấy tên này, có nó sẽ yên ổn an bình, còn có thể trừ đi tà khí, cũng có thể coi là bùa hộ mệnh tìm kiếm tình yêu .”

Nàng mê muội nhìn, trong miệng nhẹ lẩm bẩm. ”Tìm kiếm tình yêu?”

“Đúng vậy, chỉ cần châm một ngọn nến lục sắc, sau đó nắm Khổng Tước Thạch nghĩ tới diện mạo đối phương, là có thể giúp cô triệu hồi tình yêu, tìm được ý trung nhân, nó cũng có thể phòng ma quái, phòng ngừa xấu xa, còn có thể đưa tới vận may cho cô, có quý nhân tương trợ.”

“Lợi hại như vậy sao?” Y Tước không thể tin được viên châu nho nhỏ trên tay nàng có năng lực lớn như vậy.

Phụ nhân cười híp mắt nói : ”Hơn nữa nó còn có công dụng giúp chủ nhân cảnh báo, khi chủ nhân gặp nguy hiểm sắp phát sinh thì sẽ tự vỡ tan để cảnh cáo chủ nhân của nó.”

Lời này nói nàng hảo tâm động, có điều,Y Tước vẫn đem nó để lại tại chỗ. ”Vậy nhất định thực quý rồi! Tôi mua không nổi thứ này. . . . . .”

“Đồ trong phòng này tôi chỉ tặng cho người có duyên, có vẻ như viên ngọc này tự mình tìm chủ nhân, nó đã chọn cô, cho nên viên ngọc Khổng Tước Thạch trên tay cô là của cô.”

Y Tước mở to hai mắt, “Tặng cho tôi? Không được, không được, tôi không thể lấy không đồ của người khác.” Thiên hạ không có chuyện tặng bữa cơm trưa miễn phí, đạo lý này nàng biết rõ, trước kia từng đi làm việc ở vài nơi, ông chủ đối với nàng đặc biệt tốt, chính là muốn chơi đùa cùng nàng.

“Vậy bán cho cô một trăm đồng đi!” Dường như phụ nhân cũng dự đoán được nàng sẽ nói như vậy.

Nàng mở lớn cái miệng nhỏ nhắn, “Thật sự chỉ cần một trăm đồng?”

“Đúng vậy!”

Từ trong túi quần jean lấy ra một tờ bạc nhăn nheo hiện con số một trăm, sợ hãi đưa cho phụ nhân. ”Thật sự muốn bán cho tôi chỉ một trăm đồng? Bà không hối hận?”

Phụ nhân mỉm cười nhận lấy tiền của nàng, tự tay đem Khổng Tước Thạch đeo trên cổ tay của nàng , “Về sau cô chính là chủ nhân của nó, chỉ mong nó khả năng giúp đỡ cô tìm được hạnh phúc cô muốn.” Câu cuối cùng như một lời dự đoán.

“Cám ơn, tôi sẽ đeo nó mỗi ngày.” Y Tước cúi đầu vuốt ve vô số viên đính trên Khổng Tước Thạch, đây một vật phẩm đáng giá nhất trên người nàng. ”Đúng rồi, tôi. . . . . . Ủa?”

Nàng ngẩng đầu, lần này ánh mắt của nàng trợn lớn hơn, bởi vì nàng đang đứng trước cửa tiệm ăn, phu nhân vừa rồi cùng ngôi nhà cổ quái ở phía trước cửa hàng không trông thấy bóng dáng!

Có chuyện gì vậy?

Nàng đang nằm mơ sao?

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Thạch Đến Vận Chuyển

Avatar
Trang to08:11 17/11/2014
Truyện rat hay don gian nhe nhang Minh that thich

BÌNH LUẬN FACEBOOK