Tên Đầu Trọc Này Rất Nguy Hiểm

Chương 182: Ngồi xuống đứng dậy

Tam Thiên Phù Thế

03/11/2020

Nguyên Chẩn đều không biết mình nên làm thế nào, bên tai đều là tiếng cười nhạo chói tai.

Nhìn Vưu Quang cường tráng trước mặt, cánh tay cứng cáp có thể so với bắp chân mình rồi, thế này có thể đánh được sao?

- Học Viện Nhật Nguyệt Vưu Quang! Thỉnh giáo!

Vưu Quang chắp tay quát, khí thế bất phàm.

Nguyên Chẩn cà lăm lên:

- Vô... Hư... học... viện Nguyên Chẩn... thỉnh giáo.

Lời nói không có chút khí thế nào từ trong miệng Nguyên Chẩn toát ra.

Vưu Quang lắc đầu, đối thủ của mình dường như rất yếu.

Ở bên cạnh luận võ đài xuất hiện một tên nam nhân, hình thể hơi mập, ăn mặc một thân đại hồng bào, trên mặt mang theo nụ cười hỉ khí.

- Giải thi đấu học viện so tài mỗi năm một lần lại đến, không sai! Vẫn là ta! Luận võ phân tích sư chuyên nghiệp nhất, giúp cho tất cả mọi người hiểu rõ võ học sâu hơn, không nói nhảm nữa, chúng ta cùng nhìn tuyển thủ trận tranh tài đầu tiên này!

- Đến từ Học Viện Nhật Nguyệt Vưu Quang, về mặt hình thể đã có ưu thế trời sinh, bị y đánh trúng một quyền, chỉ sợ sẽ không thể dễ dàng đứng lên. Hơn nữa học viên Học Viện Nhật Nguyệt đều có xưng hào tu luyện cuồng ma, mặc dù chỉ là tổ Kiếm Sĩ, nhưng thoạt nhìn vị Vưu Quang này, chỉ sợ chỉ cách Kiếm Sư một bước.

- Chúng ta lại dời ánh mắt đến học viên Nguyên Chẩn Học Viện Vô Hư, nói đến Học Viện Vô Hư, đây là ngôi sao duy nhất mới xuất hiện trong mấy năm gần đây, tuyệt đối có thể mang đến những trận luận võ đặc sắc cho chúng ta!

- Bất quá vị học viên Nguyên Chẩn này tựa hồ còn chưa thích ứng được, để cho Nguyên Chẩn chúng ta một chút thời gian thích ứng, tốt nhất là nên thích ứng trước khi ngã xuống.

Nghe phân tích sư nói, Dạ Côn cũng xấu hổ, nguyên lai luận võ còn mời cả phân tích sư tới dẫn chương trình.

Bất quá trạng thái hiện tại của Nguyên Chẩn quả thật không tốt.

- Nhận thua đi, ta sẽ giữ mặt mũi cho ngươi.

Vưu Quang nắm chặt nắm đấm, phát ra tiếng xương vang, khiến Nguyên Chẩn nuốt một ngụm nước bọt.

Đột nhiên, Nguyên Chẩn gầm thét một tiếng, tăng thêm lòng dũng cảm cho mình, còn bày ra tư thế tiến công.

Vưu Quang sửng sốt một chút, khóe miệng mang theo một tia khinh thị, chân phải hướng về sau một bước, trọng tâm đặt ở dưới hông.

- Cẩn thận một chút, đừng thấy ta cường tráng, liền cho rằng động tác của ta trì độn.

Vưu Quang vừa mới nói xong, trên thân liền bộc phát ra đạo lực Kiếm Sĩ đỉnh phong, tốc độ nhanh chóng khiến người líu lưỡi.

- Xem ra chúng ta phải ước định vị Vưu Quang này lại một chút, mặc dù thoạt nhìn cồng kềnh, thế nhưng vẫn là một vị tráng hán linh hoạt, dưới chân phảng phất sinh gió, xem ra Nguyên Chẩn nhỏ gầy đã mất đi ưu thế trận đầu, mà Học Viện Vô Hư cũng sắp trở thành học viện thất bại đầu tiên trong lần tỉ thí này

Dạ Côn đột nhiên muốn đi bịt miệng tên phân tích sư này lại.

Nhìn ánh mắt hung ác của Vưu Quang, còn có động tác huy quyền kinh khủng, Nguyên Chẩn đã choáng váng một nửa.

- Chết đi!

Vưu Quang oanh ra quyền phong khiến tóc dài của Nguyên Chẩn điên cuồng phiêu động, mà Vưu Quang vừa quát như thế, Nguyên Chẩn cũng thanh tỉnh không ít, theo bản năng liền ôm đầu ngồi xuống.

Vưu Quang phảng phất thấy Nguyên Chẩn bị một quyền của mình đánh bay ngất xỉu, thế nhưng ngàn vạn không nghĩ tới, Nguyên Chẩn phản ứng nhanh như vậy.

Ôm đầu ngồi xuống phảng phất luyện hơn ngàn lần, một mạch mà thành, không có một chút dây dưa dài dòng.

Vưu Quang một quyền này trực tiếp oanh không, mà lực lượng cường đại khiến Vưu Quang mất đi cân bằng, thân thể ngã về phía Nguyên Chẩn.

- Nguyên Chẩn! Đứng lên!

Trong lòng Phong Điền đau nhức, ngươi không cần mặt mũi, Côn ca chúng ta vẫn cần a.

Nguyên Chẩn nghe được, sau đó đột nhiên đứng lên, bả vai vừa lúc đâm vào mặt Vưu Quang, thậm chí còn có thể nghe thấy một tiếng vang trầm. Chỉ sợ xương mũi đã bị đụng lệch rồi.

Vưu Quang chỉ nhìn thấy Nguyên Chẩn nguyên bản ngồi xuống, đột nhiên lại đứng lên, trơ mắt nhìn cái bả vai kia đập vào mặt mình, muốn điều chỉnh vị trí cũng không kịp, bờ vai hung mãnh đập vào mặt khiến toàn bộ cảnh vật trước mắt y tối lại.

Mình bị lừa rồi!

Đây là ý thức sau cùng trước khi Vưu Quang ngất đi.

Toàn trường hoàn toàn yên tĩnh, xoay chuyển quá nhanh, một giây trước Vưu Quang còn vô cùng uy mãnh, Nguyên Chẩn bộ dáng sắp bại, thế nhưng sau một cái ngồi xuống đứng dậy, Vưu Quang liền xong đời.

Ngay cả phân tích sư cũng khiếp sợ, mình hành nghề mấy chục năm, đây lần đầu tiên nhìn thấy tình cảnh như thế.

Cũng không biết nên nói như thế nào.

- Quả thật khiến cho người ta chấn kinh! Không ngờ Nguyên Chẩn thế mà đã lừa được cả ta, đây là một vị cao thủ mê hoặc, dùng vẻ mặt sợ hãi cùng ánh mắt nhút nhát khiến đối thủ khinh địch, thế nhưng lúc địch nhân tập kích liền xảo diệu tránh thoát, tụ lực dùng vai đụng, không có bất kỳ động tác loè loẹt gì, có chỉ có đơn giản tiến công!

- Học Viện Vô Hư thân là một ngôi sao mới, thu được khởi đầu tốt đẹp trong lần so tài này, chúng ta cùng chúc mừng Học Viện Vô Hư, chúc mừng Nguyên Chẩn, chiến thắng trận đầu!

Toàn trường vẫn hoàn toàn yên tĩnh.

Nguyên Chẩn nhìn Vưu Quang cách đó không xa, không hiểu ra sao, vừa rồi sợ hãi ngồi xuống, bị Phong Điền hô lên, đối thủ liền không hiểu thấu bay ra ngoài.

- Côn ca, ta thắng!

Mặc dù không biết xảy ra chuyện gì, nhưng Nguyên Chẩn biết, mình thắng rồi.

Dạ Côn đều có chút mộng, còn có thể thắng như thế sao? Xem ra mấy ngày gần đây cho bọn họ luyện sức eo vẫn có hiệu quả, không có loại rèn luyện cường độ cao này, tên to con kia còn không đến mức hôn mê bất tỉnh.

Nguyên Chẩn cao hứng bừng bừng nhảy xuống luận võ đài, Dạ Côn vỗ vỗ bả vai Nguyên Chẩn:

- Tốt, không làm mất mặt huyện Thái Tây.

- Côn ca, vừa rồi ta sợ muốn chết.

Nguyên Chẩn ôm chặt lấy Dạ Côn, vừa rồi kém chút đã bị dọa tè ra quần.

- Được rồi, đừng sợ đừng sợ.

Côn ca tựa như đang an ủi nhi tử, khiến thê tử bên cạnh lắc đầu liên tục.

Học Viện Nhật Nguyệt bên kia khiêng học viên đang bất tỉnh về, vẻ mặt tất cả mọi người không hề tốt đẹp gì, từ trước đến nay bọn họ chưa từng bại trận đầu.

Dạ Minh và Đông Môn Mộng trên khán đài kém chút liền cười ra tiếng, Nguyên Chẩn này là tới khôi hài à, như thế cũng được? Tội nghiệp tên Vưu Quang kia thật.

- Tiếp theo sẽ tiến hành trận thứ hai! Do viện trưởng Học Viện An Kinh rút thăm.

Chỉ thấy Dạ Côn bên này lại bay ra một tấm danh sách, Học Viện Nhật Nguyệt bên cạnh cũng bay ra một tấm.

Phân tích sư mang theo cao ngữ khí hô:

- Xem ra Học Viện Nhật Nguyệt có cơ hội báo thù!

Theo danh sách tan biến, hai cái tên liền xuất hiện.

Học Viện Nhật Nguyệt, Tưởng Tử Diệc!

Học Viện Vô Hư, Phong Điền!

Phong Điền nghe thấy đến lượt mình, vẻ mặt cũng hơi biến hóa, rõ ràng có chút khẩn trương, nhưng lại tốt hơn Nguyên Chẩn rất nhiều.

- Cố gắng lên huynh đệ, liên thắng hai trận!

Nguyên Chẩn hướng phía Phong Điền cười nói.

- Đó là nhất định! Hai trận liên thắng!

Phong Điền bỗng nhiên cảm thấy có chút áp lực, Nguyên Chẩn đều thắng, mình cũng phải thắng mới được.

Dạ Côn cười nói:

- Buông lỏng đánh là được rồi, đừng nghĩ nhiều như vậy.

- Côn ca yên tâm.

Phong Điền hít một hơi thật sâu, tiến tới luận võ đài, thuận tiện nhìn đối thủ một chút.

Đối thủ là nữ, tướng mạo không tồi, chẳng qua là dáng vẻ thoạt nhìn có loại người sống chớ tiếp cận.

Lúc này phân tích sư lại đang phân tích một đợt mới.

- Trận đấu vừa rồi của Học Viện Vô Hư quả thật khiến chúng ta kinh ngạc tán thán, thế nhưng! Trận này sẽ không có vận khí tốt như vậy, bọn họ đụng phải Tưởng Tử Diệc! Tưởng Tử Diệc chính là cô nương có thiên phú nhất Học Viện Nhật Nguyệt, thậm chí trong cuộc tranh tài nội bộ học viện, nàng còn chiến thắng cả Kiếm Sư!

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Tên Đầu Trọc Này Rất Nguy Hiểm

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook