Trang Chủ
Tiểu thuyết
Tẩy Trắng Ái Tình
Chương 8

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
CHƯƠNG 7♣

Editor: Lệ Cung Chủ

            “Ai, nếu có người đối tốt với ta như vậy, ta cũng nguyện ý làm đồng tính luyến ái.” Trong chốc lát hiếm hoi khách nhân ít, dưới ánh đèn sáng ngời, A Tề ngồi đối diện Tây Phàm, nâng má mặc sức tưởng tượng.

“Ngươi có thể thử xem a, xem Tiếu Nhân bẻ ngươi ‘răng rắc’ ra sao.” Tây Phàm cười, Tiểu Nhân là bạn gái của A Tề.

A Tề đột nhiên nhớ tới gì đó, vội vàng liếc mắt nhìn tiểu Hào ở bên cạnh trên quầy bar làm bài tập, quả nhiên, tiểu Hào đang ngẩng khuôn mặt mủm mỉm hoang mang nhìn bọn họ.

” Tiểu tử ngốc, không nên đến nơi đây làm bài tập chứ, thi giữa kì mà bị zê-rô thì ba ngươi cho ngươi ăn măng xào thịt (ăn đòn á =]] ).” A Tề mắng tiểu Hào.

“Tây Phàm ca ca dẫn đi, trong nhà đến cuối tuần buồn muốn chết.” Tiểu Hào cong miệng, đập bút của mình.

“Được rồi được rồi, đừng sợ tiểu Hào, đến lúc đó ca ca giúp ngươi đoán đề.” Tây Phàm hớp một ngụm rượu.

“Ai, ” A Tề đột nhiên dùng khuỷu tay hất Tây Phàm một cái, cười nói: “Siêu cấp tình nhân đến đón ngươi kìa, hôm nay thật trễ nha.”

“Nên phạt.” Tây Phàm gõ bàn từ trên ghế cao trượt người xuống, quả nhiên, bên tai vang lên thanh âm giày đóng đế sắt ‘tháp tháp’, Tây Phàm âm thầm buồn cười, tưởng tượng Gia Thần bộ dáng tuấn dật mang đôi giày đóng đế to lớn quê mùa thường lui tới building (tòa nhà) của Thịnh Thị.

Một bàn tay lớn ôn hòa xoa bả vai của Tây Phàm, Gia Thần bắt chéo chân ngồi ở ghế cao bên cạnh.

“Y uống bao nhiêu rồi, A Tề?”

“Ly thứ nhất.” A Tề cười trả lời, hắn bây giờ là tình báo viên của Thịnh Gia Thần, mỗi ngày nghiêm khắc dựa theo lời dặn của bác sĩ giám sát Tây Phàm.

“Không tồi, cho ta một ly, này, đây là chút tiền boa của ngươi.” Gia Thần đặt tấm chi phiếu trăm nguyên lên bàm.

Đây sao có thể là chút phí nhỏ, quả thực là ngang ngửa với tiền lương của gián điệp, A Tề cười tủm tỉm thu nhận.

“Buồn nôn ” Tây Phàm ‘phi’ một hơi, quyến luyến uống hết giọt rượu đỏ cuối cùng trong ly.

“Hôm nay có chút việc nên tới trễ.” Gia Thần cầm tay của Tây Phàm đặt trên bàn, thoáng so với một tháng trước đã mập hơn, người này, vỗ béo thực khó khăn.

“Tiểu Hào, ngươi nên đi ngủ, đợi lát nữa Tú tỷ tới đón ngươi.” Tây Phàm quay đầu đối bên cạnh gọi.

“Tây Phàm ca ca đáng ghét, hắn vừa đến là ngươi lại muốn ta đi.” Tiểu Hào lẩm bẩm thu gom cặp sách, đi xuống ghế, đến đá một cước vào quầy bar nói: “Thịnh Gia Thần, Thịnh Gia Thần, có cái gì tốt chứ.”

Dứt lời ‘thùng thùng’ bỏ đi.

Tây Phàm xoay mặt nhìn phương hướng của tiểu Hào bật cười, Gia Thần tiếp cận qua nhìn kỹ vết sẹo trên mặt y, tựa hồ so với cuối tuần trước đã nhạt hơn, xem ra đa số thuốc sang quý đều có lý do sang quý của nó, nhưng muốn xóa hoàn toàn, chỉ sợ vẫn cần phẫu thuật. Gia Thần đang nghĩ ngợi, Tây Phàm đột nhiên quay đầu lại, lập tức chạm vào thứ gì đó ấm áp mềm mại, Gia Thần cười nhẹ, nhân cơ hội hôn hai má Tây Phàm một cái.

“Ai, may mắn tiểu Hào đi đúng lúc, nhi đồng không nên nhìn thấy cảnh không nên thấy, a Nhân cũng không biết chạy đi đâu rồi.” A Tề bùi ngùi.

“Hát xong chưa? Chúng ta về nhà?” Gia Thần hỏi Tây Phàm.

Từ sau khi ở nơi của bác sĩ Hướng trở về, Gia Thần nghiêm khắc dựa theo dặn dò của bác sĩ an bài Tây Phàm làm việc và nghỉ ngơi, thương lượng qua lại, Hào Ca cũng chỉ đành nhượng bộ, miễn cho Tây Phàm trình diễn đêm khuya.

Thấy Tây Phàm gật đầu, Gia Thần đứng dậy đi lấy áo khoác của hắn trong phòng cất quần áo.

Trở lại nhà trọ, ra thang máy, Gia Thần vừa lấy chìa khóa vừa nói: “Ta dẫn theo một bằng hữu đến, hắn ở trong phòng chờ muốn gặp ngươi.”

Tây Phàm đứng lại, sắc mặt đột ngột ngưng.

“Ngươi hẳn nên nói cho ta biết sớm một chút.”

Gia Thần không để ý tới, đẩy cửa ra nói: “Hắn nhất định phải tới, ta cũng không có biện pháp.”

Tây Phàm theo ở phía sau, cước bộ chần chờ, cởi giầy ra tiến vào phòng liền đứng lại bất động, lạnh lùng nhìn phía trước.

“Lại đây, làm quen một chút, đây là Lý Tây Phàm ca ca.”

Tây Phàm lãnh đạm vươn tay đến, đợi nửa phút, đột nhiên có thứ gì đó nóng ấm ẩm ướt liếm liếm lên, Tây Phàm sợ tới mức nhảy dựng ra phía sau.

“Lý Tây Phàm, đây là đại cẩu.” Gia Thần đắc ý nói.

Tây Phàm định thần, một bộ lông mượt mà cọ cọ, kinh ngạc há to miệng, Tây Phàm bán trốn bán nghênh thử vuốt.

“Đáng ghét… Ngươi, ngươi! tên hỗn đản này, ở đâu mà ngươi có được vậy, là cho ta sao?”

Tây Phàm bật cười, Gia Thần một bên quay đầu nhìn y, một bên mở hộp thức ăn cho chó ra.

“Ta hôm nay về trễ, chính là đi đón đại cẩu.”

Gia Thần đi qua, đặt cái chén nhỏ đựng thức ăn chó đưa tới trên tay Tây Phàm.

“Đi bồi dưỡng cảm tình đi, nó phi thường thông minh, biết tránh cây cối và người đi đường, lúc buồn ngươi có thể dẫn nó ra ngoài dạo.”

Đại cẩu thân hình cao lớn, toàn thân lông màu đen bóng, phe phẩy cái đuôi theo sát tân chủ nhân, Tây Phàm hưng phấn không thôi, bưng chén nhỏ chạy đến trong đại sảnh ngồi xuống, đại cẩu một đầu chui vào trong bát, khò khè khò khè bắt đầu ăn.

Thu hồi ánh mắt từ trên người Tây Phàm, Gia Thần xách lên một vài đồ vật đặt ở trên bàn.

“Ta ở phòng bếp, có việc gì cứ gọi ta.” Lúc mình có ở nhà, Gia Thần rất ít khi gọi công nhân lên nấu cơm.

“Gia Thần, ” Tây Phàm ngẩng đầu.

“Ân?” Gia Thần đứng lại.

Tây Phàm đem lời cảm ơn chưa kịp nói ra khỏi miệng tự nuốt xuống, ngừng một chút, mới vuốt đại cẩu cười nói: “Ta muốn ăn cháo gạo, cháo gạo trong.”

“Không được, ngươi phải uống canh xương cốt cùng sữa.” Gia Thần nói, “Còn muốn ăn cái gì nữa không?”(bó tay, ko cho người ta ăn còn hỏi ăn gì nữa không, lão này đùa nhau đấy à =A= )

Tây Phàm chán nản: “Thôi đi.”

“Vậy mới đúng.”

Gia Thần nói xong đi vào phòng bếp, còn lại Tây Phàm trên thảm cùng đại cẩu chơi đùa.

“Đại cẩu, ngươi thích ăn cái gì a?” Tây Phàm hỏi.

Đại cẩu đem mặt chôn ở trong bát còn đang khò khè khò khè.

“Đại cẩu, ngươi thích ăn cái gì ta liền cho ngươi ăn cái đó.” Tây Phàm cười nói.

***

“Tây Phàm, ngày hôm qua Hào Ca nói với ta, có khách nhân hỏi ngươi có muốn ra đĩa nhạc không?”

“Ân.” Ăn xong phần của mình, Tây Phàm dùng thìa khuấy sữa trong ly.

“Ngươi vì sao từ chối?”

Tây Phàm không nói lời nào.

“Nếu ngươi không thích cùng người khác hợp tác, chúng ta có thể tự mình ra, chỉ cần ngươi muốn.” Gia Thần cầm tay của Tây Phàm.

“Ta không muốn.” Tây Phàm rũ đôi mắt xuống.

“… ?”

Tây Phàm tựa hồ đã không còn hùng tâm ngày xưa, ngoài việc vẫn duy trì đến ‘đường một chiều’ ca hát, ban ngày thì nằm ở nhà viết nhạc, khoảng hai ngày Gia Thần tìm sách pháp luật mang tới cho y, nhưng Tây Phàm chạm cũng không chạm.

“Làm sao vậy, ngươi phá sản rồi sao? Nuôi không nổi ta?” Tây Phàm cười hỏi Gia Thần.

“Vì sao?” Gia Thần nhìn chằm chằm Tây Phàm.

“Ta là người mù.” Tây Phàm mặt dần dần lạnh xuống.

” Bác sĩ Hướng không phải đã nói rồi sao, chờ có người hiến giác mạc thích hợp là có thể phẫu thuật.”

“Ta thích được người nuôi.”

“Ngươi!”

Gia Thần nhìn Tây Phàm, rốt cục không nói cái gì nữa, đứng dậy dọn dẹp bàn, bình thường Tây Phàm luôn giúp đỡ, hôm nay lại ngồi không nhúc nhích.

Gia Thần đem chén bát cho vào máy rửa chén, còn xoong nồi thì ném vào bể.

“Damn it!”

Gia Thần nhảy dựng ra phía sau, vẫn không thể nào tránh thoát nước bẩn bắn ra, không có thói quen mang tạp dề chính là gia tăng tỉ lệ đào thải trong quần áo. Gia Thần xăn lên tay áo bị tuột xuống, bắt đầu súc rửa, người phát minh ra máy rửa chén nhất định là một kẻ ngu ngốc, vì cái gì nhất định phải xối nước sạch sẽ trước, quả thực là lao động lặp lại, Gia Thần khó chịu làm việc.

Khó khăn biến thành thanh tĩnh, Gia Thần lau tay đi ra phòng bếp, xoay đầu nhìn chung quanh, không nhìn thấy Tây Phàm, tiếp tục tìm, nghe được tiếng nói rất nhỏ từ trong phòng tắm truyền đến.

“Đại cẩu ngươi màu gì a, đen hay là trắng?”

Mở  cửa phòng tắm ra, Gia Thần lặng lẽ đi tới. Tây Phàm đã thay đổi áo ngủ, đang đem đại cẩu đặt ở trong bồn tắm lớn cọ rửa, nơi nơi đều là xà phòng, hắc cẩu thực sự biến thành bạch cẩu.

“Đại cẩu muốn sủa không? Muốn cắn người không? Đại cẩu thích ta không?” Tây Phàm một bên chà xát, một bên lầm bầm lầu bầu dài dòng.

Đại cẩu đầu đầy xà phòng, đột nhiên ‘tháp tháp’ vẫy loạn một trận, nước bắn tung tóe mọi nơi, Tây Phàm vui cười đặt mông ngồi trên mặt đất, đại cẩu ghé vào trên bể tắm vươn lưỡi liếm liếm, Tây Phàm một bên trốn một bên vén những sợi tóc ướt trên trán lên, đột nhiên lấy tay nâng cằm đại cẩu, áp sát gò má mang vết sẹo qua thấp giọng hỏi: “Đại cẩu, mặt ta như vậy ngươi có thích không, ngươi không sợ sao?”

Đại cẩu phe phẩy cái đuôi ngửi tới ngửi lui Tây Phàm, Tây Phàm cười ôm nó nói: “Đại cẩu, ngươi thật là một đứa ngốc giống như Thịnh Gia Thần.”

Tây Phàm, Tây Phàm!

Gia Thần cau mày, yên lặng tựa vào cạnh cửa, nhìn nam hài tử vẫn gầy yếu như cũ, cả người ướt sũng quỳ gối bên cạnh bể tắm, đột nhiên nhớ tới vết sẹo trắng trên trán Tây Phàm thật lâu trước kia. Đó là một lần tại đại hội thể dục thể thao va đập, Tây Phàm liên tiếp mấy tháng đều mang theo mũ, sau lại còn không chú ý để lại vết gạch rất dài. Từ trong đáy lòng thở dài, Gia Thần lặng lẽ rời khỏi phòng tắm, suy nghĩ đến nguyên nhân Tây Phàm tinh thần sa sút, dù sao y cũng từng là một nam hài tử thích ăn diện như vậy.

Đời này kiếp này, Tây Phàm cũng sẽ không tái lựa chọn chức nghiệp nào phải xuất đầu lộ diện.

Gia Thần không ngại nuôi y, lại thiệt tình không muốn Tây Phàm vĩnh viễn đem mất mác của mình chôn sâu trong lòng.

Tây Phàm bế đại cẩu bọc khăn lông lớn đi ra, đột nhiên cảm thấy có điểm khác thường, tựa hồ hồi lâu không nghe được thanh âm của Gia Thần. Tây Phàm nhíu mày, đẩy đại cẩu xuống đi chung quanh gọi Gia Thần, phòng tập thể thao, phòng đọc sách, phòng khách, toàn bộ nhà trọ nơi nơi hoàn toàn yên tĩnh, Tây Phàm tâm hoảng lên, chẳng lẽ Gia Thần đi ra ngoài sao.

Gia Thần chưa từng bao giờ đi đâu mà không nói, nhớ tới lời nói vừa rồi sau khi ăn xong, Tây Phàm tâm chậm rãi trầm xuống, chạy tới mở cửa phòng, đứng ở hành lang trống vắng kêu lên, “Gia Thần, Gia Thần!”

Trước dùng tạm cái va li da lớn, ngày mai tái cùng Tây Phàm đi mua nhà cho chó, Gia Thần loạng choạng kéo cái va li một thước tám ra ban công. May mắn ban công khép kín, về sau không đóng cửa sổ sát đất là có thể để cho không khí lạnh tiến vào, bằng không tới mùa hè sẽ làm đại cẩu nóng chết. Gia Thần đem cái đệm lớn trải ra trong va li, đặt vài món đồ chơi bằng xương ở góc, sau đó là bồn cát, ác, loại đồ vật này này còn phải thường xuyên đổi sao, Thịnh chủ tịch đá đá chậu đứng dậy.

Ban công nhà trọ rất lớn, hy vọng đại cẩu vừa lòng, không được nửa đêm đến quấy phá ta và Tây Phàm, thu dọn sạch sẽ, Gia Thần nhìn quanh bốn phía, phủi phủi tay sau đó đóng cửa thủy tinh ban công cùng phòng khách.

Trong phòng hảo tĩnh lặng, Tây Phàm không ở đây, đại cẩu cũng không thấy.

Chạy ra phòng tập thể thao, sắc mặt Gia Thần thay đổi, đã trễ thế này, Lý Tây Phàm còn đi nơi nào? Cầm lên điện thoại di động trên bàn, Gia Thần mới đột nhiên nhớ tới, bởi vì Thịnh Thị an toàn hơn so với trước kia, Gia Thần đã lệnh cho toàn bộ đám vệ sĩ chướng mắt dưới lầu trở về bộ bảo an. Lao ra khỏi nhà trọ, trong hành lang không một bóng người, Gia Thần ấn thang máy xuống, thang máy phát ra tiếng ‘tê tê’ rất nhỏ, Gia Thần lo lắng lấy tay mạnh mẽ đập thang máy, khó khăn lắm cửa mới mở, Gia Thần vọt đi vào, hít sâu một hơi trực tiếp ấn xuống bãi đổ xe ngầm tầng một.

Bãi đỗ xe lạnh buốt trống rỗng, mấy chiếc xe đều yên lặng đậu ở đó, Gia Thần luẩn quẩn một vòng, trong tay toát ra mồ hôi lạnh, xoay người dọc theo thang lầu chạy lên trên.

Trong đại sảnh lầu một, chỉ có hai lão nhân còn đang cùng bảo vệ trực ban nói chuyện phiếm, thấy Gia Thần giống như ruồi bọ không đầu từ phòng nghỉ đi ra, bảo vệ mới hiểu được hắn đang tìm người, vội vàng đứng lên, đưa tay hướng cửa chỉ chỉ.

Gia Thần chạy nhanh ra bên ngoài hai bước, nhất thời giống như quả bóng cao su xả tức giận nhẹ nhàng thở ra.

Ngoài cửa lớn, Tây Phàm mặc áo ngủ, đang ôm đầu gối ngồi ở trên bậc thang ngẩn người nhìn đại lộ, đại cẩu sạch sẽ thuận theo nằm ở bên cạnh y.

“Lý Tây Phàm.” Gia Thần lạnh lùng kêu.

“Gia Thần?” Tây Phàm nghe được tiếng giầy từ phía sau đại sảnh truyền đến, từ từ đứng dậy, “Ngươi không đi ra ngoài ? Ngươi vừa mới ở nơi nào vậy?”

“Trên ban công! Ta vừa lót ổ cho chó!”

“Ban công? !”

“Bằng không ngươi nghĩ rằng ta đi nơi nào! Ngươi có biết hay không hiện tại đã nửa đêm mười hai giờ.” Gia Thần trong bụng tức giận, khẩu khí cũng gấp.

Tây Phàm tâm trống rỗng, không kêu ca một tiếng nào liền hướng cửa đi.

Gia Thần động thân dồn y vào vách tường, hoài nghi vươn tay chạm trên người Tây Phàm.

“Lý Tây Phàm!” Thanh âm Thịnh Gia Thần cao tám độ, Tây Phàm đông lạnh tựa như kem, áo ngủ bị đại cẩu làm ướt dán tại trên người.”Lý Tây Phàm, thân thể ngươi có khỏe lắm không!”

Xương cốt của Tây Phàm đã không tốt bằng lúc trước, ẩm ướt cùng cảm lạnh, đều là tối kỵ.

“Lập tức đi tắm rửa là ổn.” Tây Phàm cúi đầu từ bên cạnh hắn chen qua, Gia Thần tức giận đến cắn răng, đành phải cùng đại cẩu gắt gao đi theo phía sau y.

Vào thang máy, Tây Phàm đứng hướng tường, không nhìn Gia Thần mà chỉ cúi thấp đầu.

“Ngươi lại không mang tất!”

“Cũng ướt.” Tây Phàm tựa đầu vào tường.

“Ướt sao không đổi đôi khác!” Thịnh Gia Thần mặt đều tái, “Phải biết rằng hàn từ dưới chân sinh ra, ngươi nếu không muốn ngày mai xương cốt bị đau, ngươi phải…”

“Thịnh Gia Thần, ngươi có biết hay không ngươi hiện tại rất giống Đường Tăng a! !” Tây Phàm chạm đầu vào tường, Gia Thần rốt cục im bặt không nói gì.

Hai người một cẩu khó chịu đi vào căn phòng, Tây Phàm chỉ về ban công, lạnh lùng nói: “Đại cẩu, đến đó!”

Nghe được manh mối không tốt, đại cẩu vui vẻ chạy tới ban công, ngoan ngoãn nằm ở trong va li, vươn đầu hướng nhìn vào phòng khách. Thấy bộ dáng Tây Phàm tức giận không chỗ phát tát, tức giận của Gia Thần ngược lại tiêu mất, trong lòng cười thầm, vòng tay ôm Tây Phàm đẩy y hướng trong phòng tắm. Phòng tắm nơi nơi là nước, một mảnh hỗn loạn, Gia Thần vặn mở vòi nước bồn tắm.

“Đây là cái quỷ gì vậy?”

Trong bồn tắm lớn một tầng những sợi hắc hắc, Gia Thần hoài nghi duỗi tay nhặt lấy một cọng.

Lông chó! ! (=]]] )

Thịnh chủ tịch che mặt thở dài, quyết định để đó cho công nhân ngày mai đến thu dọn, xoay người mở vòi hoa sen trong phòng thủy tinh ra, Gia Thần thử xem nước ấm, lúc này mới đem người gương mặt không hài lòng phía sau kéo qua.

“Cởi quần áo, Lý Tây Phàm.”

“Chật chội như vậy, ngươi đi ra ngoài trước đi.” Tây Phàm đặt tay lên trên cúc áo.

Biết Tây Phàm không thích mình xem thân thể của y, Gia Thần dùng cánh tay ôm lấy, cúi đầu nhẹ nhàng hôn đôi môi ướt át ấm lạnh của y.

“… Hảo, ta đi ra ngoài.”

Trước khi đóng cửa lại, Gia Thần quay đầu nhẹ nhàng nói: “Ngươi yên tâm, Tây Phàm, có ngươi ở đây, ta… đâu cũng sẽ không đi.”

***

Lúc Tây Phàm toàn thân đỏ như trứng tôm, Gia Thần đang ‘lách lách cách cách’ gõ gì đó trên máy tính, độ ấm trong phòng đã chỉnh cao hơn, Tây Phàm xả hạ khăn mặt đi đến trên giường.

“Ngươi đang làm gì đó?”

“Là công ty Đông Hán vận tải đường thuỷ, ngươi đợi một chút, ta sẽ xong ngay lập tức.” Gia Thần nói.

Gia Thần đặt dĩa phá lấu đã nguội lạnh lên tủ đầu giường, Tây Phàm tìm thuốc trên trang giấy , một hơi nuốt xuống, sau đó lấy một chút dược cao bên cạnh, bắt đầu xoa khắp trên người, hẳn là phải phát minh một cái máy xoa dược cao, bởi vì công việc mất thời gian mà phiền toái nhất trên thế gian chính là lấy tay chà xát làm nóng làn da để cho công dụng của thuốc thẩm thấu.

Một cái gì đó lành lạnh chạm vào mặt, Tây Phàm cười nhạt một chút.

“Đừng nhúc nhích.” Gia Thần nắm cằm Tây Phàm, đem dược đều đều xoa ra, ngón tay dọc theo vết sẹo ôn nhu mà hữu lực mát xa.

“Đã không còn quá rõ như lúc trước.” Gia Thần dứt lời, ngón tay bắt đầu chậm rãi vẽ loạn trên Tây Phàm.

“Hừ, ” Tây Phàm nhẹ nhàng từ trong lỗ mũi hừ một tiếng.

Gia Thần nhìn Tây Phàm như có điều suy nghĩ, đột nhiên lấy tay nắm lấy chiếc nhẫn lắc lư trước ngực Tây Phàm.

“Đưa nó cho ta đeo vài ngày được không?”

Tây Phàm sửng sốt, lập tức nói: “Được, lấy đi.”

Cởi bỏ thắt lưng buộc chặt đến bế tắc, Gia Thần từ trong thắt lưng rút ra một thanh mã tấu Thụy Sĩ sắc bén, nhẹ nhàng cắt một phát, chiếc nhẫn nặng trĩu rơi xuống trong tay, vì ngón tay của Tây Phàm nhỏ thon nên Gia Thần chỉ có thể đeo vật nhỏ đen nhánh ấy ở ngón tay út.

“Chờ ngươi ngày nào đó nguyện ý mang nó trên tay, thì chứng tỏ ngươi đã hoàn toàn ổn.” Gia Thần nói.

Tây Phàm không để ý tới, xoay người nằm úp sấp ở trên giường, đem mặt vùi vào gối, Gia Thần lắc đầu, bắt đầu lấy tay mạnh mẽ xoa nắn lưng cùng tứ chi của y. Thân thể thon dài của Tây Phàm đã không còn gầy đến đáng sợ, dưới làn da màu lúa mạch nhạt là khung xương cân xứng gắn liền với một tầng cơ thể mỏng manh, sức sống bừng bừng cùng cảm giác nhu nhược tuyệt đẹp pha trộn vào nhau, tựa hồ ngay cả những vết seo thật sâu hay nhợt nhạt đều có một sức hấp dẫn đặc thù, Gia Thần nhịn không được cúi đầu hôn lên bờ vai tản ra dược hương của y. May mắn Tây Phàm biết Gia Thần không phải Liễu Hạ Huệ (*), mỗi ngày sau khi tắm rửa đều phải mặc quần đùi vào mới cho hắn mát xa, để tránh Gia Thần bỏ dở nửa chừng, chỉ tiếc loại tự tin này thật sự đáng thương, mặc dù ở trước mặt Gia Thần cũng khó gặp.

(* Liễu Hạ Huệ là một người thanh cao nổi tiếng ở Trung Quốc)

“Ngươi quá nhạy cảm, Tây Phàm, có đôi khi trái tim phải trở nên cứng rắn mới có thể tiếp tục tồn tại.”

Tây Phàm không nói lời nào.

“Muốn quên đi, phải học cách đối mặt.” Ngón tay hữu lực của Gia Thần từ giữa lưng Tây Phàm từng chút từng chút nhẹ nhàng hướng ra phía ngoài sườn, từ trên xuống dưới, động tác thong thả mà thuần thục.

“Ta biết.” Tây Phàm buồn bực úp mặt vào gối nói.

“Sau cuối tuần, nguyện ý theo ta trở lại… Trên đảo không?”

Tây Phàm bắt tay ôm sau đầu, Gia Thần dừng lại động tác.

“Hảo, ta đi.” Tây Phàm rốt cục nói.

Gia Thần thay đổi loại dược cao khác, chấm trên vết sẹo, lấy ngón tay không nhẹ không mạnh chầm chậm xoa nắn, Tây Phàm nghiêng mặt, một đôi tay dài nhỏ khoát lên đầu gối của Gia Thần, thân thể theo động tác của ái nhân mà nhẹ nhàng chớp lên, dần dần, hô hấp trở nên đều đều. Dưới ánh đèn nhu hòa, Thịnh Gia Thần cưng chìu nhìn y.

***

“Chủ tịch, nếu chúng ta tiếp tục nhượng hợp đồng xuất súng ống đạn được, làm ăn của Đông Hán cũng sắp duy trì không nổi nữa.”

“Đúng vậy a, hiện tại chỉ còn lại có vốn duy trì hình thức chủ chốt bên ngoài là  xuất nhập khẩu hoa quả cùng linh kiện điện tử, thuế nặng lãi ít, thật sự không có bao nhiêu béo bở a.”

Vương tổng cùng Khâu ca của công ty vận tải đường thuỷ Đông Hán vẻ mặt bất đắc dĩ, ngồi sóng vai đối diện Thịnh Gia Thần.

“Ta không muốn thêm nữa, ” Thịnh Gia Thần lạnh lùng nói, “Loại béo bở này, Thịnh Thị về sau sẽ củng thủ tương nhượng.” (củng thủ tương nhượng = nhường cho người khác)

“Nhưng…” Thịt béo đến miệng không ăn, Vương tổng thật sự không cam lòng.

“Đông Hán chuyển hướng làm ăn, các ngươi nên sớm tiếp thu.” Thịnh Gia Thần nhìn chằm chằm lão nhân vì ngành sản xuất ngầm của Thịnh Thị mà dốc sức làm nhiều năm, không lưu tình chút nào nói, “Nhiều năm như vậy, tiền hưu tích lũy của mọi người chắc cũng xấp xỉ nhau nhỉ.”

Vương tổng cùng Khâu ca thay đổi sắc mặt, Thịnh Thị đãi ngộ cực lớn, không muốn về hưu trước thì tốt nhất câm miệng, hai người hoảng sợ không dám nói gì nữa, đối nhìn liếc mắt một cái, đứng dậy cáo từ. Đẩy cửa đi ra ngoài, Vương tổng lấy khăn tay ra lau lau mồ hôi lạnh trên đầu, từ khi Thịnh Gia Thần mười tám tuổi tiếp quản Thịnh Thị tới nay, mỗi lần nhìn thấy tiểu lão bản này, Vương tổng đều phải căng thẳng nửa ngày tinh thần mới trở lại bình thường.

Đi qua phòng tiếp khách, có khách nhân ngồi chờ ở trên ghế sa lon, bí thư chủ tịch Mạch tiểu thư đang pha cà phê, khách nhân kia còn trẻ tuổi, trên mặt tuấn tú có một vết sẹo thật dài màu trắng, Khâu ca nhìn liếc mắt một cái, tựa hồ có chút quen mặt rồi lại nhớ không ra đã gặp nhau ở nơi nào, cười gật gật đầu chào hỏi.

Cửa thang máy đóng lại, Vương tổng mới bí hiểm đem mặt tiến đến bên tai Khâu ca (nghi án gian tình giữa hai thúc này =]] ). “Khâu ca, biết người vừa rồi kia là ai không?”

“Ai? Ngươi biết sao?”

“Hắn chính là hài tử phản bội Thịnh gia mà mọi người nói đến đó, mị lực vô cùng a, như vậy cũng có thể được chủ tịch đón trở về, nghe nói làm cho đám lão già ban giám đốc tức giận đến chết khiếp.”

“Ngươi nói hắn là… Hắn là, đúng vậy, hắn là lý Tây Phàm!” Thanh âm Khâu ca run rẩy, vươn tay ấn thang máy.

“Ngươi biết hắn sao?”

Cửa thang máy mở, Khâu ca đi ra ngoài, trở lại trịnh trọng nói: “Đúng vậy, ta biết y, y là ân nhân cứu mạng của ta.”

***

“Đáng ghét, vì cái gì bác sĩ Hướng luôn nói phải đợi.” Vào văn phòng, Tây Phàm liền rầu rĩ không vui ngồi trên sô pha.

“Làm sao vậy?” Gia Thần ném văn kiện trong tay.

“Bác sĩ nói phẫu thuật giác mạc còn phải chờ.” Mạch Lâm cười thay Tây Phàm đáp.

“Còn những thứ khác?”

“Các hạng chỉ tiêu khác thì có thể, nhưng dạ dày lở loét cần một khoảng thời gian nữa, không được tái uống rượu, tiếp tục tăng cường thể chất, uống thuốc bổ, kiểm tra định kỳ. Này, đây là đơn báo cáo.” Mạch Lâm đưa cho Gia Thần.

“Hảo, ngươi đi đi, Mạch tiểu thư.”

“Cám ơn Mạch tỷ.” Tây Phàm cúi thấp người. Từ tháng trước bị Gia Thần buộc đến Thịnh Thị building, Tây Phàm dần dần cùng Mạch Lâm sáng cởi mở giỏi giang trở nên quen biết.

“Không cần khách khí, nhớ kỹ bảo chủ tịch tăng tiền làm thêm ca cho ta.” Mạch Lâm cười đi ra ngoài.

Hôm nay là ngày kiểm tra sức khoẻ của Tây Phàm, Gia Thần không thể phân thân, lại lo lắng người khác, cho nên lệnh cho Mạch Lâm cùng Tây Phàm đến bệnh viện.

Nghe thấy tiếng cửa đóng lại, Tây Phàm nhân tiện ngồi xuống ghế, hai cái chân dài xoạt ngang ra hai bên. Y mặc áo thun len màu trắng, quần bò màu lam, tuy rằng vẫn gầy, nhưng bộ dáng không hề kém tao nhã, sắc mặt cũng tốt hơn rất nhiều.

“Lại đây.” Gia Thần vỗ vỗ đùi, Tây Phàm miễn cưỡng đi tới, bị Gia Thần một phen giữ chặt ôm ở trên đùi.

Đem mặt chôn ở trên người Tây Phàm, Gia Thần ngửi thấy mùi hương thuốc khử trùng nhàn nhạt, bàn tay to ấm áp khô ráp tham tiến vạt áo, Gia Thần gắt gao nắm chắc eo nhỏ của Tây Phàm, luồn tay vào hạ thể mẫn cảm hiếm thấy .

“Sao lại không thấy cậu em vợ của ta?” Gia Thần dùng cái mũi đẩy khai quần áo Tây Phàm, cười hỏi.

“Mạch tỷ nói đi bệnh viện, không cho ta mang theo đại cẩu.” Tây Phàm bĩu môi, “Ta nói ta là người mù, Mạch tỷ nói người mù cũng không được.”

Gia Thần vùi đầu vào trong quần áo Tây Phàm cười, có thể nói ra chỗ thiếu sót của mình, Tây Phàm thật sự tiến bộ rất nhiều.

“Lần sau ngươi cứ nói cậu em vợ của ta cũng bị bệnh, cần bác sĩ Hướng kiểm tra.”

“Bác sĩ Hướng nói không để cho ngươi cùng đại cẩu thăm bệnh, bởi vì các ngươi lông quá nhiều, ống nghe bình thường không nghe được tiếng tim đập… Ô!” (hơi bị thâm =]] )

Gia Thần đột nhiên nhe răng cắn đậu đỏ mềm mại mà chóp mũi vừa mới đụng tới, Tây Phàm đột nhiên im miệng, phát ra tiếng ‘hút hít’ làm người ta hài lòng.

Buổi chiều tại văn phòng chủ tịch, ánh mặt trời sung túc, nhiệt độ hợp lòng người, chính là không khí không thích hợp để làm việc.

***

Khâu ca ở trong phòng khách đợi ước chừng một giờ, cửa ban công chủ tịch mới mở, đi theo phía sau Thịnh Gia Thần cao lớn lạnh lùng là người trẻ tuổi dáng người thon dài vừa trong phòng khách kia.

“Chủ tịch.”

“Ngươi như thế nào còn chưa đi?” Gia Thần nhếch lông mi.

“Hắn đang đợi Tây Phàm.” Mạch Lâm nói.

“Chờ ta?” Tây Phàm trên mặt còn đỏ ửng, kinh ngạc mở to hai mắt, “Ai?”

“Lý luật sư.” Khâu ca hạ thấp người nói.

Tây Phàm ngây dại, ngữ khí cung kính, xưng hô xa lạ như vậy.

“Lý luật sư, ngài đã quên rồi sao, ta là Khâu ca, lần đó trước hai ngày mở phiên toà, ngài từng dẫn ta đi cắt tóc chụp ảnh.”

Khâu ca kích động lại khổ sở nhìn Tây Phàm, các huynh đệ đều nói y là phản đồ, đều nói y biến thành người quái dị, chỉ có Khâu ca trước sau như một, đem Lý Tây Phàm năm đó ghi tạc vào một chỗ tốt nhất trong lòng.

Gia Thần lập tức đưa tay giữ lấy Tây Phàm, chưa từng có người nào trực tiếp nhắc tới phong thái ngày xưa của Tây Phàm, không thể không thừa nhận y khó khăn lắm mới có thể thành lập được một chút tự tin.

“Ta chờ ngài, chính là muốn nói cho ngài biết, ngài là luật sư giỏi nhất mà ta từng gặp!”

Trên thực tế Tây Phàm ngày đó bất quá chỉ là một thực tập sinh.

Tây Phàm đầu tiên là ngẩn ngơ, sau đó đột nhiên gượng gạo nở nụ cười, màu da nổi lên anh hồng, bộ dáng xán lạn sáng ngời làm cho ba người chung quanh bất tri bất giác mỗi người nhìn không chuyển mắt.

“Khâu ca, thật vui vì từng có thể giúp ngươi.” Tây Phàm nói.

“Lý luật sư, nếu về sau có gì cần ta, xin cứ việc phân phó.” Khâu ca ở bên ngoài cũng đã là đại lão, hôm nay ở trước mặt Tây Phàm khiêm tốn như thế, Mạch Lâm bất giác cảm thấy thật mới lạ.

“Lão Khâu, chúng ta đi trước một bước.” Gia Thần yên lòng, cười ôm Tây Phàm đi hướng thang máy.

“Chủ tịch!” Mạch Lâm vội vàng kêu lên.

Gia Thần đứng lại.

” Thượng Hải vừa mới gọi điện thoại tới, Cố tổng tuần sau sẽ về HồngKông báo cáo công tác.”

Gia Thần không tâm trạng dừng một chút, mới thản nhiên nói: “Biết rồi.”

Thang máy mở, Gia Thần đè cái nút, xoay người hôn trên má Tây Phàm một cái.

“Ngươi thực chán.” Tây Phàm cười đẩy hắn, hỏi, “Mạch tỷ nói Cố Tổng là người nào? Cố Chương sao?”

“Ân.” Gia Thần chậm rãi thẳng đứng dậy, tươi cười vụt tắt.

***

Gia Thần đã học được cách làm món đậu hủ gạch cua, vì Tây Phàm chuyện mình có thể làm cũng càng ngày càng nhiều, trước cuối tuần, Tây Phàm dứt khoát xin Gia Thần, bảo hắn sa thải công nhân cuối cùng dưới lầu.

Cuối cùng lại đã thứ sáu, giữa trưa, Tây Phàm dẫn theo đại cẩu đi siêu thị gần đó mua đồ. Ánh mặt trời uy lực bắn ra bốn phía, xách mấy gói to đầy chân giò hun khói cùng pho mát, Tây Phàm trên mặt hơi hơi xuất mồ hôi bước đi, dự định ngày mai cùng Gia Thần đi lên đảo trải qua cuối tuần, cho nên toàn mua mấy món cơm Tây đơn giản.

Đại cẩu phe phẩy cái đuôi thuần thục dẫn dắt Tây Phàm trở về, một đường tận trung cương vị công tác, chỉ có lúc gần đến building thì dừng lại nhìn nhìn một bà cụ ôm con chó bông màu trắng trong lòng.

Một người một cẩu hưng trí bừng bừng trở lại nhà trọ, ra cửa thang máy, Tây Phàm liền nghe thấy thanh âm ngạc nhiên của Mạch Lâm.

“Tiểu tổ tông, ngươi đi đâu vậy? Để cho ta đây đường đường là bí thư chủ tịch Thịnh Thị phải đứng chờ ở cửa.”

Tiếp nhận đồ vật trong tay Mạch Lâm, Tây Phàm cười hì hì móc chìa khóa ra mở cửa.

“Mạch tiểu thư không thêm ca, đến nơi đây làm gì chứ, chủ tịch các ngươi đã trở về chưa?” Gia Thần ngày hôm qua đi Đông Kinh.

“Đã trở về hồi trưa. Nói đến ghê tởm, có người sợ ngươi buồn, bảo ta tới đưa CD mới nhất mà hắn mang về cho ngươi, còn có sushi, nói để đến tan tầm sẽ biến mùi, thật sự là, ác.” Mạch Lâm vô cùng khiếp sợ Thịnh Gia Thần, nhưng thấy Tây Phàm liền thay đổi sắc mặt.

“Hắn ở trong công ty à?” Tây Phàm cười hỏi, Mạch Lâm đặt đồ vật này nọ vào tủ lạnh.

“Nhớ hắn sao?”

Mạch Lâm nhìn Tây Phàm, lau lau tay chuẩn bị trở về công ty. Tây Phàm là loại người đặc biệt hấp dẫn, trên mặt thỉnh thoảng ý cười, không giống chủ tịch, khuôn mặt tuấn tú trắng dài, băng sơn tựa như vẻ mặt cự nhân xa cách ngàn dặm.

“Suy nghĩ à, làm sao vậy?” Tây Phàm khiêu khích hất cằm lên.

Mạch Lâm nhìn đồng hồ, bốn giờ, trở lại công ty cũng sắp tan tầm.

“Vậy theo ta đi đón hắn đi, người ta hôm nay chính là không ngại đường xa ngàn dặm mua sushi mang về cho ngươi a.” Mạch Lâm trêu tức cười nói.

“Không tốt, Mạch tỷ, các ngươi vẫn còn đi làm mà.” Tây Phàm thoáng có điểm mặt đỏ.

***

Mạch Lâm dẫn Tây Phàm vào văn phòng chủ tịch, thành thạo pha một ly cà phê đặt ở trước bàn.

“Tây Phàm, ngoan ngoãn ở chỗ này chờ, chủ tịch cùng Cố đặc trợ lập tức sẽ trở lại, ta giờ phải đi ra ngoài, không thể chiếu cố ngươi được.”

“Mạch tỷ, ngươi nói như vậy có tình nghi phân biệt đối xử a.” Tây Phàm cười nói.

Tiếng giày cao gót của Mạch Lâm biến mất ở ngoài cửa, Tây Phàm đứng lên, bắt đầu đông du tây hoảng, chỉ chốc lát sau uống xong cà phê thì bụng đột nhiên có phản ứng, y sờ soạng đi vào phòng vệ sinh bên cạnh.

Cái chỗ này bài bố thật kì lạ, Tây Phàm mỗi lần rửa tay xong đều tìm không thấy khăn lau tay, đang ngơ ngác, đột nhiên bên ngoài một tiếng cửa phòng mở, tiếp theo truyền đến tiếng nói rất nhỏ, là Gia Thần cùng… Cố Chương đã lâu không gặp.

Tây Phàm ngẩn người, phiền não xoa bóp đầu của mình. Người nên gặp tóm lại phải gặp, Tây Phàm âm thầm cổ vũ chính mình, vừa định đi ra ngoài, lại nghe Cố Chương nhắc đến tên của mình.

“Chủ tịch, ngài không thể giữ Lý Tây Phàm ở bên cạnh.”

Tây Phàm ngây người, bất tri bất giác ngừng hô hấp.

“Vì sao?” Gia Thần thản nhiên hỏi.

“Như vậy quá nguy hiểm.”

“Có cái gì nguy hiểm? Ai nói, ngươi, hay là ta.” Cố Chương không phải bằng hữu của Gia Thần sao, vì cái gì thanh âm Gia Thần lại lạnh lùng như vậy.

“Ngài đã quên còn có Chu Đào! Hắn sớm hay muộn cũng đã suy nghĩ cẩn thận, hắn tuy lỗ mãng, nhưng hắn không phải ngu ngốc!”

Chợt nghe được cái tên làm tim người đập nhanh, Tây Phàm nhắm hai mắt lại, chuyện cách đây mấy năm, vì cái gì còn nhắc lại?

“Hắn bị phán tù chung thân không được nộp tiền bảo lãnh, Tây Phàm không có khả năng gặp lại hắn.”

“Gia Thần!” Thanh âm Cố Chương có chút hổn hển.

“Ngươi không cần lo lắng Lý Tây Phàm, y… Bất quá chỉ là một người mù.” Thịnh Gia Thần khẩu khí vẫn như cũ, nhưng ngữ tốc bất giác chậm lại.

“Chính là, mặc dù mù, y vẫn là Lý Tây Phàm!” Chuyện đại cục, Cố Chương không thể lơi lỏng, “Việc Lý Tây Phàm bị mù cho tới bây giờ cũng không nằm trong kế hoạch của ngài!”

Bên ngoài im lặng một lát. mặt của Tây Phàm có chút trắng bệch, y dựa lưng vào phía sau, áp sát vào vách tường cẩm thạch lạnh như băng.

Bọn họ đang nói cái gì, vì sao chuỗi từ quen thuộc, ta lại nghe không rõ.

“Cố Chương… Thời điểm Tây Phàm được cứu trở về, ngươi đã xem qua báo cáo nghiệm thương của y đúng hay không?” Gia Thần trầm giọng nói.

“Đúng vậy.” Thanh âm Cố Chương cũng trầm hơn, không tình nguyện trả lời, “… Ta thừa nhận y chịu rất nhiều khổ sở, mặc dù để lộ bí mật cũng… Về mặt tình cảm thì có thể tha thứ, nhưng mà… Cũng không phải ở trong dự kiến sao.”

“Ngươi sai lầm rồi, Cố Chương, trên thực tế chúng ta… ” Thịnh Gia Thần gian nan lựa chọn từ ngữ, “Chúng ta… đánh giá sai… Nhân tính.”

“Có ý tứ gì?”

“Làm cho lý Tây Phàm tiết lộ bí mật không phải báo cáo nghiệm thương kia, mà là… thuốc gây ảo giác của Mossad ——TOX.”

“…” Cố Chương trầm mặc trong khiếp sợ.

“Bởi vì Tây Phàm… Rất ngốc, chúng ta suýt nữa thất bại.”

“… Như vậy, Lý Tây Phàm sẽ càng có lý do hận ngươi, hận chúng ta, hận Thịnh Thị.” Cố Chương rốt cục lạnh lùng nói.

“… Hận ta.” Gia Thần cúi đầu lặp lại.

“Đúng vậy, Lý Tây Phàm là một kẻ ngốc, nhưng ngài chớ quên, y là một kẻ ngốc tuyệt đỉnh thông minh, nếu một ngày nào đó y bắt đầu hoài nghi chúng ta, phát hiện mình bất quá chỉ là một quân cờ trong kế hoạch tàn nhẫn của ngươi! Bất quá chỉ là để truyền sai tin tức…”

“Không cần phải nói!” Lời nói Cố Chương bị Thịnh Gia Thần đột ngột cắt ngang.

Tây Phàm cảm thấy chính mình tựa như một cành hoa bị dẫm nát, trong khoảng thời gian ngắn, không biết phải đối diện như thế nào, hắn dựa vào vách tường, mặc cho thân mình chậm rãi trượt xuống, dùng hai cánh tay gắt gao ôm trước ngực, quỳ rạp xuống mặt đất lạnh như băng.

“Ngươi yên tâm, ” Trong lổ tai của Tây Phàm, thanh âm Gia Thần trầm thấp mà quen thuộc giống như kim loại lần lượt thay đổi, hết sức toàn tâm, ” Trí thông minh của Lý Tây Phàm, chưa bao giờ dùng ở trên người một nhà, y phòng thiên phòng địa, sẽ không phòng ta… Thịnh Gia Thần.”



Bên ngoài rốt cục yên tĩnh, Gia Thần cùng Cố Chương đã đi.

Tây Phàm dựa lưng vào vách tường, ngửa mặt quỳ ngồi dưới đất, đôi mắt màu đen vô lực mở thật to, trên khuôn mặt tuyệt vọng đều là mê mang.

Buổi chiều tại văn phòng, ánh mặt trời xán lạn, nhiệt độ hợp lòng người, im lặng mà hư không, chỉ có bọt nước chưa bao ngừng nối tiếp chảy ra từ vòi nước, một giọt, một giọt, nặng nề mà rõ ràng gõ nhịp trên bồn rửa tay.

Không biết qua thời gian bao lâu, Tây Phàm mới đông lay tây động chậm rãi đứng dậy, đã quỳ rất lâu, hai chân đều tê rần.

Đầu hỗn loạn, Tây Phàm nhắm mắt lại, cúi đầu nhìn xem, trong bóng tối, chỉ có tiếng nhịp tim đập đều đều, đập một cách sống động, và… bị đầy bụi gai quấn quanh.

Nữ nhân họ Mạch hình như chưa trở về, tầng hai mươi tám khoảng không trống rỗng không có một chút thanh âm. Tây Phàm còn nhớ rõ kết cấu tầng lầu này, chậm rãi sờ soạng đến cửa thang máy, y một mình xuống lầu.

Đại cẩu một mình ở nhà, không biết có tốt hay không.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Tẩy Trắng Ái Tình

BÌNH LUẬN FACEBOOK