Trang Chủ
Tiểu thuyết
Tẩy Trắng Ái Tình
Chương 7

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
CHƯƠNG 6♣

Editor: Lệ Cung Chủ

            Thời điểm Tây Phàm hát xong bài hát thứ hai, đem đàn ghi-ta tựa vào ở trên người, y theo thói quen sờ soạng tìm ly nước trên mặt đất, không chạm được vật quen thuộc, nhưng lại bị một đôi tay rộng lớn thô ráp bắt lấy, vì quá sợ hãi người xa lạ yên lặng không một tiếng động, Tây Phàm run run một chút, theo phản xạ giơ cánh tay lên che ở đầu.

Gia Thần trong lòng đau đến một trận run rẩy, hắn giao thiệp với hắc bang, biết đây chính là vì sao mà tạo thành. Chậm rãi kéo cánh tay của Tây Phàm xuống, Gia Thần cẩn thận đặt một ly rượu nho vào lòng bàn tay của Tây Phàm, sau đó nhẹ nhàng mà đỡ tay của y, dùng ngón áp út, ngón trỏ cùng ngón giữa cầm cán ly.

“Cẩn thận không được chạm tới thân ly, bởi vì độ ấm của tay sẽ ảnh hưởng đến hương vị của rượu đỏ, ” Tây Phàm đột nhiên nhớ tới một tình cảnh thật lâu trước kia, tựa hồ có thanh âm ở sau người ôn hòa nói.

Y nâng mặt lên, trong không khí âm thầm thoảng ra mùi hương Gevallia nhàn nhạt.

Môi Tây Phàm dần dần bắt đầu run rẩy, chậm rãi hỏi: “Là Thịnh Gia Thần?”

“Là ta, Tây Phàm.”

Tây Phàm bưng ly rượu đỏ ngẩn ngơ ở nơi đó, ánh mắt nhìn phương hướng của Gia Thần, ẩn ẩn có một chút lệ quang. Lần đầu tiên, trên gương mặt của Thịnh Gia Thần luôn luôn không có quá nhiều biểu tình lộ ra thần sắc thống khổ, quay mắt về phía khuôn mặt gầy gò của Tây Phàm, hắn cố gắng mở to đôi mắt.

Tây Phàm vẻ mặt trở lại bình thường, buông vật trong tay xuống, vươn tay che kín microphone, hướng về phía Gia Thần cười cười xin lỗi, nghiêng thân nhẹ giọng đối hắn nói: “Còn một bài nữa thì xong rồi.”

Gia Thần gật gật đầu, mới nhớ tới Tây Phàm nhìn không thấy, thấp giọng nói: “Hảo, ta sẽ ở bên kia.”

Chỗ ngồi của Gia Thần cách khán đài tương đối xa, vừa mới ngồi vào chỗ của mình, hắn nghe được thanh âm nhẹ nhàng của Tây Phàm vang lên trong không trung.

“Sau đây là ca khúc 《 tẩy trắng ái tình 》, tặng cho một vị bằng hữu đang ngồi ở đây, đã lâu không gặp, cho nên hôm nay thật cao hứng.”

Tây Phàm cúi đầu, tiếng điều chỉnh dây đàn ‘leng keng’, sau đó, tiếng đàn ghi-ta ôn nhu mà trầm thấp thành thạo từ đầu ngón tay vang lên, mọi người đều ngừng hô hấp. Thật sự rất kỳ quái, mặc dù sớm đã quen chất giọng nghẹn ngào khác người của các ca sĩ thịnh hành, nhưng thanh âm nhu hòa hơi khàn khàn của Lý Tây Phàm thẩm thấu vào tiếng ca thương cảm vẫn như cũ trong nháy mắt hấp dẫn toàn bộ người xem.



Hy vọng biết bao năm tháng có thể tẩy trắng ái tình của ta

Ta cho rằng ký ức có thể làm mờ ánh mắt thất vọng của ngươi

Đáng tiếc trong đêm đen ta vẫn không thể kiềm lòng nghiêng tai lắng nghe

Nghe ngươi nhẹ nhàng gọi tên ta tựa hồ còn xót lại tiếng vang xa xôi



Tiếng ca tựa như kim châm vào tâm của Thịnh Gia Thần, Tây Phàm ngẫu nhiên ngẩng đầu, đôi mắt sáng ngời nhưng không có tiêu cự càng làm cho hắn không thể chịu đựng được chỉ biết cúi đầu xuống, lúc tiếng ca tiếp tục, tựa như tình yêu ôn nhu, tràn ngập của Tây Phàm quấn quanh Gia Thần.



Mọi người đều trách ta bán đứng chân thành

Ở trước mặt ta, ngươi lặng yên xóa đi bóng hình của chính mình

Đáng tiếc trong đêm đen ta vẫn như cũ không thể kiềm lòng tìm kiếm chung quanh

Bởi vì dù có trong mơ ta cũng không thể nào tẩy trắng được ái tình.



Thời điểm tiếng vỗ tay tứ phía vang lên như thủy triều, Gia Thần cảm thấy trên mặt ngứa ngáy, sờ qua đã ẩm ướt một mảnh, hắn vội vàng mang kính râm vào, đứng dậy, không để ý ánh mắt kinh ngạc bên cạnh, Thịnh Gia Thần hốt hoảng ly khai “Đường một chiều” .

Tây Phàm hát xong, bên tai vang lên thanh âm nói chuyện của Hào ca, Tây Phàm ngẩn ngơ, đôi mắt rũ xuống, từ trên mặt đất nhặt lên ly rượu đỏ mà Gia Thần đưa cho y, sau đó vươn tay ra để cho Hào ca cầm.

Ngồi trên ghế cao, Tây Phàm vẫn ngưng thần lắng nghe, có người cười nói lớn tiếng, có người đi tới đi lui, một lát sau, một nữ hài tử tới gần bảo A Tề làm cho một ly rượu chanh, tái sau đó, Hào ca cùng người khác nói ‘hoan nghênh lần sau quang lâm’… Cứ như vậy trôi qua thật lâu, thanh âm nói chuyện trong quán rượu càng ngày càng ít, dần dần, chỉ còn lại có tiếng nhạc trầm.

Xem ra hắn chỉ là đến thăm chào hỏi, Tây Phàm quyết định không chờ nữa, lại uống thêm một ly cho ấm người, A Tề thấy y uống đã quá nhiều, lặng lẽ rót trong ly rượu một ít nước đá, Tây Phàm có điểm say hẳn là sẽ không cảm nhận được.

Đột nhiên, Tây Phàm hướng ly về phía trên đài, quay về phía quầy bar nói: “Ngươi vì sao gạt ta, A Tề?”

A Tề nhếch miệng, rót cho y một chút rượu Ri-ga.

“Hai tháng trước, có người nhìn chằm chằm ta, ngươi gạt ta, nói hắn là một tên vừa mập vừa đen.” Tây Phàm cong khóe miệng trách cứ, đôi mắt không thể nhìn thấy bỗng nhiên sáng lên.

A Tề có điểm lo sợ bất an, nằm úp sấp bên tai Tây Phàm nhỏ giọng nói: “Người nọ không cho ta nói, hắn có súng, còn có vệ sĩ.”

“Ân, ” Tây Phàm nhấp một ngụm rượu, hỏi: “Hắn thường xuyên tới không?”

“Cách bốn năm ngày lại đến đây một lần.” A Tề nghiêng đầu nhìn Tây Phàm.

Tây Phàm uống sạch ly rượu, lấy tay vỗ bàn, trên mặt cười dài.

“Tây Phàm ngươi nếu như không muốn chết thì đừng uống rượu nữa.” A Tề ngẩng đầu đi tìm Hào ca.

“Ngươi thêm nhiều nước như vậy, ta sẽ say sao?.” Tây Phàm cười rộ lên, nghe thấy tiếng bước chân của Hào ca ca sau lưng, lắc đầu trượt xuống ghế cao.

“Đi thôi, Tây Phàm, tới giờ đóng cửa rồi.”

“Hào ca, trừ tiền lương của A Tề đi, hắn trộn lẫn nước vào rượu của ta.” Tây Phàm cười hì hì nói.

Hào ca liếc nhìn gương mặt đỏ bừng của Tây Phàm, bắt lấy cánh tay của y.

“Về nhà, Tây Phàm.”

Tây Phàm đi theo Hào ca ra ngoài, đi được hai bước lại trở về, mò mò ly rượu trong tay đặt lên quầy bar. Hào ca thở dài, nhẹ nhàng kéo Tây Phàm qua, dẫn y ra ngoài quán bar.

Ra cửa, Tây Phàm chợt rùng mình, sớm đã qua đêm khuya, trên đường lạnh lẽo vắng tanh không một bóng người. Hào ca khóa cửa quán kỹ lưỡng, sau đó kéo Tây Phàm, mới vừa đi vài bước liền ngây ngẩn cả người.

Một chiếc ô tô màu đen ngừng ở nơi cách đó hơn mười thước, dưới đèn đường hôn ám, một người nam nhân cao lớn đứng dựa vào cửa xe, thấy Hào ca cùng Tây Phàm đi đến mới đứng thẳng người lên.

Tây Phàm nhận ra khác thường, đứng lại nhìn phía trước, Gia Thần đi tới: “Tây Phàm, là ta.”

Tây Phàm đợi một đêm, ngược lại phía sau không biết làm sao, sửng sốt một lát mới nhớ tới giới thiệu.

“Hào ca, đây là Thịnh tiên sinh, từng là bằng hữu.”

Thịnh Gia Thần thường đến ‘đường một chiều’, chỉ sợ đã biết Hào ca.

Hai đại nam nhân khách khí bắt tay.

“Ta chở các ngươi.” Gia Thần nói.

“Hảo, ” Hào ca cười cười nhìn Tây Phàm, hài tử này cả đêm bất an, đều là do nam nhân khí thế bức người này sao.

Gia Thần mở cửa xe sau ra, đi đến dắt tay của Tây Phàm, phát giác trong lòng bàn tay của y đều là mồ hôi lạnh, chậm rãi dìu y ngồi vào, Gia Thần cúi người giúp y thắt dây an toàn.

Xe chạy trong đêm tối, tuy rằng rất gần, ba người đều cảm thấy rất dài. Gia Thần lướt mắt liếc nhìn cái gương, Tây Phàm thực xuất thần nhìn tiền phương, ánh sáng đèn đường chợt lóe qua trên gương mặt y.

Xe vững vàng đứng trước một nhà trọ cũ bảy tầng, Hào ca ở trong lòng thở dài, người này chỉ sợ không dễ chọc, đến quán bar lâu như vậy, không biết điều tra được bao nhiêu, một nhà già trẻ đều ở trong tay người ta, Tây Phàm đáng thương, có bằng hữu như vậy.

“Hào ca, ” Hào ca đang định kéo nắm tay cửa, Gia Thần ở phía trước hỏi, “Có thể cho ta mượn Tây Phàm một chút được không, ta có vài lời muốn nói với y.”

Hào ca quay đầu lại nhìn Tây Phàm.”Ngươi muốn đi không, Tây Phàm?”

“Nửa giờ là được rồi.” Gia Thần nói.

Tây Phàm nghiêng mặt nói: “Ta đi, Hào ca, ngươi không cần lo lắng.”

Hào ca gật gật đầu, móc ra điện thoại di động của mình đặt ở trong lòng bàn tay Tây Phàm, Tây Phàm nở nụ cười.”Không có việc gì đâu Hào ca.”

Hào ca vỗ vỗ bờ vai của y đi ra ngoài, đứng ở ven đường nhìn. Xe tiếp tục lăn bánh, Gia Thần nhìn thân ảnh Hào ca trong kính chiếu hậu nhỏ dần, nghĩ thầm ‘người bình thường cũng đều có hào khí của người bình thường’.

Tây Phàm im lặng ngồi trên chỗ ngồi phía sau, mặc cho Gia Thần lái xe đi đâu, xe chạy cũng không lâu lắm, rẽ vào đâu đó rồi dừng lại, tiếng gầm rú của động cơ chợt biến mất.

Nửa đêm không người, đó là một bãi đỗ xe rất lớn trống trải, đèn đường hôn ám thưa thớt chiếu trên mặt đường xanh trắng.

Gia Thần từ trong túi trước lấy ra một điếu thuốc, cúi đầu đốt, trong bóng tối, ánh sáng màu đỏ sậm chợt lóe, hai người một trước một sau đắm chìm trong tĩnh lặng.



“Tây Phàm.”

Tây Phàm nhẹ nhàng nghiêng mặt về phía phát ra âm thanh.

“Ngươi… Hận ta không?”

Tây Phàm nhất thời không nói chuyện, sửng sốt một lát, mới nói: “Đó… Không phải là hận… Đó là một cái gai.”

“Tây Phàm.”

Gia Thần xoay thân qua, Tây Phàm đang nhìn mình, trong quang ảnh, vết sẹo thật dài như ẩn như hiện.

Lần đầu tiên, Gia Thần cảm thấy hận chính mình, hắn bóp tắt điếu thuốc trong tay, giơ tay lên xoa ấn đường(vùng giữa 2 đầu chân mày), gian nan nói: “Ngươi nguyện ý… Theo ta… Trở về không?”

Tây Phàm sửng sốt, lập tức đáp: “Ta nguyện ý.”

Trong nháy mắt nghe được ba chữ này, hốc mắt của Gia Thần một trận ướt át, điều này giống như lời thề của Lý Tây Phàm chưa từng bao giờ thay đổi, cho dù Gia Thần lãnh khốc vô tình nhưng cũng vô pháp không lâm vào đau lòng. Gia Thần tựa lưng vào ghế ngồi, ý thức được Tây Phàm không nhìn thấy mình, cứ vậy mà mặc kệ những giọt nước mắt kia, cảm giác nó chậm rãi lướt qua hai gò má của mình, rơi xuống, lần thứ hai, buổi tối cùng một ngày.

“Ta nghĩ rằng… Ngươi sẽ cự tuyệt.” Gia Thần nói.

“Ta cũng không phải tiểu hài tử, cần gì phải lừa gạt chính mình.” Tây Phàm nói.

Dưới ánh đèn chiếu nghiêng, sắc mặt Tây Phàm có vẻ xanh trắng cùng với vết sẹo rõ ràng

Loáng thoáng nhớ tới rất lâu trước kia ở trong mưa mình cùng Tây Phàm đấu khí, nhu thuận cũng không kém phần đẹp trai, cùng với nét bình tĩnh tang thương hiện tại kém ngàn dặm nhưng lại hài hòa như thế, Gia Thần ngồi ở trong bóng tối, vẫn không nhúc nhích nhìn gương mặt Tây Phàm, ký ức vô tình bị phủ đầy bụi trong một buổi tối toàn bộ hiện lên.

***

Buổi tối ngày hôm sau, Gia Thần đi đón Tây Phàm, phòng trọ của Hào ca ở lầu bốn, tuy rằng cũ, nhưng nơi nơi quét tước sạch sẽ. Gia Thần nhấn chuông cửa, trong lòng có điểm lo sợ bất an, không biết Tây Phàm cùng Hào ca đã nói chuyện ổn thỏa chưa.

Mở cửa chính là Hào ca, vẫn như cũ mặc áo dài kiểu Trung Quốc, ôn hoà tiếp đón Gia Thần đi vào.

Đó là một căn phòng rất lớn, bày biện một vài gia cụ bình thường, tại góc sáng sủa đặt một bàn thờ, sắp xếp thật sự rất ngăn nắp.

“Tây Phàm, Thịnh tiên sinh đã đến!” Hào ca hướng trong buồng gọi.

“Xong ngay đây.” Là thanh âm của Tây Phàm.

Tiếng mở cửa ‘chi nha’, một nữ nhân từ bên trong đi ra, khoảng chừng ba mươi tuổi bạch bạch tịnh tịnh, trong tay mang theo một đàn ghi-ta cùng một túi sách, Tây Phàm đi theo phía sau nàng, kéo một cái rương không lớn.

“Gia Thần.” Tây Phàm ngẩng đầu, mặt hướng về phía cửa.

“Ta ở chỗ này, ” Gia Thần vội vàng đi qua tiếp nhận đồ vật trong tay Tây Phàm.

“Gia Thần, đây là Tú tỷ, bà xã của Hào ca.”

“Thịnh tiên sinh.” Tú tỷ khách khí đến gần Gia Thần chào hỏi, “Về sau phiền ngài chiếu cố Tây Phàm.”

Gia Thần đột nhiên cảm thấy chính mình thực buồn cười, trong lòng biết rõ chỉ còn vài giờ, vội vàng cười nói: “Người hảo, giờ ta phải đi rồi.”

“Vội vã đi như vậy, sao không ngồi một lát?” Tú tỷ đem đồ vật đưa cho Thịnh Gia Thần, đứng lại nói.

“Hôm nào đi, hôm nay trước chuyển nhà.” Gia Thần hiếm khi nói nhiều, “Còn gì nữa không?”

“Ngươi nghĩ rằng ta là ai a.” Tây Phàm nói, quay đầu lại, “Tú tỷ, chúng ta đi, Tiểu Hào đi học trở về, dỗ nó đừng khóc, muốn tìm ta cứ đến ‘đường một chiều’.”

“Biết rồi.”

Hào ca đi tới, cầm cánh tay của Tây Phàm dẫn y xuống lầu, Tây Phàm vội hỏi: “Ta có thể tự mình, Hào ca, ngươi không cần phải như vậy.”

Hào ca không để ý tới y, hai người lẩm bẩm đi xuống dưới, Gia Thần tâm tình chợt hảo, xách túi theo phía sau.

“Thịnh tiên sinh!” Thịnh Gia Thần vừa định xuống lầu thì Tú tỷ đột nhiên kêu một tiếng.

Gia Thần kinh ngạc quay đầu lại.

“Thịnh tiên sinh, ngài phải… Tốn nhiều điểm tâm.”

Gia Thần hoang mang khó hiểu, Tú tỷ ngập ngừng, thấy Tây Phàm đã đi xa, mới miễn cưỡng cười nói: “… A Hào lúc nhặt được Tây Phàm, y chỉ có bốn mươi kí.”



“Lúc trời đầy mây y sẽ sinh bệnh, xương cốt của y không tốt.”

“Ta sẽ nhớ rõ, ” Gia Thần hỏi, “Còn gì nữa không, Tú tỷ?”

Nhìn thấy Gia Thần chăm chú, Tú tỷ nghẹn lời.

“Còn nữa… Chính là, Tây Phàm thông minh, nhưng… Cố chấp, ngài phải nhân nhượng một chút.”

Gia Thần trầm mặc một lát, xoay người, nói: “Nhất định.”

***

Gia Thần thuê một nhà trọ hai tầng, lầu dưới đều là công nhân cùng vệ sĩ, còn lại lầu trên là một căn phòng vô cùng rộng lớn.

Vào cửa, Gia Thần vừa lòng nhìn căn phòng, ngày hôm qua dặn dò Mạch Lâm sửa chữa, chưa đến hai mươi bốn giờ, trong phòng đã hoàn toàn thay đổi, vô cùng khác lạ, nguyên lai toàn bộ bàn vuông đậm màu phong cách hiện đại được đổi thành đồ gỗ góc tròn đồ sộ, nền lót đá cẩm thạch lành lạnh, phía trên còn trải thêm thảm dày, ngay cả khay chén cũng đổi thành đồ sơn Nhật Bản.

Nhìn căn phòng cổ lý cổ quái, Gia Thần nghĩ nên phát thưởng tiền cho Mạch Lâm.

Kéo tay của Tây Phàm, Gia Thần chậm rãi vừa đi vừa nói, Tây Phàm cẩn thận bước chân, chăm chú lắng nghe.

“Nơi này là phòng khách, nơi này là phòng đọc sách… Đi phía trước ba bước là bậc thang phòng tập thể thao, nhớ kỹ, về sau ngươi phải thường xuyên tới nơi này tập luyện…”

“Sao lại lề mề như vậy.” Tây Phàm cười nói.

Trải qua biến cố, Tây Phàm cư nhiên còn có thể duy trì tâm tính như thế, Gia Thần cầm tay dẫn dắt y, tứ vô kỵ đạn (không kiêng kị) nhìn gương mặt gầy yếu của Tây Phàm.

“… Nơi này là phòng ngủ, toilet phòng ngủ, phòng tắm, phòng cất quần áo…”

“Ta chán ghét căn phòng lớn như vậy.” Tây Phàm tự mình sờ soạng đi tới đi lui ở trong phòng.

“Hay là ngươi muốn quay về biệt thự.”

“Ta cũng không muốn trở về đó.” Tây Phàm nói.

Tây Phàm đụng đến bên giường, ấn nhấn một cái ngồi lên, dùng sức nhún nhún, hướng về phía Gia Thần cười nói: ” Giường của chúng ta?”

Mở rương chứa đồ của Tây Phàm, chỉ đơn giản có một vài quần áo cũ, đều gấp chỉnh chỉnh tề tề, Gia Thần móc những bộ quần áo lên, xoay người không nhìn thấy Tây Phàm, vội vàng đi ra, thấy y đang đứng ở bên cửa sổ đại sảnh.

Không muốn quấy rầy y, Gia Thần xoay người vào phòng bếp, mở cửa tủ lạnh, hoàn hảo, Mạch Lâm đã đặt rất nhiều thực phẩm hảo trong đó. Lấy ra một bao hoành thánh, Gia Thần luống cuống tay chân bắt đầu nấu món ăn khuya, nước sôi sung sục, Gia Thần lại châm thêm nước.

Cẩn thận bưng món ăn đặt trên bàn, Gia Thần đi gọi Tây Phàm, y vẫn đang đứng ở nơi đó.

Giẫm lên tấm thảm cực kì mềm mại, Gia Thần đi qua, chậm rãi vươn tay ôm lấy thắt lưng của Tây Phàm, Tây Phàm đang xuất thần lập tức run run một chút, Gia Thần vội nói: “Là ta.”

Trong lòng mới hiểu được vì sao Hào ca luôn mang đôi giày da đóng đế lúc đi phát ra thanh âm ‘tháp tháp’, Gia Thần siết chặt cánh tay, nhìn vết sẹo màu trắng ở cần cổ của Tây Phàm, nhẹ giọng an ủi: “Không phải sợ, Tây Phàm, trong nhà về sau chỉ có ta.”

Tây Phàm gật gật đầu, nhưng thân thể vẫn như cũ cứng còng.

Gia Thần buông y ra, cười nói: “Ăn khuya một chút đi, ta chưa từng làm, nhưng chắc chắn là chín.”

Tây Phàm cũng cười, đi theo hắn vào trong phòng ăn, quả nhiên là chín.

“Bên trái là bồn tắm lớn, bên phải là phòng thủy tinh, ngươi dùng cái nào?”

“Bên phải.”

“Lớn chính là sữa tắm, nhỏ là dầu gội đầu, này là khăn tắm. Muốn ta đi ra ngoài không.”

Tây Phàm cười nhẹ đẩy Gia Thần.”Có việc gì ta sẽ gọi ngươi.”

Tây Phàm đang tắm khoảng nửa tiếng, Gia Thần nhớ tới, hình như khăn mặt còn treo trong tủ quần áo. Mở cửa phòng tắm ra, Gia Thần liền nhìn thấy Tây Phàm trong phòng thủy tinh.

Tây Phàm đứng nghiêng người, mặt hơi hơi ngưỡng lên, hai mắt nhắm chặt, thỉnh thoảng lấy tay vỗ về chơi đùa với mái tóc hơi dài, xà phòng màu trắng từ trên đầu bị nước chậm rãi cuốn xuống, dọc theo thân thể gầy gò đơn bạc.

Làn da từng là màu mật ong đã biến thành màu tái nhợt không khỏe mạnh, mặc dù là cách thủy tinh bị bọt nước dính loang lổ, vẫn như cũ có thể nhìn thấy rõ ràng những vết sẹo thật sâu nhợt nhạt trải rộng toàn thân, có đỏ sậm, có màu xanh lợt, có xấu xí , có nhạt, có dài có ngắn trên làn da trơn tru như nhung tơ ngày xưa, những vết sẹo nhìn thấy ghê người như nhắc nhở Thịnh Gia Thần.

Gia Thần chậm rãi đi đến, từ từ mở cửa phòng thủy tinh, tiếng nước ào ào che dấu động tác của hắn, Tây Phàm hoàn toàn không phát hiện. Gia Thần yên lặng nhìn Tây Phàm nâng lên đôi mắt vô thần nhưng vẫn xinh đẹp như cũ, đứng bên cạnh tự mình chà lau thân thể, hai người lúc này thật gần, nhưng lại dường như thật xa cách.

Tây Phàm tìm kiếm chai sữa tắm, Gia Thần vừa muốn giúp đỡ, đột nhiên nhớ tới Tây Phàm sẽ kích động sợ hãi, gập ngón tay gõ vào trên thủy tinh .

Tây Phàm có chút ngây ngẩn cả người, mở to hai mắt cau mày lui ra sau từng bước. Từ khi gặp lại, hai người vẫn còn khúc mắc, Gia Thần không biết như thế nào có thể tháo bỏ, chỉ phải mặc cho nước xối ướt quần áo, từng chút tới gần Tây Phàm, Tây Phàm im lặng xoay người sang chỗ khác, lấy tay chống ở vách tường.

“Có khó coi lắm không?” Tây Phàm đứng đối tường.

Ngón tay nhẹ nhàng xẹt qua vết roi màu trắng trên lưng, Gia Thần yên lặng không nói.

“May là ta nhìn không thấy, bằng không nhất định tức chết.” Tây Phàm ở trong tiếng nước nói.

Chậm rãi từ phía sau ôm lấy thắt lưng tinh tế gầy yếu của Tây Phàm, Gia Thần áp sát mặt vào gáy ướt đẫm của Tây Phàm, rung giọng nói: “Ngươi như thế nào… Ngốc như vậy, vì cái gì… Không cung khai sớm hơn.”

“Thịnh Gia Thần, bất luận kẻ nào cũng có thể hỏi như vậy, duy độc… Ngươi không thể.” Tây Phàm nói.

“Lý Tây Phàm!”

Tâm của Thịnh Gia Thần như bị mạng nhện dày đặc trói chặt, nước từ trên mặt chảy xuống từng dòng, tầm mắt mơ hồ.

“Đối với ta lúc đó, mỗi một phút đồng hồ, mỗi một giây, đều có ý nghĩa khác biệt.”

“Ngươi…”

Gia Thần khó nhịn lật thân thể Tây Phàm lại, gắt gao nắm gương mặt sợ hãi xanh xanh kia trong lòng bàn tay, “Ngươi như thế nào lại… Ngốc như vậy!”

Miệng lưỡi trở nên nóng rực, từng chút từng chút, từ vết sẹo nhỏ dài đến bờ môi mỏng manh thiếu huyết sắc, thân thiết dây dưa gắn bó nhắn nhủ đây không chỉ là tình cảm mãnh liệt, mà còn là đau xót. Buông đôi môi ôn nhu của Tây Phàm ra, Gia Thần gắt gao ôm y vào trong ngực, vành tai và tóc mai chạm vào nhau, nhẹ giọng nói: “Tây Phàm, ngươi vì sao không khóc.”

Tây Phàm dựa vào cổ Gia Thần, cả người run run nói: “Ta khóc không được.”

***

Gối đầu lên cánh tay Gia Thần, Tây Phàm im lặng tựa vào trong ***g ngực của hắn, bên trong ấm áp dễ chịu, Gia Thần lấy một chiếc chăn mỏng mềm mại khoát lên trên người hai người.

“Vì sao không đeo nó trên tay?”

Chiếc nhẫn đơn giản tinh xảo xỏ qua một sợi dây mảnh, Tây Phàm đeo ở trước ngực, biết tính tình của Tây Phàm, Gia Thần không hỏi y vì sao chưa từng bán đi.

” Tên côn đồ đầu đường Macao luôn cướp đoạt đồ vật của ta… Còn nữa…” Tây Phàm có chút gượng gạo, “Ta không muốn người khác chú ý tay của ta.”

Ôn nhu kéo tay Tây Phàm, dưới ánh đèn hôn ám ngón tay tựa hồ vẫn thon dài xinh đẹp như cũ. Gia Thần lẳng lặng nhìn thấy ba cái móng tay mới đang dài ra, đột nhiên cúi đầu, dùng hàm răng nhẹ nhàng cắn. Đầu lưỡi ấm áp chậm rãi trượt mút dọc theo ngón tay tinh tế, từng chút từng chút dời về phía vết sẹo trên ngón tay, Tây Phàm đã lâu không tiếp xúc *** hô hấp có điểm ồ ồ, khó nhịn ‘hừ’ một tiếng.

“Tây Phàm… Thực xin lỗi, thực xin lỗi… Tây Phàm.” Cắn nhẹ vết sẹo xấu xí, Gia Thần thì thào nói nhỏ.

Da thịt gắn bó ma sát, nhiệt khí thở ra dần dần cháy đến phía sau tai mẫn cảm của Tây Phàm, Tây Phàm cố gắng phục hồi tinh thần đáp lại: “Thần, không cần nói… Thực xin lỗi, đều là chính ta… Nguyện ý.”

“Tây Phàm, Tây Phàm!”

Hôn đôi môi mỏng đạm mầu, đầu lưỡi Gia Thần tham nhập thật sâu, cuốn lấy cái lưỡi mềm mại của Tây Phàm khiến y ngừng hô hấp, một cánh tay lớn lặng lẽ dọc theo da thịt nóng bỏng trượt xuống dưới, không nhẹ không nặng bao trùm hạ thân mẫn cảm của Tây Phàm.

“Ô… Không được… Gia Thần!”

Tây Phàm kề sát vào lòng Gia Thần, thân thể nhẹ nhàng rung động.  Lưỡi của Gia Thần càng mút càng nhanh, tăng thêm một chút lực đạo trên tay, nhẹ vuốt chậm xoa, chỉ chốc lát sau Tây Phàm kìm lòng không được, thân thể kích thích mạnh mẽ hướng lên trên, vẻ mặt đỏ bừng rên rỉ, ở trong tay Gia Thần phun ra chất lỏng màu trắng.

Gia Thần chính mình sớm đã không kiềm nén nổi, xoay người một cái đem Tây Phàm đặt ở phía dưới, vươn tay từ trong ngăn kéo lấy ra dịch bôi trơn thoa vào hạ thân của Tây Phàm, gắng sức xoa nắn, đợi cho cảm thấy được nơi siết chặt dần dần mềm mại, chậm rãi tham vào một đầu ngón tay. Thân thể Tây Phàm lại lập tức cứng còng, theo ký ức đáng sợ, bất an cùng sợ hãi dần dần tập kích trong lòng, y lắc lắc đầu muốn thoát khỏi, lại lập tức bị động tác của Gia Thần khiến cho càng thêm khẩn trương. Gia Thần hít vào một hơi không dám dùng sức, cứ như vậy động động đình đình giằng co hơn mười phút, Tây Phàm đầu đầy mồ hôi mới thả lỏng một chút, cho hai ngón tay của Gia Thần đi vào.

Gia Thần thở hổn hển kiên nhẫn vỗ về chơi đùa thân thể khít như xử nữ (gái còn trinh =.=”) của Tây Phàm, chỉ cảm thấy khố hạ của mình căng đến mức khó chịu không thôi, Tây Phàm nghe được bên tai Gia Thần hô hấp trằn trọc, cánh tay rắn chắc chạm trên người phủ kín hơi nước, biết nhất định là dục hỏa của Gia Thần khó khăn, ngừng lại chỉ sợ làm tổn thương thân thể. Mũi Tây Phàm có chút cay xè, hình như mình chưa thể thoát khỏi cái bóng đè ba năm trước đây, Gia Thần mặc dù ngay tại bên cạnh, chỉ sợ hai người cũng khó có thể ôn lại uyên mộng.

Tây Phàm tâm hung hăng, dứt khoác xoay thân, đẩy ngã Gia Thần xuống dưới, khúc chân quỳ ở trên bụng hắn. Gia Thần vội vàng hướng lên trên xê dịch định thoát khỏi, hơi tựa lưng vào đầu giường, hai tay đặt ở thắt lưng của Tây Phàm.

“Không được, Tây Phàm, không được như vậy.”

“Ngươi không nên cử động.” Tây Phàm không nghe, lại đi lên.

“Ngươi, a…” Cảm thấy đỉnh dục vọng đột nhiên lâm vào một nơi ẩm ướt nóng bỏng, Gia Thần mạnh mẽ mở miệng ra.

Tây Phàm cũng đau đến mặt mũi trắng bệch, thượng không được hạ không xong, trên trán thấm đẫm một tầng mồ hôi tinh lượng li ti, trong lòng càng thêm đau xót, nhất thời không biết làm thế nào mới tốt.

Đang cương, bên tai truyền đến tiếng kêu ám ách của Gia Thần: “Tây Phàm.”

Tây Phàm tâm hung ác, cắn răng buông tay ra, đem thân mình thật mạnh mẽ trầm xuống, tiếng vang nhỏ không thể nghe thấy, đau nhức xé rách từng chút truyền khắp toàn thân. Gia Thần chỉ cảm thấy dục vọng bị tràng vách ẩm ướt nóng chặt gắt gao bao vây, trong phút chốc lâm vào khoái cảm khôn cùng, trong thân thể trơn nóng của Tây Phàm, tựa như muốn nóng chảy người, cuốn lấy Gia Thần bất chấp điều gì, thẳng lưng trừu đưa, mãnh công cường tác, qua thật lâu sau khoái cảm như thủy triều đánh úp lại, Gia Thần mới gầm nhẹ hai tiếng, run run bắn ở trong thân thể Tây Phàm.

Chậm rãi chờ cảm giác choáng váng qua đi, Gia Thần thỏa mãn mở mắt. Đã thấy Tây Phàm môi trắng bệch, hai tay đặt tại trên bụng của mình, đang cúi thấp đầu vẫn không nhúc nhích.

“Tây Phàm.”

Gia Thần đau lòng kêu, vội hạ thấp người ôm Tây Phàm. Hạ thân vừa động, Tây Phàm nhất thời đau đến cả người run run, tái nhịn không được, hai hàng nước mắt trong suốt từ từ lăn xuống. Gia Thần thầm biết không tốt, cầm lấy khăn tay bên cạnh lau qua, quả nhiên đã một mảnh màu đỏ tươi. Tây Phàm yên lặng nằm úp sấp về phía trước, vươn hai tay ôm cổ Gia Thần, nước mắt nhanh chóng nhiễm ướt đầu vai Gia Thần.

“Tây Phàm, ngươi vì sao phải như thế này!”

“Sớm muộn gì… Cũng phải trải qua.” Tây Phàm khóc tựa như đứa nhỏ, làm cho Gia Thần đau đến vô lực.

“Chúng ta có thể từ từ a, ngươi sao lại… Sao lại ngốc như vậy.” Gia Thần hận không thể đem y ấn tiến vào trong thân thể của mình.

“Ta từng… Đối với Thiên Chúa… Thực hiện một lời thề.”

“Lời thề gì?” Gia Thần chậm rãi vuốt dòng lệ ấm nóng trên khuôn mặt của y, nắm ở trong tay.

“Ngày trước, ta mỗi ngày trước lúc đi ngủ đều hướng Thiên chúa thề, ta bảo ngày mai nếu người nào nguyện ý… Nguyện ý dẫn ta về nhà nuôi, ta sẽ là một đứa nhỏ tốt nhất ngoan nhất trên thế gian.” Tây Phàm nhắm mắt lại, mặc kệ nước mắt chảy xuống, “Mãi cho đến khi ta mười ba tuổi, ý niệm này mới dần dần… chết trong đầu, ai ngờ, ngươi cư nhiên một ngày nọ lái xe đứng ở bên cạnh ta, hỏi ta: ‘Này, đến cô nhi viện Xan Ma-ri-nô… Đi như thế nào a…’ ”

“Cho nên…”

“Cho nên, Thần, cho nên ta nhất định là một tình nhân tốt nhất trên thế gian.” Trên lông mi ướt đẫm nước mắt, Tây Phàm mở to mắt, khóe miệng cong lên.

Ngơ ngác nhìn đầu tóc thấm ướt của Lý Tây Phàm, vết sẹo màu trắng, ánh mắt vô thần mà trong suốt, vẻ mặt thành thục và ngây ngô cùng tồn tại, Thịnh Gia Thần thì thào nói: “Lý Tây Phàm, ngươi sẽ làm ta điên mất.”

Trong ánh đèn nhu hòa, Tây Phàm chua xót nhưng lại nở nụ cười đắc ý.

***

Sáng sớm hôm sau, Mạch Lâm vừa mới đi làm liền nhận được điện thoại của Thịnh Gia Thần, thanh âm lãnh liệt làm cho Mạch Lâm có điểm không rét mà run.

“Trong vòng điền sản Thượng Hải thiếu chức tổng giám đốc, nói cho các thành viên ban giám đốc rằng ta đề danh Cố Chương, ngươi chuẩn bị tài liệu cho bọn hắn, ngày mốt ban giám đốc quyết định.”

“Cố đặc trợ? !” Mạch Lâm há to mồm.

“Làm sao vậy Mạch tiểu thư?”

“Ân không có gì.” Mạch Lâm kịp thời câm miệng.

“Mặt khác, thông báo Khâu ca giám đốc công ty Đông Hán vận tải đường thuỷ, làm ăn dầu mỏ kia chúng ta rút khỏi.”

“Vâng.” Mạch Lâm khẩn trương ghi lại.

“Còn nữa… Giúp ta hẹn trước một chút bác sĩ Hướng của bệnh viện Hoa Thịnh.”

~~~~~~

Đây là bài của Tây Phàm hát (bản chính) :

Phiên bản nữ : http://mp3.zing.vn/bai-hat/Qi-zi-Quan-co-Faye-wong/IW8E69AU.html

Phiên bản nam : http://mp3.zing.vn/bai-hat/Qi-Zi-Quan-co-Chau-Hoa-Kien/IW7BCWBW.html

Lời dịch theo truyện:

Tây Phàm:

Muốn xóa đi bóng dáng lúc người rời khỏi

Nhưng trong mơ vẫn nhìn thấy người

Tiếng vang nhẹ nhàng xa xôi trong bóng đêm

Ta không kiềm lòng nghiêng tai lắng nghe

Gia Thần:

Từng phớt lờ ánh mắt vô tội của người

Nhưng rõ ràng đã từng không thể kiềm lòng

Trong đêm tối đã quen thanh tỉnh

Ta sao lại khao khát hồi đáp của người

Tây Phàm:

Ta như một quân cờ

Lưỡng lự giữa ranh giới cuộc đời

Lòng ta tựa như cát chảy gió cuốn bay đi mất

Chỉ còn lại ái tình tẩy trắng này

Gia Thần:

Ta như  đánh mất chính mình

Nhớ đến mùi hương đã thấm nhuần

Cho dù già đi ta cũng chưa từng quên

Ái tình không thể tẩy trắng này

. . .

Hợp:

Ta như đã đánh mất chính mình

Nhớ đến mùi hương đã thấm nhuần

Cho dù già đi ta cũng chưa từng quên

Ái tình không thể tẩy trắng này

Ta không thể tẩy trắng ái tình.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Tẩy Trắng Ái Tình

BÌNH LUẬN FACEBOOK