Tân Sinh

Chương 40

Thần Vụ Quang

22/11/2020

Hàn Tư Nghê đi theo Nhan Dịch Trạch vào nhà, từ xa cô đã thấy Quan Hiểu Ninh mỉm cười đứng đó, tuy trong lòng cảm thấy khó chịu vì những suy đoán của mình đã thành sự thật nhưng lại cho rằng cục diện như vậy không những không ảnh hưởng đến sự phát triển của mình và Nhan Dịch Trạch, mà ngược lại có thể lợi dụng cơ hội lần này mặt đối mặt mà đọ sức một lần với cô Tây Thi nhà ăn này ở trước mặt Nhan Dịch Trạch, như vậy càng có thể thể hiện được ưu thế của mình.

Vả lại cô cho rằng người phụ nữ tên Quan Hiểu Ninh này không chỉ không có học thức mà chắc đầu óc cũng chẳng có, đổi lại là người khác ai mà có thể nhẫn nhịn được việc bạn trai mình ngày nào cũng bị đăng tin ở cùng người phụ nữ khác, còn cả ngày ở bên người phụ nữ khác, có thể nói là đến cả sự tôn trọng và tôn nghiêm cơ bản cũng không có, đây không phải là vô tri và ngốc thì là cái gì? Nhìn khuôn mặt và cách ăn diện của cô ấy cho dù có sống ở đây thì cũng chỉ là dạng nấu cơm dọn dẹp như người làm mà thôi.

Tiếp tục nói cười với Nhan Dịch Trạch, Hàn Tư Nghê cố tình tỏ ra như không có sự tồn tại của Quan Hiểu Ninh ở đây.

Lúc này Nhan Dịch Trạch cũng đã nhìn thấy Quan Hiểu Ninh, cười ôm lấy cô nói với Hàn Tư Nghê: “Tư Nghê, đây là bạn gái của anh Quan Hiểu Ninh. Hiểu Hiểu, vị này chính là tác giả nổi tiếng mà anh đã từng nói với em, Hàn Tư Nghê.”

“Xin chào.” Quan Hiểu Ninh lễ phép mà đưa tay ra.

“Tác giả nổi tiếng gì chứ, chẳng qua chỉ vì mưu sinh mà thôi, không biết cô Quan làm nghề gì nhỉ?” Hàn Tư Nghê mỉm cười bắt tay với Quan Hiểu Ninh, lại có chút hoài nghi đối với sự phân tích vừa rồi của mình, vì từ thái độ của Nhan Dịch Trạch cho thấy có vẻ như không giống đang lạnh nhạt và xem nhẹ Quan Hiểu Ninh, mà điều khiến cô càng thêm ngạc nhiên chính là Nhan Dịch Trạch đã từng nói với cô ấy về mình.

Quan Hiểu Ninh hổ thẹn nói: “Tôi không có đi làm.”

“Cô ấy đang học ngành thiết kế thời trang, dạo trước còn giành được giải thưởng nữa, nhưng mà anh thích cô ấy ở nhà chăm sóc anh hơn. Vừa rồi mới bước vào nhà thì anh đã ngửi thấy mùi thơm rồi, em đã nấu món ngon gì vậy?” Nhan Dịch Trạch nói xong còn hôn lên mặt cô một cái.

“Chỉ là nấu vài món bình thường mà thôi, hai người chưa ăn cơm à?”

Nhan Dịch Trạch lắc đầu: “Chưa, vừa tan ca là về đây luôn, mình ăn cơm thôi, anh đói rồi.”

“Vậy để em đi chuẩn bị một chút.”

“Anh giúp em. Tư Nghê, em ngồi chơi chút đã, lát nữa thử xem tay nghề của Hiểu Hiểu.” Nhan Dịch Trạch nói xong thì đi vào nhà bếp với Quan Hiểu Ninh.

Hàn Tư Nghê buồn bực mà ngồi xuống ghế sofa, tâm trạng đã không còn vui như trước khi tới đây, sự thân mật của Nhan Dịch Trạch đối với Quan Hiểu Ninh biểu hiện vô cùng tự nhiên không hề có chút giả tạo, từ thần thái của Quan Hiểu Ninh cũng có thể thấy được đây là phương thức họ sống chung với nhau hàng ngày.

Điều mà khiến cô càng thêm khó chịu đó chính là, sau khi nhìn thấy mặt dịu dàng chu đáo như vậy của Nhan Dịch Trạch, sự ái mộ và yêu thích của cô dành cho anh lại càng thêm sâu sắc hơn, nếu giờ phút này người với tư cách là nữ chủ nhân của căn nhà này đứng bên cạnh anh là mình thì tốt biết mấy!

canh được dọn lên, ba người ngồi vào bàn ăn, Hàn Tư Nghê nhìn thấy Nhan Dịch Trạch thỉnh thoảng lại gắp thức ăn cho Quan Hiểu Ninh và nói chuyện chọc cô ấy cười thì trong lòng tự nhiên nảy sinh sự đố kỵ và căm hận đối với Quan Hiểu Ninh.

Cắt ngang ánh nhìn chuyên chú của Nhan Dịch Trạch dành cho Quan Hiểu Ninh, Hàn Tư Nghê nở nụ cười ngọt ngào: “Dịch Trạch, anh có còn nhớ cái hôm mình dùng cơm với Nhậm Thành Vỹ, anh ta bảo chúng ta đến nhà anh ta chơi không? Tháng này lên núi ngắm lá phong là thích hợp nhất, chúng ta hẹn bữa nào cùng đi đi, hoàn cảnh ở đó rất tốt cho việc viết bài, chuyên mục cũng gần kết thúc rồi em muốn sắp xếp chỉnh lý lại sau đó chuẩn bị cho việc ra sách, có rất nhiều nhà xuất bản đã liên lạc với em rồi, cuốn sách này nhất định sẽ bán rất chạy!”

Nhan Dịch Trạch cảm thấy hứng thú mà quay đầu lại: “Được, nếu em muốn đến đó thì anh sẽ cho người sắp xếp.”

“Anh sẽ đi cùng em chứ, nếu không em sẽ không có cảm hứng đâu.” Hàn Tư Nghê nói với vẻ đùa cợt.

“Em muốn anh đi, thì đương nhiên anh sẽ nghe lệnh mà làm theo.”

Hàn Tư Nghê mừng ra mặt, nhịn không được mà liếc nhìn Quan Hiểu Ninh đang lặng lẽ ăn cơm một cái, rồi lại tiếp tục nói với Nhan Dịch Trạch về những người bạn của anh, cho đến khi điện thoại của Nhan Dịch Trạch reo và anh đi nghe máy, cô ta mới khóe miệng đầy ý cười mà hỏi Quan Hiểu Ninh: “Cô không cảm thấy khó chịu ư?”

Quan Hiểu Ninh ngẩng đầu lên: “Sao lại khó chịu?”

“Ngày nào tôi cũng đi làm chung với Dịch Trạch, còn thường xuyên đi ăn cơm chung với nhau và đi gặp bạn bè của anh ấy, cái gì chúng tôi cũng có thể nói cho nhau nghe, vừa rồi còn ở trước mặt cô nói là cùng đi du lịch, sao một chút phản ứng cô cũng không có vậy?”

“Tôi nên có phản ứng như thế nào đây, phản đối hay là làm ầm lên? Dịch Trạch là bạn trai của tôi, tôi rất hiểu anh ấy, giữa cô và anh ấy chỉ là quan hệ trêи công việc mà thôi, những gì mà anh ấy làm chẳng qua là muốn khiến cô vui thôi, như vậy thì cô mới tận tâm tận lực mà viết tốt về anh ấy.”

Hàn Tư Nghê mắc cười mà lắc đầu: “Liệu có phải cô tự cảm thấy có hơi tốt quá rồi không, nếu nghĩ vậy có thể khiến cô thấy thoải mái thì cô cứ tiếp tục như vậy đi. Hơn nữa tôi cũng không biết nên miêu tả tính cách như thế này của cô trong bài viết như thế nào nữa, mà cô lại là điểm nhấn quan trọng có rất nhiều người tò mò về thân thế của cô lắm đấy, cô có thể giới thiệu một chút về mình được không, đây cũng là một trong những lý do mà hôm nay tôi qua đây.”

“Trong bài viết của cô tốt nhất là không nên xuất hiện tên của tôi, tôi cũng sẽ không cung cấp bất kỳ tin tức nào đâu.”

Sự cự tuyệt của Quan Hiểu Ninh khiến Hàn Tư Nghê tức giận: “Cô Quan, cô không phối hợp như vậy sẽ khó làm việc lắm đấy, cô cũng biết là Dịch Trạch đang cố gắng hết sức để thay đổi hình tượng của mình trong lòng công chúng, hay là cô Quan đây có bí mật nào đó không thể cho người khác biết?”

Câu trả lời của Quan Hiểu Ninh chính là lại tiếp tục cúi đầu xuống ăn cơm.

“Hai người đang nói gì vậy?” lúc này Nhan Dịch Trạch đã nghe điện thoại xong và quay trở lại bàn ăn.

Hàn Tư Nghê cười nhẹ: “Vừa rồi em định tìm hiểu thêm về cô Quan, nhưng không ngờ cô ấy không chịu nói gì cả, nếu như vậy thì phần cuối bài đăng của anh sẽ bị mất đi sự hấp dẫn, anh cũng biết là đại đa số mọi người đều quan tâm đến cuộc sống đời tư của anh mà.”

Nhan Dịch Trạch nghe vậy không nghỉ ngợi gì lập tức nói: “Em chỉ cần viết Hiểu Hiểu là bạn gái của anh là được rồi, cũng có thể viết thêm một số việc trong đời sống thường ngày của chúng tôi, còn về những chuyện khác nếu Hiểu Hiểu không muốn nói thì em cũng đừng hỏi nữa.”

“Được rồi, em hiểu rồi.” Hàn Tư Nghê tỏ vẻ hiểu chuyện mà đồng ý, nhưng cô cảm thấy cực kỳ phản cảm với thái độ cố tỏ ra thần bí của Quan Hiểu Ninh, một kẻ chỉ mới tốt nghiệp cấp hai thì cũng chẳng phải hạng người tốt lành gì, chắc chắn là có bí mật gì đó không thể cho người ta biết.

Hàn Tư Nghê không hỏi thêm Quan Hiểu Ninh bất kỳ câu hỏi nào nữa, chỉ nói với Nhan Dịch Trạch những chuyện thú vị mà mỗi lần hai người tụ hợp với bạn bè của anh.

Quan Hiểu Ninh ngồi kế bên nghe thấy từng cái tên xa lạ mới biết thì ra Hàn Tư Nghê đã hòa nhập vào trong cuộc sống của Nhan Dịch Trạch rồi.

Sau khi ăn cơm xong, Nhan Dịch Trạch đưa Hàn Tư Nghê về nhà, lúc quay trở lại thì nhìn thấy Quan Hiểu Ninh đang bước ra từ phòng ngủ chính và đi về phía căn phòng mà lúc trước cô đã ở, anh vội bước đến hỏi: “Em đang làm gì vậy?”

“Em nghĩ tạm thời hai chúng ta nên tách ra ở riêng.”

Nhan Dịch Trạch nghe cô nói xong thì mím môi lại nhìn cô: “Giữa anh và Hàn Tư Nghê không hề xảy ra chuyện gì cả.”

Quan Hiểu Ninh đứng lại nhìn Nhan Dịch Trạch: “Em biết anh không có ý gì với cô ấy, những cử chỉ hành vi ôm ấp thân mật của anh, hơn nữa còn đưa cô ấy đi tham gia các buổi tiệc họp mặt, anh làm tất cả những chuyện này cũng chỉ vì muốn cô ấy một lòng một dạ đứng về phía anh, để cô ấy viết anh thành một người tuy sinh ra trong gia đình nghèo khó nhưng lại có phẩm chất cao thượng, giúp anh loại bỏ thành kiến và để mọi người đều cung kính nể phục anh.”

Nhan Dịch Trạch thở phào nhẹ nhõm một cái: “Nếu em đã biết rõ thì sao còn phải làm vậy nữa chứ?”

“Tại vì em cảm thấy anh vẫn nhìn em bằng ánh mắt như trước kia, cách nghĩ của anh chính là chỉ cần đạt được mục đích mà anh muốn thì dùng bất kỳ thủ đoạn nào cũng được, rõ ràng là anh biết Hàn Tư Nghê có ý với anh, nhưng anh không những không tỏ rõ thái độ mà còn cố ý cho cô ấy hy vọng khiến cô ấy hiểu lầm là có thể có được sự đáp trả tình cảm từ anh, đợi khi cô ấy không còn giá trị lợi dụng nữa thì anh sẽ ruồng bỏ cô ấy. Nhan Dịch Trạch, em mặc kệ chuyện giữa anh và cô ấy, mặc kệ anh vì mục đích gì đi nữa thì em cũng sẽ không nhẫn nhịn cách làm này của anh nữa đâu, anh cảm thấy chỉ cần không lên giường thì không phải là bất trung, thì có thể nói là không xảy ra chuyện gì cả, nhưng tiếc là em đã không còn là một Quan Hiểu Ninh có thể im lặng nhẫn nhịn để được ở bên cạnh anh mà xem như không thấy anh có quan hệ mập mờ không rõ ràng với những người phụ nữ khác nữa.”

“Hiểu Hiểu, em đừng kiếm chuyện vô cớ nữa, những gì mà anh và Hàn Tư Nghê làm đều nằm trong phạm vi hợp tình hợp lý, em đừng tin những bức hình mà trêи mạng đăng, đó chỉ là do góc độ khi chụp mà thôi.”

Quan Hiểu Ninh không cho là vậy mà cười nhẹ: “ngay cả rau cần mà cô ấy đút anh cũng ăn rồi, còn không biết thẹn mà nói là hợp tình hợp lý ư?”

“Sao em lại biết?” Nhan Dịch Trạch hơi mất tự nhiên mà dịch chuyển bước chân.

“Tại vì lúc đó em cũng đang dùng cơm ở nhà ăn nhân viên.”

“Tại sao em lại đến đó?”

“Em đi tìm Vu Diên Danh.”

Nhan Dịch Trạch liền sa sầm mặt lại: “Hắn ta thật đúng là tà tâm không dứt, hắn chính là muốn phá hoại tình cảm giữa hai chúng ta nên mới cố tình đưa em tới đó, sớm muộn gì anh cũng sẽ xử lý hắn ta.”

Quan Hiểu Ninh rất không hài lòng với cách nói chuyện vô lý của Nhan Dịch Trạch: “Nếu bản thân anh không làm chuyện quá giới hạn thì cho dù Vu Diên Danh có dẫn em tới đó một trăm lần cũng vô ích, chuyện giữa em và Vu Diên Danh trong sạch hơn anh và Hàn Tư Nghê nhiều.”

“Anh có làm chuyện gì quá giới hạn chứ, nếu anh thấy chột dạ thì sẽ không đưa Hàn Tư Nghê về nhà ăn cơm đâu, anh đưa cô ấy tới đây chẳng phải cũng chỉ vì muốn cho cô ấy biết anh đối với em như thế nào ư!”

Quan Hiểu Ninh cười một cái rồi bình tĩnh nhìn Nhan Dịch Trạch nói: “Anh sao có thể biết chột dạ được chứ, lúc nào anh cũng muốn làm gì thì làm. Dịch Trạch, cái em cần là sự tôn trọng anh có hiểu không! Nếu như anh thật lòng với em, thì sẽ không thể nào có những tin tức như thế này khiến em chịu đủ mọi lời cười chê, càng không thể nào một lời cũng không nói mà đưa người phụ nữ đang bị đồn là có quan hệ với anh về nhà, cái gì anh cũng tự cho là đúng, cho rằng bất cứ gì có lợi với anh thì em sẽ đều vui vẻ mà tiếp nhận, thời gian 6 năm anh vẫn không thể nào học được cách nghĩ đến cảm nhận của em một chút ư!”

Nhan Dịch Trạch im lặng trong giây lát: “Đây là cách thức làm việc của anh, tóm lại anh không hề làm việc gì có lỗi với em, tách ra ở riêng một thời gian cũng tốt, như thế em cũng có thể suy nghĩ kĩ lại.”

Phản ứng của Quan Hiểu Ninh chính là trực tiếp quay về phòng của mình, sau đó “bùm” một tiếng đóng cửa lại.

Ngày hôm sau, Nhan Dịch Trạch đi làm từ sớm, vừa ngồi vào xe thì Trương Côn đã cảm nhận được tâm trạng hôm nay của ông chủ cực kỳ tệ, cho nên anh chuyên tâm mà lái xe chứ không như mọi khi nói vài lời bàn về tin tức thời sự.

Cho dù Nhan Dịch Trạch không cho là mình sai, nhưng lúc gặp Hàn Tư Nghê ở văn phòng anh vẫn nói: “Tư Nghê, rất xin lỗi anh không thể đi du lịch với em được rồi, anh sẽ tìm người chuyên nghiệp đi cùng để chăm sóc cho em, vừa rồi anh mới nhận được tin nói là phòng ốc ở bên đó đã được chuẩn bị ổn thỏa rồi, em đi chơi vui vẻ.”

Vốn dĩ Hàn Tư Nghê rất vui khi nhìn thấy Nhan Dịch Trạch nhưng khi nghe anh nói xong câu đó thì nụ cười trêи môi cô lập tức tắt ngúm không thấy đâu nữa, cô hơi cau mày lại: “Dịch Trạch, có phải tối hôm qua em đến nhà anh nên bạn gái anh không được vui đúng không?”

“Em nghĩ nhiều rồi.” Nhan Dịch Trạch lùi lại hai bước để tránh bàn tay đang định sờ mặt anh của Hàn Tư Nghê.

Sự né tránh của Nhan Dịch Trạch khiến Hàn Tư Nghê ngẩn ra một lát, nhưng sau đó cô liền kéo cánh tay của Nhan Dịch Trạch lại khi anh đang định đi về phía bàn làm việc: “Dịch Trạch, anh đừng gạt em, em có thể cảm nhận được cô ấy không thích em, nhưng anh không thể vì vậy mà thay đổi thái độ với em, như thế thật không công bằng! Trong một tháng này giữa chúng ta đã nảy sinh cảm giác gì anh không thể không biết được, tuy chỉ có một tháng nhưng em dám khẳng định bây giờ không ai hiểu anh hơn em, em hiểu anh là một người đàn ông có trách nhiệm, nhưng chỉ vì trách nhiệm mà không có tình cảm thì sẽ không thể nào duy trì lâu dài được đâu, anh càng không cần phải cảm thấy có lỗi với cô ấy, hai người đâu phải quan hệ hôn nhân đâu, nếu như anh đồng ý em sẵn sàng đi xin lỗi cô ấy, em sẽ xin lỗi cô ấy vì đã khiến cô ấy mất đi người bạn trai, nhưng mà tuyệt đối không vì chuyện giữa hai chúng ta nảy sinh tình cảm mà cảm thấy day dứt!”

Nhan Dịch Trạch hơi dùng sức mà rút cánh tay mình từ trong tay của Hàn Tư Nghê về, vẻ mặt bình tĩnh mà lặp lại câu nói vừa rồi: “Em nghĩ nhiều rồi.”

Hàn Tư Nghê đột nhiên trở nên kϊƈɦ động hẳn lên, sự lạnh lùng của Nhan Dịch Trạch đối với cô hôm nay khiến cô không thể nào tiếp tục tỏ ra dè dặt cẩn trọng như thường ngày nữa, cũng không còn ý nghĩ kiên trì chờ đợi nữa, cô vô cùng ghét kiểu người giả vờ tỏ ra có đạo đức nhưng lại đi nói xấu sau lưng người khác như Quan Hiểu Ninh, cho nên thấy Nhan Dịch Trạch như vậy cô không nhịn được mà lớn tiếng nói: “Dịch Trạch, anh đừng có xem nhẹ ý nghĩ trong nội tâm của anh nữa! Anh có từng nghĩ khoảng cách giữa anh và Quan Hiểu Ninh thật sự là quá lớn hay không? Em không có cái loại tư tưởng phong kiến môn đăng hộ đối gì cả, nhưng em luôn cho rằng nếu hai người yêu nhau thì nên có tiếng nói và sở thích chung, hai người có thể vui vẻ mà giao lưu hòa nhập vào cuộc sống đời tư của đối phương. Nhưng mà tối qua lúc hai chúng ta nói về những người bạn của anh, em phát hiện có lẽ Quan Hiểu Ninh vốn dĩ không hề quen biết ai cả, cô ấy hoàn toàn tách rời với cuộc sống đời tư của anh, như vậy anh không cảm thấy kỳ lạ ư? Một đôi tình nhân thật sự sao lại không muốn đi kết giao với bạn bè của đối phương, em nghĩ loại tình huống như vậy nếu không phải do anh cố ý làm thế, vậy thì là Quan Hiểu Ninh khác người cô ấy không muốn đi tiếp xúc với người khác.”

Sự phân tích của Hàn Tư Nghê khiến vẻ mặt của Nhan Dịch Trạch ngày càng khó coi, vì anh phát hiện những gì Hàn Tư Nghê nói không hề sai tí nào, Quan Hiểu Ninh quả thật không hề hỏi thăm cũng không hề quan tâm những thứ khác ngoài công việc của anh, sự qua lại của hai người chỉ giới hạn trong căn hộ của anh mà thôi, chuyện làm nhiều nhất ngoài ăn cơm ra thì chính là làʍ ȶìиɦ, thời gian nói chuyện cũng rất ít. Mà 6 năm trước mỗi ngày cô ấy đều hỏi mình ở bên ngoài đã làm những việc gì, đã gặp những ai và kiếm được bao nhiêu tiền, lúc mình tức giận thì cô ấy sẽ an ủi mình và nghĩ cách để khiến mình vui, còn lúc mình vui thì cô ấy sẽ cười còn vui hơn cả mình, nhưng còn hôm qua lúc cãi nhau với mình cô vẫn luôn tỏ ra lạnh nhạt!

Vậy mà anh còn ở đó dương dương tự đắc khi lần nữa có được cô, kết quả là đến bây giờ anh mới phát hiện thì ra mình căn bản không thể tìm lại được Quan Hiểu Ninh của 6 năm trước, việc khiến anh kinh sợ hơn nữa đó là theo như sự hiểu biết của anh về cô thì có lẽ người phụ nữ này đang chuẩn bị rời khỏi mình bất cứ lúc nào!

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Tân Sinh

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook