Tân Sinh

Chương 32

Thần Vụ Quang

22/11/2020

Sau khi Tiêu Tuyết rời khỏi kí túc xá của Quan Hiểu Ninh thì đến chỗ của Nhan Dịch Trạch, biết anh không ở nhà thì ngồi trong xe đợi anh về, cô không gọi điện cho anh là vì cô không biết phải đối diện với việc Nhan Dịch Trạch và Quan Hiểu Ninh quay lại với nhau như thế nào, cho nên cô không ngừng suy nghĩ, cô vừa định chất vấn Nhan Dịch Trạch lại vừa sợ chọc giận anh nên cuối cùng đã từ bỏ cách làm đó, thấm thoát trời tối lúc nào không hay, xe của Nhan Dịch Trạch cũng xuất hiện trong tầm mắt của cô.

“Lên nhà đi.” Nhan Dịch Trạch vừa nói vừa bước vào tòa nhà.

Tiêu Tuyết thấy mặt anh nở nụ cười và còn chủ động mời mình lên nhà thì mặt cô liền trở nên đỏ và nhịp tim cũng đập nhanh hơn.

Bước vào căn hộ của Nhan Dịch Trạch cô có cảm giác như mình rất lâu rồi không đặt chân đến đây, mà cũng quả thật là khá lâu rồi cô không tới nơi này, không biết bắt đầu từ khi nào cô và anh mỗi lần gặp nhau là chỉ nói về việc của công ty, có phải là lúc Dương Thể Đình xuất hiện không nhỉ, cô cũng không nhớ rõ nữa.

Trong căn nhà này có rất nhiều hồi ức ngọt ngào của hai người, Tiêu Tuyết đứng giữa phòng khách nhớ lại những cảnh tượng trong quá khứ có loại cảm giác như trong mộng vậy.

“Ngồi đi.”

Giọng điệu trầm thấp của Nhan Dịch Trạch khiến cô chợt bừng tỉnh từ trong suy nghĩ của mình, cô bước đến chiếc ghế sofa gần Nhan Dịch Trạch nhất và ngồi xuống, cô nhìn anh với vẻ mặt ủy khuất: “Dịch Trạch, em nghe nói Hiểu Ninh bị thương nên hôm nay em đã đến ký túc xá thăm cô ấy, cô ấy nói cô ấy đã ở nhà anh hai ngày, có thật vậy không?”

“Đúng vậy.”

Tiêu Tuyết liền hỏi tiếp: “Từ lúc nào anh và cô ấy liên lạc lại với nhau thế, chẳng phải anh đã nói là sợ cô ấy sẽ dính lấy anh không buông nên không muốn gặp cô ấy ư?”

Nhan Dịch Trạch cười nhẹ: “Đó là cách nghĩ trước đây của anh, hôm mà Hiểu Hiểu ra tù thì anh đã thay đổi chủ ý rồi, anh còn đến chỗ của Đinh Nạp để tìm cô ấy nữa.”

“Vậy sao lúc trước anh phải giấu em nói là chưa từng gặp cô ấy?” Cuối cùng cô cũng nhịn không được mà mở miệng chất vấn anh.

“Anh không có giấu em, anh chỉ là cảm thấy chuyện của mình và Hiểu Hiểu không cần thiết phải nói với em, ngoài ra anh cũng đã nói rất rõ ràng là không muốn em đi gặp cô ấy và có bất kỳ tiếp xúc nào với cô ấy.”

“Tại sao em không thể gặp cô ấy chứ?”

Nhan Dịch Trạch nhìn thẳng vào mặt Tiêu Tuyết, ý cười nơi khóe miệng anh ngày càng rõ nét hơn: “Vì anh không muốn Hiểu Hiểu biết chuyện anh đã từng ngủ với em, như vậy sẽ ảnh hưởng đến cách nhìn của cô ấy đối với anh, gây trở ngại đến sự phát triển tình cảm của chúng tôi.”

Nước mắt của Tiêu Tuyết ngay lập tức rơi xuống, giọng nói cũng trở nên run rẩy: “Dịch Trạch, anh và em đã ở bên nhau nhiều năm vậy rồi, tại sao anh cứ phải làm tổn thương em như vậy chứ?”

“Tiểu Tuyết, nhiều năm như vậy anh có từng che giấu em về thái độ của anh đối với những người phụ nữ khác không?”

“Đúng vậy, anh chưa từng làm thế, nhưng Quan Hiểu Ninh thì không được!”

“Tại sao không được, em còn nhớ căn phòng mà em chưa từng ở đó chứ, hai hôm nay anh mới hiểu ra thì ra đó là anh cố tình giữ lại cho Hiểu Hiểu, phong cách trang trí cũng là dựa vào ký ức về sở thích của cô ấy mà làm.” Nhan Dịch Trạch mặt thì nở nụ cười nhưng những gì anh nói ra lại là sự thật tàn khốc nhất đối với Tiêu Tuyết.

Mắt Tiêu Tuyết đỏ hết cả lên: “Anh không sợ em sẽ đi nói với cô ấy chuyện của hai chúng ta ngay bây giờ ư?”

“Nếu em đi nói với cô ấy, vậy thì chứng tỏ nhà họ Tiêu mấy người cảm thấy đã kiếm đủ tiền từ trêи người Nhan Dịch Trạch tôi rồi.”

Tiêu Tuyết cắn chặt môi, áp chế sự đau khổ trong lòng mình lại đột nhiên nghĩ đến lời nói của mẹ, sau đó cô nói: “Tạm thời em có thể không nói, nhưng em muốn anh chuyện nhượng vô điều kiện cho em 1 triệu tệ cổ phần của Trung Hiểu.”

Nhan Dịch Trạch không hề do dự mà đồng ý: “Được, ngày mai anh sẽ cho người xử lý việc này.”

“Vì cô ấy ngay cả yêu cầu như vậy anh cũng đồng ý ư?”

“Vì em, anh chẳng phải cũng đã từng cho ba em nhiều cổ phần như vậy ư?”

Nét mặt Tiêu Tuyết hơi được thả lỏng: “Em chỉ nói là tạm thời thôi, không có nghĩa là sau này cũng không nói, còn nữa cho dù như thế nào đi nữa thì em cũng sẽ không bao giờ từ bỏ tình cảm mà em đối với anh đâu, anh chẳng qua chỉ là nhất thời ham cái mới lạ mà thôi đồng thời còn cảm thấy áy náy nữa.”

“Tùy em muốn nói gì, em có thể đi được rồi đó.” Sau khi Nhan Dịch Trạch nói xong thì bước vào phòng ngủ của mình.

Tiêu Tuyết mặt không biểu cảm mà đứng dậy, Quan Hiểu Ninh cuối cùng vẫn là trở thành kẻ thù không đội trời chung với mình!

Sáng hôm sau lúc 9 giờ hơn thì Quan Hiểu Ninh nhận được chiếc máy may mà Nhan Dịch Trạch mua cho cô, vừa nhìn thấy giá tiền trêи hóa đơn cô liền giật mình, không ngờ chiếc máy may lập trình vi tính này giá của nó đến mười mấy ngàn tệ lận, số tiền này cô thật sự không trả nổi rồi.

Tốn khoảng nửa ngày ngồi xem sách hướng dẫn cuối cùng cô mới tìm hiểu xong cách sử dụng của chiếc máy may công nghệ cao này, đồng thời cô cũng cảm thấy vui vì những tiện ích mà chiếc máy may này đem lại, cô càng quên ăn quên ngủ mà vùi đầu vào việc thiết kế, Vu Diên Danh cũng thường qua tìm cô nói chuyện để cô đỡ buồn chán hơn.

Một tuần sau cô tháo miếng băng gạc, sau đó cô làm theo lời dặn của Nhan Dịch Trạch bắt đầu thoa thứ thuốc anh đưa, quả nhiên là giảm đau rất hiệu quả lại còn khiến cô thoải mái hơn trong lúc làm việc.

Một hôm, Quan Hiểu Ninh vẫn như mọi khi dạy sớm mà làm việc, cô dùng máy may để luyện tập may đồ, đột nhiên ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa vội vã, cô vội để đồ xuống rồi chạy ra mở cửa, không ngờ lại thấy Vu Diên Danh và Tiêu Tuyết đứng bên ngoài, liền cười hỏi: “Sao hai người lại qua sớm thế, có phải là đã hẹn trước rồi phải không?”

Vu Diên Danh bước đến bên cô, hiếm khi thấy mặt anh lại nặng nề như vậy, anh nói: “Hiểu Ninh, về việc tham gia cuộc thi đã xảy ra chút vấn đề.”

“Có vấn đề gì vậy?” Quan Hiểu Ninh vừa hỏi vừa cảm thấy trong lòng như có tảng đá đang chìm xuống.

Tiêu Tuyết vô cùng buồn bã và phẫn uất nói: “Có người tố cáo hai chúng ta và Diên Danh có mối quan hệ mật thiết, nói anh ấy và mình là quan hệ cộng tác, còn với cậu thì có quan hệ mập mờ nên không thể thực hiện trách nhiệm của một vị giám khảo một cách công bằng được, yêu cầu loại bỏ tư cách làm giám khảo của anh ấy, đồng thời hủy bỏ tư cách tham gia cuộc thi của hai chúng ta.”

Quan Hiểu Ninh vừa cảm thấy không thể ngờ lại vừa cảm thấy tức giận vô cùng: “Người tố cáo chúng ta là ai, sao có thể nói bậy như vậy chứ, đây chẳng phải là phỉ báng ư! Không lẽ ban tổ chức lại nghe lời một phía của người đó ư?”

Vu Diên Danh vỗ vỗ vai của Quan Hiểu Ninh: “Anh và Tiêu Tuyết có quan hệ hợp tác trong công việc là thật, còn về mối quan hệ giữa hai chúng ta người ta muốn nói thế nào mình cũng không làm gì được, chúng ta càng giải thích chỉ càng thêm tồi tệ hơn mà thôi. Anh đã giải thích rõ với ban tổ chức cuộc thi rồi, ý của anh là giữ lại tư cách dự thi của Tiểu Tuyết trước. Hiểu Ninh, em đừng trách anh.”

“Sao em có thể trách anh được, em tham gia cuộc thi cũng chỉ là để trải nghiệm thử và để tìm cảm hứng mà thôi, Tiểu Tuyết mới là người thật sự có cơ hội lấy giải nhất, anh đã làm rất đúng đấy! Chỉ là người tố cáo thật độc ác mà!”

“Hiểu Ninh, mình và Diên Danh biết rõ vì cuộc thi này cậu đã hy sinh rất nhiều, cậu không thể tham gia cuộc thi mình thật sự rất đau lòng.” Tiêu Tuyết nắm lấy tay của Quan Hiểu Ninh tỏ vẻ rất áy náy.

“Theo anh thấy thì trong chuyện này không nên trách ai cả, chỉ nên trách người đã tố cáo chúng ta, anh cũng gần như biết được người đó là ai rồi.” Vu Diên Danh hừ lạnh nói.

Quan Hiểu Ninh và Tiêu Tuyết liền hỏi: “Là ai?”

“Còn ai nữa? Thì chính là tên cặn bã Nhan Dịch Trạch bỉ ổi vô vỉ đó đó! Hôm bữa hắn ta đến đây nhìn thấy anh chẳng phải đã cố tình nhắc nhở anh tránh để bị hiềm nghi hay sao, việc tố cáo khẳng định là hắn ta sai người làm!”

Tiêu Tuyết há họng tỏ vẻ kinh ngạc vô cùng: “Còn có chuyện này cơ à, sao em không biết. Hiểu Ninh, mình đã nói cậu là đừng nên dễ dàng tin tưởng Nhan Dịch Trạch nữa rồi mà, mình có thể tham gia cuộc thi hay không là chuyện nhỏ, chủ yếu là mình sợ danh dự của Diên Danh bị ảnh hưởng thôi.”

Quan Hiểu Ninh vừa lo vừa giận, đồng thời cảm thấy áy náy vô cùng vì đã liên lụy đến Vu Diên Danh và Tiêu Tuyết, nhưng cô thật sự nghĩ không ra nếu Nhan Dịch Trạch muốn chỉnh Vu Diên Danh thì tại sao phải kéo luôn Tiêu Tuyết vào làm gì, càng sẽ không khiến mình bị mất đi tư cách tham gia cuộc thi.

“Em sẽ gọi điện cho anh ấy hỏi cho ra lẽ!” Quan Hiểu Ninh vô cùng tức giận mà cầm lấy di động.

Vu Diên Danh vội ngăn cản cô: “Em không cần phải hỏi anh ta nữa, anh không có gì đâu, cùng lắm thì sau này không làm ban giám khảo nữa, anh cũng không phải dựa vào công việc này mà kiếm ăn. Hiểu Ninh, sau này em đừng có qua lại với tên họ Nhan đó nữa, hắn ta thật sự không phải người tốt đâu!”

“Hiểu Ninh, Diên Danh nói rất đúng, xem như chúng ta rút kinh nghiệm lần này đi, cậu mà đi tìm anh ta lỡ như lại gây thêm chuyện phiền phức thì không tốt lắm.” Tiêu Tuyết bè theo lời nói của Vu Diên Danh không để Quan Hiểu Ninh gọi điện cho Nhan Dịch Trạch.

Quan Hiểu Ninh chỉ đành tạm thời từ bỏ ý nghĩ đi tìm Nhan Dịch Trạch, tiếp tục nghe họ khuyên giải, dù sao thì giờ cơm Nhan Dịch Trạch cũng sẽ đem cơm qua đây đến lúc đó hỏi anh ấy cũng được.

Sau khi hai người họ rời khỏi thì cô không còn tâm trạng để làm gì nữa, vả lại cho dù có làm cũng không còn ý nghĩa nữa.

Quả nhiên giờ cơm trưa Nhan Dịch Trạch rất đúng giờ mà mang cơm đến, Quan Hiểu Ninh không nói lời nào chỉ nhìn chằm chằm vào anh.

Để đồ ăn lên bàn, Nhan Dịch Trạch cười hỏi: “Anh vừa bước vào thì em đã nhìn chằm chằm anh như vậy, anh lại làm sai việc gì rồi sao?”

“Em không thể tham gia cuộc thi thiết kế nữa.”

Nét cười trêи khuôn mặt Nhan Dịch Trạch liền biến mất: “Tại sao?”

Quan Hiểu Ninh không trả lời câu hỏi của anh: “Không chỉ có em không thể tham gia cuộc thi mà ngay cả Tiêu Tuyết cũng có khả năng không thể tham gia, Vu Diên Danh lại càng không thể làm ban giám khảo cuộc thi nữa, có người tố cáo anh ấy sẽ thiên vị em và Tiểu Tuyết trong lúc thi đấu, sẽ không chấm điểm một cách công bằng.”

“Sau đó thì sao, em ngồi đây nghi ngờ anh đã làm việc này ư?” Nhan Dịch Trạch vừa nói vừa bước đến bên cạnh cô.

Quan Hiểu Ninh cúi đầu không nói, im lặng một lúc lâu mới nhỏ tiếng nói: “Em không biết có phải anh đã làm cái gì rồi không, anh đã từng nói để đạt được mục đích anh sẽ làm mọi cách để đả kϊƈɦ những người cản trở anh, cho nên trong lòng em đã nghi ngờ điều đó nhưng em lại cảm thấy anh sẽ không làm vậy để hại em, cho nên xin anh hãy nói thật với em đi.”

Ánh mắt Nhan Dịch Trạch đột nhiên hiện lên ý cười, trong lòng cũng có cảm giác thoải mái nói không nên lời, cuối cùng Quan Hiểu Ninh cũng thân với mình hơn, khụyu gối ngồi xổm trước mặt Quan Hiểu Ninh, anh hiếm khi nghiêm túc như vậy: “Hiểu Hiểu, cho dù anh có không ưa Vu Diên Danh đi nữa thì anh cũng sẽ không làm tổn thương đến em và hy sinh em đâu, em nói chuyện bị người ta tố cáo anh hoàn toàn không hề biết chuyện đó.”

Quan Hiểu Ninh hít một hơi thật sâu rồi nói: “Không phải anh thì tốt, ăn cơm thôi.”

“Em có dự định gì?” Nhan Dịch Trạch đứng lên đi theo sau cô hỏi.

Quan Hiểu Ninh cười buồn: “Còn có thể có dự định gì nữa, thì tiếp tục học tiếp thôi.”

Nhan Dịch Trạch sờ nhẹ vào đầu cô: “Quả thật là một đứa nhỏ khiến người ta đau lòng mà.”

Quan Hiểu Ninh ngẩng đầu liếc nhìn anh một cái, cô không có tâm trạng để mà nói đùa với anh: “Tay của em đã đỡ nhiều rồi, ngày mai em định đi làm lại, anh không cần đem cơm qua cho em nữa, mấy ngày nay cảm ơn anh rất nhiều vì đã làm nhiều việc cho em như vậy.”

“Em nói gì kỳ vậy, anh làm nhiều việc cho em cũng là điều đương nhiên mà, vậy mai anh sẽ không ghé nữa, em vẫn nên chú ý đến vết thương ở tay mình, cố gắng đừng chạm nước.”

Quan Hiểu Ninh đầu óc không tập trung mà gật đầu, cảm giác mất mát to lớn khiến cô không còn tâm trạng để làm bất cứ chuyện gì nữa, bây giờ cô chỉ muốn một mình yên tĩnh.

Nhan Dịch Trạch thấy Quan Hiểu Ninh như quả bóng bị xì hơi vậy, anh cũng không muốn quấy rầy cô nữa chỉ cười cười rồi rời khỏi.

Đi ra khỏi cổng ký túc xá và ngồi vào trong xe, nghe thấy di động reo anh liếc nhìn tên người gọi đến một cái rồi ấn nút nghe: “Tìm tôi có việc?”

“Dịch Trạch, anh còn nhớ việc em phải tham gia cuộc thi thiết kế thời trang không?” trong điện thoại truyền đến giọng nói vô cùng khẩn trương của Tiêu Tuyết.

“Vậy thì sao?”

“Vì có người tố cáo việc em và Vu Diên Danh có quan hệ hợp tác trong công việc, cho nên tư cách dự thi của em đã bị hủy bỏ, anh nhất định phải giúp em.”

Nhan Dịch Trạch cười nhẹ: “Được, em yên tâm, anh nhất định sẽ giúp em có thể tham gia cuộc thi.”

“Vậy trước khi bắt đầu cuộc thi phía ban tổ chức mở cuộc họp báo anh có thể đến tham dự không, em sợ vì chuyện này mà ban giám khảo sẽ có thành kiến với em.”

“Có thể, anh nhất định sẽ tới.”

Sự đồng ý nhanh chóng của Nhan Dịch Trạch khiến Tiêu Tuyết vui như mở cờ trong bụng, thậm chí còn có chút hối hận vì việc hôm qua đã đòi anh 1 triệu tệ cổ phần.

Cả buổi chiều hôm đó Quan Hiểu Ninh đều nằm ở trêи giường mà ngẩn người, muốn khóc lại khóc không ra nước mắt, không ngờ lúc trời sắp tối thì Tiêu Tuyết lại ghé qua tìm cô.

“Hiểu Ninh, cậu đừng buồn nữa mai mốt sẽ có cơ hội nữa mà.”

Quan Hiểu Ninh gật đầu: “Mình biết mà, mình chỉ là cần chút thời gian để thích ứng. Tiểu Tuyết, có tin tức gì về tư cách tham gia của cậu chưa?”

Tiêu Tuyết có chút áy náy mà gật đầu: “Mình đã nhận được thông báo là có thể tham gia cuộc thi rồi.”

“Vậy thì tốt, cũng coi như Vu Diên Danh không có uổng phí công sức.”

“Hiểu Ninh, mình có thể tham gia cuộc thi không phải nhờ Vu Diên Danh đâu.”

Quan Hiểu Ninh thấy hiếu kỳ mà hỏi: “Vậy là ai đã giúp đỡ?”

Tiêu Tuyết cười ngọt ngào: “Là bạn trai của mình.”

“Cậu, cậu có bạn trai ư?”

“Đúng vậy, chuyện này thì có gì kỳ lạ đâu, thật ra chính xác mà nói thì đó là vị hôn phu của mình, chúng mình đã đính hôn rồi.”

Quan Hiểu Ninh sốt ruột thay cho Vu Diên Danh nhưng lại không thể biểu hiện ra lại càng không thể nói gì chỉ đành nói: “Đã đính hôn rồi ư, mình không thấy cậu đề cập tới mình còn tưởng cậu chưa có bạn trai nữa chứ, anh ấy làm sao giúp cậu lấy lại tư cách tham gia cuộc thi vậy?”

“Việc này tạm thời mình giữ bí mật trước, để khi hai người gặp nhau rồi mình sẽ nói sau.”

“Được thôi, vậy cậu định khi nào để mình gặp mặt anh ta đây?” Quan Hiểu Ninh càng thêm tò mò về vị hôn phu của Tiêu Tuyết.

“Trước khi bắt đầu cuộc thi sẽ có mở một cuộc họp báo, đến lúc đó bạn trai mình cũng sẽ đến đó, cậu có thể đi cùng Vu Diên Danh tới đó nhưng mình sợ cậu cảm thấy khó chịu mà không muốn đi.”

Quan Hiểu Ninh vội nói: “Sẽ không đâu, mình nhất định sẽ đến, không thể tham gia cuộc thi nhưng mình cũng sẽ đến cổ vũ cho cậu mà.”

“Vậy thì tốt.”

Có thể đến thì tốt, Tiêu Tuyết đã không thể đợi được nữa rồi cô mong ngóng ngày diễn ra cuộc họp báo đến càng nhanh càng tốt, vì cô muốn để Quan Hiểu Ninh nhìn cho rõ mình và Nhan Dịch Trạch có đôi có cặp như thế nào, để cô ta biết được mình là vị hôn thê của Nhan Dịch Trạch!

Cho dù đã hứa với Nhan Dịch Trạch là sẽ không nói cho Quan Hiểu Ninh biết chuyện giữa hai người họ, nhưng đây là do Quan Hiểu Ninh tự nhìn thấy, chứ không phải do cô nói!

Sau khi đạt được mục đích, một phút Tiêu Tuyết cũng không muốn ở lại nơi này cô ta tùy tiện tìm một lý do rồi sau đó rời khỏi, tâm trạng của Quan Hiểu Ninh sau khi biết được Tiêu Tuyết có thể tham gia cuộc thi thì cũng đỡ hơn chút, nhưng cô vẫn cảm thấy buồn vì mình không thể tham gia, cho đến ba ngày sau Nhan Dịch Trạch mang thư mời được ban tổ chức ký tên và đóng dấu trêи đó còn viết tên cô đặt ở trước mặt cô thì Quan Hiểu Ninh lập tức trợn mắt há mồm.

“Đây là cái gì?”

“Chẳng phải trêи đó đã viết rõ ràng rồi ư, thư mời tham gia cuộc thi.” Nhan Dịch Trạch vừa nói vừa dùng tay viền lên những chữ thư mời dự thi…

Quan Hiểu Ninh lấy tay anh ra: “Em biết trêи đó viết cái gì, em đang hỏi anh sao lấy được cái này, sao anh có thể thuyết phục được ban tổ chức?”

Nhan Dịch Trạch nhún nhún vai: “Trung Hiểu là nhà tài trợ độc quyền của cuộc thi, tất cả chi phí bao gồm giải thưởng mà người thắng cuộc được nhận, phí chi trả cho ban giám khảo và phí thuê địa điểm tổ chức cuộc thi đều do Trung Hiểu chi trả, anh chỉ là tùy tiện nói để em tham gia cuộc thi thì ban tổ chức liền đưa anh cái này.”

Quan Hiểu Ninh nhìn Nhan Dịch Trạch với ánh mắt phức tạp: “Đây có được xem là ăn gian không, vả lại anh biết em không hề muốn nhận sự giúp đỡ của anh.”

“Hiểu Hiểu, anh chỉ là cho em một cơ hội mà thôi, còn việc lấy được giải hay không là nhờ vào bản thân em, em chỉ cần biết bản thân mình có lòng tin và dũng khí đi liều một phen hay không mà thôi.” Nụ cười của Nhan Dịch Trạch lúc này có thể nói là rất giảo hoạt.

Quan Hiểu Ninh nhìn chằm chằm vào Nhan Dịch Trạch, sau đó cầm lấy tấm thiệp và gật đầu: “Em sẽ tham gia cuộc thi.”

“Vậy mới là người thông minh chứ.”

“Vậy còn Vu Diên Danh……”

Nhan Dịch Trạch xua tay: “Anh ta không trong phạm vi phụ trách của anh, Hiểu Hiểu em không thể gây khó dễ cho người khác quá.”

Quan Hiểu Ninh cúi đầu nói: “Em biết, em chỉ là không nhịn được muốn hỏi thử thôi mà.”

“Anh sẽ không giúp anh ta đâu, anh ta cũng sẽ không nhận sự giúp đỡ của anh, anh ta còn chưa đến nổi bị ảnh hưởng bởi một cuộc thi.”

Quan Hiểu Ninh suy nghĩ một lát cảm thấy cũng đúng, rồi tầm mắt cô lại rơi vào bản vẽ trêи bàn, ánh mắt cô lại lần nữa xuất hiện ánh sáng!

Hôm sau, Quan Hiểu Ninh lập tức báo tin mình được dự thi cho Vu Diên Danh và Tiêu Tuyết biết, đợi đến khi tan ca hai người cùng qua chỗ cô.

Sau khi nghe Quan Hiểu Ninh nói hết mọi chuyện, Vu Diên Danh lo lắng mà liếc nhìn Tiêu Tuyết một cái, nhưng cũng không thể không thừa nhận mình không còn cách nào để khiến Quan Hiểu Ninh từ bỏ cơ hội này: “Nếu đã lấy được thư mời tham dự thì cũng không nên lãng phí.”

Bận rộn cả ngày anh vốn dĩ không hề để ý không ngờ Trung Hiểu lại là nhà tài trợ lớn nhất của cuộc thi, vậy Tiêu Tuyết lấy lại được tư cách tham gia là chuyện bình thường, mình còn đi giải thích với ban tổ chức đúng là việc làm dư thừa mà, nghĩ tới đây Vu Diên Danh đột nhiên cảm thấy có chút bất lực.

“Ừ, cảm ơn hai người đã ủng hộ em. Tiểu Tuyết, mình lại được cùng nhau tham gia cuộc thi rồi.”

Mỗi một dây thần kinh trêи người Tiêu Tuyết đều kéo căng hết ra, nghe thấy Quan Hiểu Ninh đang nói chuyện với mình cô liền lớn tiếng nói: “Cậu có thể có chút lòng tự tôn và chí khí được không? Nhan Dịch Trạch đã từng đối xử với cậu như thế nào cậu còn chưa nhìn rõ hay sao, nếu anh ta thật lòng yêu cậu thì 6 năm trước đã không để cậu một mình gánh chịu hết tất cả rồi, nếu như anh ta thật lòng yêu cậu thì tại sao trong 6 năm nay anh ta không một lần hỏi han quan tâm đến cậu chứ! Hiểu Ninh, mình biết cậu đã phải chịu nhiều khổ, nhưng cũng không thể vì anh ta giàu có mà cậu xem như mọi việc chưa từng xảy ra mà lần nữa mặc kệ tôn nghiêm và mặt mũi quay lại bên cạnh anh ta được.”

“Tiểu Tuyết, em không nên nói Hiểu Ninh như vậy.” Tuy Vu Diên Danh không đồng tình với việc Quan Hiểu Ninh và Nhan Dịch Trạch day dưa với nhau, nhưng trách nhiệm chủ yếu không thuộc về Quan Hiểu Ninh, có thể nói cô không hề biết gì cả.

Sắc mặt Quan Hiểu Ninh liền trở nên nhợt nhạt, cô không ngờ Tiêu Tuyết lại đột nhiên trở nên như vậy, vả lại còn ngay trước mặt Vu Diên Danh mà đem chuyện mình từng ngồi tù nói ra.

“Tiểu Tuyết, cậu……” Quan Hiểu Ninh định hỏi nhưng lại không biết nói như thế nào.

“Mình thì làm sao? Việc của cậu Vu Diên Danh đều đã biết hết rồi, anh ấy không có vì thế mà ghét bỏ cậu.” Giọng điệu của Tiêu Tuyết lạnh lẽo vô cùng.

Quan Hiểu Ninh lập tức quay đầu lại nhìn Vu Diên Danh.

Vu Diên Danh vội an ủi cô: “Hiểu Ninh, Tiêu Tuyết nói chuyện của em cho anh nghe là vì sợ em luôn cảm thấy có gánh nặng trong lòng, anh sẽ không có bất kỳ thành kiến nào với em đâu mà ngược lại còn cảm thấy em là một người có tình có nghĩa, nhưng mà sau này phải nhìn rõ đối tượng rồi hẳn hy sinh, Nhan Dịch Trạch không đáng để em phải làm như vậy.”

Tảng đá lớn trong lòng Quan Hiểu Ninh cuối cùng cũng có thể buông xuống được rồi, cô vô cùng cảm kϊƈɦ mà kéo lấy tay của Vu Diên Danh nhưng lại không nói nên lời.

“Hiểu Ninh, vừa rồi là mình không đúng, mình đã nói những lời tổn thương cậu, mình xin lỗi cậu.” Tiêu Tuyết đã lấy lại vẻ bình tĩnh và còn ép mình phải thể hiện vẻ mặt đau khổ và áy náy.

“Tiểu Tuyết, đừng nói nữa mình biết cậu cũng chỉ muốn tốt cho mình thôi mà.”

“Nhưng mình không nên hạ thấp cậu, cơ hội lần nay cậu cũng phải nắm bắt thật tốt, chúng ta cùng nhau cố gắng!”

Quan Hiểu Ninh hết khóc lại cười, ba người cùng nắm chặt tay nhau.

Thời gian trôi qua rất nhanh, cho dù Quan Hiểu Ninh cảm thấy bản thân vẫn chưa chuẩn bị xong, nhưng cuộc họp báo trước khi diễn ra cuộc thi vẫn được tổ chức như đã định.

Ban tổ chức và các thí sinh đều có mặt, ngoài ra còn có sự tham dự của rất nhiều nhân vật nổi tiếng trong giới thời trang, có thể nói đây là một buổi lễ long trọng của giới thời trang trong nước.

Quan Hiểu Ninh đi cùng với Vu Diên Danh đến hiện trường, vừa xuống xe Vu Diên Danh đã bị kí giả truy hỏi về việc bị hủy tư cách làm ban giám khảo, anh chỉ cười gật đầu mà không nói câu nói.

Sau khi bước vào trong hội trường, buổi họp báo còn một lúc lâu nữa mới bắt đầu, nên hai người đi tìm Tiêu Tuyết trước, Quan Hiểu Ninh cũng rất muốn được thấy người vị hôn phu đó của Tiêu Tuyết trông như thế nào.

“Kỳ lạ, vừa rồi gọi điện cho Tiểu Tuyết cậu ấy còn nói là đã đến rồi mà, sao bây giờ lại không thấy người đâu?” Quan Hiểu Ninh nhìn tứ phía cũng không thấy Tiêu Tuyết đâu nên đã tự lẩm bẩm nói một mình.

Vu Diên Danh cũng đang nhìn khắp nơi và lấy di động ra chuẩn bị gọi cho Tiêu Tuyết, kế đó anh đột nhiên cất điện thoại vào rồi kéo tay của Quan Hiểu Ninh đi về hướng khác.

Quan Hiểu Ninh đột nhiên bị kéo đi nên giật mình: “Anh làm gì vậy, đi đâu thế?”

“Bên này nãy mình tìm rồi mà, mình thử qua bên kia tìm thử xem.” Vu Diên Danh sốt ruột muốn chết, vì anh nhìn thấy Tiêu Tuyết và Nhan Dịch Trạch đi cùng nhau.

Quan Hiểu Ninh sớm muộn gì cũng phải đối mặt với sự thật tàn khốc này, nhưng tuyệt đối không thể là hôm nay, nếu không cô sẽ không thể thi đấu nữa.

“Hiểu Ninh! Diên Danh!” Nhưng Tiêu Tuyết đã nhìn thấy họ.

Quan Hiểu Ninh kéo lấy tay của Vu Diên Danh: “Anh không nghe thấy Tiêu Tuyết gọi chúng ta ư.” Cô vừa nói vừa xoay người lại nhưng đột nhiên cô đứng ngẩn ra, bởi vì người đứng kế bên Tiêu Tuyết là Nhan Dịch Trạch, còn có một nhóm người đứng xung quanh họ những người này có lẽ là ban tổ chức cuộc thi.

Vu Diên Danh bất lực mà lắc đầu, than thầm sao ông trời không chiếu cố Quan Hiểu Ninh chút nào vậy, lại để cho một cô gái đã phải chịu đựng nhiều đau khổ mà trong lúc này còn phải đối mặt với một sư tổn thương lớn thế này, anh càng không hiểu tại sao Tiêu Tuyết không né tránh mà còn xuất hiện cùng với Nhan Dịch Trạch nữa chứ.

“Tiểu Tuyết, sao em lại đến cùng với Nhan tiên sinh vậy?” Vu Diên Danh thử cố gắng khiến Tiêu Tuyết phối hợp với mình để che giấu sự thật.

Tiêu Tuyết cười e thẹn nói: “Trung Hiểu là nhà tài trợ độc quyền của cuộc thi, ai không đến chứ Nhan tổng chúng tôi không thể không đến được.”

Thấy hai người không lên tiếng, nụ cười trêи gương mặt Tiêu Tuyết càng thêm ngọt ngào: “Hiểu Ninh, để mình giới thiệu với cậu một chút, các vị này đều là lãnh đạo của ban tổ chức cuộc thi, còn vị này chắc là cậu quá quen rồi đúng không, nhưng mình vẫn phải giới thiệu lần nữa với cậu.”

“Vẫn là để tôi giới thiệu thì hơn.”

Nhan Dịch Trạch trực tiếp ngắt lời Tiêu Tuyết và bước ra từ trong đám người đi đến bên cạnh Quan Hiểu Ninh, rất tự nhiên mà ôm lấy vai cô cười nói với mọi người: “Để tôi giới thiệu với mọi người, vị này là bạn gái của tôi cô Quan Hiểu Ninh, mong mọi người chiếu cố cho cô ấy.”

Lời này nói ra những người trong ban tổ chức cũng không thấy có gì lạ, vì lúc trước người mà Nhan Dịch Trạch đề nghị họ giữ lại tư cách dự thi chính là Quan Hiểu Ninh, còn Tiêu Tuyết thì nếu họ đã hủy tư cách làm giám khảo của Vu Diên Danh rồi thì vốn dĩ cũng không cần hủy tư cách tham gia cuộc thi của cô nữa.

Nhưng bên này sắc mặt của Tiêu Tuyết và Vu Diên Danh đã trở nên hết sức khó coi, Tiêu Tuyết trợn mắt nhìn Nhan Dịch Trạch như là không quen biết anh vậy, còn Vu Diên Danh thì hơi há miệng mà nhìn chằm chằm vào Tiêu Tuyết, anh bị khiến cho hồ đồ mất không hiểu rốt cuộc là chuyện gì nữa, Nhan Dịch Trạch sao có thể ở trước mặt Tiêu Tuyết mà giới thiệu Quan Hiểu Ninh như vậy được chứ, chẳng phải Tiêu Tuyết đã nói là hai người họ đính hôn rồi sao?

Quan Hiểu Ninh càng thấy khó hiểu hơn, Nhan Dịch Trạch sao cứ như bị động kinh mà nói nhảm ở đây vậy, mình lúc nào thì trở thành bạn gái của anh rồi chứ!

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Tân Sinh

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook