Tân Sinh

Chương 16

Thần Vụ Quang

21/11/2020

Vốn dĩ Quan Hiểu Ninh định gọi điện cho Vu Diên Danh vào buổi trưa, không ngờ mới sáng sớm anh ta đã chạy đến ký túc xá đưa vở phác thảo và các dụng cụ dùng để vẽ cho cô.

“Thật ngại quá, đáng lẽ tôi phải qua lấy mới đúng.” Cầm lấy đồ Quan Hiểu Ninh nhìn Vu Diên Danh với ánh mắt vô vàn cảm kϊƈɦ.

Vu Diên Danh cười ha hả: “Hôm qua cô quên đem những thứ này về khiến tôi bận tâm gần chết, tôi rất mong đợi được xem mẫu thiết kế của cô, cho nên cố tình dậy sớm đem đồ qua đây là để cô bắt đầu công việc càng sớm càng tốt.”

“Nhanh nhất cũng phải đợi đến khi tôi tan ca hoặc cuối tuần được nghỉ tôi mới có thể làm, anh gấp gáp cũng không có tác dụng.” Quan Hiểu Ninh cảm thấy Vu Diên Danh cho dù đã 30 tuổi đầu nhưng mà tính tình lại y như con nít vậy.

“Dù sao thì đồ tới tay cô rồi tôi cũng yên tâm hơn, trong túi này có sách về sự phát triển của ngành thời trang cũng có tự truyện nữa tôi cảm thấy những quyển này đều tương đối thực dụng, khi nào cô rảnh có thể xem, chủ yếu là để lĩnh hội cách nhìn nhận vẽ đẹp và góc độ thẩm mỹ của những nhà thiết kế nổi tiếng và họ lấy ý tưởng từ đâu. Cô chưa được đào tạo chính quy nên trước tiên xem những cái này để được gợi ý và dẫn dắt đã, sau này có cơ hội tôi sẽ giúp cô chọn một số khóa học mỹ thuật chuyên nghiệp và đào tạo cắt may để nâng cao trình độ của cô một cách nhanh nhất.”

“Cảm ơn, tôi nhất định sẽ cố gắng!” Tuy rằng đã quyết định nắm bắt cơ hội cố gắng theo Vu Diên Danh học tập, nhưng Quan Hiểu Ninh không ngờ anh ấy lại chủ động giúp mình như thế, ngoài việc nói cảm ơn cô cũng không biết phải biểu đạt sự cảm kϊƈɦ của mình đối với anh ấy như thế nào nữa.

Vu Diên Danh khoát tay nói: “Cô không cần khách khí như vậy đâu. À đúng rồi, tôi đã nói với bên bảo vệ của tòa nhà rồi, sau này cô qua đó tìm tôi cứ trực tiếp lên lầu là được không cần phải làm thủ tục đăng ký đâu, cho nên từ giờ trở đi cô có thể lên văn phòng làm việc của tôi bất cứ lúc nào!” Đương nhiên có được sự ưu tiên này chủ yếu là vì cô là em họ của Nhạc Đông đồng thời được sự chiếu cố đặc biệt của Nhan Dịch Trạch, nếu không chủ quản của phòng bảo vệ cũng sẽ không đồng ý với yêu cầu của anh.

Lúc này Quan Hiểu Ninh thật sự rất vui: “Anh bảo tôi không cần khách khí nhưng tôi vẫn phải nói cảm ơn anh, Diên Danh cảm ơn anh đã giúp đỡ tôi nhiều như vậy, vậy sau này sau khi tan ca không việc gì làm tôi sẽ qua văn phòng của anh.”

“Có thể, tôi đang cảm thấy làm việc một mình chán chết đi được, cô mau đi làm đi tôi về trước đây.”

Quan Hiểu Ninh ôm một cái túi lớn đựng đầy sách đứng trước cổng ký túc xá cho đến khi Vu Diên Danh đã đi xa và không thấy bóng dáng nữa, cô mới vui mừng mà reo lên một tiếng nhỏ rồi quay người chạy vào ký túc xá chuẩn bị đi làm.

Đến lúc nghỉ trưa cơm cô cũng không ăn, ngồi ở một góc lấy cuốn sách mình đem theo ra đọc một cách say mê, một là vì cô thật sự yêu thích hai là cô muốn nhanh chóng nắm được tất cả những kiến thức về thiết kế thời trang, như thế mới có thể nhanh chóng kiếm được nhiều tiền.

Sau khi nghỉ trưa Quan Hiểu Ninh lại mong ngóng đến giờ tan ca, quay về ký túc xá là có thể tha hồ mà đọc sách, cô cũng đã quyết định bắt đầu từ hôm nay sẽ đi ngủ muộn một chút, không thể cứ đến 9h30 tối là đi ngủ như thế quá lãng phí thời gian rồi.

Cuối cùng cũng đợi được đến giờ tan ca, Quan Hiểu Ninh gói lại một ít đồ ăn còn dư rồi cầm lấy sách vội vàng quay về ký túc xá, gần đây Đại Quế Hà thường hay liên lạc với chồng cũ của mình, tối nay lại qua đó thăm con gái cho nên trong phòng chỉ còn lại mình cô vừa đúng lúc cô có thể yên tĩnh ôn tập, vừa vào phòng cô liền ngồi xuống bàn làm việc vừa xem sách vừa ăn cơm, còn thường xuyên ghi chú lại, cho đến khi di động không ngừng reo cô mới không tình nguyện mà nghe máy.

“Alo?”

“Hiểu Hiểu, là anh.”

Gọi cô là Hiểu Hiểu ngoài Nhan Dịch Trạch ra thì không còn ai khác, cô không thể không dời sự chú ý của mình ra khỏi quyển sách và nói:

“Còn có chuyện gì sao?”

“Anh muốn nói xin lỗi với em, hôm qua là anh đã sai, anh không nên nói với em những lời cay nghiệt như vậy, em đã hy sinh cho anh nhiều như vậy mà anh còn nghi ngờ em. Hiểu Hiểu, em tha thứ cho anh có được không?”

Dù cho hiểu rõ con người của Nhan Dịch Trạch, nhưng Quan Hiểu Ninh là người chịu mềm chứ không chịu cứng, người ta nói vài lời ngon ngọt là cô mềm lòng ngay.

“Anh muốn nói xin lỗi với em, hôm qua là anh đã sai, anh không nên nói với em những lời cay nghiệt như vậy, em đã hy sinh cho anh nhiều như vậy mà anh còn nghi ngờ em. Hiểu Hiểu, em tha thứ cho anh có được không?”

Dù cho hiểu rõ con người của Nhan Dịch Trạch, nhưng Quan Hiểu Ninh là người chịu mềm chứ không chịu cứng, người ta nói vài lời ngon ngọt là cô mềm lòng ngay.

Quan Hiểu Ninh vội nói: “Không cần đâu, em đã ăn rồi, anh đi mau đi.”

Cô chỉ muốn nhanh chóng kết thúc cuộc gọi này để có thể tiếp tục xem sách và ôn tập.

“Hiểu Hiểu, anh sẽ luôn đợi ở ngoài cổng, cho đến khi em chịu ra gặp anh mới thôi.”

“Anh đừng có vậy mà, em đã nói là em không……, alo? Nhan Dịch Trạch?” sau khi bị ngắt điện thoại Quan Hiểu Ninh thấy không vui tùy tiện để điện thoại lên trêи bàn, tiếp tục xem sách.

Chỉ là hiệu suất cực thấp, gần nửa tiếng đồng hồ chỉ lật được có 2 trang sách còn không nhớ mình đã xem những gì, cô nhìn ra ngoài cửa sổ thấy trời sắp tối rồi, cô quyết định chạy ra cửa Bắc xem, Nhan Dịch Trạch rất thiếu kiên nhẫn chắc là sớm đã rời khỏi, như vậy cô cũng có thể yên tâm mà làm việc.

Cô thay cái áo thun ra, mặc chiếc váy liền thân màu tím vào rồi đi ra cửa Bắc.

Đứng ngoài cổng nhìn quanh, điều khiến cô không ngờ đó chính là chiếc xe của Nhan Dịch Trạch vẫn còn ở đó, Quan Hiểu Ninh bước qua trực tiếp mở cửa xe ngồi vào dãy ghế sau thì thấy Nhan Dịch Trạch với vẻ mặt đầy ý cười đang nhìn mình.

“Anh thật sự ở đây đợi nãy giờ ư?” Quan Hiểu Ninh ngồi vào trong xe rồi hỏi.

“Ở trước mặt em anh chưa từng nói dối, em muốn ăn gì?” Nhan Dịch Trạch vừa nói vừa đánh giá Quan Hiểu Ninh, chiếc váy màu tím nhạt càng làm nổi bật làn da trắng của cô và khiến cô trông đẹp hơn, toàn thân thể hiện sự độc đáo và thanh nhã.

Quan Hiểu Ninh không biết phải làm gì khi đối mặt với ánh mắt không hề che giấu của anh, chiếc váy này bên trêи thì có cổ áo bên dưới thì dài qua đầu gối rõ ràng dáng vẻ rất bảo thủ, anh ấy có cần thiết phải vậy không!

“Em đã nói là em ăn rồi, em ra đây là vì em sợ anh thật sự đợi ở ngoài đây định bảo anh đi về.”

Nhan Dịch Trạch không thèm để ý: “Anh đã hẹn với đầu bếp đến khách sạn trêи đường Phú Đông, chỗ đó em cũng từng đến, đi thôi.” Lời anh vừa ra khỏi miệng thì tài xế lập tức khởi động xe từ từ tiến thẳng về phía trước.

Quan Hiểu Ninh không còn cách nào khác, chỉ đành chấp nhận đi theo.

Sau khi đến khách sạn lần này Nhan Dịch Trạch lại không có chọn ngồi phòng bao mà chỉ ngồi bàn ở bên ngoài dùng bữa, anh làm vậy là vì không muốn khiến Quan Hiểu Ninh cảm thấy căng thẳng, đồng thời anh cũng sợ rằng ở trong một không gian khép kín mình sẽ không kiềm chế nổi dụ̶c̶ vọng mà đè cô dưới thân.

“Bếp chính của bữa ăn này là anh đặc biệt mời đến đây, lát nữa em sẽ được gặp ông ấy.”

“Chẳng phải trong khách sạn cũng có đầu bếp ư, tại sao còn phải mời ở bên ngoài?” Quan Hiểu Ninh thấy khó hiểu nên hỏi.

Nhan Dịch Trạch cười nói: “Ông ấy rất là nổi tiếng, ông ấy là đầu bếp có 30 năm kinh nghiệm trong nghề đấy lúc trước chuyên nấu các buổi tiệc chiêu đãi do chính phủ tổ chức còn bây giờ thì tự mở công ty, rất khó mời đấy, nhưng mà vì muốn tạ tội với em có khó cũng phải mời.”

Lợi hại đến thế ư, Quan Hiểu Ninh thật không ngờ chỉ là ăn bữa cơm thôi mà Nhan Dịch Trạch lại phô trương như vậy: “Anh không cần phải làm vậy đâu, có thể mời được đầu bếp nổi tiếng như thế chắc chắn phải tốn nhiều công sức, vả lại em cũng không có giận anh.”

“Thật ra cũng không tốn công đâu, anh cũng là cổ đông của công ty ông ta, vừa vặn ông ta qua bên này có việc nên anh tiện thể mời ông ta qua đây luôn.”

Trong lúc hai người đang nói chuyện thì có người dẫn một người đàn ông mập mập lùn lùn vào, Quan Hiểu Ninh vừa nhìn người đàn ông này là biết ông ta chính là vị đầu bếp mà Nhan Dịch Trạch nói, hơn nữa với thân hình như vậy của ông ta cũng hoàn toàn phù hợp với sự nhận biết của mọi người về người đầu bếp.

“Nhan lão đệ, đã lâu không gặp.” Người đàn ông rất nhiệt tình mà bắt tay với Nhan Dịch Trạch.

Nhan Dịch Trạch đứng lên cũng rất vui mà nói: “Đúng là khá lâu rồi không gặp, hôm nay vất vả cho anh rồi, để em giời thiệu cho anh, đây là bạn của em cô ấy tên Quan Hiểu Ninh. Hiểu Hiểu, đây là anh Chu, Chu Huệ Bân.”

“Xin chào anh Chu.” Quan Hiểu Ninh cười thẹn thùng nói lời xin chào.

“Xin chào! Hiểu Ninh em biết không, Dịch Trạch cậu ta cứ nhất thiết bắt anh hôm nay qua đây nấu bữa ăn tối cho em cậu ta thiếu chút nữa định dùng cả chuyên cơ để đón anh qua đây đấy, nhưng mà Dịch Trạch rất có tài dỗ dành người khác, cô bé tuổi em còn trẻ như vậy đừng có dễ dàng bị cậu ta dụ dỗ đấy, haha……”

Quan Hiểu Ninh còn đang suy nghĩ xem tiếp theo nên nói gì, kết quả Chu Huệ Bân vừa nói xong thì cười lớn tiếng rồi quay người rời khỏi, cô có chút không kịp phản ứng.

“Tính ông ấy là vậy, nhưng ông ấy là người rất tốt bụng.”

Nhan Dịch Trạch giải thích cho cô hiểu, Quan Hiểu Ninh gật đầu tỏ vẻ đã biết, sau đó anh đột nhiên nói một câu: “Em nên để tóc dài.”

Quan Hiểu Ninh không biết tại sao Nhan Dịch Trạch lại đột nhiên quan tâm đến mái tóc của mình là dài hay ngắn.

“Để tóc dài có lẽ sẽ khiến em trở nên thành thục hơn, như thế sẽ không khiến người ta cảm thấy anh đang lừa gạt một cô gái nhỏ.” Lúc đầu là bản thân anh cảm thấy cô rất trẻ trung, sau đó là Dương Thể Đình gọi cô là em gái nhỏ, kế đó là Chu Huệ Bân lại gọi cô là cô bé, Nhan Dịch Trạch trong lòng cảm thấy khó chịu, anh rõ ràng chỉ hơn cô có 5 tuổi, thế mà bây giờ làm như là hai người hơn kém nhau cả thế hệ không bằng.”

Lần này Quan Hiểu Ninh thật sự bị anh chọc cười rồi, nhưng cô vẫn nói: “Mấy năm nay quen để tóc ngắn rồi, vả lại làm việc ở nhà bếp để tóc ngắn nó gọn gàng hơn.”

Nhan Dịch Trạch nghe xong thì im lặng không nói tiếng nào.

Các món ăn nhanh chóng được dọn lên, tổng cộng có bốn món, thịt dê xào hành baro, cải ngồng xào bún tàu, tôm càng chiên, cá Than chưng, ngoài ra còn có món canh ốc hương, mỗi một món được dọn lên nhân viên phục vụ đều sẽ giới thiệu về món ăn đó.

Nhan Dịch Trạch gắp cho Quan Hiểu Ninh một miếng thịt dê: “Ăn cái này trước đi, thịt dê để nguội sẽ không ngon đâu.”

Cô thật sự không đói bụng, nhưng đồ ăn đã được gắp vào đĩa của mình cũng không thể để nó vào lại chỗ cũ cô đành phải gắng gượng ăn hết miếng thịt đó.

Nào ngờ vừa nếm thử một miếng thì lập tức ăn không ngừng miệng, bốn món ăn này món nào cũng có mùi vị ngon tuyệt khiến người ta nói không nên lời, món canh cũng rất thơm ngon, sau đó cô lén sờ bụng mình quả thật là no căng ăn không nổi nữa, cô có chút hối hận biết vậy khi nãy ở ký túc xá ăn ít một chút.

thấy Nhan Dịch Trạch ăn chậm nhai kĩ, Quan Hiểu Ninh cảm thấy mắc cười bây giờ ngay cả tốc độ ăn uống hai người cũng hoàn toàn khác nhau, bản thân đã quen với việc nhanh chóng giải quyết mọi việc theo thời gian đã định, còn cái mà Nhan Dịch Trạch chú trọng lại là nét ưu nhã và phẩm chất, cái gì cũng không hợp nhau.

Liếc nhìn thời gian trêи màn hình di động đã không còn sớm nữa, lại nghĩ mình không những phải xem sách hơn nữa còn có nhiệm vụ mà Vu Diên Danh giao cho, cô chưa vẽ được gì cả cô có chút lo lắng.

Nhan Dịch Trạch ngồi đối diện thấy vẻ mặt đứng ngồi không yên của cô liền hỏi: “Em đang vội à?”

“Hả? Không có gì, anh cứ ăn từ từ đi.”

“Nhưng vẻ mặt của em có vẻ như đang vội, ăn một bữa cơm với anh lại khiến em cảm thấy khó chịu như vậy ư?” Nhan Dịch Trạch đặt đũa xuống bình tĩnh hỏi Quan Hiểu Ninh.

Quan Hiểu Ninh thấy vậy chỉ đành nói ra sự thật: “Anh hiểu lầm rồi, em mượn của người ta vài cuốn sách muốn về sớm để xem, nếu về muộn quá xem sách em sợ sẽ ảnh hưởng đến bạn cùng phòng nghỉ ngơi.”

Nghe Quan Hiểu Ninh nói vậy trong lòng Nhan Dịch Trạch cảm thấy đỡ hơn rất nhiều, giọng điệu cũng trở nên ôn hòa hơn: “Là sách gì, không cần mượn của người khác anh sẽ mua cho em, muốn xem đến khi nào cũng được.”

“Là sách thiết kế thời trang, em cũng chỉ xem thôi không cần mua đâu, nếu như anh ăn xong rồi thì mình về thôi.” Quan Hiểu Ninh không muốn nói nhiều về dự định của mình.

Nhan Dịch Trạch ngồi đó không nhúc nhích cũng chẳng nói chuyện, Quan Hiểu Ninh không biết anh đang nghĩ gì chỉ đành ngồi đợi, đợi cả nửa ngày anh mới vuốt mặt nói: “Hiểu Hiểu, cuộc họp của anh thất bại rồi, hội đồng quản trị không tán thành đề nghị của anh.”

“Tại sao không tán thành, anh cũng chỉ là muốn kiếm thêm nhiều tiền cho công ty thôi mà, vả lại bộ phận tiêu thụ còn hoàn thành nhiệm vụ trước thời hạn cơ mà.” Quan Hiểu Ninh cũng cau mày theo.

Nhan Dịch Trạch cười khổ: “bất cứ loại hình đầu tư nào cũng đều có mạo hiểm, họ chỉ quan tâm đến việc nếu đầu tư thất bại thì sẽ bị tổn thất bao nhiêu mà không nghĩ tới việc sau khi thành công lợi ích mà nó mang lại sẽ gấp mấy lần.”

“Vậy phải làm sao đây?” Quan Hiểu Ninh không thể không lo lắng thay cho Nhan Dịch Trạch, việc xem sách cũng bị cô vứt sang một bên.

Nhan Dịch Trạch lắc đầu: “Anh cũng không biết nữa, chỉ có thể tiếp tục tranh thủ phiếu tán thành, đi bước nào hay bước đó thôi.”

“Anh cũng đừng vội, như anh đã nói việc đầu tư lớn như vậy dù sao cũng phải để cho mọi người suy nghĩ thêm một khoảng thời gian, từ từ làm công tác tư tưởng ắt sẽ được mà.” Quan Hiểu Ninh đột nhiên nhớ đến lời nói của quản giáo, lúc này dùng để an ủi anh là phù hợp nhất.

Nhan Dịch Trạch cầm lấy ly rượu uống một ngụm rồi cười buồn mà không nói lời nào, bấy giờ Quan Hiểu Ninh cũng bỏ việc xem sách sang một bên, câu được câu không nói chuyện với Nhan Dịch Trạch, nói về chuyện lúc trước và những người lúc trước quen không biết giờ sao rồi, hy vọng tâm trạng của anh có thể tốt hơn.

Dương Thể Đình ngồi ở phía xa quan sát Nhan Dịch Trạch và Quan Hiểu Ninh khá lâu rồi, lúc trưa cô nghe trợ lý nói tối nay Chu Huệ Bân sẽ đến khách sạn làm bếp chính, không cần suy nghĩ ai cũng biết người có thể mời được Chu Huệ Bân mà còn là kiểu mời là tới liền thì chỉ có Nhan Dịch Trạch, lúc đó cô đã thấy rất tò mò rốt cuộc là ai mà có thể được Nhan Dịch Trạch xem trọng như vậy, cho nên sau khi tan ca cô không về mà luôn ngồi đợi ở tiệm cà phê.

Không ngờ là mình đã không uổng công chờ đợi, Nhan Dịch Trạch không ngồi phòng bao mà chỉ ngồi bên ngoài, sau đó khi nhìn thấy Quan Hiểu Ninh bên cạnh Nhan Dịch Trạch thì lại vừa thấy bất ngờ vừa cảm thấy như trong dự liệu, suy cho cùng thì lần trước gặp mặt Nhan Dịch Trạch đã thể hiện sự đối đãi đặc biệt với cô ấy, còn điều khiến cô không ngờ chính là Nhan Dịch Trạch đã thay đổi khẩu vị, vậy mà anh lại có hứng thú với cô bé ngây thơ trong sáng như thế, đối với Quan Hiểu Ninh cô còn không muốn dùng từ phụ nữ để xưng hô.

Cho dù Nhan Dịch Trạch nói cô gái này trạc tuổi của mình, nhưng cô vẫn không tin lắm, cô cho rằng đây có thể cũng là cái cớ mà Nhan Dịch Trạch dùng để rút ngắn khoảng cách tuổi tác của hai người.

Dương Thể Đình vốn dĩ định nhìn xem đối tượng mà Nhan Dịch Trạch hẹn là ai rồi sau đó rời khỏi, nhưng dần dần cô bị thu hút bởi vẻ ưu uất và ảo não trêи mặt của Nhan Dịch Trạch.

Hai loại tâm trạng này tuyệt đối không thể nào xuất hiện trêи người Nhan Dịch Trạch, bất luận là khi nào thì Nhan Dịch Trạch đều khiến người khác cảm thấy anh có một loại khí chất vương giả, không ai dám làm trái ý của anh càng không ai dám nghi ngờ quyết định của anh, thậm chí có lời đồn rằng người mà đối đầu với anh không phải là bị anh thần phục nguyện trung thành với anh thì là bị anh chỉnh đốn đến mức không có kết cục tốt.

Mà bây giờ nhìn cô gái trông có vẻ như đang an ủi Nhan Dịch Trạch đó Dương Thể Đình có chút không xác định, làm sao lại có phụ nữ có thể bình tĩnh như vậy khi đối mặt với người đàn ông có sức hấp dẫn mạnh như Nhan Dịch Trạch được, đặc biệt là trong buổi hẹn hò long trọng và được xem trọng như thế mà còn có thể dửng dưng như đang bàn chuyện nhà vậy, còn vẻ mặt nản lòng thoái chí của Nhan Dịch Trạch cũng khiến người ta trố mắt.

Nhìn hai người bên nhau tự nhiên như vậy, Dương Thể Đình không nhịn được nghĩ không biết Tiêu Tuyết có biết sự tồn tại của cô gái này không?

Thật ra thì cô chẳng xem Tiêu Tuyết là gì cả, cô ta không chỉ là người có sức hấp dẫn kém mà còn thiếu tự tin, ví dụ như trêи phương diện trang điểm ăn mặc cô ta chỉ luôn phối hợp với sở thích của Nhan Dịch Trạch, mà không đi nghĩ xem có hợp với phong cách của mình không, điều quan trọng nữa là việc cô ta đính hôn với Nhan Dịch Trạch từ đó tới giờ chỉ là một mình cô ta nói, Nhan Dịch Trạch chưa từng thừa nhận hay đề cập đến chuyện này với mọi người, theo lý mà nói người có thân phận địa vị như Nhan Dịch Trạch nếu thật sự đính hôn thì chắc chắn không thể nào im hơi lặng tiếng như vậy, báo chí nhất định sẽ đăng tin, nhưng mà chỉ là Nhan Dịch Trạch cũng chưa từng phủ nhận lời nói của Tiêu Tuyết, đây cũng là chỗ khiến cô cảm thấy nghi ngờ.

Nhưng mà dựa vào vẻ mặt của Nhan Dịch Trạch trong hai lần gặp gỡ này, không chừng cô gái có diện mạo cũng được này thật sự có thể trở thành đối thủ lớn nhất của Tiêu Tuyết, nếu thật sự là như vậy thì cô phải nghĩ cách để Tiêu Tuyết biết được tin tức này đồng thời cũng có thể thăm dò thực hư về cô gái này, sau đó ngồi xem hai người đó đấu với nhau, nói không chừng tới khi đó mình còn được làm ngư ông đắc lợi nữa, suy cho cùng thì Nhan Dịch Trạch chắc chắn không có tính nhẫn nại mà đi ứng phó với hai người phụ nữ tranh giành ghen tuông như vậy!

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Tân Sinh

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook