Tân An Quỷ Sự

Quyển 4 - Chương 103: Trợ người

Thương Hải Nhất Thử

19/09/2020

“Ô ô ô ô……” tiếng ca du dương lại truyền đến trong tai Lưu Tự Đường. Trong đầu hắn hiện lên một đạo bạch quang, đột nhiên hắn nhớ ra vì sao tiếng ca này lại quen thuộc như thế. Nó không phải chính là lời ca hắn nghe được vào hôm lật thuyền ngã xuống nước sao?

Tiếng ca càng ngày càng gần, thình lình một hơi thở lạnh băng phả lên cổ hắn, đem mấy sợi tóc rối sau gáy đều thổi lên. Lưu Tự Đường lần này người chưa xoay thì trường kiếm đã dán theo sườn eo mà đâm về phía sau. Hắn cảm giác Thanh Phù kiếm đụng phải một vật rất cứng, đột nhiên bắn trở về đem cả người hắn đẩy về phía trước. Nếu không phải hắn dáng điệu uyển chuyển, vội vàng dùng kiếm chống đỡ mặt đất thì thân thể sớm đã ngã mạnh xuống mặt cây cầu.

“Lãnh tiểu thư, ngươi tuy chết thảm nhưng cũng không nên đem cái chết của chính mình tính toán lên đầu thôn dân. Huống chi ngươi đã lấy đi bốn mạng người, cũng nên dừng tay sớm về với cực lạc,để sớm siêu sinh. Ngươi tội gì phải làm một cô hồn dã quỷ, ở lại nhân thế cô độc du đãng chứ.” Lưu Tự Đường cao giọng nói, hắn không trông cậy vào lời này của mình có thể hóa giải oán khí của Lãnh Ngọc nhưng trải qua mấy lần đánh giá, hắn đã biết chính mình không phải đối thủ của nàng ta. Hiện tại hắn chỉ muốn dùng lời này giữ chân nàng để tranh thủ chút thời gian mà thoát đi.

Không nghĩ tới lời này vừa nói ra, phía sau lại đột nhiên vang lên tiếng sóng đánh trên mặt sông, theo sau đó là một trận mùi tanh hỗn loạn theo hơi nước tiến vào trong mũi hắn.

Lưu Tự Đường cảm thấy ngực căng ra, kinh mạch toàn thân thế nhưng như là bị phong bế, một hơi cũng không thở ra được. Hắn muốn hét lên nhưng chỉ có thể phát ra tiếng “Ngô ngô” rên rỉ, muốn chạy nhưng chân lại giống bị đông cứng lại, một bước cũng không đi được. Hắn cảm giác thân thể của mình càng ngày càng lạnh, sưng lên, thậm chí có thể thấy ngón tay lộ ra đã trở nên sưng tím.

“Ầm” một tiếng, Thanh Phù kiếm rơi ra từ ngón tay sưng to của hắn, rơi trên mặt đất, nảy lên hai cái rồi bất động, chỉ có ngọc thạch ở chuôi kiếm là phát ra điểm ánh sáng nhạt.

Lưu Tự Đường cảm thấy ngực mình như sắp vỡ nứt ra, liền giống với cảm giác không thể thở được khi rơi vào trong nước ngày hôm đó. Đầu hắn cũng như bị to lên vài lần, bên trong hỗn độn, không nghĩ được gì, cũng không có một chút dục vọng cầu sinh nào.

Trong lúc hoảng hốt, hắn thấy tua kiếm trên mặt đất tựa hồ nhảy lên hai cái, long văn tỏa ra ánh sáng màu vàng mở rộng ra. Ánh vàng này rực rỡ sưởi ấm lục phủ ngũ tạng của hắn, đem khí lạnh đang bóp trụ kinh mạch của hắn xua tan toàn bộ.

Tay chân hắn vừa mới động đậy được thì hắn liền nhặt Thanh Phù kiếm trên mặt đất lên rồi sờ soạng hướng ra ngoài mà đi. Nhưng bốn phía tất cả đều là sương trắng giống sữa bò, hắn căn bản không nhìn được phương hướng. Đúng lúc này, hắn tay đột nhiên bị một bàn tay nhỏ bé nóng hầm hập túm chặt. Lưu Tự Đường không phản kháng, bản năng nói cho hắn biết người này là tới cứu giúp chính mình. Hắn đi theo người kia về phía trước, sương mù sau lưng càng ngày càng loãng. Lúc hắn rốt cuộc thấy được đám người phía trước thì vội cùng chủ nhân bàn tay này bước nhanh ra khỏi đám sương mù dày đặc đó.

“Tiểu Thành, sao ngươi không rên một tiếng liền tự đi vào rồi?” Hề Thành rốt cuộc buông tay Lưu Tự Đường, hắn được Hề bá ôm vào trong ngực, cẩn thận kiểm tra xem có bị thương không.

“Ta không thể nhìn đại ca bị vây ở bên trong không đi ra được,” đôi mắt Hề Thành trong trẻo như thủy tinh. Hắn quay đầu nhìn về phía Lưu Tự Đường, “Huynh sao ngốc thế, cứ đứng ở bên trong mà không biết chạy a.”

Trong lòng Lưu Tự Đường nóng lên. Hắn cảm thấy lời mình vừa nói với Lãnh tiểu thư kia, trước mặt hài tử ngây thơ chất phác này đột nhiên có vẻ vô cùng dữ tợn lại ác ý mười phần.

“Tiểu tử, ánh mắt ngươi thực không tồi, ở trong đó còn có thể thấy rõ ràng. Ta chính là thật sự mê muội không biết phương hướng rồi.” Hắn đem cảm động hóa thành một câu trêu chọc.

“Bên trong không u ám a. Sau huynh lại không thấy rõ chứ?” Hề Thành nghi hoặc nói.

“Tiểu hài tử đôi mắt sạch sẽ, người lớn chúng ta sao so sánh được chứ.” Hề bá mắt nhìn phía trước, sương mù đang dần thối lui, dấu chân trên mặt sông cũng hóa thành một đám nước, rất nhanh đã bị nắng sớm hong khô. Lúc này ông mới chuyển hướng Lưu Tự Đường, “Lưu công tử, mới vừa rồi ở trong đám sương mù kia ngươi có thấy cái gì không?”

“Ta không thấy gì hết nhưng lại nghe thấy một hồi tiếng ca, giọng hát kia trầm thấp đau thương, giống hệt thứ ta nghe được lúc lật thuyền.” Hắn dừng một chút, nhìn về phía Hề bá, “Chẳng lẽ vị Lãnh cô nương kia lúc sinh thời cực kỳ tinh thông nhạc lý? Nhưng tiếng ca kia tuy hay nhưng ta lại không hiểu nó đang nói cái gì…… Giống như bài hát dùng một thứ ngôn ngữ xa lạ để viết ra vậy.”

“Ta cũng nói qua, nàng trời sinh tính tình cao ngạo, cũng không cùng thôn dân lui tới, cho nên việc nàng yêu thích cái gì chúng ta tự nhiên là hoàn toàn không biết được. Có lẽ giống như lời công tử nói, nàng cực tinh thông nhạc lý, cho nên mới vừa rồi ngươi nghe thấy chính là tiếng nàng hát. Nhưng vô luận tiếng ca kia tuyệt mỹ thế nào thì với chúng ta cũng chỉ giống tiếng chuông tang thôi.” Hề bá thở dài, đem Hề Thành kéo đến bên người Lưu Tự Đường, “Làm phiền công tử đem đứa nhỏ này mang về nhà. Nghiêm lão đầu nhi ngày mai hạ táng, hiện tại không còn sớm nữa, ta và Điền Nhi cũng nên đến trấn trên đặt mua quan tài cho phụ thân hắn.”

Lưu Tự Đường đáp lời rồi kéo tay Hề Thành đi cùng đám thôn dân vào trong thôn. Thấy bốn phía không có ai, hắn mới vỗ vỗ đỉnh đầu Hề Thành, “Uy, tiểu tử, ngươi có biết bên trong đám sương kia có yêu quái không?”

Hề Thành nhún nhún vai, “Có thể không biết sao? Bọn họ một đám đều bị dọa thành cái bộ dáng thấy quỷ kia.”

“Vậy sao ngươi còn đi vào, không sợ sao?”

Bị hắn hỏi như vậy, Hề Thành ngây ra một lúc, sau đó cào cào đầu mình, “Ta…… Ta cũng không nghĩ nhiều như vậy a. Hơn nữa ta tưởng mọi người sẽ cùng nhau đi vào a. Không nghĩ tới vào trong rồi thì lại phát hiện chỉ có mình ta.” Hắn hắc hắc cười, tùy tay nhặt tảng đá ném đến trước mặt đám bạn cùng chơi, “Nhị Ngưu Tử, mấy ngày không thấy, mông ngươi lại lớn hơn rồi, thật giống cái cối xay a.”

Đứa nhỏ kêu Nhị Ngưu Tử kia làm sao chịu buông tha, liền cũng nhặt lên một cục đá ném về phía Hề Thành, trong miệng nói “Tam sợi lông tam sợi lông”. Hai đứa nhỏ vừa đuổi vừa chạy, chỉ lát sau đã biến mất trong đám người.

Lưu Tự Đường lại đứng không nhúc nhích ở đó. Qua thật lâu, hắn mới nở nụ cười ấm áp, nhẹ nhàng. Hắn hướng về hướng Hề Thành chạy đi mà gọi với theo, “Tiểu tử, ngươi đừng chạy nhanh như vậy, gia gia ngươi đã dặn dò ngươi phải về nhà, đừng chạy loạn khắp nơi.”

Hữu Nhĩ đem cả người dán trên chiếu trúc đến một khe hở cũng không có. Nó lè lưỡi sang một bên, trong tay cầm một cái quạt hương bồ dùng sức phe phẩy. Nhưng dù vậy thì hắn vẫn không thể khiến bản thân mát mẻ hơn chút nào.

Yến Nương từ ngoài cửa đi tới, liếc mắt nhìn hắn, “Ngươi tu luyện lâu thế rồi, sao còn không duy trì được bộ dáng của con người chứ?”

“Mới vừa rồi hộp kim chỉ của ngươi phát sáng.” Hắn duỗi đầu lưỡi, nói mơ hồ không rõ.

Yến Nương cong môi cười, “Mới đi bao lâu đã gặp điều cổ quái, xem ra cái vị Lưu đại nhân này là không thể trở về Hỗ gia trước biểu ca hắn rồi.”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Tân An Quỷ Sự

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook