Tân An Quỷ Sự

Quyển 10 - Chương 301: Hồi sinh

Thương Hải Nhất Thử

23/09/2020

Dụ lão thái thái tránh ở trong ổ chăn, trên đầu rịn ra một tầng mồ hôi nóng, thân mình lại vẫn lạnh lẽo. Cả người bà run lên, cái miệng nhỏ hít thở không khí vẩn đục ở trong ổ chăn, phảng phất như sợ tiếng hít thở của chính mình làm kinh động thứ đang tránh ở trong chỗ tối.

Bên ngoài ổ chăn dần dần sáng lên, sáng sớm rốt cuộc khoan thai mà đến. Cửa bị đây ra, nha hoàn Khi Vũ bưng chậu rửa mặt bằng đồng từ bên ngoài đi vào, nhìn thấy Dụ lão thái thái đem chính mình bọc đến kín mít, giống như một cái kén tằm thì nàng ta nhanh chóng đặt cái bồn xuống, đặt ở trên mặt đất, đi đến mép giường ngồi xuống, “Lão phu nhân, ngài làm sao vậy, có chỗ nào không thoải mái sao?”

Tay đụng tới chăn, nàng cảm thấy thân mình nhỏ gầy bên trong bỗng nhiên run lên, vì thế vội vàng đem chăn lột ra, tay sờ lên trán Dụ lão thái thái, “Lão phu nhân, ngài ra nhiều mồ hôi như vậy, sao còn đắp chăn? Mau ra đây đi, ta hầu hạ ngài rửa mặt chải đầu.”

Hai tay Dụ lão thái thái túm lấy cái chăn ở bên cạnh, chỉ đem một đôi mắt già nua vẩn đục lộ ra bên ngoài, “Buổi tối hôm qua thứ kia có phải lại tới không?”

Khi Vũ sửng sốt, nàng vốn tưởng lão thái thái ngủ say, không biết hôm qua xảy ra chuyện gì, ai ngờ bà ấy đều biết hết.

“Chỉ là mấy con chuột cắn tằm, không có việc gì ghê gớm đâu, sáng sớm hôm nay thiếu gia liền cho người đi chọn tằm trùng, sẽ không ảnh hưởng đến việc làm ăn của năm nay đâu, ngài cứ yên tâm đi.” Nói xong, Khi Vũ liền đem Dụ lão thái thái nâng lên, để bà ngồi ở trên giường, sau đó đi đến bên cạnh chậu đồng, lấy khăn lông thấm nước ấm, ngồi xổm ở mép giường giúp bà lau tay.

Cầm bàn tay nhăn nheo chỉ còn da, Khi Vũ liền cảm thấy không thích hợp. Tay bà vẫn còn đang run, nàng phí sức thật lớn mới đem nó nắm trong tay mình.

“Lão phu nhân, có phải ngài bị bệnh không? Có muốn thỉnh đại phu xem giúp ngài không?” Khi Vũ ngẩng đầu, lại phát hiện Dụ lão thái thái đang nhìn chằm chằm mình, bên trong đôi mắt vẩn đục phản chiếu hai bóng người, “Không phải chuột, là nó…… Nó lại tới nữa.”

“Nó?” Khi vũ ở mép giường ngồi xuống, hai tay nhẹ nhàng xoa bóp mu bàn tay lạnh như băng của Dụ lão thái thái, “Lão phu nhân, nó, là cái gì?”

Tròng mắt Dụ lão thái thái giật giật, đột nhiên hướng về phía Khi Vũ nhẹ nhàng cười, da động nhưng thịt không động, làm sau lưng nàng nổi lên một cơn ớn lạnh, “Tằm túy, là tằm túy a.”

“Tằm túy…….” Khi Vũ vừa định hỏi lại, thì bên tai lại truyền đến một trận tiếng ngáy rất nhỏ, Dụ lão thái thái rũ đầu tới trên vai, thế nhưng ngủ rồi, chóp mũi thở ra hơi thở thổi trúng một lọn tóc bạc trên trán khiến nó bay lên lại rơi xuống.

Cùng lúc đó, giọng của Dụ Vô Thương từ ngoài cửa truyền vào, “Bà bà còn chưa tỉnh sao?”

Khi Vũ xoay đầu, nhìn thấy hắn ngồi trên xe lăn, lo lắng nhìn vào bên trong.

“Lão phu nhân vừa tỉnh, nhưng lại ngủ rồi, hình như tối qua ngài ấy bị rối loạn, không nghỉ ngơi tốt, nhưng thiếu gia, tinh thần của lão thái thái không phải quá tốt.”

Dụ Vô Thương vội lệnh cho Thích thúc đẩy mình vào trong phòng, hắn sửa sang lại một sợi tóc rối trên đầu lão hái thái, lúc này mới quay đầu lại nhìn về phía Thích thúc, “Trong chốc lát thúc đến trấn trên mời đại phu đến chẩn trị cho bà bà một chút, ngàn vạn lần đừng chậm trễ.”

Thích thúc đáp ứng đi ra ngoài, Khi Vũ cẩn thận đem thân mình của Dụ lão thái thái đặt lại trên giường, trong miệng lại cười nói, “Thiếu gia, ngài cũng quá chuyện bé xé ra to, ta thấy lão phu nhân chỉ là bị kinh hách, không có gì trở ngại.”

Dụ Vô Thương giữ chặt bàn tay già nua kia, ánh mắt ôn nhu phủ trên mặt bà, “Ta chỉ có một người thân là bà, có thể nào không cẩn thận chứ?”

Đang nói, trên cửa bị nhẹ gõ hai cái, một gã sai vặt đi vào, thái độ hắn thoạt nhìn hơi có chút do dự, một lát sau, rốt cuộc hạ quyết tâm, ghé vào bên tai Dụ Vô Thương, “Thiếu gia, sáng nay ta đến tiệm cầm đồ, phát hiện chiếc vòng ngài đưa cho Phàn Tình tiểu thư.”

***

Mới vừa đi tiến vườn trà, trà hương liền thơm nức mũi, Tưởng Tích Tích hít mấy ngụm thật sâu, cảm thấy sức lực cả người đã trở lại. Cành lá xanh non một mảnh tiếp một mảnh, cả ngọn núi đều bị một mảnh lá xanh bao phủ, màu sắc đậm nhạt, nhìn rất là khả quan.

Tưởng Tích Tích còn chưa tới vườn trà đã thấy tinh thần tăng vọt, tựa như một con chim nhỏ, một đầu chui vào bên trong biển xanh mà vùng vẫy. Nàng đi khắp quả núi, thỉnh thoảng hái xuống vài miếng lá non mà nhấm nuốt. Vị ngọt thanh của lá trà thấm đầy miệng, tâm tình nàng cũng nhẹ nhàng hơn, đem hết mọi phiền não đều vứt ra sau đầu.

Phía trước có một đóa hoa trà chưa tàn héo, trắng nõn, giòn nộn, tựa như đang vẫy tay với nàng. Tưởng Tích Tích hướng nó chạy tới, cong người hái đóa hoa kia xuống, nhẹ nhàng cài bên tai mình. Nhưng sau đó nàng lại kéo nó xuống gắt gao nắm trong tay: Nếu đại nhân thấy được, nhất định sẽ chê cười ta, khẳng định sẽ nói cái gì mà Tích Tích đã trưởng thành, cũng thích trâm hoa.

Lúc nàng đang chìm trong suy nghĩ của mình thì khóe mắt lại liếc thấy một đồ vật, thân mình nó phủ phục rất thấp, xuyên qua cây cối rậm rạp, lông trắng trên ngực nó có một mảnh máu lớn, kinh tâm động phách. Máu giống như đã khiến từng nhúm lông của nó dính vào nhau, máu đã biến thành màu đỏ sậm, ở trên nền lá xanh vô cùng chói mắt.

Mèo.

Trong đầu Tưởng Tích Tích thoáng hiện lên chữ này, không, đó không phải con mèo bình thường, rõ ràng nó chính là con mèo tối qua nàng đã chôn ở bò sông.

Nhưng tối qua nó đã chết rồi mà, sao còn xuất hiện trong vườn trà được.

Một ý niệm khác lại nảy lên: Trấn Thanh Thủy, nhà nhà đều nuôi mèo, có vài con giống nhau cũng không hiếm lạ, khả năng con này cũng bị thương, cho nên thoạt nhìn mới giống con mèo hôm qua nàng chôn như đúc. Nhưng dù nghĩ thế, cơ thể nàng cũng không tiếp thu mệnh lệnh của đại não. Nàng cúi thấp người, đi theo hướng con mèo kia đang đi.

Con mèo đi ở phía trước, nàng ở phía sau, cây trà san sát khiến nàng không nhìn thấy rõ bộ dáng của nó, chỉ có thể nhìn đến một đoàn lông trắng ẩn ẩn, nhưng trong tai lại có thể nghe được tiếng lá cây cọ qua người nó. Ào ào lạp lạp, nó đi vô cùng ổn định, giống như đang tuần tra lãnh địa của mình vậy.

Tưởng Tích Tích mang theo nghi vấn, nàng càng ngày càng tin rằng con mèo này chính là con mèo tối qua nàng đã chôn ở bờ sông, bởi vì trên đuôi nó có một nhúm lông màu đen, giống một ngọn lửa nhỏ, đặc điểm này giống hệt con mèo kia.

Đi được nửa khắc, trong bụi cỏ đột nhiên không có động tĩnh, nàng nhìn thấy con mèo trắng dừng bước chân, cúi người ngồi xổm bên dưới cây trà. Tưởng Tích Tích cũng ngừng lại, nàng nhìn chằm chằm đống lông trắng giữa đám cây cối kia, đột nhiên cảm thấy yết hầu thực khô, trong lòng như có ngọn lửa đốt lên, chạy dọc theo huyết mạch, đốt nóng mỗi lỗ chân lông trên da.

Gió xuân đem đoạn đối thoại cách đó không xa truyền đến tai Tưởng Tích Tích, thanh âm có chút quen thuộc, giống như người nàng biết. Nàng ngẩng đầu, nhìn thấy phía trước có hai bóng người ở trong rừng, đang kịch liệt tranh chấp cái gì đó.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Tân An Quỷ Sự

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook