Tân An Quỷ Sự

Quyển 1 - Chương 18: Giỗ bảy ngày

Thương Hải Nhất Thử

16/09/2020

Lần đầu tiên Hoa Cô nghiêm túc đánh giá vị cô nương mi thanh mục tú, dáng người yểu điệu trước mắt này. Đây cũng là lần đầu tiên bà ta phát hiện trong mắt Yến Nương có loại khí chất trầm ổn không tương xứng với tuổi. Khí chất đó khiến một kẻ lăn lộng trong giang hồ và quan trường nhiều năm, hắc bạch hai đạo đều đi như bà ta cũng có chút không tự tin.

Chẳng lẽ nàng ta đã phát hiện ra cái gì sao? Bằng không vì sao lại nhắc nhở mình không cần náo lớn chuyện? Ánh mắt Hoa Cô tựa như hai thanh đao sắc bén, hận không thể mổ bụng Yến Nương ra xem cẩn thận trong ngoài. Nhưng một lát sau, bà ta đột nhiên lại bình thường trở lại. Vị cô nương trước mắt cũng chưa đầy hai mươi, hơn nữa lại không phải hoàng thân quốc thích, nàng nói như vậy chẳng qua là nghĩ trên lập trường của bản thân, cũng không có cái gì đặc biệt. Huống hồ Hoa Cô bà ta là nhân vật nào chứ? Không biết bà ta đã đi qua cửa tử mấy hồi rồi, còn phải sợ một nha đầu như này sao?

Vì thế bà ta thanh hắng giọng nói, “Cô nương nói đúng, ta sẽ sai người khóa kỹ cửa, cô nương thong thả về trong phòng chờ ta, trong chốc lát ta sẽ trở về.”

Thấy bóng dáng Hoa Cô dần dần đi xa Yến Nương mới ngẩng đầu nhìn về phía núi giả. Nàng phát hiện Trình Mục Du đã không còn ở đó. Nàng biết với sự khôn khéo của hắn thì lúc nghe nàng nói chuyện đã biết phải đi ra khỏi Tê Phượng Lâu từ chỗ nào rồi. Từ chỗ sâu trong sân truyền ra vài tiếng quạ đen ủ rũ, Yến Nương đứng tại chỗ, híp mắt lẳng lặng nghe trong chốc lát sau đó dựa theo chỉ thị của Hoa Cô đi về sân của bà ta.

Ánh trăng lại chiếu lên cửa sổ và ngọn cây. Hoắc Thanh Minh nhìn đồ ăn đầy bàn, nước mắt không cầm được lại chảy xuống. Hôm nay là giỗ bảy ngày của Tiểu Phu, nghe nói người chết sẽ về nhà gặp thân nhân lần cuối vào ngày này để nói lời cáo biệt với mọi thứ trên thế gian này. Cho nên từ trưa Hoắc Thanh Minh đã lệnh cho những bà tử nha đầu trong phủ chuẩn bị đồ ăn mà lúc còn sống Tiểu Phu yêu nhất để bữa cơm chiều hắn có thể cùng hồn phách nữ nhi ăn một bữa cơm cuối cùng với nhau.

“Lão gia, ăn chút cháo đi.” Hứa tổng quản đón lấy một chén cháo nha đầu bưng đến thổi nguội rồi đặt trước mặt Hoắc Thanh Minh.

Hoắc Thanh Minh vẫy vẫy tay, “Ta không đói bụng, bảo các nàng đem bộ chén đũa tiểu thư thường dùng lấy đến đây. Nàng về nhà ăn cơm, không thể đến bộ đồ ăn cũng không có được.”

“Các ngươi làm việc kiểu gì thế?” Hứa tổng quản lạnh giọng hỏi nha đầu đứng sau lưng, “Còn không mau đi đem chén đũa của tiểu thư lấy đến đây.”

Nha đầu kia sợ run lên, vội đáp lời rồi đi đến bếp. Không bao lâu sau nàng ta đã đem cái chén sứ Thanh Hoa nhỏ mà Tiểu Phu hay dùng đi đến.

Thấy nàng ta do do dự dự đứng ở bên cạnh bàn chần chừ không bỏ bát xuống, Hứa tổng quản không kiên nhẫn nói: “Làm sao vậy? Việc đơn giản như vậy cũng làm không xong.”

“Lão gia, tổng quản,” tiểu nha đầu kia lắp bắp cầm cái chén nói, “Chén của tiểu thư…… Chén…… Nứt ra.”

Nghe một câu này Hoắc Thanh Minh đột nhiên từ trong phiền muộn phục hồi tinh thần lại. Ông ta bắt lấy cái chén trước mặt, phát hiện từ trên trong nứt ra một đường tinh tế. Lúc này ông ta đứng lên, đặt mạnh cái chén lên bàn, hai mắt không ngừng tìm kiếm, “Tiểu Phu, là con sao? Là con đã trở lại sao?” Ông ta rời bàn, trong miệng lầm bầm lầu bầu, “Cha biết con đi không cam lòng, biết con bị độc phụ kia hại chết. Con yên tâm, ta đã giao nàng cho quan phủ, nhất định phải để nàng đền mạng cho con mới được. Tiểu Phu, nếu con có linh thì ở âm tào địa phủ chờ, ngàn vạn lần không được buông tha nàng, để nàng vĩnh sinh vĩnh thế đều không được siêu sinh……” Ông ta hung tợn nói, hoàn toàn không chú ý tới Hứa tổng quản ở bên cạnh sớm đã run thành một đoàn, miễn cưỡng đỡ góc bàn mới có thể đứng vững.

Đêm đã khuya, một đám người cùng Hoắc Thanh Minh canh giữ trước bài vị của Tiểu Phu. Dựa theo quy củ, đêm nay nến trong linh đường phải luôn cháy, mọi người đều phải thức trắng đêm mà canh, nếu không linh hồn của Tiểu Phu sẽ không tìm được đường về nhà.

Hứa tổng quản lại không ở trong phòng, giờ phút này ông ta đang đứng ở một sân viện trống trong Hoắc trạch, xoa tay đi tới đi lui. Ánh trăng lạnh lẽo ánh lên đầu vai ông ta, đem bóng dáng của ông ta kéo đến thon dài quái dị. Trên mặt ông ta là thần sắc âu lo, chốc chốc lại quay đầu lại nhìn về phía cửa không khóa như đang chờ người nào đó đến.

Đại môn rốt cuộc phát ra tiếng “Kẽo kẹt” ông ta chờ đã lâu. Vân Oanh xuất hiện ở cổng tò vò, mặt nàng bị bóng tối bao phủ làm người ta thấy không rõ biểu tình.

“Sao lại lâu vậy?” Hứa tổng quản vội vàng đi đến nắm lấy bàn tay nhỏ lạnh lẽo của Vân Oanh.

“Hôm nay là giỗ bẩy ngày của Tiểu Phu, trong phủ có thật nhiều việc cần phải chuẩn bị……”

“Được rồi, đến lúc này rồi thì còn cái gì trong phủ với không trong phủ nữa,” Hứa tổng quản không kiên nhẫn đánh gãy lời nàng ta sau đó lén lút nhìn xung quanh một cái như sợ có ai đó nhìn thấy. Ông ta ghé sát vào tai Vân Oanh, nhẹ giọng nói, “Ngươi…… Có cảm thấy có gì không thích hợp hay không?”

“Không thích hợp?” Vân Oanh nghiêng con mắt nhìn ông ta, “Không đúng chỗ nào?”

“Chỗ nào cũng đều không đúng,” Hứa tổng quản đột nhiên nói to, mà tiếng vang cũng khiến chính ông ta bị dọa. Cả người ông ta run lập cập nhìn xung quanh nói, “Ta luôn cảm thấy những việc lạ diễn ra liên tục. Giống như hôm nay, cái chén Tiểu Phu thường dùng tự dưng nứt ra. Nó được để ở phòng bếp, không ai động đến thì làm sao mà nứt được chứ? Còn nữa, vừa rồi ta từ cửa đi ra lại nhìn thấy trên đám bụi trước cửa có mấy dấu chân hài tử … Ngươi nói có phải Tiểu Phu đã trở lại, có phải nàng trở về tìm chúng ta trả thù không?” Ông ta càng nói càng kích động, giọng cũng càng ngày càng dồn dập, đến cuối cùng còn lôi kéo tay áo Vân Oanh khiến nàng ta cơ hồ không đứng thẳng nổi.

Trong hốc mắt Vân Oanh dần phiếm ánh nước, nàng ta bụm mặt nhẹ nhàng nức nở, “Ta không nghĩ, ta không nghĩ lại hại chết nàng, nhưng ta thật sự quá sợ nghèo túng rồi. Ta cũng bơ vơ không nơi nương tựa quá lâu rồi, nữ nhân kia vừa vào cửa đã đem ta trở thành cái đinh trong mắt. Nếu bị nàng ta đuổi ra khỏi phủ thì ta……” Nàng ta đột nhiên quỳ rạp xuống đất, hướng về phía ánh trăng mà dập đầu, “Tiểu Phu, ngươi tha thứ cho ta, tha thứ cho ta……”

Hứa tổng quản kéo Vân Oanh từ trên mặt đất lên, trên mặt ông ta không biết từ khi nào có thêm vài phần kiên nghị. Ông ta nắm chặt tay Vân Oanh, “Ta đã nghĩ kỹ rồi, chúng ta rời khỏi nơi này đi. Chúng ta đến một nơi không có ai biết làm lại từ đầu, cũng quên luôn chuyện này. Không nói gạt ngươi, mấy năm nay ta cũng tích góp được không ít bạc, ta đồng ý với ngươi sau này sẽ cho ngươi một cuộc sống an ổn, bảo đảm quãng đời còn lại của ngươi không lo cơm ăn áo mặc, Vân Oanh,” lực của tay ông ta tăng dần, màu sắc trong đôi mắt càng ngày càng đậm, “Ngươi theo ta đi, được không?”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Tân An Quỷ Sự

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook