Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tuyệt phẩm tiên hiệp - Đạo Quân
Một thiếu niên quý tộc chặn trước mặt Khắc Lôi Nhã. Nếu hắn không có sắc mặt tái nhợt bất thường và ánh mắt mơ hồ thì cũng được coi là nam tử tuấn mỹ. Hắn không kiêng kỵ chút nào mà nhìn Khắc Lôi Nhã.

“Ngươi làm gì đấy? Có chuyện gì sao?” Lạp Tây Á cau mày nhìn thiếu niên trước mắt, không khách khí hỏi.

“Buổi sáng tốt lành, hai vị tiểu thư xinh đẹp.” Thiếu niên tái nhợt chào một tiếng, sau đó nở nụ cười tự cho là mê người.

Lạp Tây Á giựt giựt khóe miệng, nhìn thiếu niên trước mắt đang giả bộ, nhịn xuống kích động muốn ói.

Khắc Lôi Nhã cau mày, người này…Nàng có chút ấn tượng. Hình như là người Khắc Lôi Nhã trước kia từng dây dưa, còn theo đuổi rất vất vả. Tên là Tư hay Đức gì đó, không nhớ rõ lắm. Nàng chỉ có ấn tượng với gương mặt giống mông heo này.

“Khắc Lôi Nhã tiểu thư, ta muốn mời ngươi ăn trưa. Có thể hay không?” Trư ca mỉm cười, tràn đầy tự tin mà hỏi. Phải biết rằng Khắc Lôi Nhã trước kia cứ dây dưa hắn mãi. Ánh mắt hắn càn rỡ du tẩu trên người Khắc Lôi Nhã. Thật là vô cùng ngoài dự đoán, hoa si Khắc Lôi Nhã làm người ta chán ghét ban đầu lại có thể tỏa hào quang như thế. Lần nhất chiến thành danh trước và quyết đấu ở thư viện đã khắc sâu ấn tượng với hắn. Thật không ngờ hoa si ngu ngốc cũng có ngày sẽ khiến người ta chú ý như vậy. Nàng như một vị thần khiến người ta không dời được tầm mắt. Thật ra nếu nhìn cẩn thận một chút, dáng dấp nàng cực kỳ xinh đẹp. Chỉ là bộ dạng ngu ngốc trước kia của nàng khiến dạ dày người ta sôi trào. Hiện tại lại hoàn toàn khác.

“Không rảnh.” Khắc Lôi Nhã thấy ánh mắt không chút kiêng kỵ của người này, liền lạnh giọng từ chối.

“Hả?” Trư ca ngây ngẩn. Hắn hoàn toàn không ngờ lời mời thật tình của mình lại nhận được hai chữ lạnh lẽo này. Trong dự tính của hắn, Khắc Lôi Nhã có lẽ sẽ không mừng như điên, nhảy cà tưng, nhưng cũng sẽ cười thành một đóa hoa mà đồng ý chứ. Nhưng nàng lại không nể mặt mà trực tiếp cự tuyệt như thế?! Lạt mềm buộc chặt? Nhất định là như vậy!

Lạp Tây Á cau mày, không nhịn được mà nói: “Ngươi nghe không hiểu tiếng người à? Tỷ ta nói không rảnh.”

Trư ca cũng không để ý đến thái độ của Lạp Tây Á, nàng này luôn kiêu ngạo như thế. Khắc Lôi Nhã cũng thật là, muội muội nàng đã nói vậy rồi, chẳng lẽ nàng vẫn còn muốn giả bộ nữa hay sao?

“Ta nghĩ tiểu thư Khắc Lôi Nhã ngượng ngùng nên không muốn đồng ý ngay lập tức thôi. (tự kỷ, tự kỷ nặng #.#) Tiểu thư Lạp Tây Á có thể cho chúng ta chút không gian riêng tư được không?” Trên mặt trư ca lộ ra nụ cười tự cho là mê người.

“Không có thời gian.” Khắc Lôi Nhã nhàn nhạt nói, chuẩn bị rời đi.

Lạp Tây Á hừ lạnh một tiếng, khinh thường liếc nhìn trư ca sau lưng Khắc Lôi Nhã, cùng nàng rời đi.

Trư ca sửng sốt, rồi nổi giận bừng bừng. Hoa si này, cho nàng chút mặt mũi mà còn lên mặt! Muốn giả bộ tới khi nào?

“Đợi đã.” Trư ca quát lên.

Khắc Lôi Nhã mắt điếc tai ngơ, trực tiếp rời đi.

Trư ca gấp gáp, đuổi theo Khắc Lôi Nhã, chặn nàng lại, hừ hừ cười lạnh: “Đừng có giả bộ. Ngươi vẫn muốn ở cùng ta không phải sao?” Dứt lời, hắn vươn tay muốn bắt lấy nàng. Trong mắt hắn toàn là hình ảnh khuôn mặt lành lạnh của Khắc Lôi Nhã. Nàng như vậy khiến hắn động lòng. Nam nhân chính là động vật như thế. Có được dễ như trở bàn tay thì không thích, ngược lại lại có hứng thú (chuẩn ^_^).

Khắc Lôi Nhã nhìn bàn tay heo của hắn, hơi cau mày.

Ngay sau đó, một tiếng kêu cực kỳ thảm thiết vang lên từ rừng cây, xông thẳng lên trời, khiến tất cả các loài chim bay nháo nhác.

Mặt Khắc Lôi Nhã lạnh lẽo. Trư ca cầm cổ tay phải của mình gào lên. Tiếng gãy rõ ràng như thế! Gãy rồi, xương cổ tay hắn gãy rồi! Nước mắt trư ca dâng lên, còn thiếu nước mũi rơi ra nữa thôi! Hắn hoảng sợ nhìn vẻ mặt sắc lạnh của Khắc Lôi Nhã. Nàng mới bẻ gãy cổ tay của mình mà mặt không đổi sắc!

“Ngu ngốc! Tỷ ra đã nói không rảnh! Lại đây, ta bẻ gãy tay còn lại của ngươi!” Lạp Tây Á vốn đã vận dụng ma pháp, chờ phát động công kích, bây giờ thì không cần nữa rồi.

“Ngươi…ngươi…A!A! Tay của ta!” Nước mắt của trư ca rơi ra.

“Không đi tìm Mục Sư thì tay của ngươi sẽ bị phế.” Thanh âm Khắc Lôi Nhã nhẹ nhàng, nhưng lại thanh tịnh và đẹp đẽ như của Tử Thần.

Trư ca như người mới tỉnh mộng, kinh hoảng chạy ra khỏi rừng. Thật hận sao cha mẹ chỉ cho hắn một đôi chân!

Trư ca là tấm gương…

Cho nên, khóa học này của Khắc Lôi Nhã cực kỳ thuận lợi, không có những người tự cho mình là mỹ nam tới quấy rầy nàng nữa.

Khắc Lôi Nhã cứ nghĩ mình sẽ có một thời gian yên tĩnh, thì lại xảy ra chuyện lớn.

Thành Ni Á – đất phong của Khắc Lôi Nhã – bộc phát dịch bệnh!

Trong thư phòng phủ Công Tước Hi Nhĩ.

Công Tước Cổ Đốn gương mặt nặng nề nhìn mấy văn thư trên bàn, chân mày cau chặt.

Khắc Lôi Nhã lẳng lặng đứng chờ.

“Khắc Lôi Nhã, tình thế rất nghiêm trọng. Dịch bệnh vẫn hoành hành ở thành Ni Á, hơn nữa lần này rất kỳ lạ. Dân tâm cũng có chút rung chuyển. Mặc dù ta không muốn con phải mạo hiểm, nhưng con là thành chủ của thành Ni Á nên phải đi. Con hiểu chứ?” sắc mặt Công Tước Cổ Đốn nặng nề, đầy lo lắng. Bình tĩnh mà xem xét, ông tuyệt đối không hy vọng Khắc Lôi Nhã đến địa phương nguy hiểm như thế. Nếu bị lây dịch bệnh, hậu quả không cần nói cũng biết. Nhưng Khắc Lôi Nhã là thành chủ, là người nhà Hi Nhĩ.

“Con hiểu, gia gia, khi nào thì lên đường?” Khắc Lôi Nhã trầm giọng hỏi.

“Con cầm những tài liệu này về phòng xem một chút đi. Tối nay xuất phát. Thần điện Quang Minh sẽ phái người trợ giúp con. Hy vọng lần này có thể khống chế được dịch bệnh. Vật dụng cứu nạn ngày mai sẽ phát. Tối nay con cứ lên đường trước.” Công Tước Cổ Đốn giơ tài liệu trong tay lên nói, sắc mặt ông vẫn luôn khó coi.

“Dạ, gia gia, người không cần phải lo lắng. Con sẽ không có việc gì.” Khắc Lôi Nhã tiến lên nhận lấy tài liệu, nhẹ giọng an ủi Công Tước Cổ Đốn.

“Con ngàn vạn lần phải cẩn thận. Nhất định phải bình an trở về, biết không?” Công Tước Cổ Đốn dặn dò lần nữa.

“Dạ. Gia gia đừng lo lắng.” Khắc Lôi Nhã cười tủm tỉm.

Ngay lúc đó, một tiếng nổ thật lớn vang lên, truyền vào tai hai người.

Công Tước Cổ Đốn chợt đứng lên, trên mặt hiện lên vẻ kinh sợ. Tiếng nổ này phát ra từ trong phủ. Hình như là từ phòng của Ô Mã Lý!

Khắc Lôi Nhã cũng nghi ngờ nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy khói đen cuồn cuộn bốc lên. Hình như vừa có gì đó phát nổ. Nhưng Khắc Lôi Nhã lại nhận ra trong không khí có ma pháp đang dao động mãnh liệt. Hiển nhiên vụ nổ này là do ma pháp gây nên!

“Đại nhân, không ổn rồi, không ổn rồi! Đại sư Khắc Lý Phu đánh nhau với đại sư Ô Mã Lý. Đại sư Khắc Lý Phu muốn giết đại sư Ô Mã Lý!” Một người hầu không gõ cửa mà vọt vào, hô to gọi nhỏ. Ai cũng biết Ô Mã Lý là trợ tá đắc lực của đại nhân, mà đại sư Khắc Lý Phu lại là nhân vật truyền kỳ. Mặc kệ là ai trong hai người bị tổn thương, hậu quả những nhân vật nhỏ như bọn họ không thể tưởng tượng, cũng không thể thừa nhận được.

Cái gì? Nhị sư phụ muốn giết Đại sư phụ?

Sắc mặt Khắc Lôi Nhã biến đổi, không nói hai lời liền lập tức vọt ra khỏi thư phòng đến phòng của Ô Mã Lý. Công Tước Cổ Đốn cũng vội vàng theo sau.

Chuyện gì xảy ra vậy?

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Tài Năng Tuyệt Sắc

Avatar
Zako Tăng14:09 22/09/2016
Chừng nào mới có tập ngoại truyện mới? Đợi lâu quá.
Avatar
Dương Minh Thành21:07 30/07/2016
truyện hay có mỗi 1 người con gái thôi mà nhiều mĩ nam ''ngày nhớ đêm mong'' nhưng ko rõ thân phận thật của nhân vật dù sao lãnh lăng vân cũng chịu hi sinh quá nhiều vì thích ngạo sương
Avatar
trầm phi hương15:06 14/06/2016
truyện này hay thật mình đã đọc 2 lần rùi đó nhưng mà tự nhiên thấy ghét tg qá ấp a ấp úng ko ns rõ thân phận lm ng khác ấm ức khan hề t mà gặp đc tg này hả t chọi dép cho đã ms đc
Avatar
Jukukamani21:11 13/11/2015
Qua hay ! Tinh cam hoi vong vo mot chut nhung OK!
Avatar
thanh21:07 08/07/2015
sao ko viet thanh nu ton lun cho roi
Avatar
Gemini21:06 25/06/2015
- Truyện hay, nữ chính quá tuyệt vời, tuy nhiên phần tình cảm vs nam chính chưa sâu sắc lắm, kết thúc HE dễ thương.
Avatar
Antaegatheta17:04 05/04/2015
hừm, truyện lộn xộn từ phần 4 cơ, hừ, mấy chương đầu tạm đc, truyện của bà này k hay
Avatar
Anna18:03 21/03/2015
Tôi yêu Vô Tình Bảo Bảo chết mất!!!! Vì mê truyện này mà tôi lần tìm ra nàng ở đây. Hura... Rất yêu nàng... >.
Avatar
cobala02:03 21/03/2015
quá vòng vèo, huhu tiểu Vân nhà ta, sao lại như vậy chớ, làm ta nẫu cả ruột gan, huhu, ko phải Huyên Huyên nói 2 ng sẽ đến với nhau sao, quá ko công bằng rôiiiiiiiiiii
Avatar
Phong Dạ Lang22:03 16/03/2015
sao không cướp luôn cô dâu đi đi. nam chính không nổi bật bằng Tạp Mễ Nhĩ a.

BÌNH LUẬN FACEBOOK