Ta Với Sư Môn Không Hợp

Chương 10

Trích Tinh Quái

26/10/2020

Edited by Hari

Tin tức Bạch Lang đột phá ngày hôm sau liền truyền khắp Thái Thanh Tông.

Người đầu tiên phát hiện là vị sư huynh tới giúp nàng chuyển nhà, thấy hơi thở trên người nàng cùng hôm qua bất đồng, lúc này mới phát hiện ra.

"Bạch sư muội đây là......?"

Hắn hơi hơi kinh ngạc, dừng lại một chút.

Bạch Lang vẫn mặc trang phục đệ tử màu trắng ngày hôm qua, chỉ là hơi thở trên người lại có chút không giống. Linh khí không chỗ cố kỵ trước đây dường như thu lại một ít, trở nên nội liễm giống như đại dương mênh mông.

Xa xa nhìn lại, cả người liền giống như tụ quang bảo châu, thập phần hấp dẫn ánh mắt người khác.

Thấy biến hóa của bản thân bị mọi người phát hiện, Bạch Lang không khỏi ho nhẹ.

"Cũng không có gì, chính là ngày hôm qua không cẩn thận lại đột phá mà thôi."

"Không...không cẩn thận đột phá?" Mọi người xung quanh không khỏi có chút kinh ngạc.

"Tốc độ tu luyện của Bạch sư muội cư nhiên so với Quý sư huynh trước kia còn muốn nhanh hơn!"

Quý Tu trong thế hệ đệ tử trẻ của Thái Thanh Tông hiện nay là người có tu vi tiến giai nhanh nhất, nhưng kia cũng là bị Phất Quang chân quân ném tới Ma Vực núi thi biển máu mà luyện ra.

Nhưng là Bạch sư muội, cư nhiên ngủ cả đêm đơn giản như vậy đã đột phá?

Đồ vật trong tay sư huynh Tạp Vật Đường đều thiếu chút nữa ném đi, ánh mắt nhìn về phía Bạch Lang như là nhìn quái vật.

Bạch Lang cũng không khỏi có chút tự đắc.

Nàng tối hôm qua trở về lật xem cốt truyện.

Phát hiện nàng lần này từ tự ngộ kỳ đột phá đến bài trần kỳ thời gian cư nhiên so với trong tiểu thuyết viết còn sớm hơn 50 năm.

Này có ý nghĩa gì?

Nghĩa là nàng so với trong tiểu thuyết viết có tiến bộ nhiều a.

Việc thay đổi cốt truyện này cũng không khó như trong tưởng tượng......

Bạch Lang chưa từng cảm thấy mình gia nhập Thái Thanh Tông là một quyết định chính xác như vậy. Nhưng là sau tối hôm qua, nội tâm nàng lại tràn ngập ý chí phấn đấu mãnh liệt.

Chỉ hận không được cả ngày lẫn đêm tu luyện, sau khi tìm được bí quyết phi thăng nhất kỵ tuyệt trần.

Bất quá, không thể kiêu ngạo.

Không thể kiêu ngạo.

Sau khi Bạch Lang bại lộ một chút đắc ý, thực mau lại nghiêm túc xuống.

"Chỉ là may mắn mà thôi, sư huynh cũng không cần tự coi nhẹ mình."

Vị sư huynh Tạp Vật Đường cái gì cũng chưa kịp nói:...... A?

Bất quá hắn nhìn Tiểu Bạch giác đang lặng lẽ run rẩy trên đầu Bạch Lang, lại cảm thấy bộ dáng Tiểu Bạch Long khoe khoang hình như lại càng đáng yêu hơn một chút.

Bạch Lang không biết nàng khoe khoang lại chỉ đổi lấy đối phương cảm thấy nàng đáng yêu, còn đắm chìm trong suy nghĩ bản thân là tu sĩ bài trần kỳ trẻ tuổi nhất trên đại lục.

Tưởng tượng như vậy...... đại khái khoảng cách phi thăng cũng không xa đâu.

Nàng thật đúng là tiểu thiên tài!

......

Yến Phất Quang hôm qua bởi vì Ma Vực đột nhiên xảy ra chuyện, cũng không có tham dự trận thí luyện thứ hai, chỉ kêu hai người Cố Xuân Lăng cùng Quý Tu đại biểu Cô Sơn mạch, thay mình chủ trì cục diện.

Sau khi trở về mới biết được, đệ nhất thí luyện lần này là tiểu long đến từ Vô Sinh Hải kia.

"Đệ nhất sao."

Yến Phất Quang nhướng mày.

Bởi vì liếc mắt một cái liền nhìn thấu tư chất của Bạch Lang, hắn đối với kết quả này nhưng thật ra không cảm thấy kỳ quái. Làm hắn có chút ngoài ý muốn chính là Bạch Lang đột phá.

Từ tự ngộ đến bài trần ngay cả Quý Tu cùng Cố Xuân Lăng đều dùng không dưới mười năm thời gian. Nhưng là theo hắn biết, tiểu long này từ lúc bắt đầu tiếp xúc tu luyện đến bây giờ cũng bất quá mới có bảy năm đi?

Yêu tộc trời sinh trời dưỡng, tuy rằng lúc trước thân thể vẫn luôn hấp thu linh khí, nhưng thời gian sinh ra linh trí lại rất chậm. Tính toán ra thì, tuổi của Bạch Lang thật chỉ tương đương với Nhân tộc 18 tuổi.

Lúc này đến bài trần kỳ, thật là thiên phú dị bẩm.

Lúc trước Yến Phất Quang chỉ coi trọng tính tình của nàng, lúc này đối với thiên phú của Bạch Lang nhưng lại có chút hứng thú. Lấy tư chất này của tiểu long, như vậy tu luyện tiếp, chỉ cần không có bất ngờ gì xảy ra, chỉ sợ thành tựu tương lai còn muốn trên cả Cố Xuân Lăng cùng Quý Tu.

"Sư tôn suy nghĩ gì vậy?"

Thấy Yến Phất Quang tay bưng trà dường như đang suy tư, Quý Tu không khỏi mở miệng.

Hắn hôm nay ở trước mặt Yến Phất Quang quy củ hơn nhiều.

Không còn từ một thân huyết tinh khi trở về từ sau núi, chỉ là thanh âm vẫn lạnh lùng như cũ.

Cố Xuân Lăng cũng nhìn lại đây.

"Vừa rồi cùng sư tôn nói qua, buổi chiều có đại điển bái sư."

Yến Phất Quang phục hồi lại tinh thần, gật gật đầu.

"Bản tôn đã biết."

Hắn suy tư một chút, buông chén trà, nhấp môi nói: "Bạch Lang này thân phận có chút đặc thù, bái sư lần này lẽ ra nên long trọng một chút. Các ngươi phân phó xuống, lần này phải thật tận tâm, cũng coi như là cấp cho Huy Dạ thánh quân một cái mặt mũi. Tỏ rõ Vô Sinh Hải Long tộc ở nơi này của chúng ta không có chịu khi dễ."

Hắn suy xét đại cục, Cố Xuân Lăng cũng đã nghĩ tới rồi.

Không khỏi đáp: "Sư tôn yên tâm, lần này đã an bài tốt."

Hắn dừng một chút lại hỏi:

"Sư tôn còn có gì muốn dặn dò sao?"

Cố Xuân Lăng từ khi trở thành thủ tịch Thái Thanh Tông tới nay xử lý tông vụ luôn luôn chu toàn. Yến Phất Quang thấy vậy cũng không cần phải nhiều lời nữa: "Những việc còn lại tự các ngươi xem mà làm là được."

Hắn vừa từ Ma Vực trở về, quả thật có chút mệt mỏi.

Quý Tu nghe ra mỏi mệt trong thanh âm của hắn, không khỏi nói:

"Sư tôn lần này đi ra ngoài mệt mỏi như vậy, ta với sư huynh liền không quấy rầy nữa."

Yến Phất Quang nhìn hắn một cái, hơi hơi vẫy tay.

Sau khi bọn họ rời khỏi đây, Yến Phất Quang nhíu mày nhìn về phía đầu vai chính mình.

Trong đại điện trống vắng chỉ còn một mình hắn.

Cũng bởi vậy không người nào biết vị Phất Quang chân quân vẫn luôn không chút để ý thế nhưng bị thương.

Mùi huyết tinh lan tỏa khắp đại điện.

Yến Phất Quang mím chặt môi, đem xương lộ ra ở miệng vết thương, nhìn thấy miệng vết thương chậm rãi khôi phục mặt ngoài như bình thường, đuôi lông mày hắn mới thả lỏng xuống.

Cẩm y màu đen một lần nữa bị kéo lại.

Yến Phất Quang lúc này cũng không buồn ngủ. Cau mày nghĩ nghĩ, bỗng nhiên trong tay hơi chuyển, trên gương đồng một trận sóng gợn lên, liền chiếu ra cảnh tượng bên kia.

Hôm qua tỷ thí không có đi xem cái tiểu long kia.

Lại cảm thấy dường như thiếu chút gì đó.

Vị tôn giả đạm bạc nghĩ như vậy, thần thức vừa động, đuôi lông mày hơi nhếch lên nhìn nhìn.

Liền thấy một cái Tiểu Bạch Long hưng phấn ôm chăn lăn qua lăn lại.

Nàng toàn thân cùng chăn gấm màu trắng cuộn lại với nhau, tóc mây tán loạn, ngay cả trên khuôn mặt nhỏ tuyết trắng cũng có chút đỏ ửng.

"Trở thành đệ tử của bản tôn liền cao hứng như vậy sao?"

Yến Phất Quang không khỏi nhướng mày.

......

Bạch Lang cưỡng chế chính mình hưng phấn, mãi cho đến khi dọn đến uyển xá của chân truyền đệ tử mới thả lỏng lại, không chỗ nào cố kỵ lăn lộn.

Nàng ôm chăn, vừa cuộn vừa gọi tên "Yến Phất Quang".

Thấy tiểu long này sùng bái mình như vậy, trên khuôn mặt tuấn mỹ của Yến Phất Quang không khỏi lộ ra một tia ý cười.

Nhưng mà ngay sau đó, Bạch Lang bỗng nhiên ngồi dậy, phấn chấn tự cổ vũ bản thân nói: "Ngươi đã là một tu sĩ bài trần kỳ thành thục, chỉ cần đủ nỗ lực, liền nhất định có thể thành công."

"Cố lên! Long Nhật Thiên!"

"Ngươi có thể!"

Yến Phất Quang vừa lộ ra ý cười liền căng cứng ở trên mặt.

Long, cái gì?

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Ta Với Sư Môn Không Hợp

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook