Tà Túy

Quyển 4 - Chương 96: Xin giúp đỡ

Đại Viên Tử

02/01/2021

Hôm nay có lẽ phải nhờ bình sứ này cứu mình một mạng rồi.

Trì Diên cũng không dám chắc địa phược linh mạnh đến đâu, chỉ cảm thấy nó sẽ không dễ dàng bị tà khí trên người mình dọa lùi. Nhưng loại địa phược linh có thể xuất hiện lúc 12h đêm, hiện thành hình người...

Cậu không dám đưa lưng về phía thứ kia, chỉ có thể đối mặt với nó, dịch chuyển biên độ nhỏ ra bên ngoài.

Dưới vòi sen "Người" kia vẫn đang gội đầu, chậm rãi tắm, từng chút xoay người lại.

Trì Diên không dám nhìn "Mặt" nó, rồi lại không dám chuyển tầm mắt, chỉ có thể nhìn thứ kia quay hẳn người về phía mình, ngẩng đầu, lộ ra chính diện.

Đó là một gương mặt trắng bệch vô hồn, ngũ quan mờ nhạt, giống như tượng gỗ, mờ nhạt đến mức làm cho người ta không nhớ được ngoại hình của nó. Trong phòng tắm ánh đèn chập chờn mờ tối, chiếu ra khoảng sáng loang lổ, dưới ánh sáng lờ mờ, thứ kia hình như... đang cười.

Khóe miệng như khắc gỗ giơ lên, nhếch đôi môi đỏ tươi như tượng trong chùa, toét miệng cười, tuy rằng trên mặt thứ này không có một tia huyết sắc.

Nó chậm rãi di chuyển về phía Trì Diên, Trì Diên đột nhiên phát hiện mình không nhúc nhích được nữa.

Sàn nhà tắm đang lênh láng nước dường như trong nháy mắt biến thành vũng bùn sâu, làm cậu lún sâu trong đó không thoát ra được. Loại cảm giác này hơi khác so với cảm giác khi rơi vào đầm lầy càng giãy dụa càng chìm xuống nhanh, nó giống cảm giác bị quỷ áp giường hơn, rõ ràng ý thức vẫn tỉnh táo nhưng không thể điều khiển cơ thể, không thể phản ứng, nội tâm rất hoảng loạn, ý thức ra sức giãy giụa nhưng không làm gì được.

Trì Diên cảm giác có nước từ phía trên đổ xuống, vòi sen cậu đã đóng không biết từ lúc nào lại mở. Nước chảy xuống dội lên người cậu, cũng làm phù trừ tà trong lòng bàn tay bị rửa trôi gần như không còn.

Cậu trơ mắt nhìn sợi dây đen quấn trên tay mình dưới tác dụng của dòng nước bị tuột ra, từng vòng quấn rời ra, tay cậu buông thõng ở đó, động cũng không thể động, cuối cùng dưới tác dụng của trọng lực, bình sứ nhỏ khẽ "Đinh" một tiếng rơi trên mặt đất.

Trong khoảnh khắc đó, nuối tiếc thậm chí đã lấn át nỗi sợ hãi.

Ánh mắt Trì Diên không tự chủ được mà hạ xuống theo bình sứ, trong nháy mắt, tà khí tràn ngập quanh thân. Mà chỉ trong một khắc này, lúc ngẩng đầu lên thứ kia đã biến mất không thấy đâu nữa.

Trì Diên nghi hoặc, chẳng lẽ thứ kia sợ tà khí của mình nên biến mất? Không đúng, bây giờ cậu vẫn chưa thể cử động, thứ kia chắc chắn chưa rời đi.

Đúng lúc này cậu chợt cảm thấy mắt cá chân phải lành lạnh. Trì Diên từ từ liếc xuống, chỉ thấy một bàn tay đang nắm chân phải cậu, thứ kia đang nằm rạp trên mặt đất, ngẩng đầu lên nhìn cậu...

Tống Cẩm đi ra ngoài trước nhanh chóng mặc quần áo, sau đó vẫn không yên lòng, tìm người gác cửa rồi tính toán quay trở lại cứu Trì Diên. Hắn nghĩ không nên nói ra chuyện ma quái gặp phải, nếu không người gác cửa chắc chắn sẽ không tin, bèn nói dối bên trong có trộm vào lấy cắp đồ của bọn họ, hiện tại bạn hắn đang ngăn tên trộm không cho đi, còn hắn đi ra tìm người hỗ trợ.

Không nghĩ tới người gác cửa vẫn không tin, kiên trì nói mình vẫn luôn trông coi ở đây, hoàn toàn không thấy có ai đi vào, lại càng muốn tự mình đi vào xác nhận.

Tống Cẩm thấy Trì Diên mãi chưa ra cũng bất an, cũng muốn quay lại xem tình hình, bèn cầm điện thoại gọi cho một huynh đệ tốt nhất của mình, nhờ cậu ta báo cảnh sát, sau đó đi theo người gác cửa vào nhà tắm.

Phòng tắm vô cùng yên tĩnh, chỉ có tiếng nước nhỏ giọt, Tống Cẩm liếc mắt liền thấy Trì Diên đang dựa trên tường, mắt nhắm lại, giống như đã ngất đi.

Lúc ấy tim hắn lập tức bộp một cái, không dám chắc đối phương có phải vì bảo vệ mình mà đã gặp bất trắc hay không. Hơn nữa hắn phải thừa nhận, hắn rất sợ, thậm chí không dám lại gần kiểm tra xem bạn mình có sao hay không.

Hắn sợ, sợ người mà hắn gọi tỉnh, mở mắt ra đã không phải là Trì Diên – hảo bằng hữu sớm tối gắn bó suốt cấp ba, mà là thứ mượn thân phận người để đi ra ngoài như lời Trì Diên nói.

Cuối cùng nỗi lo cho bạn vẫn chiến thắng nỗi sợ, Tống Cẩm đi tới vỗ vỗ vai Trì Diên: "Thước Kẻ, Thước Kẻ, Trì Diên, cậu không sao chứ? Tỉnh tỉnh, tỉnh lại mau, cậu nhất định phải tỉnh lại!"

Hắn gọi tên Trì Diên vài lần, đối phương mới chậm rãi mở mắt. Ánh mắt thanh minh, lúc nhìn hắn cũng là cảm giác quen thuộc. Tống Cẩm chậm rãi thở ra một hơi, không sai, đây vẫn là Trì Diên, thứ kia đã biến mất.

Trì Diên sau khi tỉnh lại việc đầu tiên lại là nhìn xuống đất. Cậu dò trên mặt đất một vòng, rõ ràng đang tìm vật gì đó, sau khi không tìm được lộ rõ vẻ hoảng hốt. Đúng lúc này Trì Diên cúi đầu xuống, nhìn thấy bình sứ nhỏ đang yên lặng nằm trước ngực, cậu nâng bình sứ, cúi đầu nhìn hồi lâu, mãi đến khi xác nhận bình sứ vẫn nguyên vẹn không bị tổn hại gì mới từ từ thở ra một hơi.

Sau đó hai người thu dọn đồ đạc cùng nhau quay về trường

Con đường tối mịt lúc đi không có cảm giác gì đặc biệt, lúc này trong mắt Tống Cẩm chợt trở nên đầy quỷ khí, hắn không khỏi xích lại gần Trì Diên hơn.

"Thước Kẻ, sao cậu nhận ra được mấy thứ đó... còn vẽ được phù này nữa?" Hắn giơ tay trái lên hỏi. Sữa tắm đã khô lại trên da nhưng hắn vẫn không dám lau đi.

"Cả nhà cha tôi đều theo nghiệp Thiên sư, cho nên tôi ít nhiều cũng biết một chút."

Tống Cẩm nghe xong rất tò mò, lập tức gan cũng lớn hơn, rất muốn bám lấy Trì Diên hỏi mấy vấn đề liên quan, nhưng thấy bạn mình bộ dáng không muốn nói thêm cũng liền thôi. Hắn biết cha Trì Diên làm chuyện có lỗi với hai mẹ con cậu, đối với con trai ruột cũng không có bao nhiêu tình cảm, cho nên có lẽ Trì Diên cũng không thích cha mình, cũng không thích "Trì gia" kia, không muốn nhắc đến cũng là hiển nhiên.

Nhưng hắn vẫn không kiềm chế nổi hiếu kì, bèn sửa miệng hỏi: "Thước Kẻ, vừa rồi cậu diệt trừ thứ kia rồi à? Hay là đuổi đi?"

Trì Diên sờ lên bình sứ nhỏ trước ngực, lắc đầu: "Không phải. Đây là bùa hộ mệnh của tôi, vừa rồi là nó đã cứu tôi."

Thời điểm thứ kia bắt lấy chân cậu, cậu đã thoáng nhìn thấy từ trong bình sứ rơi trên mặt đất tràn ra một làn khói đen, sau đó cậu lập tức mất đi ý thức, mãi đến khi Tống Cẩm trở về gọi cậu mới tỉnh lại. Mà sau khi tỉnh lại, thứ kia đã biến mất, bình sứ lại nguyên vẹn trên cổ. Cho nên nhất định là bên trong bình sứ có Càn Khôn, có thể cứu mạng cậu ở thời khắc mấu chốt.

Thuật pháp Trì gia tuân theo Thiên đạo, Diệp gia lại truyền thừa Quỷ đạo, tuy rằng đều là Thiên Sư thế gia nhưng chính là đi theo hệ đạo pháp khác nhau, Trì Diên biết kiến thức tu vi của mình đương nhiên kém xa người kia. Toàn thân bình sứ kín mít, ngoại trừ lỗ xuyên sợi dây đeo phía trên thì tìm không ra khe hở thứ hai, cho nên Trì Diên cũng chưa từng hi vọng có thể nhìn thấu huyền cơ bên trong bình sứ này.

Tống Cẩm lại không quan tâm Trì Diên rốt cuộc là bằng năng lực của mình hay là nhờ vào bùa hộ mệnh mà tiêu diệt được thứ kia, sau khi biết được tầng xuất thân của bạn mình liền cảm thấy đối phương không tầm thường, có thể giải quyết một vài vấn đề mà người bình thường dùng cách bình thường không giải quyết được.

Chuyện đã cách nhiều năm, bây giờ Trì Diên lại thành công giúp Đào Quyên Quyên thoát khỏi ma tà quấn lấy cô, Tống Cẩm càng cảm thấy bạn mình quả thực năng lực phi phàm.

Lần này hắn cũng là vì cầu giúp đỡ mà đến.

Vào phòng Trì Diên ngồi xuống, Tống Cẩm lập tức lấy ra từ trong cặp công văn một xấp ảnh chụp và hồ sơ vụ án, chỉ vào trong đó một tấm ảnh chụp ba người nói với Trì Diên: "Thước Kẻ, cậu xem cái này đi, đây là gia đình ba người nhà Chu Huy ở thị trấn Phượng Thủy, huyện Bình Cốc, thành phố R, nhà bọn họ vốn lúc đầu năm mới lái một xe cơ giới ba bánh rời thị trấn Phượng Thủy đến thị trấn Thanh Nghiêu cách đó không xa thăm họ hàng, nhưng đến nay đã qua một tháng vẫn không có tin tức, giống như đã biến mất vào không khí vậy, bất kể là trấn Phượng Thủy hay là trấn Thanh Nghiêu cũng không tìm được tung tích của họ. Ven đường cũng không có bất kỳ manh mối rõ ràng nào."

"Đương nhiên đây vẫn chưa phải chuyện kì lạ nhất." Tống Cẩm dừng một chút, nhìn bạn mình nói, "Hai cảnh sát huyện Bình Cốc đang điều tra tung tích gia đình này quyết định vào cùng thời điểm nhà Chu Huy đã xuất phát từ Phượng Thủy, đi xe máy qua con đường nhà kia đã đi, ý định tìm kiếm manh mối. Sau đó... hai cảnh sát đó cũng đã biến mất."

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Tà Túy

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook