Trang Chủ
Tiểu thuyết
Ta Thường Hay Nhìn Thấy Chữ Viết Kỳ Quái
Chương 20

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Chương 45

Mùa hè vùi trong ổ chăn ra một thân mồ hôi thật sự là dày vò, Quý Trạch An biết loại cảm thụ này, nhưng cậu càng hiểu rằng điều này sẽ làm bệnh tình tốt lên rất nhiều (chém), cho nên cậu canh giữ ở bên người Du Dịch, vừa nhìn thấy cánh tay hoặc là chân Du Dịch tìm hiểu bên ngoài cái chăn, cậu liền giúp hắn cưỡng chế nhét trở về, loại động tác này lập lại rất nhiều lần, Du tiên sinh khi ngủ ngoài ý muốn không thành thật.

Quý Trạch An không biết chén trà nhỏ bị cậu để ở trong phòng khách đang kêu rên…

‘(`Д`) vì sao không dùng ta đựng nước hoặc là nước trái cây cho nam thần, ta là ngự dụng của nam thần, An An ngươi không thể cướp đi phúc lợi của ta! ! !’

Nhìn Du Dịch ngủ ra một thân mồ hôi, Quý Trạch An đứng dậy đi buồng vệ sinh lấy một chậu nước ấm, lại lần nữa cầm hai cái khăn mặt đến. Cậu vươn tay tham nhập trong ổ chăn lửa nóng, bàn tay len vào khe hở giữa lưng hắn cùng ra giường sờ sờ, xác định ra giường không quá ẩm thấp cậu liền thở ra một hơi. Cậu có chút không đành lòng đánh thức Du Dịch, nhưng hiện tại đã là lúc ăn bữa tối, Du Dịch bỏ lỡ bữa sáng cùng cơm trưa, lại chảy mồ hôi, đang bị vây trong kỳ suy yếu, hắn cần bổ sung dinh dưỡng cùng nước.

Hơn nữa, một thân mồ hôi ngủ cũng không thoải mái.

Quý Trạch An vẫn đánh thức Du tiên sinh, đau lòng muốn chết nhìn hắn một bộ dáng không có tinh thần tỉnh lại, bất quá cậu vẫn cường ngạnh đỡ hắn đứng lên, cậu phải giúp hắn lau thân mình, đổi quần áo, còn phải dỗ hắn ăn chút gì đó. Không có đủ năng lượng bổ sung sẽ chỉ làm Du Dịch càng ngày càng suy yếu, sẽ bệnh rất lâu. Hắn khó chịu thêm một ngày Quý Trạch An cũng không thoải mái thêm một ngày.

“Uống miếng nước trước nhuận nhuận yết hầu, uống nhiều cũng không sao, cổ họng khó chịu liền không cần nói.” Tay Quý Trạch An vẫn luôn vịn lưng Du Dịch, một bàn tay khác bưng nước ấm đưa đến bên miệng của hắn. Cậu lo lắng hiện tại Du Dịch duy trì động tác này sẽ mệt, cho nên vẫn luôn nâng cái ly giúp hắn, nhìn hầu kết hắn động động , thẳng đến tách ly này thấy đáy.

Du Dịch thấy cái ly đã cạn, liền dời môi, quay đầu nhìn Quý Trạch An, lông mi động cũng không động một chút, bộ dáng hết sức chăm chú.

“Còn muốn không?”

Du Dịch lắc đầu, “Ta muốn tắm rửa.”

Cổ họng khàn khàn nói ra lời không ôn nhuận dễ nghe như bình thường, Quý Trạch An nhìn Du Dịch, thực rõ ràng chứng khiết phích của người này lại tái phát, nhưng hiện tại cậu không ủng hộ hắn tắm rửa . Nước cùng khăn mặt giúp hắn tẩy người đều đã sớm đã chuẩn bị hoàn tất, áo ngủ để tắm rửa cũng lấy ra , cậu không hy vọng người này đi phòng tắm tắm cả một giờ liền làm cho mình bệnh càng thêm bệnh.

“Không được.” Quý Trạch An quyết đoán cự tuyệt.

Du Dịch sửng sốt nhìn bộ dáng kiên định của Quý Trạch An một chút, sau đó rất là thương tâm cúi đầu, rầu rĩ nói: “Ngươi không đau lòng ta…” (=))))

Quý Trạch An vừa nghe, đều nhanh bị cái Du tiên sinh sinh bệnh này làm cho tức cười , chắc không phải là tại nhiệt độ cơ thể người này quá cao, đốt đến chỉ số thông minh của hắn giảm xuống luôn đi! Bất quá ngược lại cậu vẫn nhận thức được rõ ràng… Tuy rằng muốn tận lực theo ý Du Dịch, chính là sự tình hại đến thân thể của hắn Quý Trạch An tuyệt đối sẽ không gật đầu đồng ý . Về phần oán giận hiện tại của Du tiên sinh, chờ hắn tỉnh cậu sẽ làm hắn biết cậu có đau lòng hắn hay không!

Du Dịch không vui cúi đầu, bất quá hắn không chờ được người nọ thỏa hiệp, lại liền nhìn thấy một đôi tay trắng nõn xuất hiện tại trước ngực của hắn, bắt đầu cởi bỏ nút thắt quần áo hắn.

“Không được, ngươi còn nhỏ.” Du Dịch nhìn cặp tay kia nháy mắt lỗ tai liền ửng đỏ, bất quá bởi vì nguyên nhân phát sốt, chút ửng hồng này cũng không làm cho người khác chú ý.

Quý Trạch An thật muốn chụp tỉnh người này, hắn đều nghĩ đi nơi nào vậy. Quý Trạch An muốn cười, bất quá đình chỉ , cậu đứng đắn tiếp tục cởi nút thắt, dọn sạch áo ngủ hắn lại chuẩn bị cởi quần của hắn. Bất quá tay cậu mới vừa đặt ở thắt lưng hắn, một cái bàn tay to độ ấm cao đã đặt lên trên, Quý Trạch An ngẩng đầu nhìn hai má người nọ ửng đỏ.

“Không được, ngươi còn chưa có mười tám tuổi!”

Bộ dáng Du Dịch hiện tại nhìn qua cực kỳ thẹn thùng, trong ánh mắt có chút chờ mong, miệng ngược lại cự tuyệt. (dục cự hoàn nghênh trong truyền thuyết =)))) móe cười đau ruột) Quý Trạch An cũng không biết nam nhân này lén lút cho rằng chỉ cần cậu mười tám tuổi là người ta có thể làm ra sự tình gì đó, ngược lại khi hắn sinh bệnh sẽ không cất giấu những cái tâm tư đó, cậu còn tưởng rằng người này chỉ biết hôn hôn miệng, dắt dắt tay lại ôm một cái thôi. Trong ánh mắt Quý Trạch An tràn đầy ý cười, miệng cũng nhịn không được cong lên, cậu buông tay ra, dịch mở bàn tay tác loạn của người này, thừa dịp hắn không chú ý, nhanh chóng thoát mở cái quần dính mồ hôi của hắn ra.

“Ngươi, ngươi…” Du Dịch ngươi hơn nửa ngày, cư nhiên nhắm hai mắt lại. ( =))) công của tui đâu móe nó đây rõ ràng là dụ thụ!!!!)

Thật không giống cái Du tiên sinh ngày thường cậu nhận thức kia, khi hắn sinh bệnh một chút hương vị thành thục cũng không có , nếu hiện tại có người nói với cậu người này vừa mới hai mươi cậu tuyệt đối gật đầu tin tưởng. Không tiếng động lặng lẽ cười một hồi nhìn Du tiên sinh nhắm mắt lại, Quý Trạch An duỗi móng vuốt sói hướng về phía quần lót cuối cùng còn dư lại, tầm mắt cậu dừng một chút tại chỗ kia cũng rất nhanh dời đi.

Trong nháy mắt ngẩng đầu, Quý Trạch An nhìn thấy lông mi Du Dịch run rẩy, quả thực …

Một cái hoàng hoa đại khuê nữ chờ bị lâm hạnh!

Thừa dịp Du Dịch từ từ nhắm hai mắt thẹn thùng che một đoạn thân thể, Quý Trạch An bỏ khăn mặt vào trong bồn nước ấm đã đủ độ, sau đó vắt nước, trước xoa xoa mặt cho người này, sau đó cẩn thận tỉ mỉ lau thân mình giúp hắn.

Lúc Quý Trạch An đang lau bờ lưng rộng lớn của Du Dịch, Du Dịch ở phía trước mở mắt, mất mát trong ánh mắt không chút nào che lấp được, hắn buồn buồn nói: “Ta muốn tắm rửa.”

Thanh âm nhỏ giọng cực kỳ ủy khuất kia đổi được tiếng cười của Quý Trạch An, cậu rốt cục không nhịn được .

“Ngoan, chờ ngươi khỏe lên , cơm trưa cơm sáng một ngày tắm ba lần ta đều không quản ngươi.” Quý Trạch An đặt khăn mặt nóng ở trong chậu tẩy sạch sẽ, lại vắt, tiếp tục bắt đầu chà lau giúp hắn, “Hôm nay, không được.”

“Ngươi không đau lòng ta …”

Thanh âm của Du tiên sinh cực kỳ nhỏ, nhưng Quý Trạch An nghe đến rõ ràng.

Lúc này Quý Trạch An đang lau phía trước của hắn , cậu một bên lau một bên mang theo ý cười hỏi: “Ta sao lại không đau lòng ngươi ?”

Giờ phút này, Du tiên sinh không muốn nói, hắn bắt đầu sinh hờn dỗi với Quý Trạch An.

Du Dịch không lên tiếng, động tác của Quý Trạch An càng nhanh , cậu không để sót một chỗ nào lau toàn thân cho hắn, động tác một lần lại nhanh hơn một lần, thay đổi mấy bồn nước ấm, lau ba lần cho Du tiên sinh, sau đó cầm tứ chi Du tiên sinh giúp hắn thay áo ngủ sạch sẽ, lại từ phía sau lưng ôm người này dùng không ít sức đỡ lên, để hắn thoải mái tựa vào đầu giường, lại thay chăn đắp lên cho hắn, lúc này mới đứng dậy đi xử lý khăn mặt cùng nước ấm.

Ngốc trên giường một hồi, tầm mắt Du Dịch dịch đến ly nước trái cây màu cam tỏa ra hương cam thản nhiên trên tủ đầu giường kia, ánh mắt hắn lóe lóe, muốn vươn tay đi lấy uống, nhưng lỗ tai nghe được tiếng bước chân Quý Trạch An đi trở về lại thực nhanh thu hồi tay. Hắn rũ mắt nhìn ra giường, làm bộ như chuyện gì đều không có phát sinh.

Quý Trạch An vốn là không biết động tác nhỏ của Du tiên sinh, nhưng ly thủy tinh cao đựng nước cam bất đắc dĩ làm hắn bại lộ.

‘Chủ tử còn chưa có đụng đến ta liền thu hôig bàn tay về, vì sao a, vì sao ∑(っ°Д°)っ, chẳng lẽ ta không suất khí mê người hơn so với chén trà nhỏ!’

Tay Quý Trạch An đưa qua giúp Du tiên sinh hơi hơi cúi thấp đầu vuốt vuốt mái tóc ướt át. Thời điểm phát sốt tốt nhất không cần gội đầu, cho dù ướt mồ hôi cũng thế, nguyên bản ra mồ hôi chưa khô liền đi tắm rửa sẽ dễ dàng dẫn bệnh nhập thể, tẩy đầu xong không lau khô cũng đồng dạng dẫn bệnh nhập thể, thân người vừa bệnh này xong lại dẫn thêm các loại bệnh lớn lớn nhỏ nhỏ, tư vị trong đó cũng không hề tốt. (chém)

“Muốn uống nước cam không?”

Ánh mắt Du Dịch chớp chớp, bất quá hắn tự cho là kiên cường không hé răng.

Quý Trạch An bưng nước cam tới bên miệng của hắn, “Uống một hơi thử xem, ta cố ý chuẩn bị cho ngươi, rất ngọt .”

Du Dịch quay đầu, Quý Trạch An ngược lại lại đưa tới, bộ dáng bốc đồng khó có được của người này tại trong mắt Quý Trạch An là cực kỳ đáng yêu, Du tiên sinh ngày xưa làm sao có thể dính dáng đến ba chữ manh manh quá chứ, hiện tại Quý Trạch An ngược lại rõ ràng cảm thấy cái loại bị trạc trúng điểm manh này. Đương nhiên, càng nhiều nguyên nhân là bởi vì người này là Du Dịch.

“Như vậy a… Nguyên lai ngươi không thích nước cam a, ta đây chỉ có thể đổ đi, thứ ngươi không thích ta cũng không muốn uống… số cam còn lại ta sẽ đem tặng người khác.” Quý Trạch An đột nhiên mất mát, ngữ khí trầm thấp thành công kéo được tầm mắt của Du tiên sinh đang bốc đồng.

Du Dịch nhìn nhìn mặt nghiêng của Quý Trạch An, lại nhìn nhìn nước cam, tiếp nhận, “Rầm rầm” mở miệng lớn uống xong nước cam, sau đó ra vẻ nghiêm túc đưa cho Quý Trạch An che dấu nội tâm mềm mại của hắn.

‘★,°:. ☆()/$:. °★ chủ tử ba ba ta nha (???)’

Giống như ly thủy tinh vẫn còn dư lại chút nước trong tay Quý Trạch An kia, tâm tình của cậu thực nhảy nhót.

Du Dịch cái này người vô luận dưới tình huống nào cũng nhịn không được mềm lòng với cậu … Cái nhận thức này làm cậu tiến thêm một bước hiểu biết đối với tình cảm của người này với mình, tựa như mật trực tiếp nhỏ đến trái tim, chậm chạp ngọt ngào khó có thể bay đi.

Buông cái ly xuống, tay Quý Trạch An lần thứ hai chui vào trong ổ chăn, lúc này cậu chính là sờ sờ bụng Du Dịch, xác định một ly nước cùng một ly nước cam không chống đỡ được người, lúc này mới đề nghị: “Ta nấu cháo thịt nạc rau xanh cùng canh gà, ăn chút được không? Chỉ uống nước cùng nước cam thì không đủ dinh dưỡng, thực nhanh sẽ tiếp tục đói .”

Thanh âm Quý Trạch An càng ngày càng nhu hòa, Du Dịch theo bản năng ngay tại dưới âm điệu mềm nhẹ của cậu gật đầu.

Vừa được cho phép, Quý Trạch An liền đứng lên từ bên giường, bưng hai ly thủy tinh trống trơn về tới phòng bếp, mở ra nồi cơm điện chứa chén cháo nhiệt khí bay bốn phía cùng với tô canh gà đã nấu xong. Du Dịch đã bỏ hai bữa cơm, vừa mới đo nhiệt độ, cũng chỉ giảm đến ba mươi tám độ, thực vật nhẹ tương đối tốt hơn đối với tràng dạ dày, cho dù canh gà cố ý không cho dầu, nhưng mì nước kim sắc nguyên bản mang dầu vẫn làm canh hiện lên một tầng váng dầu, cho nên cuối cùng Quý Trạch An chỉ đành làm thêm một phen cháo rau xanh thịt nạc.

Phát sốt, Du Dịch rất không đói bụng, bất quá hắn vẫn là tại dưới sự dỗ dành của Quý Trạch An lần nữa uống xong một chén cháo nhỏ kia, thêm nữa liền như thế nào cũng không chịu , Quý Trạch An cũng đành thôi, dù sao cháo còn nóng, hắn muốn uống tùy thời đều có, ăn ít chút cơm cũng được. Cầm chén thanh lý tốt, Quý Trạch An trở về ngồi bên giường người này, giúp hắn xoa nhẹ bụng xúc tiến tiêu hóa.

Du Dịch vừa tỉnh dậy liền phát hiện trong ngực còn ôm một người, cảm giác thân thể trầm trọng còn chưa rút đi, ký ức một màn lại một màn hiện lên trong đầu, những cái hành động ấu trĩ rõ ràng vô cùng không phù hợp tuổi hắn cứ trình diễn trong đầu.

Lại cúi đầu, nhìn cái đầu trong ngực kia, nghĩ người này chỉ vì một câu không muốn ngủ một mình của mình liền lập tức nằm vật xuống giường của hắn bồi hắn ngủ, nhiệt độ thân thể liền có chút không khống chế được tăng cao lên. Trái tim của hắn bị đoàn liệt hỏa ấm áp sẽ không cháy thương tổn hắn của Quý Trạch An này làm cho thả lỏng, làm hắn nhớ lại khát cầu của chính mình thời niên thiếu, thoải mái tùy hứng một hồi trước mặt đứa nhỏ còn chưa thành niên của hắn, còn triệt để bốc đồng.

Bất quá, tư vị bốc đồng xuất hồ ý liêu (bất ngờ) mỹ vị, nhất là tại cái tuổi này của hắn, tại trên người cái người này của hắn …

Du Dịch đều có ý tưởng tiếp tục giả ngu.

Quý Trạch An cảm thấy người bên cạnh lại không thành thật , sau đó đưa tay qua muốn kéo tay hắn. Trong ngày thường Du Dịch nhìn qua chính là cái mặt than đứng đắn không chê vào đâu được, nhưng thời điểm hắn đi ngủ rất hủy hình tượng , thực không thành thật! Thích lui thành một đoàn, còn thích lăn qua lăn lại xoay người, Quý Trạch An nguyên tưởng rằng người này đi ngủ cũng cẩn thận tỉ mỉ, mặt hướng lên trên, hai tay tay chân thẳng tắp, thật giống như là cố ý làm cho thẳng quá độ vậy. Kết quả không phải!

Sau khi cậu ôm lấy giam cầm tứ chi người này để hắn “Nhu thuận” không cần lộn xộn, người này mà bắt đầu xem cậu thành búp bê vải mà chà xát nơi này, nhu nhu nơi đó, xoa bóp sờ sờ đều không ít, quả thực là sắc lang nhập thể! Một chút đều không phù hợp hình tượng quang huy của Du đại sư! Mặc dù có loại cảm giác tan biến, nhưng Quý Trạch An cũng không sẽ bởi vậy mà sinh ra đổi mới đối với Du Dịch, cậu chính là ở trong lòng yên lặng làm một câu “Mặt than đều có một khắc băng tan không muốn người biết”.

“Tiểu An…” Nhìn Quý Trạch An còn có chút mê muội chuẩn xác đụng được nhiệt kế tại tủ đầu giường, vững vàng bắt nó vào tay, ngẩng đầu, động tác nhỏ lại, lúc chuẩn bị “Chọc”  hắn một cái, hắn không kìm lòng nổi mở miệng kêu tên của cậu.

“Ân, a Dịch ngoan, chỉ là đo nhiệt độ, tiếp tục ngủ đi.”

Du Dịch nghe được cái xưng hô kia của Quý Trạch An, ánh mắt càng nhu hòa, lại khủng bố đỏ hồng, toàn bộ điên cuồng trào ra từ trong hốc mắt. Cậu thân mật kêu mình như thế, tuy rằng cái thay đổi này là hắn thúc đẩy , nhưng vẫn không ức chế được kích động. Với Du Dịch mà nói, cái kinh hỉ này giống sau mưa gió nhìn thấy cầu vòng. Tại trước khi phát sốt, hai người còn đang nháo ra mâu thuẫn không lớn không nhỏ, hắn rối rắm ngồi một đêm tại trên ghế sa lông …

“A Dịch, nhiệt độ cơ thể đã về đến ba mươi bảy độ rưỡi , đợi lát nữa còn uống một lần thuốc, hiện tại tiếp tục ngủ cũng không sao, chờ tới giờ ta sẽ gọi ngươi rời giường .” Quý Trạch An nhỏ giọng nói xong tại bên người Du Dịch, ánh mắt nhìn con số điện tử trên nhiệt kế, trong lòng nhất thời an tâm không ít.

Bất quá thấy người kia không có ý tứ tiếp tục nằm xuống, Quý Trạch An lại nhìn qua, “Như thế nào? Có phải đói bụng hay không? Ngủ không được ?”

Quý Trạch An vừa nói liền chuẩn bị đứng dậy.

Mới vừa ngồi ở bên giường chuẩn bị mang giày, cặp tay hữu lực kia liền thẳng tắp ôm lấy thắt lưng cậu từ phía sau, thu tay.

“Tiểu An…”

“Làm sao? Có phải còn có chỗ nào không thoải mái hay không?” Quý Trạch An lúc này còn chưa có lĩnh hội Du Dịch đã khôi phục không sai biệt lắm, chỉ cho rằng hắn có chỗ nào không thoải mái, lập tức ngữ khí vừa vội vàng lên.

“Tiểu An.”

“Rất khó chịu sao?” Quý Trạch An hoàn toàn không có cảm nhận được tâm tình vẫn luôn muốn cậu gọi tên hắn kia của Du Dịch.

“Tiểu An, gọi tên của ta.”

Quý Trạch An sửng sốt vài giây, lúc này mới kịp phản ứng.

“Du Dịch?”

“Không đúng.” Cánh tay Du Dịch lại nắm thật chặt, cách gọi cả tên lẫn họ của cậu làm hắn có loại cảm giác khó chịu bị đánh về nguyên hình. Người hưởng qua vị ngọt làm sao có thể nguyện ý tiếp tục quay về vô vị?

“A Dịch?”

“Ân.” Du Dịch nháy mắt thỏa mãn .

“A Dịch.”

“Ân.”

Quý Trạch An đột nhiên nở nụ cười một chút, cậu đột nhiên cảm thấy kỳ thật Du Dịch chính là muộn tao. Đối với loại muộn tao này có lẽ chậm rãi đào móc cũng không có gian nan như trong tưởng tượng, mà cái quá trình này sẽ thú vị làm cậu khó có thể tin … Phương pháp làm nam nhân này ở trước mặt cậu triển lộ ra trạng thái thả lỏng nhất, cậu sẽ một bước lại tiến thêm một bước tìm ra, tựa như đẩy ra những cái áo khoác cồng kềnh trói buộc hắn đến cực điểm.

Chương 46

“Nghĩ xong nghề nghiệp chưa?” Thời điểm ăn điểm tâm, Du Dịch lần thứ hai đưa ra vấn đề này. Dựa theo thành tích Quý Trạch An, tùy tiện đi trường học nào học cái nghề nghiệp gì đều sẽ có người thu , chủ yếu là nhìn ý nguyện của cậu.

Quý Trạch An cầm lấy thìa múc một khối hoành thánh đặt ở trong miệng, vừa nhai vừa nghĩ vấn đề này của Du Dịch, vấn đề này đã suy nghĩ hồi lâu vẫn như trước là không có nghĩ ra, thời điểm cậu tại máy tính điều tra nghề nghiệp liền rất là mờ mịt nhìn chỉnh chỉnh một đống lớn, tuy rằng cậu rất thích diễn kịch , nếu có thể chuẩn bị phát triển hướng phía, nhưng cậu không muốn học biểu diễn chuyên nghiệp.

“Thích diễn kịch vì cái gì không học biểu diễn chuyên nghiệp?” Trong khoảng thời gian này tiểu hài tử thêm ít thịt lại cao một ít nhìn qua càng thêm mê người , Du Dịch cũng không thích sự tình cậu tại trên TV cùng đủ loại người giả dối diễn kịch cho mọi người quan khán, bây giờ còn nhỏ có thể chuyên diễn đệ đệ linh tinh , chờ lớn lên có phải cũng phải đi hôn những cái nữ nhân làm hắn sốt ruột hay không? Nghĩ đến đây Du Dịch đã cảm thấy rất khó chịu, phi thường không tiếp nhận được.

“Luôn phải lưu cho mình một đường lui, thích không có nghĩa là thích hợp, hơn nữa ta muốn học một nghề bát cơm tương đối vững chắc chút.” Quý Trạch An nói xong cùng Du Dịch lại múc một viên hoành thánh bỏ vào trong miệng chính mình, tiểu quai hàm toàn tâm toàn ý động động . Sau khi nuốt vào miệng xong, Quý Trạch An lại múc một khối, “Lại nói, biểu diễn chuyên nghiệp cần đi thi nghệ trước a, ta chỉ thi tốt nghiệp liền không vào được, vốn đang nghĩ muốn báo danh đạo diễn hoặc là điện ảnh và truyền hình học cái nghề nghiệp linh tinh gì hay không, không có thành tích thi nghệ muốn cái gì đều là không được…”

Vừa nói xong, hoành thánh lạnh không sai biệt lắm lại bị Quý Trạch An đưa vào trong miệng.

Du Dịch vừa định nói cái gì, tiếng chuông cửa liền vang lên , hắn đứng dậy chuẩn bị đi mở cửa, hai đôi giày đã sớm chuẩn bị tốt , hắn chỉ biết hôm nay hai người này sẽ lại đây.

“Du đại sư, bộ dáng giống như một chút đều không kinh ngạc?” Sầm Ân Thư vừa vào cửa nhìn thấy khuôn mặt kia của Du Dịch liền nói ra.

Ninh Văn Ngạn đi theo cùng ngược lại khách sáo bắt tay đưa đồ vật cho Du Dịch, mang theo mỉm cười nói: “Quấy rầy , Du tiên sinh.”

Đại môn: (#` mãnh ′) hai người kia lại tới quấy rầy sinh hoạt ngọt ngọt ngào ngào hai người ở chung của chủ nhân cùng tiểu An!

Sầm Ân Thư cùng Ninh Văn Ngạn cũng không biết hai người đến trước hết không cao hứng cư nhiên là đại môn vừa mới mở ra của Du Dịch, hai người đổi dép lê liền thoải mái đi đến trong phòng khách.

“Chúc mừng tiểu An thành Trạng Nguyên khoa học tự nhiên Giang Thành nha, thi đến bảy trăm bốn mươi tám điểm! Ha ha ha!” Quý Trạch An còn chưa có cao hứng Sầm Ân Thư lại đắc ý trước, vẻ mặt hưng phấn thật giống như thành tích này là hắn thi được, “Đáng tiếc văn không mãn điểm a, như vậy liền càng thêm hoàn mỹ !”

Quý Trạch An ngồi ở bên cạnh bàn vừa ăn hoành thánh vừa nhìn hai người tiến vào miệng đầy đồ ăn còn chưa kịp nuốt vào, cũng không sốt ruột chào hỏi hai người, chính là ăn xong đồ ăn mới mở lớn mắt nhìn hai người.

“Hiện tại nhìn thấy chúng ta lại đây có phải thực kinh hỉ hay không?” Sầm Ân Thư kiêu ngạo mỉm cười với Quý Trạch An.

Quý Trạch An nhấm nuốt đồ ăn nhìn hai người càng ngày càng không khách khí trong lòng yên lặng đáp: một chút cũng không kinh hỉ. Một mùa nghỉ hè số lần hai người bọn họ tới cũng không ít, trước đó đều là dẫn cậu đi chỗ nào chỗ nào chơi…

Tuy nói là khách nhân không mời mà đến, Du Dịch vẫn cho hai người một chén trà nóng, sau đó cũng liền không khách khí ngồi ở bên cạnh bàn tiếp tục ăn điểm tâm cùng Quý Trạch An. Hai người này tới lúc ăn cơm, hắn cũng không cần quá quan tâm.

Bữa sáng qua đi, Quý Trạch An giúp Du Dịch tẩy sạch sẽ chén đĩa cùng bát, Du Dịch cũng qua lại đem bàn ăn chà đủ năm lần, khăn lau cũng tẩy sạch. Bốn người mỗi người một cái chén ngồi ở trước sô pha bắt đầu tập thể cân nhắc sự tình Quý Trạch An điền nguyện vọng.

“Về đại học, ta cảm thấy hàng đầu là yêu thích của ngươi, học một cái nghề có hứng thú sẽ càng dễ dàng thêm một ít.” Ninh Văn Ngạn nhìn về phía Quý Trạch An không nói đang ngồi ở một bên tự hỏi hỏi, “Tiểu An ngươi cảm thấy chính mình tương đối có hứng thú với cái gì? Hoặc là nói trong ngày thường thích làm gì?”

Sầm Ân Thư nhìn thấy bộ dáng Quý Trạch An thập phần rối rắm, lại bật người nói: “Tùy tiện chọn một cái cũng không có vấn đề gì, nhìn cái gì thuận mắt liền chọn. Tiền ta kiếm có thể nuôi ngươi cả đời, cho dù tương lai ngươi hối hận cũng sẽ sống rất tốt . Cũng không cần chỉ suy xét trường học trong nước, ngươi thích đi nước ngoài cũng có thể .”

Nghe vậy, Ninh Văn Ngạn liếc mắt nhìn Sầm Ân Thư một cái.

Đối với lời Sầm Ân Thư nói Ninh Văn Ngạn không tán thành , hắn hy vọng Quý Trạch An có thể có sự nghiệp thuộc về mình, mà không phải ngồi ăn giang sơn của bậc cha chú, chơi bời lêu lổng cả đời. Nhưng Sầm Ân Thư nói cũng không sai, Ninh Văn Ngạn là sẽ không dưới tình huống có người khác mà không cho hắn mặt mũi, huống chi hắn hiểu rất rõ Sầm Ân Thư.

Sầm Ân Thư người này, người mình thích làm chuyện gì cũng tốt , cũng đúng, hắn sẽ hoàn hoàn toàn toàn bảo hộ cậu tại dưới cánh chim của mình không chịu một chút thương tổn, mà làm hắn cừu nhân cũng là thực thảm , không được hắn yêu thích hoặc là còn bị hắn chán ghét, vô luận làm bất cứ chuyện gì, cho dù là có hảo ý với hắn, tại trong mắt của hắn liền toàn bộ là sai, không chỉ như thế, hắn còn sẽ cảm thấy vô cùng ghê tởm.

Ấm trà nhìn mấy người, lại nhìn về phía chén trà nhỏ bị bọn họ nắm trong tay, yên lặng hỏi một câu, ‘(. ? w? ) khách quan, muốn thêm trà hay không?’

Quý Trạch An nhìn thấy liền mang ấm trà lên thêm trà cho mấy người, sau đó cũng bưng chén trà đầy nước uống một hơi. Lúc buông cái chén xuống, tầm mắt của cậu nhịn không được liền hướng về phía Du Dịch, cậu vẫn rất mê mang , kỳ thật là lúc mới trọng sinh chỉ nghĩ có thể lên đại học tìm công tác ổn định kiếm tiền nuôi sống chính mình là được, nhưng hiện tại cậu biến thành càng có lòng tham , cậu muốn chọn ra một cái mình thích .

Nhưng cậu thích cái gì? Đời trước tại tầng dưới chót nhất làm công cả đời, vui vẻ duy nhất chính là về nhà sờ sờ sách giáo khoa bị cậu bỏ lại, lúc nhàn hạ liền lặp lại nhìn những cái giáo trình trung học, thậm chí là làm đề mục, mà hiện tại cậu cần chính là từ trong cái yêu thích này bước ra. Làm áo rồng, cậu phát hiện diễn kịch là một kiện sự tình có ý tứ, cậu rất thích, bất quá cái thích này sâu đậm bao nhiêu cậu cũng không rõ ràng lắm, nhưng cậu cũng thực xác định mình không nguyện ý chọn biểu diễn chuyên nghiệp , huống chi cậu cũng không có tư cách.

“Liền chọn đạo diễn chuyên nghiệp, ngươi có hứng thú với diễn kịch lại không muốn học biểu diễn, học đạo diễn không tồi, có thể xâm nhập hiểu biết với diễn kịch, lại không chỉ có thể học được diễn kịch, chờ ngươi không muốn đóng kịch có thể chụp diễn tổ đoàn phim của chính mình, cũng là một bát cơm.” Du Dịch nhìn thoáng qua Sầm Ân Thư, hắn cảm thấy chuyện này hai người kia hoàn toàn có thể giải quyết, Quý Trạch An thích hắn liền duy trì, vô luận cậu đi nơi nào đọc sách hắn đều sẽ đi theo.

“Ta nói rồi ta không có thi nghệ học không được…” Thời điểm đọc sách Quý Trạch An chỉ biết là biểu diễn chuyên nghiệp cần thi nghệ, ngược lại thật không ngờ đạo diễn cùng biên kịch cũng cần, nếu như sớm biết … Cũng đã chậm, thời điểm cậu trở về chính là nghỉ hè cao nhị, cậu không có thời gian đi học tập tham gia thi nghệ, huống chi cái thời điểm kia cậu còn chạy áo rồng, không nói đến cậu hoàn toàn không có ý thức với phương diện này.

Ninh Văn Ngạn cùng Sầm Ân Thư đều không kinh ngạc Quý Trạch An thích diễn kịch, sau khi bọn họ tìm được người từng người đều tra một lần sự tình Quý Trạch An, sự tình cậu nghỉ hè lại truyền hình Giang Thành làm công bọn họ đều rõ ràng, rõ ràng đến cậu đi đoàn phim nào, diễn nhân vật nào, thậm chí thời điểm thử kính thiếu chút nữa bị Thẩm Hạo Vũ hại đều rõ ràng. Hiện giờ, Thẩm Hạo Vũ đã bị bọn họ phong sát, không còn tiền đồ, về phần Thủy Du Dương sau khi xuất viện cũng sẽ bị đóng băng, cũng không có đường xoay người. Việc xấu xa ngấm ngầm này hai người cũng sẽ không nói cho Quý Trạch An, đều là bọn họ lén lút yên lặng mà làm.

“Chỉ cần ngươi thích liền không có vấn đề!” Sầm Ân Thư thực nhanh liền tiếp nhận sự tình Du Dịch ném tới, cam tâm tình nguyện nhận.

“Ta thích cũng phải có trường học nguyện ý nhận a, tuy rằng điểm thi tốt nghiệp của ta quả thật dẫn đầu, nhưng …”

“Không có nhưng, tiểu An ngươi hoàn toàn không cần lo lắng.” Ninh Văn Ngạn cũng lên tiếng đánh gãy lo lắng của Quý Trạch An.

Quý Trạch An nhìn về phía hai người, trên mặt hai người đều viết ‘Không cần lo lắng’, chính là trên mặt Ninh Văn Ngạn thì tinh tế mà trên mặt Sầm Ân Thư thì tiêu sái, tùy ý. Lại nhìn Du Dịch, nhìn ánh mắt kia của hắn, cảm xúc truyền đến bên trong đôi mắt kia tựa hồ cũng đang trấn an cậu, chậm rãi, Quý Trạch An liền yên ổn, lo lắng trong lòng cũng giảm dần theo.

“Tiểu An, ngươi muốn đi trường học nào? Dưới tay ta có một công ty giải trí từ trước đến nay có hợp tác quan hệ với đại học điện ảnh và truyền hình Cảnh thành, hàng năm trường học của bọn họ có không ít học sinh công ty của chúng ta, hơn nữa công ty của chúng ta có không ít luyện tập sinh đào tạo ra từ trường học kia, ngươi muốn suy xét trường học này một chút hay không?” Ninh Văn Ngạn xác định nguyện vọng của Quý Trạch An, kế tiếp nên suy xét chính là cậu muốn trường học nào.

Bình tĩnh mà xem xét, bọn họ đều hy vọng Quý Trạch An có thể đi Cảnh thành, không phải vì đại học bên kia tại toàn quốc đều là số một số hai , cũng không phải vì nơi đó là thủ đô, mà là vì trung tâm sự nghiệp bọn họ tại cái thành thị kia, nhân mạch ở nơi đó càng rộng, dễ dàng cho bọn họ bảo hộ hơn, để cậu có thể tại đại học kia an tâm đọc sách. Nghĩ, Ninh Văn Ngạn nhìn thoáng qua Du Dịch, bọn họ lén lút tìm nam nhân này nói qua, hy vọng hắn có thể mang theo tiểu An đi Cảnh thành, bất quá nam nhân này không có đáp ứng cũng không có cự tuyệt…

Nghe được đại học điện ảnh và truyền hình Cảnh thành, trong lòng Quý Trạch An “Lộp bộp” một tiếng. Nghiêm Cẩm đời trước chính là đi trường học này, mà cậu cũng thuê phòng ở tại phụ cận trường học kia, một bên chiếu cố Nghiêm Cẩm một bên đi làm kiếm tiền nuôi hắn, ký ức kia chỉ hồi tưởng đã khiến cho Quý Trạch An nhíu mày.

“Không thích?” Sầm Ân Thư thấy Quý Trạch An nhíu mày liền bật người truy vấn.

Mà Du Dịch ngược lại biết Quý Trạch An có khả năng lâm vào những trải nghiệm trong trí nhớ, hắn vươn tay cầm một bàn tay Quý Trạch An, tại thời điểm Quý Trạch An quay đầu nhìn qua, nhẹ nhàng nhéo nhéo thịt mềm trên tay cậu, thẳng đến trong mắt của cậu thanh minh, trong phiến thanh minh kia tất cả đều là thân ảnh của hắn.

“Không muốn đi liền không đi, không ai có thể miễn cưỡng ngươi.” Tuy rằng hắn cũng ở tại Cảnh thành , nhưng hắn đối phòng ở nơi đó cũng không có lòng trung thành, với hắn mà nói, địa phương có Quý Trạch An mới là nhà.

“A Dịch…” Quý Trạch An nhìn Du Dịch, ánh mắt lóe động một cái, tay cũng không tự chủ được nắm chặt bàn tay to ấm áp kia, một hồi lâu cậu cười cười với hắn, nói cho cái nam nhân lo lắng cậu này cậu không sao . Tử vong đời trước cậu thủy chung không bỏ xuống được, cậu cũng không có tính toán buông xuống, chờ đến ngày nào đó Nghiêm Cẩm sống không tốt cậu mới chậm chậm buông xuống.

Sầm Ân Thư vừa nghe Quý Trạch An sửa lại xưng hô với Du Dịch, trong lòng khó hiểu xót xa, lâu như vậy , hắn đều chưa từng nghe qua cậu gọi mình là cha, mà quan hệ của Du Dịch cùng cậu lại càng ngày càng gần. Sầm Ân Thư tại phía sau Du Dịch hung hăng liếc mắt một cái, cỗ ghen tuông kia ứa ra, Ninh Văn Ngạn nhìn xem cực kỳ buồn cười, bất quá Ninh Văn Ngạn rốt cuộc không dám cười ra tiếng, không thì là chính bản thân hắn phải hối hận

Ninh Văn Ngạn biết Sầm Ân Thư muốn cái gì, hắn cũng biết chuyện kia không phải dễ dàng như vậy, chuyện kia cần thời gian, rất nhiều rất nhiều thời gian, chậm rãi ở chung, chậm rãi ma hợp, trực tiếp hiểu biết lẫn nhau, sau khi tiếp thu mới có thể thay đổi . Ninh Văn Ngạn tin tưởng sẽ có một ngày như vậy, nhưng cũng không phải hiện tại, hiện tại chính là bị vây trong giai đoạn xây dựng trụ cột.

“Không, ta muốn đi, phiền toái các ngươi.” Quý Trạch An cuối cùng vẫn quyết định , Nghiêm Cẩm nhất định là hệ biểu diễn, bọn họ không tại một hệ không gặp mỗi ngày, cho dù gặp mỗi ngày cậu cũng phải nhịn, huống chi tại một cái trường học liền nằm trong tay cậu, sự tình càng dễ khống chế.

“Nói cái gì phiền toái, ngươi thích thì tốt rồi.” Sầm Ân Thư nhìn về phía Ninh Văn Ngạn, “A Ngạn, trước cơm chiều hôm nay ngươi liền giải quyết chuyện này, gọi bọn hắn nhanh chọn con ta, sớm một chút đưa thư thông tri lại đây, không cần để cho ta nhớ mong .”

Sầm Ân Thư vừa nói, Ninh Văn Ngạn liền có chút dở khóc dở cười , “Trước cơm chiều hôm nay ta sẽ an bài tốt , bất quá thư thông tri vẫn là sau khi điền nguyện vọng mới gửi tới, bất quá ta sẽ để cho giáo viên chiêu sinh trước gọi điện thoại cho tiểu An xác nhận chuyện này .”

“Kia chuyện này liền xác định như vậy rồi?” Sắc mặt Sầm Ân Thư nhìn Ninh Văn Ngạn đột nhiên có chút không tốt, hắn cảm thấy chính mình giống như không có tác dụng quyết định gì, không giúp được Quý Trạch An cái gì, hắn thất bại tại tới trên con đường dựng lên hình tượng phụ thân thành công, mà việc này tựa hồ bị người yêu của hắn Ninh Văn Ngạn đoạt đi, hắn lại không cao hứng , nhìn Ninh Văn Ngạn có chút không biết hương vị .

Chút tâm tư này của Sầm Ân Thư Ninh Văn Ngạn rất rõ ràng , Ninh Văn Ngạn biết buổi tối hôm nay nhất định sẽ rất không tốt đẹp , hiện tại bắt đầu chuẩn bị tâm lý . (rầu ko rối rắm vấn đề công thụ nữa nhóe =))))

Mà bởi vì nguyên nhân Sầm Ân Thư cùng Ninh Văn Ngạn đến nên dùng một bộ trà cụ, ly thủy tinh Quý Trạch An thường dùng cùng chén trà nhỏ chuyên dụng của Du Dịch đều bị vắng vẻ đặt ở tại một bên, cái chén vừa nghe đối thoại của bọn họ liền nóng nảy.

‘(′? `” ∠) An An… Ngươi không phải là chuẩn bị mang nam thần đi Cảnh thành bỏ trốn đi… Ta sẽ mặt đầy máu nhìn ngươi.’

Ly thủy tinh ở một bên ‘╭(╯^╰)╮ hừ’ một tiếng, nhìn chén trà nhỏ tựa như đang nhìn phàm nhân ngu xuẩn, như trước chơi đến thật cao lãnh.

Quý Trạch An không biết chén trà nhỏ lại rồi loạn tâm tư vì bọn họ, lúc này đang gửi tin ngắn cho vài cái bằng hữu, cũng không quên báo cáo một chút cho Dương Lợi cùng chủ nhiệm lớp vẫn luôn quan tâm cậu.

Dương Lợi: ngọa tào! Lão tử sinh ra lâu như vậy lần đầu tiên quanh người xuất hiện điểm cao như vậy! Đi a! Tiểu An, Trạng Nguyên không phải ngươi thì có thể thuộc về ai chứ?

Lữ Thiến  : chúc mừng đồng học Quý Trạch An, cô đã tra được thành tích của ngươi, ngươi thi rất tuyệt, là Trạng Nguyên khoa học tự nhiên của Giang Thành chúng ta, vượt xa bảng nhãn ước chừng hai mươi mốt điểm! Cô kiêu ngạo vì ngươi!

Bên trong diễn đàn, tin tức mọi người tới càng nhanh…

Vệ Lăng: Trạng Nguyên! Nhận lấy đầu gối của ta!

Dương Khúc Cừ: nhận lấy đầu gối của ta +1!

Đậu Nghiên: ha ha ha ha! Cảm giác Trạng Nguyên là bạn bè ta thật sự quá tốt! Bên trong chúng ta trừ ngươi rõ ràng là ở trên bảy trăm điểm ra, ba người chúng ta đều là hơn sáu trăm a, bất quá ta loại cảm giác đắc ý này là cái gì…

Đường Bạch Bân: An tử, ngươi chọn xong nghề nghiệp chưa?

An tử là nick name vài người đặt cho Quý Trạch An, mọi người cảm thấy nhận thức lâu như vậy gọi tên đầy đủ rất xa lạ , gần đây đột nhiên sửa miệng , chủ yếu vẫn là ngày đó lúc ăn cơm đụng phải Nghiêm Cẩm, bị câu “An An” kia của hắn gây ra , kết quả ngày đó cơm nước xong, liền An tử An tử mà kêu, Quý Trạch An cảm thấy như vậy cũng tốt, một cái nhũ danh có thể càng kéo gần thêm quan hệ của mọi người.

Di động Quý Trạch An vây xem toàn bộ hành trình bọn họ đối thoại, ác ý bắt chước biệt hiệu của mấy người, tại phía dưới mấy người nói chuyện phiếm phát một câu “(? ? e? ? ) An tử, ngươi chừng nào thì thân thân cận cận kêu ta tiểu Cơ Cơ?”, Quý Trạch An vừa nhìn thấy một loạt chữ kia tay liền run lên, di động xoạch một chút liền rớt xuống dưới, bất quá vạn hạnh là rơi trên bắp đùi của mình, không thì di động có khả năng sẽ bị phá hủy.

‘(? ? ) Tên phá của, ngươi làm sao có thể tàn nhẫn với ta như vậy, người ta không yêu ngươi nữa, hừ!’ Quý Trạch An nhìn thấy mặt trái di động trồi lên chữ to, trong lòng yên lặng giải thích. Qua một thời gian ngắn cậu luôn sẽ bị chữ di động phát ra dọa đến kinh người, di động có network có thể tiếp xúc ngoại giới, ngôn ngữ internet nó học đến mười thành mười, văn tự biểu tình nó cũng nắm giữ càng nhiều.

‘(` `) ai, hay là ngươi muốn trước khi ta tiến vào thời mãn kinh, muốn tìm Tiểu Điềm Điềm mới a…

Có phải hay không! Tên phụ lòng! (┙ ∧ )┙へ┻┻’

Quý Trạch An lấy cớ đi toilet một chuyến tiện tay hảo hảo giải thích, lưu lại ba người ở phòng khách. Di động tuy rằng không cách nào tự mình khống chế bãi công, nhưng là nó có thể xoát văn tự vô cùng lớn, hoặc là văn tự nhỏ nhỏ chiếm hơn phân nửa màn hình, không cho người thấy điện thoại tin nhắn, cho nên có sai liền sớm giải thích a!

‘Ta cảm thấy áp lực lớn như núi…’

Quý Trạch An nhìn thấy trên mặt Vệ Lăng hiện tại chính là một loạt chữ như vậy, văn tự trên mặt Dương Khúc Cừ cũng không kém nhiều lắm, ngược lại Đậu Nghiên là nữ tính duy nhất giữa mấy người thì hoàn hảo, Đường Bạch Bân ngược lại thực bình tĩnh tự nhiên. Hiện tại lưu hành yến hội sau khi thi đậu đại học … Không biết Sầm Ân Thư từ nơi này nghe được tin tức này, thật sự muốn bày tiệc. Nói là muốn cảm tạ tất cả lão sư từ cao nhất đến cao tam đã dạy cậu, còn muốn cảm tạ những cái bằng hữu của cậu. Quý Trạch An nhịn không được nam nhân này “Tử triền lạn đánh” liền đáp ứng , vì thế liền trình diễn ra cục diện “Tận diệt” này, bốn học sinh trung học bọn họ hỗn loạn trong một đám lão sư, gia trưởng. Nguyên bản cũng kêu Dương Lợi , nhưng hôm nay hắn có một nhân vật trọng yếu tới không được, Quý Trạch An cũng không miễn cưỡng, cậu đã đáp ứng dạy bù cho cháu Dương Lợi, cho nên còn nhiều cơ hội gặp mặt.

‘Ta không nghe nói có nhiều lão sư như vậy a! Bọn họ cư nhiên toàn bộ hãnh diện đến ! Ta còn tưởng rằng sẽ có vài lão sư không tới ! Lại nói hiệu trưởng cùng chủ nhiệm giáo dục cũng tới ! Bọn họ cũng không dạy chúng ta a! ! !’

Trên mặt bị Vệ Lăng một loạt chữ điên cuồng viết lên, hắn đang dùng tiểu nhãn thần vô tội nhìn ba người Dương Khúc Cừ, đang dùng ánh mắt kể ra khó xử của chính mình. Hiện tại hắn cảm thấy chính là cái loại cảm giác bị bạn tốt hố, vấn đề là còn không dám trốn…

‘(. . ) ta cũng không biết chuyện gì thế…’

Trên mặt Dương Khúc Cừ viết một loạt chữ này, thần sắc có chút mờ mịt.

“Quý Trạch An, cô không rõ ngươi như thế nào chọn cái nghề nghiệp này?” Hiện tại mọi người đã điền nguyện vọng xong , Lữ Thiến còn đang rối rắm nguyện vọng của Quý Trạch An. Quý Trạch An không phải thí sinh thi nghệ, tuy nói nhà cậu thảo luận giúp cậu giải quyết , cậu quả thật cũng nhận được điện thoại trúng tuyển, nhưng Lữ Thiến vẫn không rõ… Lữ Thiến vẫn luôn cho rằng trước đây Quý Trạch An đi diễn kịch đều là vì tiền, mà không phải cái gọi là thích, nàng luôn cảm thấy cậu sẽ chọn giáo viên a, bác sĩ hoặc là luật sư linh tinh, chính là không nghĩ đến cậu chuẩn bị làm đạo diễn… Lữ Thiến không đặc biệt rõ ràng cái chức nghiệp này, nhưng nàng biết cái chức nghiệp này cần tài chính cùng nhân mạch.

Liền lấy khách sạn mở tiệc chiêu đãi bọn họ mà nói, Lữ Thiến đoán được hiện tại Quý Trạch An không thiếu tiền , phụ thân thất lạc nhiều năm của cậu tựa hồ là kẻ có tiền, hơn nữa người có tiền đều có nhân mạch… Chính là, nàng vẫn không thể đem cái học sinh ôn hòa này liên tưởng đến cái hình tượng đạo diễn kia. Làm đạo diễn vẫn là khoa văn chiếm đa số đi… Quý Trạch An một cái Trạng Nguyên khoa học tự nhiên …

“Ai, Lữ Thiến  , thời gian này liền đừng nói cái này.” Hiệu trưởng cười tủm tỉm đáp Lữ Thiến một câu, tuy rằng Quý Trạch An không có tiến vào đại học siêu nhất lưu Cảnh đại, Thanh Cảnh linh tinh, nhưng Cảnh ảnh cũng siêu nổi danh , Quý Trạch An đã có người cha như vậy, tương lai khẳng định không kém, nói như thế nào cũng là tiền đồ quang minh , đến lúc đó không thể thiếu làm vẻ vang trường học của bọn họ, tại bữa tiệc khánh công hỏi cái này liền rất sát phong cảnh .

Hiệu trưởng vừa lên tiếng, Lữ Thiến cũng không tiện hỏi lại , áp chế nghi vấn trong lòng, nàng tính toán chờ kết thúc tiệc chiêu đãi lén lút giáp mặt hỏi một chút, tại trong điện thoại cũng nói không rõ ràng, mà ngày điền nguyện vọng đó học sinh nàng phụ trách nhiều lắm, một chút không chú ý cậu liền nộp đơn …

“Không có việc gì không có việc gì, cô đây là quan tâm tiểu An nhà của chúng ta!” Sầm Ân Thư bật người cười phất phất tay, hắn còn có ấn tượng với cô giáo này, ngày chấm dứt thi tốt nghiệp chính là nàng ở cửa trường học che chở Quý Trạch An.

“Cô Lữ, đây là thứ ta muốn , ta có hứng thú với phương diện này, trước không biết phải thi nghệ …” Quý Trạch An có chút áy náy nhìn Lữ Thiến  , cậu biết lựa chọn của mình làm Lữ Thiến không thể lý giải, thậm chí làm cho nàng có chút thất vọng, nhưng cậu quả thật không thể nghĩ được chính mình có thích hợp hoặc là thích cái gì khác.

Lữ Thiến sửng sốt một chút, “Nếu ngươi thích cô liền không nói thêm cái gì , chúc mừng ngươi lần này thi được thành tích tốt như vậy!”

“Cám ơn.” Quý Trạch An mỉm cười ngọt ngào, Lữ Thiến rất chân thành chúc phúc, Quý Trạch An rất là hưởng thụ.

Một hồi cơm qua đi, phần lớn là đều là lời khách sáo, Du Dịch cứ theo lẽ thường không ăn cái gì, cả nước cũng ít uống. Sầm Ân Thư cùng Ninh Văn Ngạn lăn lộn rất nhiều năm tại thương trường, nắm giữ không khí thực tốt, không để cho bất luận kẻ nào cảm thấy xấu hổ, tất cả lão sư đều luôn cười tủm tỉm . Về phần bốn bằng hữu của Quý Trạch An liền yên lặng ngồi ở đó ăn ăn, bọn họ tưởng tượng mình là làm nền, bối cảnh, chính là như trước không cản được vài cái giáo viên quan tâm, bất quá thành tích mấy người đều không tồi, cho nên cũng không sợ hỏi thành tích.

Lúc này, trong buồng vệ sinh ghế lô bị người chiếm lĩnh , Quý Trạch An liền chuẩn bị đi bên ngoài , chào hỏi cùng bọn họ, cậu một mình đứng dậy , Đường Bạch Bân vừa lúc có yêu cầu cũng đi theo. Vừa ra khỏi ghế lô, Quý Trạch An liền nhẹ nhàng thở ra, cho dù sống lâu cả đời cậu cũng chưa bao giờ cùng ăn cơm với nhiều giáo viên như vậy, huống chi tại trong cảm nhận của cậu giáo viên vẫn luôn là tồn tại cao lớn.

Đường Bạch Bân nhìn thấy biểu tình Quý Trạch An thả lỏng, trong lòng có chút buồn cười, bất quá như trước là biểu tình thản nhiên bình thường kia, “An tử ngươi trộm khẩn trương?”

“Có thể không khẩn trương sao? Nhiều lão sư như vậy …” Quý Trạch An liếc mắt nhìn Đường Bạch Bân một cái cũng không giấu diếm.

“Ta rất ngoài ý muốn ngươi sẽ mở yến hội.”

“Ta cũng thật bất ngờ! Tuy rằng muốn cảm tạ các lão sư, nhưng ta chân tâm không muốn trận thế quá lộng lớn như vậy …” Sầm Ân Thư bọn họ phái mấy chiếc xe đi cửa nhà giáo viên đón người, đương nhiên đây là chào hỏi trước tiên, chính là vẫn để cho Quý Trạch An trợn mắt há hốc mồm.

“Ngươi tính tiếp thu hắn ?” Cái này hắn không cần nói cũng biết.

Quý Trạch An sợ run một chút, “Có lẽ đi…” Sầm Ân Thư cùng Ninh Văn Ngạn giúp cậu làm rất nhiều chuyện, bình thường cũng thực quan tâm cậu, rất nhiều chuyện cậu đều không rõ ràng lắm, Du Dịch ngẫu nhiên cũng sẽ đề nghị hai câu. Dùng lời Du Dịch nói chính là giao hảo không phải chuyện xấu, không nhìn thân phận phụ tử giữa bọn họ, liền xem bối cảnh bọn hắn, cùng với nhân mạch cậu cần trong tương lai. Cho dù cậu không xem bọn họ như phụ thân, bọn họ cũng không có thể yêu cầu cậu cái gì. Du Dịch nói Quý Trạch An rõ ràng, chính là có một số việc tâm lý tạm thời như trước không qua được, cậu vẫn gọi không ra tiếng phụ thân, nhưng cậu không bài xích người nọ lấy thân phận phụ thân của cậu đối ngoại. Quý Trạch An nghĩ, cậu đang chậm rãi làm thấp bức tường vây kia…

“Không cần nghĩ nhiều, có một số việc thuận theo tự nhiên là được.” Đường Bạch Bân an ủi, cũng không tính hỏi nhiều .

“Ân…” Quý Trạch An quay đầu nhìn Đường Bạch Bân không có biểu tình gì, “Rõ ràng ngươi thực thành thục, so với Vệ Lăng cùng Dương Khúc Cừ càng thành thục hơn không ít.”

“Bầu không khí gia đình tạo ra, ta tương đối hâm mộ bọn họ.”

“Nam nhân thành thục một chút không có gì không tốt.” Quý Trạch An đành phải biến thành như vậy an ủi Đường Bạch Bân, phương diện sự tình gia đình người khác cậu làm bằng hữu không thể nhúng tay cái gì, huống chi gia gia Đường Bạch Bân là một cái lão nhân hòa khí rất có học vấn, nhìn qua chỉ có thể nghĩ đến bốn chữ —— đức cao vọng trọng!

Hai người hỏi người bán hàng vị trí toilet, liền một đường trò chuyện đi hướng bên kia. Thời điểm đi qua một cái ghế lô, đột nhiên cửa mở, người ra tới nhìn thấy Quý Trạch An cũng sửng sốt, sau đó chính là xấu hổ, cuối cùng chính là cương cười chào hỏi: “Tiểu An, tới tham gia tiệc mừng tiểu Thành sao?”

Người nọ là nhị cữu Quý Trạch An Quý Khâu Đi, Quý Khâu Đi biết một nhà đại ca không có gọi nhi tử tiểu muội lưu lại lại đây, hắn cũng không tính thông tri, mọi người hòa hòa nhạc nhạc chúc mừng hắn cũng không muốn phá hư hưng trí của mọi người. Tại trong ấn tượng của hắn, Quý Trạch An vẫn là tiểu hài tử trầm thấp không thích nói chuyện kia.

“Không phải.” Quý Trạch An cũng không biết Quý Giai Thành vừa lúc cũng cùng một ngày ở bên cạnh mở yến hội, nguyên bản theo lời Sầm Ân Thư nói là muốn đặt bao hết liền sẽ không phát sinh chuyện như vậy , chính là Quý Trạch An lúc ấy lấy không muốn phô trương cự tuyệt , cho nên lại rơi vào cái cục diện hiện tại này. Mà Đường Bạch Bân biết Quý Trạch An đây là gặp gỡ người quen, thấy sắc mặt Quý Trạch An hắn cũng không có nói muốn rời đi trước, liền lưu lại cùng cậu.

“Đi vào ngồi một chút đi.” Quý Khâu Đi không biết nói cái gì, cương nửa ngày liền phun ra một câu như vậy.

Quý Trạch An không có gật đầu, “Nhị cữu, ta vội đi toilet liền không đi vào, thay ta nói một tiếng chúc mừng hắn thi lên đại học cùng tiểu Thành.”

Nói xong, Quý Trạch An liền mang theo Đường Bạch Bân đồng thời ly khai. Quý Khâu Đi nhìn bóng dáng Quý Trạch An rời đi cũng không có giữ lại, chính là đột nhiên cảm thấy rất không có tư vị , nhưng vì cái gì không có tư vị hắn còn nói không ra…

“Lão Nhị, làm gì đứng ngốc ngay cửa, không phải đi gọi người bán hàng sao!” Lúc này trong ghế lô không biết ai gọi với ra.

Quý Khâu Đi trả lời một câu “Đi ngay”, liền đi đến phía người bán hàng cách đó không xa.

“Bọn họ không quan tâm ngươi ngươi liền không cần để ý bọn họ, thân nhân bất quá là có một tầng quan hệ huyết thống mà thôi, quan hệ huyết thống không phải đáng tin như vậy, phải biết, ta chính là đã thấy như vậy.” Trong nhà Đường Bạch Bân cũng không thiếu những cái cực phẩm thân thích, dù sao trong nhà có người làm quan liền luôn có người nhịn không được tới cửa cầu hỗ trợ , mỗi người cầu cũng bất đồng, nhưng đều là làm khó người trong nhà.

Quý Trạch An soi gương, nhìn mặt mình trên gương, lại nhìn văn tự trên gương, dùng tay vừa mới rửa xong vỗ vỗ.

‘o(≥≤)ツ cười một cái, cười một cái mới đẹp đẹp!’

Hơn nửa ngày, Quý Trạch An mới nhìn gương cười cười.”Ta biết, ta chỉ là nhịn không được nhớ tới quá khứ …”

Quý Trạch An quay đầu nhìn về phía Đường Bạch Bân đứng ở một bên, “Ta chỉ là không muốn trở lại quá khứ…”

“Quá khứ là quá khứ.” Đường Bạch Bân cảm thấy Quý Trạch An quá lo lắng.

Quý Trạch An lại cười cười nhìn Đường Bạch Bân, “Ngươi nói đúng! Là ta nhìn không ra.”

Phun ra một hơi thật dài, cảm xúc Quý Trạch An thả lỏng một chút, hai người liền chuẩn bị trở về ghế lô.

Cước bộ trở về nhanh hơn lúc đi, không có nhàn nhã như vậy, đặc biệt thời điểm đi qua cái ghế lô kia căn bản là dừng lại một chút đều không có, Quý Trạch An một chút đều không muốn gặp gỡ bọn họ, cậu có thể tưởng tượng được, mở cửa, một vòng bên trong đều là cái gọi là thân thích, cùng với những cái sắc mặt nhìn như hiền lành thực tế lạnh lùng đó, còn có sinh hoạt cậu không quên được …

Sau khi yến hội chấm dứt, tất cả giáo viên cùng đồng học đều được an toàn đặc biệt đuổi về nhà. Quý Trạch An nói bai bai cùng hai người Sầm Ân Thư, liền đi theo Du Dịch trở về nhà. Vừa về tới nhà, Quý Trạch An đi rửa tay trước, rửa tay xong liền đi đổi một bộ quần áo, đem quần áo cầm đến máy giặt quần áo tẩy, động tác này cũng đã dưỡng thành thói quen, đối với Du Dịch liền càng không cần nói.

“Trên đường ngươi rời ghế lô đi toilet gặp cố nhân ?” Du Dịch nhìn Quý Trạch An lười biếng nằm ở trên ghế sa lông, ngồi ở bên cạnh cậu, ôm cậu, để cậu tựa vào trong ngực của mình, ngồi lên bắp đùi của mình.

Quý Trạch An ngửa đầu nhìn mặt Du Dịch, thành thật đáp , “Ân, ta gặp nhị cữu. Hôm nay vừa lúc tiểu Thành cũng tại nơi đó mở yến hội chúc mừng, kết quả gặp được , bất quá chỉ gặp qua nhị cữu, ta không có thấy những người khác …” Cậu một chút đều không muốn gặp, không muốn nhìn thấy ghét bỏ bọn họ giấu ở dưới sắc mặt tươi cười.

“Không muốn gặp liền không gặp, về sau đi Cảnh thành liền không gặp được .” Du Dịch giúp Quý Trạch An đẩy tóc trên trán ra, dùng ngón tay hoạt động tại hắn trên trán cậu.

“Ân.”

Hai người lẳng lặng nằm một hồi, Quý Trạch An còn nói: “Ngày mai ta muốn đi tảo mộ mụ mụ, ta muốn mua cho nàng bách hợp nàng thích.”

“Ta cùng ngươi.”

“Ân.” Quý Trạch An câu có câu không nói chuyện cùng Du Dịch, chốc lát liền ngủ. Du Dịch không có đánh thức cậu, chính là rõ ràng ôm ngang người, mang đi phòng tắm tắm rửa một cái, giúp cậu lau khô thay áo ngủ liền dọn đến trên giường, chính mình lúc này mới đi phòng tắm tắm rửa. Du Dịch gần đây đang đếm ngày , hắn chờ mong ngày Quý Trạch An mười tám tuổi thành niên, hắn cũng đã sớm chuẩn bị hảo lễ thành niên, hắn đã nhìn trộm cậu hồi lâu.

Trong lòng hắn Quý Trạch An vĩnh viễn là tiểu hài tử, nhưng đã đến lúc nên bỏ đi tầng bảo hộ tiểu hài tử này, cậu sắp đi vào đại học, nơi đó sẽ có các loại người trẻ tuổi hơn hắn, nam nữ đều có, hắn phải tại trước lúc đó đánh dấu hiệu chính mình lên trên người cậu. Hắn nguyện ý tin tưởng cậu, nhưng hắn không tiếp thu ngoài ý muốn…

Du Dịch biết mình ích kỷ.

Tựa như chuyện Quý Trạch An lựa chọn nghề nghiệp, hắn cũng không khuyên bảo cậu lựa chọn biểu diễn chuyên nghiệp, biểu diễn chuyên nghiệp cho dù không diễn kịch cũng có đường ra khác, nhưng hắn không nói rõ. Bởi vì hắn không muốn, biểu diễn chuyên nghiệp không thể thiếu diễn kịch, diễn kịch như vậy sớm hay muộn sẽ có diễn cảnh hôn, thậm chí là diễn cảnh giường chiếu… Du Dịch không tiếp thu được, nhưng lại không muốn làm cho cậu buông tha yêu thích của chính mình. Vì thế làm đạo diễn chính là một cái ý tưởng, đạo diễn rất là ít khi ra trận, có năng lực để cậu tiếp xúc đến diễn kịch, cho nên cuối cùng hắn mới xác định cái này.

Đại học, đặc biệt đại học điện ảnh và truyền hình, không thiếu nhất chính là trai xinh gái đẹp, hắn không muốn cậu bị nam hài bọn họ mê hoa mắt, cho nên hắn hy vọng tại trước khi cậu tiến vào cái vòng luẩn quẩn kia bị hắn đánh dấu. Du Dịch một lòng chờ mong ngày nào đó đến…

Qua vài ngày sau tiệc mừng thi tốt nghiệp, Quý Trạch An thu được một cái chuyển phát nhanh, trong chuyển phát nhanh là một vé đi xem phim. Nguyên lai là 《 đăng tiên 》của đạo diễn Hoàng Dật Dương sắp phát sóng , tại trong thời gian bọn họ khẩn trương chuẩn bị thi tốt nghiệp, các loại quảng cáo đã sớm chiếu trên đài truyền hình, ven đường bên đường cũng có áp-phích các màu, nhân vật trung tâm đương nhiên là đại ảnh đế Giang Khâm Dật cùng nữ chân heo Hề Ngữ Yên, nhân vật Quý Trạch An mặc dù trọng yếu bất quá cậu là một vô danh tiểu tốt, huống chi có tin tức nói muốn lấy cậu làm lượng điểm che dấu cố ý gạt.

Lần đầu hoạt động cũng không yêu cầu cậu phối hợp tham gia, Quý Trạch An cũng không thèm để ý, cậu cũng không phải thực theo đuổi nổi danh, cậu chính là đơn thuần thích cái loại cảm giác sắm vai nhân vật này, thích cảm thụ thân phận bất đồng, nội dung vở kịch bất đồng, đoạn ngày kẻ chạy cờ kia cậu cũng rất vui vẻ, đáng tiếc áo rồng có rất ít nhân vật để tiếp xúc , phần diễn cũng ít, thi thể cùng người qua đường giáp chiếm đa số.

Thu được phiếu xem phim, Quý Trạch An vẫn thực kinh hỉ ! Vị trí phiếu tại chính giữa. Bất quá điện ảnh 3D chính là phải ngồi chính giữa mới thích a! Vì thế hai vé dùng cho mình và Du Dịch, bốn vé cho nhóm bạn tốt, hai vé cho đại thúc Dương Lợi, còn có hai vé cho cô cậu Lữ vẫn luôn quan tâm, mười vé có thể nói là vừa lúc.

‘(? ? ﹏? ? ) ta cũng muốn đi xem điện ảnh, khẳng định lưu ly cũng muốn xem, mang chúng ta theo.’

Chén trà nhỏ lại giả bộ đáng thương , bất quá Quý Trạch An không có mềm lòng, xem điện ảnh thì sẽ đem theo chai nước huynh, bất quá đối tượng của chai nước huynh là tiểu hồng bình. (ý là có mang thêm cũng phải mang cái bình chứ ko mang cái chén =))) Quý Trạch An bật người nhớ tới mỗi lần mang chai nước huynh đi ra ngoài, đêm hôm đó trở về đều phải để nó cùng tiểu hồng bình “Cùng chung đêm đẹp”, trên mặt liền có ý cười.

‘Soái ca, chúng ta đi xem điện ảnh, muốn không!’ Quý Trạch An hưng phấn nghiêng đầu sang chỗ khác nhìn về phía Du Dịch.

Quý Trạch An đương nhiên không trông cậy vào Du Dịch sẽ nói “Muốn muốn muốn”, hắn gật đầu một cái, Quý Trạch An liền cao hứng đi qua xoa mặt của hắn một chút.

Cùng nhau xem điện ảnh, sự tình lãng mạn như vậy hai người còn chưa có làm qua nha, Quý Trạch An nhịn không được mong đợi đứng lên… Cậu cúi đầu xuống nhìn thời gian cùng buổi diễn trên vé, tiểu nhân ở trong lòng nhảy nhót cao hứng xoay quanh.

‘(/==)/┴┴ tiểu An ngươi học xấu! Không cho phép ước hội với nam thần sau lưng ta! Ta mới là chính phòng! Ngươi có biết loại hành vi này của các ngươi gọi là gì không!

Tư cùng trao nhận! Châu thai ám kết! (tự định chung thân khúc sau khỏi dịch nhóe ai cũng hiểu mà =))))

Nếu ở cổ đại là sẽ phải dìm lồng heo (▼ mãnh ▼#)!’

ước mơ thì ốt đẹp hiện thực thì tàn khốc QAQ cái chương 46 47 nó dài gấp 3 lần mấy chương thường  móa ơi QAQ thôi thì post đỡ 2 chương mn thông cảm QAQ #khóccạnnướcmắt Đăng bởi: admin

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Ta Thường Hay Nhìn Thấy Chữ Viết Kỳ Quái

BÌNH LUẬN FACEBOOK