Ta Thường Hay Nhìn Thấy Chữ Viết Kỳ Quái

Chương 14

Lộ Nhân Tân

07/07/2017

Chương 32

‘(︶e╰? ) không sợ, không sợ, uống ngụm sữa tĩnh tâm.’

Cái chén bị Quý Trạch An đặt ở trên bàn trà hiện ra văn tự, nhưng hiện tại Quý Trạch An không có tinh thần lực đi chú ý văn tự đó. Cậu nhìn Du Dịch đứng lên từ đối diện, một bước, một bước đi tới phía cậu. Quý Trạch An ngồi ở trên ghế sa lông, cậu đột nhiên cảm thấy trong phòng khí lạnh trở nên rất thấp, thân thể nhịn không được lạnh run lên một cái.

Du Dịch đi đến Quý Trạch An trước mặt, dừng lại, ôm đầu của cậu, để đầu của cậu dán vào thân thể của chính mình, trấn an vuốt tóc của cậu, làm cậu thả lỏng, “Không sợ, ngươi có thể thử tín nhiệm ta, mỗi lần nhiều thêm một chút là được.”

Quý Trạch An thuận thế ôm lấy thắt lưng hắn, đầu tựa vào trên người của hắn, an tĩnh lắng nghe lời của hắn, “Một chút?”

“Ân.”

Tín nhiệm là cần tích lũy , Du Dịch rõ ràng, cho nên hết thảy hắn đều từ từ tiến dần lên. Hắn tự nói với mình Quý Trạch An còn là một tiểu hài tử, hắn phải đợi cậu lớn lên. Tương lai Quý Trạch An sẽ có nhiều lựa chọn hơn, nhưng Du Dịch đảm bảo sẽ để cậu chỉ nhìn thấy lựa chọn duy nhất là chính mình. Điều hắn mưu cầu chính là tất cả của Quý Trạch An. Tâm linh, thân thể, ngôn ngữ… hắn muốn có được toàn bộ, nhưng không phải hiện tại liền một hơi nuốt vào. Hắn sẽ từng bước một chiếm lĩnh cậu, tại trước khi chân chính chiếm lĩnh cậu, hai chữ “Tiểu hài tử” chính là giới tuyến của hắn, Du Dịch mượn chữ này nói với mình không thể vượt giới, tự nói với mình phải có kiên nhẫn.

“Mỗi lần nhiều thêm một chút, ta sẽ không để cho ngươi thất vọng, sẽ cố gắng nhiều thêm một chút.” Du Dịch hy vọng Quý Trạch An toàn tâm toàn ý tín nhiệm mình, ỷ lại mình, nhưng hắn không cường bách cậu lập tức liền làm được đến như vậy. Tín nhiệm không phải nói có liền có , cho nên hắn nói cho tiểu hài tử từ từ sẽ được, đồng dạng cũng là là ám chỉ chính mình, khống chế dục | vọng của chính mình.

Thủ pháp của Du Dịch rất là ôn nhu, nhưng không thiếu lực đạo. Hắn kích thích huyệt đạo trên đầu Quý Trạch An, làm thần kinh buộc chặt của cậu bắt đầu thả lỏng. Vì không kích thích cậu, Du Dịch thả chậm tốc độ nói chuyện, để cậu có thể có một không gian tự hỏi, mà không phải bị hắn làm cho không có đường lui. Quý Trạch An híp mắt, nghe Du Dịch đề nghị. Cậu cảm thấy rất có đạo lý, có thể nếm thử, nhưng vấn đề hiện tại là cậu nên tiến lên một bước hay là lui về một bước…

‘Đi tới một bước đi, theo lời hắn nói cho hắn một chút tín nhiệm.’ Có một thanh âm tại trong đầu Quý Trạch An nói với cậu, lập tức lại có một thanh âm khác phản đối. ‘Không được! Vạn nhất chút tín nhiệm này lại lấy thất bại mà chấm dứt thì làm sao? Cậu tuyệt đối là không nguyện ý thừa nhận kết cục như vậy …’ Quý Trạch An như trước mâu thuẫn, nhưng cậu càng thiên hướng tín nhiệm hắn, tuy vậy lại sợ hãi hậu quả tồi tệ.

Du Dịch tựa hồ biết Quý Trạch An đang suy nghĩ gì, hắn nhẹ giọng nói: “Đầu tiên ngươi có thể thử cho ta một chút tín nhiệm. Ngươi phải tin tưởng ta có thể hảo hảo chiếu cố ngươi, tin tưởng ngươi sẽ thoải mái tự tại ở lại bên này, được không?”

“…” Quý Trạch An như trước lo lắng.

“Tiểu An, ” Du Dịch buông Quý Trạch An ra, chuyển cái chén trên bàn trà qua một bên, ngồi ở trên, vươn tay dán tại gò má của cậu, làm cậu đối diện chính mình, “Ngươi đang băn khoăn cái gì?”

“Ta sợ…” Quý Trạch An nhìn ánh mắt của hắn thành thật trả lời.

“Sợ cái gì?”

“Ta sợ… Ta sợ nếu ngươi biết ta cùng ta hiện tại không giống nhau thì làm sao?”

Hắn có thể cứ như vậy xoay người hay không, để cậu ở lại tại chỗ nhìn bóng dáng hắn càng ngày càng xa, Quý Trạch An nhìn tay, bắt lấy cánh tay Du Dịch, lo lắng trong ánh mắt không có bất luận cái gì che dấu. Cậu nhìn hắn, nhìn ánh mắt nùng mặc của hắn, cảm thấy được an ủi, chính là an ủi kia còn không đủ để triệt tiêu tất cả buồn phiền của cậu. Quý Trạch An biết mình không phải người thông minh, cậu đã bị lừa gạt một lần, cho dù trọng sinh cũng sẽ không thông minh lên bao nhiêu, cậu nhìn không thấy chữ trên mặt Du Dịch, không biết thanh âm nội tâm của hắn, lo lắng đây là một cái bẫy được bện đến xinh đẹp.

Tựa như một hồi trò chơi ấm áp ngọt ngào, nhưng trò chơi sớm hay muộn sẽ có ngày chấm dứt.

Cho nên cậu a, chỉ muốn du đãng tại tân thủ thôn, sợ hãi điều bên ngoài thôn cùng với tương lai không biết.

Hiện tại chỉ có Du Dịch là điều hấp dẫn cậu nhất trong thế giới của cậu…

“Tiểu An, ta biết xem tướng mạo, chẳng lẽ ngươi cảm thấy ta xem không ra khuyết điểm của ngươi sao?” Du Dịch cảm thấy bàn tay nắm cánh tay mình của Quý Trạch An siết chặc, hắn biết cậu nghe thấy, còn nói, “Ngươi phải tin tưởng ta có thể bao dung khuyết điểm của ngươi, ta sẽ tiếp thu tất cả của ngươi.”

Quý Trạch An nhìn hắn, ánh mắt nháy một cái, cậu rất là động tâm, trái tim “Bang bang phanh” đập nhanh.

“Ta biết còn nhiều hơn so với ngươi nghĩ.”

Quý Trạch An cảm thấy tốc độ nhảy nhót của trái tim càng nhanh . Cậu đã từng cùng Du Dịch đi nhà hộ khách công tác một lần, đó là một lần duy nhất, cậu đều quên kỳ thật Du Dịch là một “Thần côn” (thầy bói), hắn có thể biết thứ người khác cũng không biết, hắn có lẽ biết mình…

“Tiểu An, ta xem tướng mạo ngươi trên ảnh chụp nguyên bản, ngươi sống không qua hai mươi ba tuổi, chính là tướng mạo hiện tại của ngươi ta lại nhìn không thấu , biến thành toàn bộ không biết, loại không biết này là không thể nào bình thường , cho nên ta biết ngươi gặp kỳ ngộ gì, mà cái kỳ ngộ này phát sinh ngay tại trước lúc chúng ta gặp nhau không lâu, đúng không?”

Hắn biết… Hắn biết… Hắn biết!

Ánh mắt Quý Trạch An trừng lớn , nhìn hắn nhịn không được có chút hoảng sợ. Du Dịch biết mình trọng sinh , biết mình nguyên bản sẽ tử vong ở trước ngày sinh nhật hai mươi ba tuổi, hắn cái gì cũng biết… Vậy hắn có biết được quá khứ của cậu hay không, có biết cậu đã từng thích tên cặn bã Nghiêm Cẩm kia hay không, có biết mình vì một tra nam làm ra nhiều chuyện cỡ nào ngu xuẩn hay không, biến chính mình thành cả nhà cũng đều không còn, mẹ goá con côi một mình mang theo phẫn hận chết đi… Hắn từng gặp Nghiêm Cẩm, Du Dịch có phát hiện được cừu hận mình che dấu tại chỗ sâu trong lòng với hắn hay không, có biết cậu đang chờ đợi cơ hội báo thù hay không, có hay không…

“Đừng sợ, không cần sợ.” Du Dịch đi qua, hôn hôn cái trán Quý Trạch An, “Chỉ có ta vĩnh viễn sẽ không thương tổn ngươi.”

Hứa hẹn của Du Dịch nghe qua tựa hồ có chút dối trá mờ ảo, nhưng cái người này là Du Dịch, Quý Trạch An nguyện ý tin tưởng.

Tuy rằng sợ hãi, nhưng cậu thật sự giống Du Dịch nói cho đi một chút tín nhiệm. Nhận thức lâu như vậy hắn vẫn luôn đối tốt với cậu, cho nên theo bản năng tin tưởng nam nhân này tuyệt đối sẽ không thương tổn cậu.

Quý Trạch An đột nhiên có ý tưởng nói hết, cậu muốn nói nói điều mình trải qua, tín nhiệm hắn càng nhiều. Có lẽ luyến tình giữa hai nam nhân vốn là vạn kiếp bất phục, cậu không nên do lo lắng khó giữ được luyến ái mà bảo thủ, cậu có lẽ nên điên cuồng thêm một lần, nếu như lúc này lại ngã xuống huyền nhai, cậu liền kéo nam nhân này xuống đáy vực bồi cậu.

“Nếu ngươi lừa gạt ta…” Quý Trạch An nhìn Du Dịch đối diện, chờ đợi một cái hứa hẹn.

“Ngươi sẽ được quyền giết ta.” Du Dịch lần thứ hai hôn hôn trán của cậu, tại dưới con mắt tỏa sáng của cậu.

Hắn tuyên thệ với Quý Trạch An, nói ra lời thề quan trọng nhất đời này, mà không phải câu “Ta yêu ngươi” kia.

Dùng tánh mạng thương cậu, đây là lời tâm tình của Du Dịch.

‘(′ゝ`) Tiểu An đêm qua ngươi không về, đây là đến kỳ phản nghịch sao? Ta thật lo lắng cho ngươi …’

Ngày hôm sau, Du Dịch cùng Quý Trạch An đi căn cứ điện ảnh và truyền hình Giang Thành chụp những cảnh còn dư lại, lại lái xe đưa cậu về tới nhà mình. Quý Trạch An vừa nhìn thấy chữ trên đại môn, cũng không nóng nảy mở cửa , chính là sờ sờ nó, khi có Du Dịch vẫn đối mặt nói với đại môn, “Xin lỗi, ta ở nhà Du Dịch một đêm, cám ơn ngươi lo lắng.”

‘Tiểu An ngươi còn nhỏ, không thể cứ như vậy bị nam nhân này bắt cóc (●? ? Khẩu? ? ●)!’

“Hắn thực tốt, ngươi có thể tin tưởng hắn.” Quý Trạch An cười cười với đại môn, lúc này mới lấy cái chìa khóa ra mở cửa đi vào.

Du Dịch đi ở phía sau, trầm tư nhìn cửa một hồi.

Hắn thực để ý việc tiểu hài tử nhìn thấy thế giới không giống hắn, nhưng hắn càng thêm cao hứng tiểu hài tử thẳng thắn thành khẩn với hắn, Du Dịch biết đây là một cái tín hiệu cậu cho mình, cậu nói với mình cậu nghiêm túc , là thật bỏ ra bất cứ giá nào . Bất quá Du Dịch tin tưởng chính mình sẽ không để cho cậu thất vọng. Có tiểu hài tử thông báo, Du Dịch đột nhiên lý giải những cái hành vi ngẫu nhiên quái dị của cậu, giống như thời điểm tại Kỳ thành tại trước khi đi ngủ cậu sẽ ngẫu nhiên đặt chai trà mình chuẩn bị cho cậu cùng bình sứ hồng ở cùng nhau một đêm. Có một số việc tuy rằng hắn vẫn luôn không hỏi, nhưng cũng không đại biểu hắn không hiếu kỳ, che dấu lòng hiếu kỳ của mình cũng là một cái kỹ năng người thành niên thành công thắp sáng.

Đóng cửa lại, Du Dịch đổi giầy đi vào, nhìn tiểu hài tử đang thanh lý nguyên liệu nấu ăn, nghĩ nghĩ, vẫn là hỏi: “Lúc nãy tiến vào trên đại môn viết cái gì?”

“Đại môn nói ta không thể cứ như vậy bị ngươi bắt cóc .” Quý Trạch An cảm thấy có chút buồn cười, bất quá ngược lại nói cho hắn biết nguyên văn , cậu cũng thừa nhận đây là ám chỉ Du Dịch nên đối với cậu tốt thêm một chút, tuy rằng Du Dịch vẫn luôn đối với cậu rất tốt, nhưng là người sẽ tham lam , càng ngày cậu sẽ muốn càng nhiều.

“Ân.” Du Dịch nghe xong, ánh mắt quét cửa một vòng, tay cũng làm theo tiểu hài tử cùng chỉnh lý đồ ăn trong tủ lạnh.

Hai người muốn ở chung, nhưng không phải không trở lại, hắn nói qua cùng tiểu hài tử, thời gian lên lớp sẽ ngụ ở bên hắn, cuối tuần hắn liền bồi cậu đến bên này ở, trừ phi có tình huống đặc biệt gì. Tình huống Quý Trạch An đặc biệt, Du Dịch biết cậu khó buông tha nhóm đồ vật có linh khí này, cho nên hắn có thể hiểu được, cũng nguyện ý cùng cậu. Huống chi Quý Trạch An lui bước , để hắn được một tấc lại muốn tiến một thước , cho nên hắn cũng nguyện ý lui một bước, đây làm sao có thể không phải là lấy lui làm tiến đâu?

Bên kia Du Dịch chuẩn bị thực đầy đủ, cho nên trừ bỏ sách giáo khoa cùng đồng phục Quý Trạch An căn bản không cần mang bất luận vật phẩm gì qua, từ lớn như quần áo bên người, đến nhỏ như bàn chải kem đánh răng, tất cả của cậu Du Dịch đều yên lặng mà chuẩn bị tốt . Nếu không phải còn muốn đến trường học, Quý Trạch An chỉ cần mang chính mình qua thì tốt rồi, từ cái phương diện này có thể nhìn ra được sự tri kỷ của Du Dịch.

Bất quá Quý Trạch An không muốn lãng phí đồ ăn mua lúc trước trong tủ lạnh, còn muốn tạm biệt “Mọi người trong nhà”, cho nên một chuyến trở về này là không thể tránh.

Quý Trạch An cùng mọi người nói ra quyết định của chính mình, phản ứng kích liệt nhất chính là chén trà nhỏ bị Du Dịch nắm trong lòng bàn tay.

‘(? ? e? ? ) An An phun lửa! Ngươi làm sao có thể vứt ngươi ta đi bỏ trốn cùng nam thần! Mang theo ta! Mang theo ta! Mang theo ta! Người ta nguyện ý làm tiểu tam giữa các ngươi!’

Chương 33

Quý Trạch An đã ở nhà Du Dịch được ba ngày . Tại buổi sáng ngày thứ tư, nhóm vật phẩm nhà Du Dịch tựa hồ bị chén trà nhỏ cậu mang đến kia lây bệnh, toàn bộ bỏ đi mở đầu “Phi thường sạch sẽ ”, đều hoan thoát sử dụng chữ thể hiện biểu tình. Quý Trạch An vừa tỉnh liền phát hiện nhà Du Dịch bị văn tự biểu tình xâm lấn , cậu xốc chăn lên, mang dép lê, liền mở cửa phòng đi ra ngoài. Vờn quanh một vòng, quả nhiên mọi người đã không còn chỉ viết tên vật phẩm của mình ở trên người, mà là giống như nhà cậu, toàn “Mở miệng nói chuyện” .

Ly thủy tinh hình tròn đã rót đầy sữa trên bàn cơm tựa hồ thành bạn tốt của chén trà nhỏ cậu mang đến, hai người đang nói chuyện phím, chén trà nhỏ nhà cậu vừa nhìn thấy cậu liền bật người cao hứng chào hỏi.

‘o()o An An, sớm an.’

Lúc này nghe được tiếng vang Du Dịch bưng bữa sáng vừa mới làm tốt đi ra từ phòng bếp, nhìn Quý Trạch An đang ngẩn người nhìn hai cái chén trên bàn, kêu lên ra tiếng, “Tiểu An?”

Quý Trạch An ngẩng đầu, nhìn thấy là Du Dịch, cười cười với hắn, lại nhìn về phía chén trà nhỏ.

‘(╭3)╭ nam thần, mau tới moa moa ta.’

“Chén trà nhỏ thật sự là thập phần thích ngươi.” Quý Trạch An chỉ vào chén trà nhỏ cậu mang đến, có chút buồn cười nhìn Du Dịch. Từ lúc sau khi theo cậu dọn đến nhà Du Dịch, chén trà nhỏ liền không ngừng nói các loại lời êm tai với Quý Trạch An, thẳng đến cái chén này biến thành chuyên dụng của Du Dịch, nó mới không tiếp tục nịnh hót như vậy.

Du Dịch đặt chén đĩa trong tay lên trên bàn cơm, bưng chén trà nhỏ pha hồng trà lên, nhìn nhìn chén trà nhỏ màu trắng trong tay, dùng đầu ngón tay chơi đùa tay cầm, lại lần thứ hai ngẩng đầu nhìn Quý Trạch An còn đang mặc áo ngủ hỏi: “Viết cái gì?”

Quý Trạch An đang chuẩn bị nói thẳng, đột nhiên lại sửa miệng, “Nó tỏ vẻ nó rất yêu thích ngươi.”

Gục đầu xuống, Du Dịch hé mắt, cuối cùng vẫn giơ nó lên uống hồng trà ở bên trong.

‘A! Nam thần hôn ta , lại hôn ta a! Hắn với ta quả nhiên là chân ái, chúng ta nhất định là lưỡng tình tương duyệt (? ? )!’

Lúc này, văn tự của ly thủy tinh hình tròn đựng sữa đặt ở trên bàn thay đổi, văn tự kia hiển nhiên là nói với chén trà nhỏ đang vẻ mặt hạnh phúc.

‘(╯^╰) hoa si, ngươi hết thuốc chữa! Cả hiện thực đều không thấy rõ, hừ!’

Chén trà nhỏ nháy mắt không cao hứng , nó nhìn ly thủy tinh, ào ào xôn xao xoát mới văn tự trên người ‘——(? •v? v•? ) lưu ly ngươi là đang ghen tị nam thần thích ta! Ta đây là chờ đến mây tan thấy trăng sáng, nếu lúc trước ta không chịu làm tiểu tam, hôm nay ta như thế nào sẽ hạnh phúc như vậy! Lưu ly ngươi vẫn là chết ý tưởng làm tiểu tứ đi, nam thần đã là của ta, ngày hôm qua hắn còn chăm chỉ giúp ta tẩy sạch ba lượt!’

Ly thủy tinh bị gọi lưu ly cũng chỉ tiếp tục ‘(╯^╰) hừ’ một tiếng.

Quý Trạch An nhìn ly thủy tinh cùng chén trà nhỏ chơi đùa một hồi, lúc này mới đi toilet rửa mặt, thời điểm trở lại trên bàn cơm ăn điểm tâm, lưu ly như trước là một bức “(╯^╰)”biểu tình như vậy, mà chén trà nhỏ lại là “(●? ? ? ? ? ●)” một bức biểu tình nghiêm túc như vậy. Chén trà nhỏ phát hiện Quý Trạch An lại đây, bật người cách chén đĩa ai oán nhìn cậu.

Quý Trạch An không biết xảy ra chuyện gì, chớp chớp đôi mắt với chén trà nhỏ trước người Du Dịch, sau đó bưng ly thủy tinh cao lãnh lên uống sữa. Thời điểm uống sữa Quý Trạch An còn không quên phòng tuyến nhìn chén trà nhỏ, chờ văn tự trên người nó thay đổi, đáng tiếc nó vẫn luôn là một bộ dáng ai oán không thay đổi.

Toàn bộ cảnh diễn của Quý Trạch An tại trong 《 đăng tiên 》đã chụp xong, trừ phi đạo diễn gọi cậu trở về bổ sung, cái khác cũng không có đại sự gì, cho nên cậu trở lại trường học bắt đầu lên lớp. Buổi sáng hôm nay cậu đi rất sớm, sáng sớm liền tới văn phòng chủ nhiệm Lữ Thiến báo danh, lĩnh một ít quyển bài tập mấy ngày này các bạn học làm, trở về phòng học.

Vệ Lăng đang quét tước vệ sinh ở trong phòng học nhìn Quý Trạch An lên lớp , chổi trong tay liền dừng lại, “Quý Trạch An, ngươi rốt cục lên lớp .”

Quý Trạch An đã sớm nói với bọn họ cậu sẽ thỉnh một đoạn thời gian nghỉ, chủ nhiệm lớp cũng nói qua trên lớp học, bất quá một lúc sau Vệ Lăng vẫn là cảm thấy quái quái một cái đồng học thật vất vả quen thuộc một chút đột nhiên nhiều ngày không thấy như vậy, thấy Quý Trạch An liền hưng phấn khó hiểu.

“Sớm.” Nghe Vệ Lăng nói, Quý Trạch An một bên chào hỏi, một bên trở lại bàn bỏ ghế xuống, cất kỹ túi sách cùng bài thi, sau đó đi góc phòng học cầm lấy chổi giúp đỡ Vệ Lăng quét tước vệ sinh.

Vệ Lăng vừa thấy hành động của Quý Trạch An, cười ngây ngô một chút, “Hắc hắc, ngươi thật là có ý tứ.”

Sau đó hai người bắt đầu cùng quét tước vệ sinh phòng học, trong lúc đó Vệ Lăng còn không quên nói chuyện cùng Quý Trạch An, “Lúc trước quên lưu số điện thoại di động của ngươi, ta lại không biết nhà ngươi ở đâu, nên không cách nào liên hệ ngươi. Quý Trạch An, ngươi xin phép gần một tháng làm gì?”

“Làm công.” Quý Trạch An nghĩ nghĩ, vẫn là nói tương đối uyển chuyển. Cậu biết hành động thỉnh một tháng nghỉ đi chụp diễn này của mình đối với một cái học sinh cao tam bình thường mà nói kỳ thật là thực khác người . Nhưng cậu chỉ muốn cho mình một cái đường lui thôi.

Tốt nghiệp đại học vẫn phải đi ra ngoài làm việc , tương lai vô luận cậu lựa chọn nghề nghiệp gì đều có khả năng sẽ gặp vấn đề vào nghề không hợp, cậu không chắc chắn sẽ làm nghề đúng với đại học mình học. Mà diễn kịch kỳ thật cũng là một nghề nghiệp, bất quá cái cánh cửa nghề nghiệp này có chút đặc biệt thôi. Cậu sẽ không buông bỏ học tập, nhưng cậu cũng không nguyện ý vứt bỏ cơ hội lần này, cậu không phải muốn đứng lên đỉnh cao, chính là tâm tư đơn thuần. Trọng sinh một lần, cậu lựa chọn càng thêm phóng túng với chính mình.

Vệ Lăng nghe Quý Trạch An nói như vậy, rối rắm một hồi lâu, vẫn là tiến đến bên người Quý Trạch An, phi thường nhỏ giọng hỏi: “Quý Trạch An, ngươi thật thiếu tiền sao?”

Hắn nói như vậy không có ác ý, cũng không muốn kích thích đến lòng tự trọng của Quý Trạch An, hắn chỉ muốn trợ giúp cậu một chút.

“Cám ơn quan tâm, hiện tại ta đã không thiếu , thật sự, không cần lo lắng.” Quý Trạch An cười cười, nếu là đặt ở đời trước nghe những lời này của Vệ Lăng sắc mặt cậu nhất định sẽ thực khó coi, nhưng đời trước Vệ Lăng cũng sẽ không đi quan tâm mình kia cũng “Không yêu” Quý Trạch An kia, “Lần làm công này là một cơ hội thực tốt, nội dung kỹ càng tỉ mỉ phải đợi về sau mới có thể giải thích với ngươi.”

“Thật sự?” Vệ Lăng vẫn là bộ dáng không thể nào tin được.

Quý Trạch An lấy đi chổi trong tay hắn đặt ở khu để dụng cụ vệ sinh, sau đó cầm lấy hai cái khăn, đưa cho Vệ Lăng một cái, “Thật sự.”

“Ngươi nếu có cái gì khó khăn thì nói, ta có thể trợ giúp nhất định sẽ trợ giúp, có một số việc ngươi không cần gạt không nói.” Vệ Lăng tiếp nhận khăn, cùng Quý Trạch An đi buồng vệ sinh tẩy khăn, vừa đi vừa dặn dò.

“Ân, cám ơn.” Quý Trạch An nghe tâm linh ấm áp , cậu rốt cuộc ý thức được cả đời trước mình bỏ lỡ bao nhiêu. Thân tình, hữu tình đều không có, về phần ái tình, nhắc tới đều là lịch sử đen tối. Nghĩ vậy, Quý Trạch An càng thêm cảm thấy hiện tại chính mình hạnh phúc không tả được. Vật phẩm trong nhà chính là người nhà của cậu, Du Dịch cũng vậy, hắn là người yêu của cậu, về phần Dương Lợi, Vệ Lăng là bằng hữu của cậu. Cả đời này, thân tình, ái tình, hữu tình cậu đều có .

Có đôi khi, đổi một cái góc độ nhìn mới có thể phát hiện hết thảy chung quanh bất đồng.

Sống cả đời, cậu chỉ đứng ở trong góc độ duy nhất đó không chịu đi ra, cho nên mới náo loạn ra một cái kết cục như vậy. Quý Trạch An nhìn nước giặt khăn lau càng ngày càng sạch sẽ, ánh mắt có chút hoảng hốt. Nếu cậu có một bằng hữu nói cho cậu biết Nghiêm Cẩm là một người dối trá như thế nào, cậu cũng không đến mức… Bất quá này lại không trách được ai, sai chính là cậu có mắt không tròng!

Thời điểm Quý Trạch An cùng Vệ Lăng mang theo khăn lau sạch sẽ chuẩn bị trở về phòng học, ở trên đường, lại gặp Nghiêm Cẩm căn bản không nên xuất hiện ở tầng này.

Nghiêm Cẩm vừa thấy là Quý Trạch An, ngẩn người, thực nhanh liền mang lên tươi cười chào hỏi cậu, “Hi, Tiểu An.”

“Người này ai a, buồn nôn như vậy, Quý Trạch An ngươi nhận thức?” Quý Trạch An còn không có mở miệng, Vệ Lăng liền run rẩy nổi da gà.

Quý Trạch An nhìn thoáng qua Nghiêm Cẩm, biểu tình trên mặt có chút lạnh. Cậu cho rằng sau khi nhìn sắc mặt của cậu người này xác định vững chắc sẽ làm bộ như không biết cậu , hiện giờ tiến lên chào hỏi chỉ có thể thuyết minh tình cảnh hắn hiện tại thật không tốt. Nếu không xảy ra ngoài ý muốn hắn vẫn là bởi vì sự tình thiếu tiền mà phiền lòng, rất nhiều học viện điện ảnh và truyền hình, học viện hí kịch đều sẽ chiêu sinh trước, yêu cầu thí sinh đi địa phương trường học thi… Nói vậy trong nhà Nghiêm Cẩm đã cự tuyệt đề nghị của hắn, chính là đời này cậu không có như hắn tính kế, vậy hắn vì cái gì còn dán mặt lại đây? Hoặc có lẽ là muốn liều mạng một phen? Dù sao hết thảy đều bắt đầu vào nửa học kỳ sau.

Quý Trạch An nhăn lại mi, “Trưởng ban cao nhất.”

“A.” Vệ Lăng lên tiếng, đánh giá Nghiêm Cẩm, cảm thấy Quý Trạch An cùng người này bộ dáng cũng không thân thiết, liền quay đầu nhìn Quý Trạch An thúc giục, “Chúng ta nhanh trở về phòng học đi, tự học sắp bắt đầu, không thể chậm trễ.”

Quý Trạch An gật đầu, đi theo phía sau Vệ Lăng, cậu tin tưởng loại người sĩ diện như Nghiêm Cẩm này sẽ không ở loại địa phương trường học này lấy lòng cậu . Đời trước chính là như vậy, bọn họ ở trong trường học làm bộ như người xa lạ, tan học hai người ngay tại trong nhà cậu cùng học tập, nghe hắn hứa hẹn ghê tởm cùng miêu tả với tương lai. Nghĩ đến đây, Quý Trạch An liền càng thêm chờ mong cái người này rốt cuộc sẽ vì cái hắn gọi là giấc mộng làm được đến tình trạng gì.

Cậu vẫn thực chờ mong Nghiêm Cẩm lần thứ hai tiến vào giới giải trí , nếu không như vậy thì cậu phải đi đâu tìm hắn báo thù, chỉ có hắn đứng ở trong tầm mắt của cậu, hắn mới phải nhập gia tuỳ tục. Huống chi địa phương như giới giải trí, thời điểm đỉnh cao thì phong cảnh vô hạn, thời điểm ngã xuống cũng là tan xương nát thịt. Quý Trạch An chờ mong chính là ngày Nghiêm Cẩm tan xương nát thịt, nếu cuối cùng hắn bị trong nhà buộc thành một người đi làm phổ thông đây chẳng phải là làm cậu quá thất vọng rồi? Nếu như nói vậy… Nếu như như vậy, cừu này cậu vẫn muốn báo.

Nghiêm Cẩm người này, lúc trước sẽ dùng thủ đoạn như vậy tính kế cậu, hiện tại cũng sẽ dùng thủ đoạn đồng dạng tính kế người khác. Hắn làm cũng không hoàn chỉnh, cũng chỉ có ngốc như mình mới có thể bị lừa. Đời này, nếu như hắn tiếp tục làm sự tình giống nhau, như vậy cậu liền bắt lấy nhược điểm của hắn, mượn cái này để hắn nếm nếm cái tư vị năm đó của cậu.

Chương 34

Tan học, Quý Trạch An cùng đoàn người Vệ Lăng giao ước đi tiệm bánh ngọt làm bài tập liền về nhà, hôm nay Du Dịch có việc sẽ không về nhà ăn cơm, cho nên cậu tính cùng mọi người đi ăn bữa tối trước lại đi tiệm bánh ngọt học tập, có thể cùng các bạn học giao lưu tình cảm Quý Trạch An vẫn rất cao hứng .

Một người có thể chỉ có vài bằng hữu, hoặc là nói chỉ có một bằng hữu, nhưng tuyệt đối không thể không có bằng hữu. Người là động vật quần cư, nếu vẫn luôn một mình, tầm mắt sẽ trở nên hẹp, người cũng sẽ càng sống càng vặn vẹo. Trước khi trọng sinh cậu liền hối hận , chính là vậy thì thế nào? Bằng hữu không phải nói có liền có .

Quý Trạch An rõ ràng thời kì trung học là thời kì giao lưu bằng hữu tốt nhất, tất cả mọi người thực đơn thuần, cũng không có xung đột ích lợi, thời gian này tình hữu nghị thường thường đều thực sâu. Mà Vệ Lăng, Đậu Nghiên là người chủ động giao hảo càng làm cậu tâm động, làm Quý Trạch An không biết phải thay đổi như thế nào bị động bước ra một bước cậu chờ mong. Tuy rằng cậu là đột nhiên □□ đi , tình cảm không có sâu như vậy, nhưng cậu đã thực thỏa mãn , cũng sẽ hảo hảo duy trì tình cảm giữa bọn họ.

Hôm nay quét tước vệ sinh không có đến phiên bọn họ, cho nên chủ nhiệm lớp vừa giảng xong, bọn họ chép xong bài tập, mọi người bắt đầu chỉnh lý túi sách cùng rời đi.

Ven đường trước đại môn trường học ngừng một chiếc xe giá trị xa xỉ, Quý Trạch An không có nhận ra, ngược lại Vệ Lăng chảy nước miếng nhìn một hồi lâu, nói xe kia giá trị bao nhiêu bao nhiêu . Tan học học sinh hoặc nhiều hoặc ít đều sẽ nhìn chiếc xe kia vài lần. Quý Trạch An không có năng lực phân biệt xe cộ, xe mấy vạn cùng xe mấy trăm vạn tại trong mắt của cậu đều là xe, bất quá cậu vẫn là nhìn thoáng qua.

Xe Suv màu đen nhìn qua rất là phong cách, trên mông viết lớn ‘(☆ võng w võng ) chúng ta đang chờ tiểu thiếu gia nhà chủ nhân’, Quý Trạch An không khỏi nghĩ không biết quý công tử nhà nào lại làm ra bút tích lớn như vậy, rất hấp dẫn tầm mắt .

Mới vừa bắt đầu sinh ra ý nghĩ như vậy, cửa xe bên kia liền mở, một người đi xuống, sau đó từ phía sau lấy ra một cái xe lăn đặt ở mặt đất. Hành động như vậy càng hấp dẫn tầm nhìn , Vệ Lăng càng tò mò chủ xe là cái người gì đứng ở tại chỗ không đi , người dư lại cũng dừng lại, vừa lúc thừa dịp lúc này thương lượng đi đâu ăn cơm chiều.

Sau đó, người nọ cất kỹ xe lăn, từ bên trong xe ôm ngang một người nam nhân ra thật cẩn thận đặt ở trên ghế, đóng cửa xe, liền phụ giúp người bên kia đi tới phía Quý Trạch An.

Xe lăn dừng trước mặt năm người bọn họ, Vệ Lăng rất là kinh ngạc, Đậu Nghiên nguyên bản đang thương lượng ăn cái gì với Đường Bạch Bân cũng ngừng lại. Quý Trạch An nhìn hai người nhíu nhíu mày, cậu cho rằng bằng vào năng lực bọn họ không cần chờ đến ngày hôm sau cũng đã biết kết quả xứng đôi, không có liên hệ cậu thuyết minh độ xứng đôi không được, dù sao độ xứng đôi giữa phụ tử không phải trăm phần trăm là hơn 50% .

“Ngươi hảo, Tiểu An, ta kêu Sầm Ân Thư, là ngươi …”

“Có chuyện gì?” Quý Trạch An đánh gãy hắn, cậu đã biết tên của hắn , phân đoạn tự giới thiệu này hoàn toàn có thể tỉnh lượt đi, cậu càng thêm để ý ý đồ nam nhân này đến. Cậu cho rằng nếu cốt tủy không xứng đôi thì tại trong mắt bọn họ cậu hoàn toàn sẽ không có giá trị , cho nên cậu đoán không ra, kể cả từ văn tự trên mặt nam nhân này cũng không dễ suy đoán hắn rốt cuộc đang suy nghĩ gì.

Hôm nay cùng Sầm Ân Thư đến trường học bên này chính là một cái cấp dưới của hắn, sở tác sở vi lúc trước của Ninh Văn Ngạn chọc giận Sầm Ân Thư, cho nên hiện tại hai người đang nháo tính tình, hắn cực kỳ chán ghét cái loại cảm giác bị lừa gạt này.

Nghe Quý Trạch An đánh gãy Sầm Ân Thư nói, Lưu Uy cho rằng Sầm Ân Thư muốn phát giận . Tính tình ông chủ hắn vẫn luôn quái dị , nói giận liền giận, nói vui liền vui, ở bên cạnh hắn nhiều năm như vậy hắn vẫn nhìn không thấu. Bất quá Sầm Ân Thư cũng không có, lại một lần nữa làm Lưu Uy kinh ngạc , hắn nhìn thoáng qua học sinh trung học trước mặt, trong ánh mắt có chút nghi hoặc. Hắn là căn cứ chỉ lệnh của ông chủ tử mà làm việc , về phần rốt cuộc tại sao tới nơi này, tìm ai cùng với muốn làm cái gì, hắn hoàn toàn không biết.

Còn rất quyết đoán.

Quý Trạch An nhìn thấy trên mặt Sầm Ân Thư hiện lên năm chữ càng thêm không thể nắm lấy cái người này, ý đồ hắn đến càng làm cậu không hiểu.

“Ta chỉ là muốn trông thấy ngươi.” Sầm Ân Thư đột nhiên nói.

Hắn nhìn thoáng qua bốn người bên cạnh Quý Trạch An, còn nói: “Xem ra ngươi đã có hẹn .”

Sầm Ân Thư nhìn Quý Trạch An cười cười, sau đó ra tiếng, “Uy tử, trở về.”

“Vâng.” Lưu Uy tuy rằng mạc danh kỳ diệu, nhưng là hắn đã có thói quen trường kỳ ở trong loại cảm xúc này, hắn bật người chấp hành dựa theo lời Sầm Ân Thư nói, hắn phụ giúp xe lăn trở lại trước xe, mở cửa xe ôm người lên thắt dây an toàn, đóng cửa xe, đặt xe lăn về chỗ cũ. Chính mình đi đến chỗ ngồi điều khiển, bật người lái xe rời đi.

Quý Trạch An nhìn xe đi xa, trên mặt không có bất luận cái biểu tình gì.

“Quý Trạch An, người kia là ai a?” Trước đó bị Quý Trạch An đánh gãy, hiện tại Vệ Lăng hoàn toàn bị gợi lên lòng hiếu kỳ.

Đứng ở một bên Đậu Nghiên hung hăng trừng hắn một phen, thấy Vệ Lăng nhìn qua, trừng hắn cảnh cáo một phen, Vệ Lăng lúc này mới không có hỏi lại.

Đoàn người bốn người đi một nhà hàng nhỏ, Quý Trạch An nhìn bộ dáng bốn người thật cẩn thận có chút buồn cười, trong lòng rất vui vẻ, “Các ngươi không cần như vậy, ta cùng người kia cũng không thân thiết, cũng là lần thứ ba gặp, bất quá đây là lần đầu tiên chào hỏi, ta chỉ là có chút ngoài ý muốn hắn vì cái gì sẽ tìm đến ta.”

Vệ Lăng vừa nghe, bật người nhả khí ra, đề tài lại về tới điểm hắn tò mò, “Cho nên người nọ rốt cuộc là ai a? Có quan hệ gì với ngươi?”

“Hắn là của phụ thân thân sinh của ta đi.” Quý Trạch An nhìn mấy người nói, này không phải cái đề tài gì không thể nói, bất quá cậu cũng rất không muốn nhắc tới, cậu nguyện ý tin tưởng mấy người kia sẽ không tuyên dương bốn phía, cho nên mới nói cho bọn hắn biết. Có thêm bí mật nhỏ của nhau không phải càng thêm xúc tiến tình cảm sao? Tuy rằng cậu không biết bí mật của bọn họ, nhưng là luôn phải có người đầu tiên nói ra.

(? Д? ≡? д? ) thì ra là thế! Tựa hồ hỏi phải vấn đề không nên hỏi a! Khó trách Đậu Nghiên, Đường Bạch Bân cùng Dương Khúc Cừ đều không hỏi! Làm sao đay! Làm sao đây! Làm sao đây!

Đột nhiên kịp phản ứng điểm mẫn cảm của vấn đề này trên trán Vệ Lăng bá bá bá xuất hiện một loạt chữ. Chọc Quý Trạch An nhịn không được bật cười. Cậu nhìn bộ dáng Vệ Lăng có chút ngốc ngốc, cười nói: “Ngươi quá khẩn trương rồi , ta cũng không thèm để ý nam nhân kia, ngươi hoàn toàn không cần phải như vậy, ta không lấy của hắn cái gì, hiện tại cũng hoàn hoàn toàn toàn tự nuôi được chính mình .”

“Chọn món đi, hôm nay ta mời khách, ngươi xem các ngươi muốn ăn cái gì.” Quý Trạch An đưa thực đơn nhà hàng nhỏ tới.

Vệ Lăng bật người kích động lắc đầu, “Không không không! Hôm nay ta mời khách, ngươi…”

Hắn còn chưa nói hết, Đậu Nghiên liền lấy thực đơn qua bắt đầu chọn vài món ăn, sau đó cười tủm tỉm đưa thực đơn cho Dương Khúc Cừ bên cạnh, “Hắc! Hôm nay chúng ta liền không khách khí !”

“Cám ơn.”Từ trong tay Dương Khúc Cừ tiếp nhận thực đơn, Đường Bạch Bân cũng gọi thêm một cái đồ ăn mình thích.

Ngược lại Vệ Lăng có chút trợn mắt há hốc mồm nhìn bốn người này, căn bản không cần hắn nói, trong lòng những người khác cũng biết hắn đang suy nghĩ gì. Vệ Lăng đơn giản là muốn chỉ trích ba người khác khi dễ Quý Trạch An, Quý Trạch An đã thực không dễ dàng kiếm ăn , cư nhiên còn để hắn mời khách linh tinh …

“Thật không cần lo lắng cho ta, ta sẽ không phùng má giả làm người mập tự mình chuốc lấy cực khổ.” Bất quá Quý Trạch An không thể nói mình đổ thạch kiếm một số lớn, đành phải lấy sự tình lần chụp diễn này nói, tuy rằng cậu còn chưa có lấy được một phân tiền thù lao, “Thời điểm nghỉ hè làm công liền trữ tiền, lần xin phép này cũng có một bút thu vào không tồi. Thật sự không cần lo lắng cho ta, di sản mụ mụ ta lưu lại đủ cho ta học đại học, ta chỉ là làm công kiếm sinh hoạt phí, Vệ Lăng ngươi quá lo lắng rồi .”

Vệ Lăng lo lắng sẽ không làm cho Quý Trạch An cảm thấy nhục nhã, cậu là chân tâm cảm thấy cao hứng. Một cái bằng hữu sẽ vì cậu suy nghĩ là rất tốt.

Đồ ăn đi lên, mọi người bắt đầu hào phóng ăn.

Giữa đồng học lúc ăn cơm rốt cuộc là thích tâm sự bát quái, tỷ như ai ai ai ban nào cùng ai ai ai ban kia có một chân nha, hoặc là cái lão sư kia lại như thế nào thế nào … Đều là chút lời nói không ảnh hưởng toàn cục.

Quý Trạch An nghe mọi người nói, phần lớn thời gian nghe, ngẫu nhiên cũng sẽ nói hai câu. Cậu có một loại cảm giác càng ngày càng dung nhập cái tập thể này.

Vệ Lăng có đôi khi thích phạm nhị, nhưng là hắn làm người thực chân thành, cảm xúc cũng thực trực tiếp. Đậu Nghiên có chỉ số EQ cảm xúc rất cao, thích chơi cùng nam hài tử, là một nữ hán tử. Dương Khúc Cừ thích cùng Đậu Nghiên cãi cọ, nhưng là người không xấu, thực sẽ quan tâm người. Mà Đường Bạch Bân ngược lại ít nói, bất quá đầu óc đặc biệt tốt, gặp được sự tình gì đều là hắn quyết định giải quyết .

Bốn người mỗi người mỗi đặc sắc, cảm giác ở chung cùng bọn họ rất là tốt, Quý Trạch An thực thích như vậy.

Buổi tối thời điểm trở lại nhà Du Dịch, Du Dịch đã ở nhà chờ, vừa nghe tiếng vang, hắn liền trực tiếp đứng ở cạnh cửa chờ. Nhìn thấy Quý Trạch An mở cửa mà vào, liền vươn tay giúp cậu lấy túi sách cất kỹ.

“Hôm nay công tác thuận lợi sao?” Quý Trạch An gắt gao nhìn sắc mặt Du Dịch, một lần đi theo Du Dịch ra ngoài làm việc Quý Trạch An biết có thời điểm người này công tác sẽ làm bị thương đến chính mình, tuy rằng lần đó chỉ là sắc mặt tái nhợt, hư nhược một chút, nhưng là lần sau cũng có khả năng càng nghiêm trọng, tuy rằng Du Dịch giải thích qua, cậu vẫn luôn thực lo lắng, cho nên mỗi lần Du Dịch công tác trở về cậu đều sẽ cẩn thận nhìn thần sắc của hắn.

Du Dịch cất kỹ túi sách, nghe cậu hỏi như vậy, trong lòng rất là thoải mái, “Ân, không cần lo lắng.”

“Ân, ta chỉ là lo lắng ngươi sẽ giống lúc trước.” Quý Trạch An thấy sắc mặt hắn giống như thường ngày, liền đi toilet rửa tay. Quý Trạch An phát hiện Du Dịch về nhà thích rửa tay trước, sau đó đổi một bộ quần áo, ở cùng hắn một đoạn thời gian, cậu cũng nhiễm “Tật xấu phá hư” này.

Quý Trạch An rửa tay, Du Dịch liền đi theo bên cạnh nhìn.

Đột nhiên nhớ tới chuyện đã xảy ra hôm nay, Quý Trạch An liền nói với hắn, “Hôm nay Sầm Ân Thư đến trường học tìm ta , hắn cái gì đều không nói, liếc mắt nhìn ta một cái liền đi .”

“Sầm Ân Thư?” Du Dịch nghe được tên này, ánh mắt hơi híp híp.

Lúc này, Quý Trạch An còn nói: “Không biết rốt cuộc hắn đến làm chi ? Cốt tủy xứng đôi không phải không thích hợp sao?”

Du Dịch thấy Quý Trạch An nói như vậy, do dự một chút, vẫn là chưa nói cho cậu biết sự thật không phải như thế.

đi được 1/2 chặng đường tung bông uầy mn nói tui có nên trốn edit một thời gian ko đây dạo này thấy nhiều page trên fb nghỉ rầm rộ lắm  nhìn trời mà chắc cũng chả cần nhở dù sao cũng ko liên quan lắm  Đăng bởi: admin

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Ta Thường Hay Nhìn Thấy Chữ Viết Kỳ Quái

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook