Trang Chủ
Tiểu thuyết
Ta Thường Hay Nhìn Thấy Chữ Viết Kỳ Quái
Chương 12

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Chương 26

Nghe đạo diễn gọi ngừng, Quý Trạch An dừng một hồi, lúc này mới chậm rãi thoát ly ra khỏi nhân vật. Cậu vươn tay muốn nhu mặt hai cái, làm giảm cảm giác chậm chạp cứng ngắc. Luôn cứ tà cười, cơ mặt cảm thấy quái quái . Tay vừa nhấc, nhớ tới trang dung trên mặt mình, Quý Trạch An đành phải thôi. Cậu ngẩng đầu, tầm mắt thẳng tắp đánh tới vị trí nghỉ ngơi cố định của mình, thời điểm cậu diễn kịch Du Dịch sẽ ngồi ở chỗ kia chờ cậu, chỉ cần cậu vừa nhìn qua tầm mắt của hai người liền đối diện nhau.

Lần này cũng không ngoài ý muốn, nhìn hắn, Quý Trạch An nháy mắt vứt khí tức đệ đệ hắc hóa Khổng Ngọc Tiêu kia đi không còn một mảnh, nháy mắt lại biến về cái thiếu niên tươi cười sạch sẽ kia.

Một màn mới vừa rồi kia bị Hề Ngữ Yên diễn đối thủ với Quý Trạch An nhìn thấy, khóe miệng nàng gợi lên cười cười, trong lòng cảm thấy Quý Trạch An vẫn là một hài tử còn chưa bị cái vòng luẩn quẩn này làm lễ rửa tội, nàng cũng quay đầu theo nhìn về phía Du Dịch ngồi ở chỗ kia, nhìn khuôn mặt kia, Hề Ngữ Yên cảm thấy chỉ bằng khuôn mặt mà nói thì nam nhân kia có thể nghiền áp mọi người trong giới giải trí, cũng là cái loại hình mà nhóm tiểu cô nương thích. Thu hồi tầm mắt, Hề Ngữ Yên nhìn Quý Trạch An còn đang nhìn cái nam nhân kia cười nói: “Tiểu An, ngồi ở chỗ kia chính là ca ca ngươi? Cùng ngươi lại đây diễn kịch ?”

Hề Ngữ Yên là lão nhân trong giới giải trí, nàng vào nghề sớm, cũng từng lấy giải nữ phụ xuất sắc nhất của Kim Dực, là một đường sáng lên trong vòng luẩn quẩn, nổi tiếng cũng cao, bất quá vẫn luôn là mệnh phối hợp diễn. Tuy rằng độ  nổi của phối hợp diễn không nhất định kém hơn nữ chủ, nhưng Hề Ngữ Yên thực không cam lòng , làm diễn viên có mấy ai cam tâm chính mình chưa từng diễn qua nhân vật chính? Hiện tại nàng liền trông cậy vào 《 đăng tiên 》 triệt để mang nàng rời đi cái vòng lẩn quẩn nữ phụ kia. Đối với bộ phim điện ảnh này nàng thập phần coi trọng , tại cái đoàn phim này tâm tình nàng đều tốt hơn rất nhiều, Hề Ngữ Yên tuyệt đối không thể chịu đựng cái đoàn phim có người tác loạn ảnh hưởng.

“Ân… Là người nhà của ta.” Thời điểm Quý Trạch An nghe Hề Ngữ Yên nói hai chữ “Ca ca” thì dừng một chút, lập tức nghiêng đầu sang chỗ khác nhìn về phía nàng.

Hề Ngữ Yên nghe Quý Trạch An trả lời cảm thấy có chút kỳ quái, bất quá cũng không có nghĩ nhiều, dù sao trong mắt nàng Quý Trạch An vẫn còn là một hài tử, “Ca ca chính là người nhà, sao bộ dáng lại không xác định như thế?”

“Chỉ là mới vừa rồi ta có chút thất thần … Ngữ yên tỷ không đi nghỉ ngơi sao?” Quý Trạch An biết mình phản ứng như thế là không đúng lắm , bật người đã muốn bỏ qua đề tài này. Cậu nhìn ra Hề Ngữ Yên không có ác ý, cho nên cũng không quá lo lắng.

“Đang muốn đi đây.” Hề Ngữ Yên nhìn mỉm cười đáp lại, đứng dậy liền đi đến chỗ của trợ lý mình bên kia.

Quý Trạch An nhìn động tác của nàng, lần thứ hai nhìn về phía Du Dịch bên ka, cũng đi qua khu nghỉ ngơi.

Hôm nay phần diễn của cậu tạm thời đã xong một đoạn, nếu là thường ngày cậu nhất định sẽ lưu lại nhìn người khác diễn kịch hoặc là giúp nhân viên đoàn phim làm chút việc, bất quá dưới tình huống dẫn theo Du Dịch, nhìn diễn kịch thì còn hoàn hảo, việc giúp đỡ luôn sẽ bị hắn tiếp nhận, hoặc là đối phương trực tiếp không cho làm, cho nên Quý Trạch An cũng liền nghỉ xả hơi .

“Uống nước.” Du Dịch đi qua đưa tới chai nước mang theo, trong nước hắn mang đến bỏ thêm một chút lá bạc hà, sờ lên cho dù không lạnh, nhưng khi uống vào sẽ cảm thấy mát mẻ thoải mái .

Quý Trạch An đầu tiên là nhìn thoáng qua chai nước mang theo trong tay Du Dịch, tự nhiên nhận lấy, cảm ơn Du Dịch.

‘(●′ω`●) khát nước rồi, khát nước rồi, ta biết ngươi đã khát , tiểu tử, nhanh, đại gia ta cho ngươi | thích thích.’

“Chai nước này ngươi mua ở nơi nào?” Quý Trạch An tiếp nhận không sốt ruột uống vào, chính là nhìn chữ trên mặt cảm thấy rất có ý tứ liền hỏi .

Du Dịch nhìn về phía chai nước trong tay Quý Trạch An, không có cảm thấy có vấn đề gì, liền ngẩng đầu hỏi: “Ngươi không thích?”

Không thích thì đổi một cái là được , Du Dịch tự hỏi sau khi tiểu hài tử uống xong nước thì có cần trực tiếp ném cái chai này đi hay không.

‘(ε(#) không cho phép không thích ta, không cho phép ghét bỏ đại gia ta, chủ nhân trực tiếp ném ta thì làm sao bây giờ! Ta tuổi già thì làm sao bây giờ! Luyến ái giữa ta cùng bình tiểu hồng mới bắt đầu liền chết non sao… Ngươi đây là muốn gậy đánh uyên ương sao! Ngươi nhẫn tâm để chúng ta trời nam đất bắc sao! Tiểu hồng bình… Ngươi ở nơi nào nha…’

Du Dịch vừa thốt lên, chữa trên cái chai “Bá” một chút liền thay đổi, hơn nữa chỉnh thể thực lớn, chiếm tận mấy dòng. Quý Trạch An chuyển động chai nước trong tay một cái mới nhìn hết, cảm thấy cực kỳ buồn cười, “Không có, chính là cảm thấy nó thực đáng yêu.”

“Đáng yêu?” Du Dịch nhìn về phía cái chai nước thủy tinh bị inox bạc bao vây lấy kia, xuyên thấu qua địa phương trong suốt còn có thể nhìn thấy bọt nước do lá bạc hà tạo thành. Hắn hoàn toàn không cảm thấy được cái chai nước này có chỗ nào đáng yêu , bất quá tiểu hài tử nói như vậy thì, “Ngươi thích thì cho ngươi đi.”

‘(→→) không cho phép nói đại gia ta đáng yêu! Ta đây gọi là soái! Lớp ngữ văn của ngươi là giáo viên thể dục dạy sao!’

Lúc này chai nước mới vừa đáp lại cậu nói “Đáng yêu” của Quý Trạch An, vừa nghe lời Du Dịch nói liền bật người biến thành ‘(:з” ∠) có thể không tách ta ra khỏi tiểu hồng bình không, nếu không ngươi cũng đem tiểu hồng bình lại đây đi, chỉ cần hai người chúng ta cùng một chỗ, chủ nhân có phải quỷ mặt than lạnh lùng hay không cũng không trọng yếu!’ . Quý Trạch An nhịn không được bật cười, lập tức mở cái chai ra, uống một hơi nước bạc hà, “Cám ơn hảo ý của ngươi, ta có nhiều chai nước như vậy cũng không làm gì, hơn nữa ta có mang chai nước theo.”

‘Cư nhiên ghét bỏ ta (﹌ ) !’

Quý Trạch An thật muốn cùng chai nước đại gia kiêu ngạo nói một câu cậu là thành toàn nó, bất quá có nhiều người ở đây như vậy, cậu chỉ khẽ cười cười, cũng không nói lời nào. Bất quá cùng ngày trở lại ký túc xá Quý Trạch An liền hỏi Du Dịch có cái chai hồng sắc hay không, thẳng đến thời điểm Du Dịch từ trong rương lấy ra một cái bình sứ sắc lửa đỏ có mẫu đơn, Quý Trạch An đầu tiên là cảm thấy chai nước đại gia cư nhiên thích cao, cuối cùng vẫn mang theo ý cười đặt bọn họ ở cùng một chỗ một buổi tối.

Tuy rằng Du Dịch cảm thấy tiểu hài tử hành động như vậy rất kỳ quái, bất kể cái gì cũng không hỏi.

Buổi chiều hôm nay, Quý Trạch An chụp xong tất cả phần diễn trong ngày của chính mình, đổi trang phục diễn, liền cùng Du Dịch đi dạo quanh phụ cận một chút. Lạc Tiên Sơn Kỳ thành là khu phong cảnh có danh chưa khai phá ở phụ cận nông gia nhạc, rất có hương vị địa phương, thậm chí đều thành một cái phố nông gia nhạc, chính là cũng không ai khai phá để thành lập một cái quán rượu lớn ở bên cạnh (= = cứ thấy là lạ). Phong cảnh dưới chân núi đều là nguyên nước nguyên vị , không bị nhân công tạo hình, mỗi một cảnh sắc đều hình thành tự nhiên, theo thôn dân trong thôn nói đây là nơi lúc tiên nhân rơi xuống dưỡng bệnh trong núi thì cố ý thi pháp cải tạo mà thành.

Một ngọn núi có tiên nhân câu chuyện này tựa như có linh khí, làm danh khí ngọn núi này lớn nhanh. Địa phương được thôn dân bảo hộ, địa phương ngành chính phủ dưới ảnh hưởng của thôn dân cũng không thể phê chuẩn án tử khai phá, cho nên ngọn núi này không có bị vô lương tâm khai phá bốn phía, bảo lưu lại bộ dáng đẹp nhất của nó. Quần chúng lại đây du lịch đều sẽ thỉnh hướng dẫn viên du lịch địa phương, dân bản xứ thực để ý ngọn núi này, thời điểm hướng dẫn du lịch cũng sẽ nói cùng du khách phải trân trọng ngọn núi này … Bởi vì đủ loại nguyên nhân dẫn đến, Lạc Tiên Sơn như trước là bộ dáng tràn đầy tiên khí.

Thời điểm sáng sớm, trời hơi hơi sáng, còn có thể nhìn thấy sương mù vòng quanh đỉnh núi, đám mây thật giống như khi tiên nhân hạ giới, phong cảnh kia đẹp đến làm người quên ca ngợi, chỉ có ánh mắt dừng trên người chúng không thể dời đi. Đi vào trong sơn cốc, một đạo thác nước từ trên chảy xuống, dưới thác nước tự thành một hồ nước, hồ nước còn có cả suối … Quý Trạch An ôm một cái túi sách, trong túi sách cũng chỉ mang theo hai cái bình đầy nước, cũng không có cái khác. Cậu cùng Du Dịch hai người thừa dịp lúc này đi tản bộ trong sơn cốc, dọc theo tiểu khê thưởng thức phong cảnh đi qua, ngẫu nhiên nói vài câu nhàn thoại, rất là thích ý.

Đoàn phim 《 đăng tiên 》cũng có một cảnh diễn là cần quay phim tại trong sơn cốc, bất quá hiện tại còn chưa tới nội dung vở kịch, cho nên luôn tại bên ngoài, Quý Trạch An đến đây ba ngày vẫn luôn muốn tới đây nhìn xem, bất quá lúc trước thì giúp đỡ đoàn phim dựng cảnh, thời điểm buổi tối trở lại phòng tắm rửa xong liền gục đầu ngủ, hiện tại vừa chụp ảnh-quay phim xong, cậu ngược lại có một chút thời gian lại đây nhìn xem phong cảnh, thả lỏng thả lỏng, nhân tiện tìm linh cảm, làm cho mình cũng nhiễm lên một chút tiên khí tiên sơn.

Du Dịch cùng Quý Trạch An sóng vai đi tới, càng chạy càng vào sâu bên trong…

Lúc này, không trung xanh lam, không có một đam mây nào, nhìn qua có một loại hương vị thoáng đãng. Sơn cốc bị nó bao phủ bên trong, còn chưa đi tới đã có thể nghe được thanh âm thác nước, thời tiết nóng làm đám bọt nước bay hơi , Quý Trạch An thật không ngờ bên trong này cư nhiên là một nơi nghỉ hè khá tốt, vừa tiến vào, liền có loại lãnh ý thoải mái đánh úp lại. Không có các loại khí tức công nghiệp thản nhiên mang theo trong không khí, có chút hương khí ướt át, liếc mắt một cái nhìn lại chính là một tảng lớn nổi danh gọi Tiểu Bạch Hoa, chuồn chuồn trên trời không hề ưu sầu bay bay

Đứng ở một cái địa phương như vậy, đều sẽ không tự chủ được buông xuống phiền não, cả người đều thả lỏng, ý cười cũng tự nhiên hiện lên trên mặt.

Quý Trạch An không biết làm sao để biểu đạt tâm tình như vậy, hồi lâu, cậu chỉ có thể dùng ngôn ngữ khô khốc nói một câu, “Đẹp quá a…”

“Ân.” Du Dịch cũng thực đồng ý điểm này với tiểu hài tử, địa phương không bị ngoại giới quấy nhiễu như vậy thực thích hợp bọn họ tu hành. Núi này đúng là tiên sơn, hắn có thể cảm giác được linh khí nồng hậu tồn tại, ở trong này chính là thực dưỡng người .

Hai người vẫn luôn đi hướng bên trong, thẳng đến địa phương thác nước hạ xuống, không hẹn mà cùng ngừng lại.

Lúc này, Quý Trạch An mới chú ý tới nơi này đã có người, cùng bọn họ giống nhau cũng là hai nam nhân, bất quá một nam nhân trong đó ngồi ở xe lăn. Quý Trạch An mang theo cười, tầm mắt liền quét qua, thời điểm người phụ giúp cái nam nhân xe lăn kia nhìn qua, cậu liền lễ phép gật đầu một cái với hắn, thời điểm tiện đà nhìn về phía cái nam nhân buồn ngủ ngồi xe lăn kia, tầm mắt Quý Trạch An lập tức liền dời không đi…

Rất giống! Rất giống! Quý Trạch An cảm thấy hắn rất giống một người, nhưng cậu nói không ra là giống ai. Cái nam tử xe lăn kia cho cậu một loại hương vị quen thuộc, cảm giác không giống khi gặp gỡ Du Dịch lúc trước. Quý Trạch An đi vào vài bước, muốn xem rõ ràng chữ trên mặt người nọ, đột nhiên cảm thấy hành vi của mình như vậy có chút thất lễ, đi lên hai ba bước lại dừng lại.

Khoảng cách hơi xa, chữ trên mặt hai nam tử là cái gì cậu hoàn toàn thấy không rõ lắm…

Quý Trạch An đứng ở tại chỗ, nhìn chằm chằm cái nam tử xe lăn kia nửa ngày không có lấy lại tinh thần, cả phong cảnh đều quên, thẳng đến Du Dịch nhẹ nhàng vỗ vỗ bờ vai của cậu.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: xuẩn tác giả không văn hóa, không biết phi cơ không thể mang chất lỏng, khụ, dù sao sữa đã bị xuẩn tác giả mạnh mẽ mang lên đi, đại gia không cần rối rắm , xuẩn tác giả biết sai, mọi người xem nhìn, sau đó ngẫm lại là hư cấu, cười cười đã vượt qua đi (:з” ∠), ta não động tại như vậy khai không hiểu biết như thế nào xoay đi trở về…

Chương 27

Quý Trạch An chụp diễn xong liền chuẩn bị trở về phòng của mình tắm rửa một cái. Hôm nay diễn cảnh đánh nhau một ngày, không phải ngày đầu tiên, Điếu Uy Á thuần thục không ít, nhưng thời gian tiếp xúc cũng không dài, không có một tầng kén bảo hộ, trên đùi vẫn là cọ ra một ít vết thương. Thời điểm chụp diễn không biết, mới từ bay nhảy cao thấp mà bắt đầu ẩn ẩn đau, một khi đụng tới nước liền đau xót… Da vừa vỡ, cảm giác đau đớn kia dưới tình huống bình thường thì khó mà xem nhẹ. Quý Trạch An vẫn luôn mặt mang mỉm cười cùng đơn giản chào hỏi với nhân viên đoàn phim gặp được, về phần sự tình chính mình thụ tiểu thương không thoải mái là phải im bặt không đề cập tới, thậm chí từ trong mỉm cười của cậu cũng nhìn không ra khác thường.

Thời điểm trở lại phòng, đi ở trên hành lang trở về phòng kia, Quý Trạch An rất xa liền nhìn thấy Du Dịch đang đứng ở cửa cùng một nam nhân nói gì đó, bộ dáng người nọ còn vui vẻ cười nói. Thời điểm lại gần, người nọ tựa hồ phát hiện quay đầu, vừa thấy là Quý Trạch An liền bật người cười chào hỏi cậu, “Hi, tiểu An.”

“Hi.” Sau khi Quý Trạch An phát hiện người nọ là Thủy Du Dương tâm tình nháy mắt liền không tốt đẹp , bất quá rốt cuộc là cười ứng đối đi qulạia.

Thủy Du Dương đứng ở cửa cố ý chặn đường Quý Trạch An vào phòng, đứng ở nơi đó nhìn Quý Trạch An nói: “Thơm quá a, mỗi ngày có thể không cần ăn cơm nơi này chuẩn bị thật tốt!”

Ăn cơm tại nông gia nhạc có hai loại lựa chọn, một là chính mình làm chính mình ăn, hai chính là để nhân viên công tác tại nông gia nhạc giúp bọn hắn làm. Bất quá đại đa số người tới chỗ như thế du lịch đều sẽ lựa chọn tự mình động thủ nấu cơm, thậm chí đi đất trồng rau tự mình hái đồ ăn linh tinh. Mà đoàn phim bọn họ là lại đây công tác, nhân viên lại nhiều, không có khả năng chính mình làm cơm, cũng không có khả năng mời đầu bếp mang lại đây. Nhưng nhân viên công tác tại nông gia nhạc dù sao cũng không phải đầu bếp chuyên nghiệp, mặc dù nghe nói lão bản nương nơi này rất có kĩ thuật nấu cơm, nhưng rốt cuộc là lão bản nương không có khả năng nấu cơm mỗi ngày, hơn nữa phải làm phần cho người nhiều như vậy, cho nên dưới tình hình chung nhân viên đoàn phim ăn là do những nhân viên công tác làm đồ ăn.

Du Dịch vì mình nấu cơm ăn ở bên cạnh, gọi người gửi qua bưu điện một bộ “Trang bị” lại đây, sau khi bọn họ tới không bao lâu, vài thứ kia liền đưa tới, thậm chí vì không để trong phòng có vị khói dầu, hắn còn đặc biệt mà ở trong này thuê một cái tiểu phòng bếp chỉ cho hắn sử dụng. Quý Trạch An biết tính tình Du Dịch, giúp đỡ hắn quét tước vệ sinh một ngày, rồi mới miễn cưỡng để hắn sử dụng. Tại sau khi quét tước vệ sinh, Quý Trạch An còn có chút buồn cười nghĩ, kỳ thật khiết phích cũng là một loại bệnh nhà giàu .

“Ân.” Quý Trạch An lên tiếng, nhưng không có tiếp tục câu chuyện.

Thủy Du Dương tự nhiên là muốn lưu lại ăn cơm cùng bọn họ, hắn phát hiện Du Dịch người này không đơn giản, hơn nữa cũng không thiếu tiền, quan trọng nhất là người này lớn lên soái, nếu như có thể có một núi dựa như vậy … Hắn không thấy là chính mình đều kém hơn so với Quý Trạch An, hắn vẫn cảm thấy diễn xuất của hắn tốt hơn Quý Trạch An, diện mạo đẹp hơn Quý Trạch An, không có một chút kém Quý Trạch An, cho nên hắn đương nhiên cho rằng hắn có thể đoạt Du Dịch từ nơi Quý Trạch An. Đối với cái Quý Trạch An không có bối cảnh này, động tác của hắn cũng không phải trốn trốn tránh tránh như vậy, rất nhiều thời điểm trực lai trực vãng trước mặt cậu . Thủy Du Dương nghĩ chờ hắn đoạt được Du Dịch, Quý Trạch An mất đi núi dựa duy nhất, hắn muốn dày vò cậu như thế nào cũng được, hắn thật sự là đủ chán ghét người này.

Trong ánh mắt Du Dịch nhìn về phía Thủy Du Dương để lộ ghê tởm, nhìn hắn tựa như nhìn rác rưởi, bẩn đến hắn không muốn tiếp cận. Chính là người này luôn thừa dịp thời điểm tiểu hài tử không ở đây tìm tới môn, mỗi lần cơ hồ đều là thời gian ăn cơm. Tại thời điểm Quý Trạch An chụp diễn, hắn muốn tiểu hài tử có thể chụp diễn xong liền ăn được đồ ăn nóng hầm hập nên sẽ trở về trước chuẩn bị đồ ăn. Suy xét đến quan hệ nhân tế của tiểu hài tử tại đoàn phim, Du Dịch cũng không có làm ra sự tình quá phận gì với Thủy Du Dương, chính là người này không tự giác cứ một lần hai lần dính lên, lần này còn bị tiểu hài tử gặp được .

Quý Trạch An ngược lại thật không ngờ cái Thủy Du Dương một lòng muốn tính kế chính mình này cư nhiên xuống tay từ Du Dịch bên này, hay là hắn là muốn Du Dịch giúp hắn? Không có khả năng, mấy ngày nay Quý Trạch An càng tín nhiệm Du Dịch, cậu tin tưởng hắn sẽ không vì một người như vậy mà đâm dao sau lưng cậu. Nhìn về phía Thủy Du Dương, “Phiền toái ngươi nhường đường được không? Ta muốn vào buồng vệ sinh.”

Những văn tự nói cho cậu biết người nọ là cố ý , muốn cọ cơm của bọn họ, mượn cái này tiếp cận Du Dịch, thuận tiện tìm phiền toái cho mình. Quý Trạch An đương nhiên sẽ không nguyện ý, bất quá trước đó cậu tính toán vào phòng đã, sau đó cũng chỉ là thiếu một cái động tác đóng cửa mà thôi.

Bất quá da mặt Thủy Du Dương còn dày hơn so với trong tưởng tượng của Quý Trạch An, cho dù Quý Trạch An nói như vậy hắn cũng không tránh ra, mà là cười tủm tỉm hỏi: “Không biết có thể cọ cơm các ngươi một bữa hay không, tiểu An? Ta hiện tại thật đói thật đói .”

“Đoàn phim hôm nay không quản cơm?” Bộ dáng Quý Trạch An ra vẻ không hiểu hỏi, cậu đương nhiên sẽ không để cho Thủy Du Dương phát hiện cậu ngay từ đầu liền không muốn để cho hắn thực hiện được.

Thủy Du Dương nguyên bản tưởng rằng xuống tay từ bên Quý Trạch An càng thêm dễ dàng hơn so với Du Dịch, không nghĩ tới cái gia hỏa nhìn qua ngốc hồ hồ này cư nhiên còn sẽ chơi kẻ dối trá cùng hắn, cậu vừa hỏi như vậy, nhấc lên quan hệ với đoàn phim, hắn liền không thể không giữ vững tinh thần, “Đương nhiên không phải, ta chỉ là muốn thay đổi khẩu vị.”

Quý Trạch An trừng lớn ánh mắt, một bộ thiên chân, “Muốn thay đổi khẩu vị thì ngươi có thể thử tự mình động thủ a, đây là đặc sắc nhất nông gia nhạc a, phân lượng đồ ăn của chúng ta mỗi lần đều vừa đúng hai người, không nhiều không ít, ngươi tới ăn, chúng ta liền phải đói bụng, buổi chiều chụp diễn không có tinh thần thì như thế nào…”

Nói xong, Quý Trạch An một bên suy nghĩ sâu xa, một bên còn mang theo vài phần ủy khuất. Tại trong mắt cậu, đối phó người như Thủy Du Dương, chính là phải nhìn qua so với hắn càng thêm vô tội, trên thực tế da mặt so với hắn phải càng thêm dày, dày đến có tính lừa gạt, tuy rằng đạo hạnh cậu không sâu, bất quá cậu không muốn bị Thủy Du Dương chiếm cái tiện nghi này.

Thủy Du Dương vừa nghe, chỉ biết Quý Trạch An không nguyện ý , hắn còn tưởng rằng tại nơi tên ngu xuẩn này chỉ cần vừa nói cậu liền sẽ đáp ứng , mỗi lần nhân viên đoàn phim gọi cậu hỗ trợ cậu đều đáp lại, không nghĩ tới hiện tại cư nhiên luyến tiếc phân một bữa cơm cho hắn ăn. Quý Trạch An kia nhìn biểu tình Thủy Du Dương hận không thể nghiến răng nghiến lợi, cậu coi như là diễn viên, nhìn hắn biểu diễn hiện tại, liền hận không thể đi qua vạch trần hắn. Với Quý Trạch An, Thủy Du Dương càng thêm không nguyện ý buông tha . Chính là Du Dịch ở đây hắn không muốn phá hư hình tượng của mình, lưu lại cho đối phương một bộ dáng chính mình rất không nói lý, cho nên thật sự cười nói: “A, kia thật đúng là không đúng dịp, lần sau muốn cọ cơm còn phải hẹn trước nha, hôm nay ta đây đi trước, hôm nào lại đây cọ cơm, nhớ rõ làm nhiều một phần a!”

Nói xong, Thủy Du Dương còn chớp chớp đôi mắt với Du Dịch, lúc này mới không cam lòng rời đi.

Vứt mị nhãn! Một nam nhân vứt mị nhãn với nam nhân của cậu ngay trước mắt cậu! Quý Trạch An cảm thấy ghê tởm, thậm chí thực khó chịu, chính là cậu lại không thể chỉ trích Thủy Du Dương cái gì…

Quý Trạch An rầu rĩ không vui vào phòng, Du Dịch đóng cửa, mang theo cậu đi buồng vệ sinh tẩy sạch tay, lôi kéo cậu ngồi bên cạnh bàn, giúp cậu bới một chén cơm đặt ở trước mặt của cậu.

Nhìn thoáng qua Du Dịch, Quý Trạch An cúi đầu nhìn một chén cơm tràn đầy, lại nhìn những cái món ăn sắc hương vị câu toàn, cậu rất muốn ăn, huống chi cậu sớm đã đói bụng… Chính là cậu cũng không sốt ruột lấy đũa, Quý Trạch An nhìn Du Dịch dán cậu ngồi xuống, hỏi: “Lần đầu tiên hắn tới?”

“Thời điểm ngươi không ở đây còn tới hai lần.” Du Dịch không có ý tứ lừa gạt, trước chính là cảm thấy không cần nói ra phá hư tâm tình tiểu hài tử.

Quý Trạch An nhíu mày, “Hắn đến làm gì ? Ngươi đều chưa từng nhắc tới với ta.”

“Mỗi lần đều nói chút lời vô dụng, ta không để cho hắn tiến vào phòng.” Trong mắt Du Dịch Thủy Du Dương chính là bẩn , tự nhiên không muốn nguyện ý để hắn bước vào nơi ở của bọn họ, cho dù là chỗ ở lâm thời cũng không được, huống chi tướng mạo hắn không phải lương thiện gì , về điểm tâm tư xấu xa của người này hắn nhìn đến rõ ràng, “Hắn thực bẩn.”

“Không cần để ý hắn, một tên hề nhảy nhót không được vài ngày.” Du Dịch nhu nhu đầu tiểu hài tử, hắn phát hiện sau khi vào cửa, phải nói là sau khi nhìn thấy tên trẻ trâu kia, tâm tình tiểu hài tử liền không sung sướng , nếu là ngày xưa, mỗi ngày vào lúc ăn cơm, tâm tình của cậu vẫn luôn tốt nhất, “Ăn cơm, hắn không đáng ảnh hưởng bữa ăn của ngươi.”

Quý Trạch An vừa nghe đến Du Dịch đặt Thủy Du Dương ở một loại gọi là “Bẩn”, cậu liền vô cùng an tâm, chứng khiết phích của Du Dịch không dễ dàng biến mất như vậy.

Bưng canh đặt ở một bên lên uống vài hớp, Quý Trạch An liền bật người động đũa gắp đồ ăn từng ngụm từng ngụm ăn cơm , về phần sự tình Thủy Du Dương tạm thời chính là bỏ qua.

Nhưng Du Dịch cảm thấy ác ý của Thủy Du Dương với tiểu hài tử càng ngày càng sâu, hắn tựa hồ không thể tiếp tục mặc kệ như vậy …

Buổi tối hôm nay Quý Trạch An không có phần diễn, ngược lại Thủy Du Dương có. Thương lượng một chút, hai người cơm nước xong cũng không giống ngày thường một người chơi game một người khác nhìn hoặc là tìm một bộ phim cùng xem, hai người bọn họ ra khỏi phòng, tản bộ trên đường tại nông gia nhạc.

Lại gặp được bọn họ .

Quý Trạch An đột nhiên dừng lại, nhìn bóng dáng một người phụ giúp nam nhân xe lăn phía trước.

Du Dịch hiển nhiên cũng chú ý tới hai người kia, sau khi phát hiện hành động của Quý Trạch An cũng đứng ở một bên.

Người nọ lớn lên rất giống tiểu hài tử! Khoa trương một chút có thể nói là tiểu hài tử vài thập niên sau, hai người như là một khuôn mẫu khắc ra, bất quá đây chỉ là xét từ vẻ ngoài. Thời điểm người nọ không nói lời nào ngược lại rất giống tiểu hài tử, chính là há miệng, đối xứng với tư liệu Du Dịch tra được, hắn bật người đã cảm thấy một chút cũng không giống. Sầm Ân Thư chính là một cái nam nhân tâm ngoan thủ lạt, khuôn mặt kia là có lừa gạt tính nhất, bất quá thanh danh rất lớn, tại trong cái vòng luẩn quẩn kia ngược lại rất ít người không bị bên ngoài của hắn lừa gạt. Về phần quan hệ của hắn cùng tiểu hài tử, thời điểm ánh mắt đầu tiên Du Dịch nhìn thấy liền có ý tưởng, thừa dịp thời điểm tiểu hài tử không ở suy tính một phen, hai người rốt cuộc là quan hệ như thế nào trong lòng Du Dịch cũng có suy đoán.

“Hắn lớn lên rất giống ta.” Ngày đó từ sơn cốc trở lại chỗ ở vừa soi gương, Quý Trạch An liền bật người nghĩ thông suốt nguyên nhân quen thuộc.

Lúc ấy, cậu cũng không có nói cái gì với Du Dịch, lúc này nhìn thấy bóng dáng hai người, cậu dừng lại đứng một hồi, nhìn bóng dáng hai người kia càng ngày càng nhỏ, đột nhiên nghiêng đầu sang chỗ khác nói với Du Dịch.

“Chỉ là bề ngoài mà thôi.” Quý Trạch An hắn nhận thức không ngoan lệ vô tình như Sầm Ân Thư.

Quý Trạch An gục đầu xuống, thản nhiên nói: “Có lẽ chính là đúng dịp, có lẽ…”

Có lẽ cậu chính là không đúng dịp gặp cái nam nhân chưa từng thấy qua kia.

Chương 28

Du Dịch đi theo Quý Trạch An đi vào trường quay, đúng lúc gặp Thủy Du Dương nghỉ ngơi, hắn vừa nhìn thấy Du Dịch, ánh mắt chính là sáng ngời, vội vàng buông chén nước trong tay xuống, ánh mắt khẽ cong, cười tủm tỉm đi tới phương hướng hai người, “Hi, tiểu An, Du đại ca.”

“Hi.”

Quý Trạch An mặc dù không thích người này, nhưng là sẽ không trước mặt mọi người làm cho hắn nan kham, cũng đơn giản đáp lại một câu. Mà Du Dịch nhìn đều không

nhìn hắn một cái, giúp tiểu hài tử lau sạch sẽ ghế dựa liền ngồi xuống, hoàn toàn cho rằng không có người này, tựa hồ liếc mắt nhìn một cái đều sẽ ô nhiễm ánh mắt của hắn. Thủy Du Dương thấy cái bộ dáng này của Du Dịch cho rằng ngày đó sau khi Quý Trạch An gặp hắn liền nói bậy hắn cái gì tại trước mặt Du Dịch, càng thêm ghen ghét Quý Trạch An, nhưng không nổi giận, nụ cười trên mặt đều chưa từng cứng ngắc. Tại trong mắt Thủy Du Dương, thổ hào cao lãnh cũng không ít, bất quá phần lớn người như vậy đều là làm bộ làm tịch, tại trong cảm nhận của hắn Du Dịch cũng là như thế, “Du đại ca, lại bồi tiểu An đi chụp diễn a, thật tốt, ta cũng muốn một ca ca như vậy.”

Nhan sắc đôi mắt Thủy Du Dương thực nhạt, nhìn qua giống như hổ phách, hắn lại trẻ tuổi, bị một người như vậy nhìn chằm chằm, vô luận là nam nữ đều sẽ mềm lòng. Dưới tình hình chung người khác nghe nói vậy, đều sẽ khách sáo nói một câu “Nếu không để ý thì ngươi có thể nhận ta làm ca ca” . Nhưng Du Dịch không phải là người như thế, hắn cũng không có tâm tình nói nhiều cùng trẻ trâu. Ngày ấy gần đều đã làm tiểu hài tử không cao hứng , tuy rằng tiểu hài tử ăn dấm hắn rất vui vẻ, nhưng Du Dịch sẽ không vì cái này mà cố ý đi làm ra chuyện gì.

Du Dịch như trước trầm mặc , chính là cầm lấy chai nước mang đến, mở ra đưa cho Quý Trạch An, “Uống một hơi nhuận nhuận cổ họng, rất nhanh đến phiên ngươi .”

“Ân.” Quý Trạch An tiếp nhận, uống một hơi, lại đưa chai nước qua.

Thủy Du Dương nhìn thái độ hai người một bộ không coi ai ra gì, có chút căm tức, bão nổi cũng không phải, hắn chính là càng thêm muốn có được Du Dịch, càng thêm nghĩ đến ngày nào đó có được Du Dịch nhìn thấy bộ dáng thống khổ của Quý Trạch An, cùng với bộ dáng bị hắn dẫm dưới chân vĩnh viễn không thể xoay người. Nghĩ đến cái tiểu quỷ làm kẻ chạy cờ cư nhiên tại trong 《 đăng tiên 》của đạo diễn Hoàng Dật Dương sắm vai một cái nhân vật trọng yếu hắn liền nhịn không được thượng hoả, nguyên bản hắn cho rằng cậu cũng chỉ là một cái tiểu nhân vật không thu hút, không nghĩ tới cậu cư nhiên chiếm được nhân vật Khổng Ngọc Tiêu cái nhân vật phản diện xuyên suốt toàn văn kia, rõ ràng hắn càng có tư lịch so với người nọ, cũng càng thêm ưu tú! Quả thực không thể chịu đựng!

Nhất định muốn phải đuổi Quý Trạch An ra khỏi đoàn phim! Như vậy đến lúc đó nhân vật Khổng Ngọc Tiêu liền sẽ không người nhận, hắn lại có cơ hội. Về phần có phải trọng điểm hay không, với hắn mà nói, ít nhất không phải Quý Trạch An hắn chán ghét diễn nhân vật kia. Thủy Du Dương híp mắt, nhìn Quý Trạch An, đối với bóng lưng của cậu cười cười, cười rất là không có hảo ý, bất quá vị trí hắn đứng đúng dịp, không có người nhìn thấy nụ cười của hắn. Thủy Du Dương nhớ rõ sau đó sẽ có một màn hắn cùng Quý Trạch An đánh nhau trong nước, bọt nước văng khắp nơi rất là dễ dàng tránh tai mắt của người khác, càng chưa nói tới còn có một đoạn cậu nằm ở trong nước, hắn bóp cổ của cậu một đoạn, khi đó làm chút tay chân gì đó… Thủy Du Dương cảm thấy ngẫm lại đều thực tốt đẹp.

Khổng Ngọc Tiêu quần áo hồng y đứng ở trong nước, vạt áo bị gió thổi đến bay loạn, dây cột tóc màu bạc phiêu đãng trên không trung, bị dương quang chiếu đến có chút lòe lòe sáng lên. Mặt nước vừa mới cao quá mắt cá chân của cậu, trong tay cậu nắm nghiêng trường kiếm hợp với mặt đất thành một cái góc độ. Trong hai mắt Khổng Ngọc Tiêu không có bất luận cái tình cảm gì, đồng tử tối đen phóng đại, không có sáng rọi, khóe môi nhếch lên như có như không mỉm cười, nhìn người đối diện giống như đang nhìn một người chết.

Hắn nói: “Liên Kỳ sư huynh, Liên Mạc sư huynh ngươi thích kề cận nhất không ở đây, hôm nay sẽ có ai cứu đến ngươi?”

Liên Mạc chính là danh hiệu tại sư môn của Khổng Mạc Tiêu ca ca Khổng Ngọc Tiêu, mà Liên Kỳ lại là tiểu sư đệ của Khổng Mạc Tiêu, hắn luôn thích kề cận Khổng Mạc Tiêu, đã từng một lần làm thân là thân đệ đệ của Khổng Mạc Tiêu Khổng Ngọc Tiêu rất là khó chịu, bất quá cậu chỉ là một người nương hào quang tài năng của ca ca mà ở lại làm đệ tử ký danh của sư môn, cậu chỉ có thể chịu đựng, vẫn luôn chịu đựng… Khổng Ngọc Tiêu chán ghét chia sẻ ca ca cùng người khác, cậu chỉ có một thân nhân duy nhất, chính là bên người ca ca luôn xuất hiện đủ loại cả trai lẫn gái, mỗi một người, mỗi một người đều có thể làm cậu phát cuồng.

Hôm nay, rốt cục không cần nhịn .

Nghĩ đến đây, Khổng Ngọc Tiêu, khóe miệng hướng về phía trước câu lên, cười rất là tà mị.

Bắp chân Liên Kỳ run run rẩy rẩy có chút nhịn không được, uy áp Khổng Ngọc Tiêu phóng ra làm hô hấp hắn có chút khó khăn, thân thể không khống chế được rung động. Nhưng hắn cắn răng đứng , Liên Kỳ biết mình chạy không thoát , các sư huynh sư tỷ đều không ở phụ cận, hắn nắm thật chặt kiếm trong tay, chỉ vì cầu một tia an ủi. Để hắn quỳ xuống cầu xin tha thứ là tuyệt không có khả năng, chính tà không đội trời chung! Khổng Ngọc Tiêu tự cam sa đọa thành ma tu, hắn mặc dù không địch lại, không thể thanh lý môn hộ, nhưng hắn sẽ không sợ hãi tử vong! Hắn tin tưởng chung quy có một ngày sư môn sẽ vì hắn báo thù!

Nhớ năm đó, một cái hài tử ngũ linh căn như Khổng Ngọc Tiêu nhận được hào quang đơn linh căn lôi hệ biến dị của Khổng Mạc Tiêu thành một phong đứng đầu đệ tử ký danh, lại có Khổng Mạc Tiêu che chở, cũng không bị ai khi dễ, tài nguyên cũng không ít. Khi đó Liên Kỳ hắn đã luyện khí tầng bảy, Khổng Ngọc Tiêu lại cả dẫn khí nhập thể đều khó. Sau Khổng Mạc Tiêu vì Khổng Ngọc Tiêu thu thập các loại thiên tài dị bảo giúp cậu tẩy đi linh căn thành hỏa mộc song linh căn, có thể trở thành luyện đan sư, tu luyện cũng dễ dàng. Cậu luyện khí tầng ba là lúc hắn đã trúc cơ thành công. Hiện giờ, hắn vẫn là Trúc Cơ kỳ, nhưng Khổng Ngọc Tiêu đã tiến vào kim đan có thể tùy ý nghiền áp hắn.

Liên Kỳ đương nhiên là không cam lòng , nhưng vậy thì sao.

Hắn một bên kéo dài thời gian, cái tay không có cầm kiếm kia một bên đặt ở sau lưng bấm pháp quyết, chỉ hy vọng có thể thành công thả tin tức này ra. Tất cả mọi người cho rằng Khổng Ngọc Tiêu là tại lúc trúc cơ bị thám tử ma tu lẻn vào môn phái bắt đi, ai cũng thật không ngờ Khổng Ngọc Tiêu nhưng cũng thành một ma tu, thậm chí tu vi không thấp.

“Liên Kỳ sư huynh, tại sao không nói? Ta rất là chờ mong di ngôn lâm chung của ngươi.” Khổng Ngọc Tiêu nhìn Liên Kỳ nở nụ cười, ngữ khí thục nhẹ làm Liên Kỳ nổi da gà, “A, ta biết ngươi đang vội vàng truyền tin tức đi ra ngoài, thời gian này làm sao phản ứng ta? Ta biết, ngươi vẫn luôn nhìn không được ta cái người luôn kéo chân sau ca ca này”

Cậu biết! Cậu biết mình đang làm cái gì! Hắn cư nhiên ngu xuẩn cho là mình có thể tránh đi mà cậu không biết!

Liên Kỳ mím môi, sắc mặt rất là không tốt.

Hắn cầm lấy kiếm đột nhiên vung lên hướng về phía Khổng Ngọc Tiêu, sau đó hắn bay siêu nhanh, muốn đánh bại cậu.

Khổng Ngọc Tiêu liền đứng ở trong nước như vậy không có trốn, cú bay này làm cậu ngã vào trong nước, làm chính mình ướt nhẹp nước, an tĩnh nằm ở trong nước, mở to mắt nhìn không trung. Đúng lúc này, Liên Kỳ cầm kiếm bay tới, một phen muốn sáp nhập trái tim Khổng Ngọc Tiêu. Khổng Ngọc Tiêu tự nhiên sẽ không để cho hắn dễ dàng thực hiện được, uy áp vừa mới thu hồi lần thứ hai thả ra, trong nháy mắt thả ra tất cả uy áp Kim Đan kỳ thuộc về chính mình, ép tới kiếm Liên Kỳ thiếu chút nữa rơi xuống, không duy trì đứng thẳng được, nửa quỳ tại trong nước.

Lúc này Khổng Ngọc Tiêu cười đứng lên từ trong nước, đá hắn một cước, làm hắn hảo hảo nằm ngang trong nước, đoạt lấy kiếm của hắn bỏ qua một bên, cắm ở trên vách núi đá. Cậu thu hồi trường kiếm, để vào trong đan điền, chậm rãi ngồi xổm người xuống, vươn ra móng tay có màu đen đặt tại cổ của hắn, nhìn hắn, lại cười , sau đó tại dưới con mắt phẫn hận của Liên Kỳ tăng lực, một chút lại một chút.

Mà như là trêu chọc Liên Kỳ, Khổng Ngọc Tiêu thu hồi uy áp, để Liên Kỳ thừa dịp, hai người đổi vị trí.

“Khổng Ngọc Tiêu, ngươi sơ suất !” Liên Kỳ cho rằng cảnh giới Khổng Ngọc Tiêu bất ổn lúc này mới bại lộ ra, hoàn toàn chưa bao giờ nghĩ qua Khổng Ngọc Tiêu là trêu chọc hắn chơi.

Lúc này, cúi thấp đầu nhìn Quý Trạch An diễn Khổng Ngọc Tiêu, Thủy Du Dương cười có chút không phải diễn. Quý Trạch An biết Thủy Du Dương chờ chính là giờ khắc này, văn tự trên mặt hắn nói cho cậu biết người này vẫn luôn không có nhập diễn, cậu không biết hai người diễn lúc trước rốt cuộc là thế nào trong mắt người khác, chính là đạo diễn không có gọi dừng, cậu liền diễn cùng hắn. Hiện tại Quý Trạch An nằm ở trong nước, trên mặt hắn còn treo cười tà Khổng Ngọc Tiêu nên có, nhưng Thủy Du Dương tựa như bị Khổng Ngọc Tiêu ảnh hưởng cũng đột nhiên lộ ra một cái cười tà, hắn hung hăng bóp cổ Quý Trạch An, làm Quý Trạch An nằm ở trong nước bắt đầu không thở nổi, ánh mắt Quý Trạch An trừng lớn, một bàn tay nắm ở tại trên cổ tay hắn. Quý Trạch An bắt đầu thiếu dưỡng khí, thanh âm có chút biến điệu, cậu thấp giọng cả giận nói: “Ngươi sao lại…”

Quý Trạch An thật không ngờ người này to gan như vậy, cư nhiên tại trước mắt bao người bóp cổ của cậu, tuy rằng đây là nguyên bản nội dung vở kịch có một đoạn, bất quá kia đều là làm dáng, cậu hiện tại cảm thấy hô hấp có chút khó khăn, chân cậu vừa đạp muốn đi đá Thủy Du Dương.

Đạo diễn cũng phát hiện sự tình không đúng , vội vàng gọi dừng, “Ca! Các ngươi đang làm cái gì! Kịch bản là viết như vậy sao! Không nghĩ diễn liền cút trở về cho ta!”

Mà Du Dịch đã sớm vọt tới, một tay mang theo Thủy Du Dương quăng đi vội vàng nâng Quý Trạch An trong nước dậy, vỗ về lưng cậu giúp cậu thuận khí.

Lúc này tất cả mọi người nhìn ra không được bình thường, đạo diễn liền càng phát hỏa, “Thủy Du Dương không diễn kịch liền cút trở về cho ta, ngươi đây là muốn giết người tại đoàn phim ta sao! Ngươi có biết diễn là có ý gì sao! Còn muốn ta đến dạy ngươi cái này sao!”

Hoàng Dật Dương một khi đụng đến sự tình công tác liền thập phần nóng nảy, lúc này liền nói không lựa từ , ở bên cạnh hắn đều là lão nhân, biết tính cách của hắn, cũng không có nghĩ nhiều. Chính là nhìn ánh mắt Thủy Du Dương có chút không tốt, nhất là Hề Ngữ Yên ở bên cạnh chờ chuẩn bị lên sân khấu, nàng sẽ không cho rằng Thủy Du Dương là nhập diễn quá thâm, cái này nàng vẫn là có nhãn lực , chính là không biết Quý Trạch An sao lại trêu chọc người này, một cái diễn viên nửa mùa còn muốn nương nội dung vở kịch khi dễ người mới.

Thủy Du Dương thật vất vả đứng lên từ trong nước, nghe đạo diễn nói cũng không có đặc biệt kích động, hắn đã hỏi thăm rõ ràng tính cách Hoàng Dật Dương trước , thời điểm người này buồn bực cái gì cũng có thể nói, nhưng hắn không mang thù, cho nên hắn vội vàng xin lỗi, “Xin lỗi, Hoàng đạo, ta chỉ là nhập diễn rất sâu…”

Hề Ngữ Yên biết Thủy Du Dương chính là lấy cái lí do này thoái thác, ngồi ở một bên cười nhạo một tiếng.

Ngược lại Du Dịch đỡ Quý Trạch An đứng ở trong nước, nhìn cậu suyễn khí hô hấp, đỡ cậu chuẩn bị lên bờ.

Du Dịch biết nếu là Thủy Du Dương có ý định chỉnh tiểu hài tử, tình huống vừa rồi liền sẽ phát sinh lần thứ hai, lần thứ ba…

Trong ánh mắt hắn nổi lên lệ khí, ngăn trở thân thể Quý Trạch An trong một bàn tay, từ ngón tay thả ra một cỗ âm sát khí chạy về phía Thủy Du Dương.

Ngay tại trong nháy mắt Du Dịch đỡ tiểu hài tử đứng ở trên bờ, đang cùng đạo diễn cùng với đoàn phim nhân viên giải thích Thủy Du Dương đột nhiên một đầu ngã quỵ đến trong nước.

“Phù phù” một tiếng lớn, trên mặt nước nổi lên bọt nước.

mấy gái hiện diện trong nhà lên tiếng xem tui edit dở lắm hay sao mà ko gái nào com cho tui vậy!!! Tui giận đó!!! Đăng bởi: admin

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Ta Thường Hay Nhìn Thấy Chữ Viết Kỳ Quái

BÌNH LUẬN FACEBOOK