Ta Sinh Con Cho Tổng Tài

Chương 11: Cố tra lại tới quấy rầy tôi

Quất Miêu Ca Ca

13/07/2019

Edit + Beta: Vịt

Lục Dương nhìn dáng vẻ Dư Bảo Nguyên rõ ràng khẩu thị tâm phi, cười như không cười.

Y có thể không biết chuyện Cố Phong đá Dư Bảo Nguyên?

Y sờ sờ đầu Dư Bảo Nguyên, "Có gì khó khăn có thể tìm tôi."

Dư Bảo Nguyên mỉm cười nắm lấy tay y, "Cám ơn Lục tổng, bất quá không được sờ đầu tôi. Vừa xịt keo tạo hình xong đấy!"

Mân mê hai tiếng làm được kiểu tóc cool ngầu, cậu cũng không muốn bị người đụng rối.

Dù sao người có mặt ở đây đều không giàu sang thì cũng cao quý, cậu một tên quỷ nghèo, chỉ có thể dùng xinh đẹp giành thắng lợi.

Lục Dương ngẩn ra, ha ha cười hai tiếng, "Được, không động vào cậu, để cậu đẹp trai tới khi tiệc tối kết thúc!"

"Nên vậy," Tâm tình Dư Bảo Nguyên hơi chuyển biến tốt đẹp, cũng theo đó đắc ý, "Cũng không hỏi thăm chút, xinh đẹp vẫn là cường hạng của tôi."

Cửa bỗng nhiên rối loạn, không bao lâu, chỉ thấy Cố Phong mang theo Trần Lập Ninh đi vào hội trường.

Cố Phong vừa vào cửa, chỉ hơi xoay đầu đã nhìn thấy Dư Bảo Nguyên.

Trợ lý nhỏ của hắn, cùng với tổng tài Lục thị nhìn nhau mà cười, tay còn đụng vào nhau, hòa hợp ái muội nói không hết.

Trần Lập Ninh cùng Cố Phong tới, lúc này đang theo bên cạnh Cố Phong, thấy ánh mắt Cố Phong có cái gì không đúng, kéo kéo hắn, "Cố Phong?"

Cố Phong bình tĩnh thu hồi ánh mắt, hướng mấy bạn hợp tác chạm mặt mà đến, mỉm cười bắt tay.

Đợi đến dạ tiệc chính thức bắt đầu, Cố Phong mới thoát khỏi giao thiệp thương mại phức tạp, ở chỗ ngồi khách quý mà bên tổ chức sắp xếp ngồi xuống.

Dư Bảo Nguyên và Lục Dương nói rõ, tự giác mà tìm chỗ ngòi dán thẻ tên mình, vừa lúc ở bên cạnh Cố Phong.

Cậu sắc mặt tự nhiên mà ở bên cạnh Cố Phong ngồi xuống, hơi ngẩng đầu nhìn đường cong lãnh ngạnh của Cố Phong, cảm thấy người này dường như có điểm nào không đúng.

Sắc mặt thối thành như vậy, giống như không phải tới tham gia dạ tiệc từ thiện, là tới chịu tang.

Dư Bảo Nguyên thu hồi ánh mắt, nhìn sân khấu.

Chỉ bất quá, cậu vừa thu hồi ánh mắt, ánh mắt lạnh lùng của Cố Phong liền liếc tới đây, thấy Dư Bảo Nguyên một bộ không sao cả, sắc mặt càng khó nhìn.

Hôm qua có gan quăng thịt cá buồn nôn kia trên mặt hắn, hôm nay lại cùng đàn ông khác trước mặt mọi người lôi lôi kéo kéo.

Hắn quả thực giận đến phổi cũng sắp bốc khói. Có thể nói, 5 năm này, hắn chưa từng có dục vọng mãnh liệt như vậy, muốn đè Dư Bảo Nguyên ở dưới thân.

Trần Lập Ninh nhẹ nhàng gọi hắn một tiếng, đưa tới một chén rượu.

Cố Phong không yên lòng mà cầm lấy chén rượu, tay vừa trượt, rượu trong chén trực tiếp vẩy vào trên áo sơ mi, trong nháy mắt thấm một mảng lớn.

"Ai dà," Trần Lập Ninh vội vàng cầm miếng khăn ăn ở trên người Cố Phong lau, "Sao không cẩn thận như vậy."

Bồi bàn vội vàng tiến lên, "Cố tổng, ngài có cần tới lầu hai thay quần áo?"

Cố Phong gật gật đầu, nói với Trần Lập Ninh, "Anh đi thay quần áo, em ở đây chờ anh."

Vừa nói, hắn đứng dậy, vừa đi mấy bước, quay đầu lại nhìn thấy cái đồ không hiểu biết Dư Bảo Nguyên vẫn đang nhìn chằm chằm người đang phát biểu trên sân khấu, nắm chặt nắm đấm, "Dư Bảo Nguyên!"

Dư Bảo Nguyên xoay người, "Huh?"

Cố Phong cố gắng nhịn tức, "Tới trong xe tôi lấy áo sơ mi dự bị, cầm tới lầu 2, tôi muốn thay."

Dư Bảo Nguyên ồ một tiếng, theo lời đi trước.

Đợi đến mang quần áo tới, lên phòng thay đồ lầu hai, vừa mở cửa ra, đã nhìn thấy Cố Phong giày da bóng loáng, quần Tây kề sát chân thon dài, trên người trần truồng, tràn đầy hormone phái nam, rất sexy.

Tỷ lệ kia, cơ ngực cơ bụng kia, đường nhân ngư kia!

Chậc chậc chậc!

Mặc dù Cố Phong hơi tra, nhưng không thể phủ nhận, gương mặt tuấn tú này và vóc người sexy tràn đầy hormone này, đủ khiến người ta lũ lụt.

Nếu Cố Phong xuống biển chụp ảnh, cậu nhất định phải mua CD siêu Blu-ray bản chính, một ngày 30 lần tuần hoàn phát hình.

Vui sướng.

(Truyện chỉ được đăng lại Wattpad humat3 và Sweek humat170893)

Cố Phong đen đầy mặt, "Nhìn cái gì mà nhìn, áo sơ mi cầm tới!"

Dư Bảo Nguyên đưa áo sơ mi cho hắn, không biết xấu hổ nói: "Ai thèm nhìn."

Cố Phong cầm áo sơ mi trong tay, "Nợ nần tối qua, tôi vẫn chưa thanh toán với cậu. Hôm nay cậu lại muốn chọc tôi phải không?"

"Tôi đâu dám ạ," Dư Bảo Nguyên nhún vai, "Ngài là đại tổng tài, tôi là trợ lý nhỏ sắp bị giảm biên chế, tôi đâu dám chọc anh. Chỉ cần anh và Trần Lập Ninh đừng kéo chuyện này tới trên người tôi, chúng ta chia khoảng cách ra, mọi người đều bớt lo."

Cố Phong hừ lạnh một tiếng, "Như vậy, cậu vừa nãy cùng Lục Dương thân mật như vậy là có ý gì?"

Dư Bảo Nguyên không một chút nhận thấy được nguy hiểm, "Tôi và Lục Dương làm chuyện gì của anh? Tôi và cậu ấy là bạn học đại học, bạn học cũ ôn chuyện có vấn đề sao? Hơn nữa, người Lục Dương tính thương nhân cao, khiêm tốn có độ, tôi thích nói chuyện với cậu ấy, anh quản được sao?"

Cố Phong trực tiếp nhét áo sơ mi một bên, một tay đè Dư Bảo Nguyên trên tường, "Cậu vẫn nhớ cậu là trợ lý của ai chứ?"

(Truyện chỉ được đăng lại Wattpad humat3 và Sweek humat170893)

Dư Bảo Nguyên nhìn Cố Phong gần trong gang tấc bỗng nhiên giống như sói hoang đè tới, sợ tới khẽ run rẩy, tính phản xạ mà muốn duỗi tay đẩy hắn ra.

Song trên người Cố Phong lúc này trần truồng, cậu tương đương với trực tiếp duỗi tay xoa cơ ngực Cố Phong.

Nong nóng, rất chắc chắn.

Thịt thịt, rất sắc khí.

Cố Phong cúi đầu nhìn tay tặc phủ cơ ngực hắn của Dư Bảo Nguyên, "Sờ rất tốt?"

Dư Bảo Nguyên lúng túng cười một tiếng, cho dù là người không biết xấu hổ như cậu, cũng không nhịn được má phiếm hồng, lén lút thu tay về, "Ừm...... Cũng không tệ lắm, không tệ......"

"Tôi nhớ cậu vẫn là trợ lý của Cố thị đi, ở trường hợp công chúng cùng cấp cao công ty khác trộn lẫn với nhau, cậu cảm thấy thích hợp sao?"

"Có gì không thích hợp?"

"Cậu khoảng thời gian này, định phân cao thấp với tôi phải không?"

Dư Bảo Nguyên bất đắc dĩ thở dài, "Cố tổng, cho dù tôi là nhân viên của Cố thị, nhưng nói chuyện với ai, thuộc về tự do cá nhân của tôi đi."

Tự do? Tự do cái rắm!

Cậu hiện tại chính là quá tự do!

Cố Phong tức giận tới mức trực tiếp nhéo cằm Dư Bảo Nguyên, cúi đầu hôn lên.

Dáng vẻ không nghe lời hiện tại của Dư Bảo Nguyên quả thực chọc hắn nổi điên.

Trong lòng hắn có kích thích, muốn dùng hết thảy thủ đoạn kịch liệt để người này ngoan ngoãn nghe lời!

Dư Bảo Nguyên không để ý, đôi môi Cố Phong đã dán sát vào cậu, cánh tay Cố Phong giam cầm cậu, nhiệt độ lửa nóng bao vây cậu, lồng ngực trần trụi chặt chẽ dán thân thể cậu.

Cậu càng tránh thoát, Cố Phong ôm càng chặt, cậu quả thực sắp hít thở không thông.

"Chát -"

Không chút suy nghĩ, Dư Bảo Nguyên giơ tay lên chính là một tát quất tới.

Trong lúc nhất thời, không khí trong phòng thay đồ vi diệu.

Ánh mắt Cố Phong u ám, "Dư Bảo Nguyên, gan cậu đủ lớn."

"Cố tổng, tôi không cợt nhả với anh. Tôi lúc trước đã cảnh cáo anh, chúng ta đã chia tay, anh bây giờ chỉ là cấp trên của tôi, loại hành vi này của anh, nghiêm túc mà nói, thuộc về quấy rối tình dục!"

Con ngươi Cố Phong nguy hiểm mà nhìn chằm chằm cậu.

"Tôi và Lục Dương chỉ là quan hệ bạn bè bình thường. Tôi là một người có tu dưỡng nghề nghiệp, tôi nói chuyện với cậu ấy, không có liên quan đến cơ mật gì của công ty, anh có lẽ có thể yên tâm," Dư Bảo Nguyên hít sâu một hơi, "Cho nên, anh cũng đừng làm loại chuyện này với tôi. Nếu lần sau anh còn dám làm...... Tôi không ngại cầm máy kẹp ghim đính trứng trứng của anh trên ghế!"

Vừa nói, cậu tiến tới bên tai Cố Phong, "Tôi nói được làm được!"

Dứt lời, ưỡn thẳng lưng rời đi. Chỉ để lại Cố Phong ngốc ở trong phòng thay đồ, một người đàn ông gần 1m9, lõa thân trên, tâm tình phức tạp.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Ta Sinh Con Cho Tổng Tài

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook