Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tuyệt phẩm tiên hiệp - Đạo Quân
Chính ngọ, mặt trời đỏ rực chiếu rọi, tiếng người ồn ào trong tửu lâu đàm luận việc Hạ gia cùng Vân gia giao chiến, lại không người phát hiện cạnh cửa sổ, một lão giả tóc bạc phơ mắt tỏa hồng quang đảo qua những người trẻ tuổi trong tửu lâu.

"Haiz, không thể, những người đói không đạt được tiêu chuẩn của ta..." Lão giả lắc lắc đầu, nhẹ nhàng thở dài, khi thu hồi ánh mắt hồng quang cũng biến mất. "Nhiều nơi như vậy đều không tìm được ai hợp tiêu chuẩn, cho dù đã có lão sư ta nhất định phải thu làm đệ tử. Tuy rằng thuật luyện dược của ta không bằng lão gia hỏa kia nhưng là đệ tử của ta nhất định phải vượt qua đệ tử hắn, làm cho lão đầu chết tiệt ấy hết cách vênh váo trước mặt ta. Hừ!"

Bỗng nhiên, tầm mắt lão lơ đãng tảo đến ngoài cửa sổ, ánh mắt chợt chú ý tới hồng bào đi thoáng qua dưới lầu.

"A!" Lão giả trong mắt hồng quang lại hiện lên, lúc này đây lại tựa hồ đụng đến cái gì, toàn bộ đồng tử mắt đều trở nên đỏ bừng, hắn chỉ có thể thu hồi tầm mắt, xoa xoa đôi mắt. Đợi cho thời điểm hắn nữa nhìn xuống, hồng ảnh sớm đã biến mất.

"Tuệ đồng của ta chưa từng nhìn không thấu thiên phú người người khác, vì sao cái người hồng bào kia lại nhìn không ra? Rất kỳ quái."

Nếu lão giả biết người hắn xem tu luyện thượng cổ Nghịch Thiên công pháp cũng sẽ không hội cảm thấy kỳ quái như vậy.

Đường nhỏ âm u, Hạ Như Phong một thân hồng bào lắc mình vòng vo đi vào, xác định bốn phía không có người mới ở trong linh hồn hỏi: "Bạch Thụy, thật sự có người rình coi ta sao?"

"Có, chỉ là bị Nghịch Thiên quyết che chắn rớt tầm mắt." Thanh âm Bạch Thụy lãnh mạc lại không mất tao nhã xuyên thấu qua linh hồn truyền vào tai nàng.

Hạ Như Phong mi tâm nhăn lại, trầm tư trong giây lát, thản nhiên thanh âm lại vang lên: "Là ai? Người Vân gia sao? Không, không có khả năng, ta giả dạng như vậy người Vân gia nhận thức không ra mới đúng. Chẳng lẽ là bán đấu giá hội? Lâm đại sư không giống loại người không tuân thủ chữ tín, hơn nữa hắn cũng sẽ không ngốc đi đắc tội một người chưa rõ lai lịch."

Mặc kệ là nguyên nhân gì, Hạ Như Phong đều biết sẽ không thể lại giả dạng thế này.

Khẽ thở dài, Hạ Như Phong đánh rớt áo choàng, lộ ra dung nhan còn hơi tính trẻ con, nhưng là ai cũng tin tưởng qua một thời gian, dung mạo này hội biến tuyệt sắc khuynh thành, nhưng mà vậy khuôn mặt không có bao nhiêu biểu tình, trên thân luôn phảng phất một loại hơi thở lạnh nhạt.

Nếu không phải Bạch Thụy đối nàng rất hiểu biết, hắn cũng không thể tin một cái thiếu nữ mười lăm tuổi sẽ mang đến cảm giác như thế, như là đã trải qua rất nhiều biến cố...

"Hiện tại, nên đi lựa chọn linh kỹ đi! Hy vọng hôm nay vận khí ta sẽ tốt."

Hạ gia không thể so sánh với các gia tộc kia, từ khi xuống dốc, mị ảnh tiên tung đã là linh kỹ tốt nhất, nhưng còn lại hai gia tộc kia đều có được kim giai cao cấp linh kỹ, cho nên nếu dựa vào Hạ gia linh kỹ, khả năng chiến thắng của nàng sẽ kém đi.

Trong Hỏa Vân thành, trừ bỏ hai đại gia tộc kia còn một chỗ có được cường đại linh kỹ. Đào Bảo các, không phải cửa hàng duy nhất buôn bán linh kỹ ở Hỏa Vân thành nhưng là lại khác với những nơi khác. Nó không trực tiếp buôn bán linh kỹ mà là giữ độc quyền về khắc linh kỹ vào linh thạch, muốn đào được linh kỹ tốt đều là do vận khí.

Phải biết rằng linh kỹ khắc vào quyển trục có thể cho ba người đọc, mà đem linh kỹ khắc vào linh thạch chỉ có thể cho một người đọc, sau đó linh kỹ sẽ tan biến cùng linh thạch. Quan trọng là người mua hoàn toàn không biết trong linh thạch là linh kỹ gì, chỉ có sử dụng tinh thần lực xóa đi phong ấn mới rõ ràng, cho nên nói đến Đào Bảo các hoàn toàn là dựa vào vận khí.

Đương nhiên, linh kỹ càng mạnh phong ấn cũng lại càng cường đại, tinh thần lực không đủ liền không có cách gì mở ra, bởi vậy cũng có người mua linh thạch mà trong khoảng thời gian ngắn không có cách gì xem được linh kỹ.

Thời điểm Hạ Như Phong đi vào Đào Bảo các, toàn bộ linh sư đang lựa chọn linh thạch đều là dừng quan sát, nhìn ra phía ngoài cửa, tất cả đều nghi hoặc vì sao nàng lại ở đây lúc này.

"Hạ Như Phong? Nàng thế nào lại đến Đào Bảo các? Chẳng lẽ cũng muốn mua linh thạch sao?"

"Đừng khôi hài, Hạ gia đã xuống dốc, nàng sao có thể có đủ tiền mua linh thạch? Nơi này một cái linh thạch nhưng là ba vạn kim tệ, nàng có sao?"

"Không nhất định, tháng sau Hạ gia cùng Vân gia giao phong, Hạ Vân Ly không ở Hỏa Vân thành, trực hệ như nàng có cũng có thể sẽ tham gia, cho nên ai có thể cam đoan Hạ gia gia chủ không có cho nàng tiền đi mua linh kỹ?"

"Ba vạn hiện tại chính là mấy tháng thu nhập của Hạ gia, hơn nữa cho dù nàng có kim giai cao cấp linh kỹ, cũng không có khả năng thắng lợi, ta nghe nói Vân gia yêu nữ cũng đến..."

"Vân gia yêu nữ Vân Lâm? Nàng không phải đi Linh Phong học viện sao? Nàng thế nhưng trở lại, nếu nói Vân Lan là ma nữ, này Vân Lâm cũng không hổ là Vân gia yêu nữ, tuổi so với Vân Lan nhỏ hơn, lại ở ba năm trước đã đột phá linh sĩ trở thành linh sư, ba năm qua không biết đã mạnh tới mức nào. Dù sao Hạ gia là không có khả năng thắng lợi."

Chung quanh thanh âm tiếc hận đồng tình truyền đến, Hạ Như Phong lại coi như không có nghe thấy, tiêu sái đi vào, trên mặt biểu tình như trước thản nhiên. Bởi vì ở Hoa Hạ, đồng dạng thanh âm nghe nhiều lắm, cho nên sớm không cảm giác gì.

"Hạ Như Phong, ngươi đứng lại cho ta."

Sau lưng, thanh âm bén nhọn vang lên khiến cho Hạ Như Phong mi tâm nhíu lại, cước bộ thoáng tạm dừng một chút, lại vẫn là đi vào trong Đào Bảo các.

"Ngươi này nữ nhân, bản tiểu thư kêu ngươi đứng lại ngươi không có nghe đến sao? Quả thật là tạp chủng có mẹ sinh không có mẹ dạy."

Chủ nhân thanh âm kia thấy nàng không để ý đến lại càng kêu gào dữ tợn.Nghe được lời của nàng ta, cước bộ phía trước ngừng lại, đám người chung quanh liền cảm nhận rõ ràng một trận hàn ý, không khỏi run rẩy cơ thể.

Hạ Như Phong nhẹ nhàng xoay người, đồng tử âm u nhìn về phía thiếu nữ đang giận dữ trước mặt. Thời điểm nàng ta còn muốn nói gì đó, nàng lại bước nhanh tiến lên một bước, nâng lên bàn tay đánh thật mạnh vào gò má ả.

"Ba."

Thanh âm thanh thúy vang vọng toàn bộ Đào Bảo các, thiếu nữ ngây người, quần chúng vây xem cũng ngây người, đều không thể tin được đây là Hạ đại tiểu thư tính tình yếu đuối. Hạ Như Phong thực lực quả thật so với thiếu nữ cường hãn hơn, nhưng mà bởi vì ở Nghiêm gia dưỡng thành yếu đuối cho nên chỉ sợ đối thủ thấp hơn nàng đều có thể ăn hiếp. Nếu không phải Hạ gia còn có mấy cái đại linh sư, Hạ Như Phong rất khó ở Hỏa Vân thành sinh tồn.

"Ngươi là cái quái gì? Một cái tứ cấp linh sĩ cũng có tư cách nói mẫu thân ta?" Hạ Như Phong lạnh lùng nhìn thiếu nữ, dung nhan vốn lạnh nhạt giờ phút này xuất hiện một tia tức giận.

Thiếu nữ rốt cục trong lời nói lãnh khốc phục hồi tinh thần lại, hai má ẩn ẩn đau lại nhắc nhở nàng ta vừa bị sỉ nhục.

"Hạ Như Phong, Đào Bảo các lọai người như ngươi có thể đến. Còn không mau cút ngay khỏi đây cho ta?"

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Tà Phượng Nghịch Thiên

Avatar
Nguyễn Nguyễn06:08 21/08/2019
Hóng hóng hóng truyện a!!!;-;
Avatar
Tran Huong18:08 20/08/2019
hog chuog moi !!!!!!!!
Avatar
Tường Vy Lê16:08 20/08/2019
6 ngày rồi mới ra chạp mới.
Avatar
Kiều Oanh14:08 19/08/2019
Chap moi Đi 4ngayf rồi lâu qua
Avatar
Nguyễn Nguyễn14:08 19/08/2019
Nhanh nhanh ra chap mới đi bạn!!!
Avatar
Tường Vy Lê09:08 15/08/2019
A huhu. Tại sao mỗi ngày k ra 1 chạp. Hóng lâu quá rồi. Huhuhu
Avatar
kda tiểu miêu21:08 14/08/2019
Cứ vậy nha ad 2 ngày 2 chương i nha.
Avatar
kda tiểu miêu10:08 12/08/2019
Lúc trước ra chương mới nhanh mà sao giờ chậm thế
Avatar
Trịnh Ngọc Huyền16:08 11/08/2019
Up trang mới đi b lâu quá
Avatar
Kiều Oanh11:08 10/08/2019
Đăng truyện di bạn

BÌNH LUẬN FACEBOOK