Trang Chủ
Tiểu thuyết
Ta Nổi Tiếng Khắp Đế Quốc
Chương 6

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
tải xuống (1)

Chương 6:

Khi Đoạn Ngọc Giác đẩy ra cửa lớn của lớp A hệ ‘Tinh thần đan dược’, tất cả mọi người trong nháy mắt trở nên yên lặng.

Đoạn Ngọc Giác ở dưới vầng sáng của vạn người chú mục, đi vào trong lớp, có một cảm giác không được tự nhiên ở trong lòng.

Đoạn Ngọc Giác ngay cả dừng lại đều không có, bỏ qua ánh mắt của mọi người bước vào lớp, tùy tiện tìm một cái bàn trống ngồi xuống, bình tĩnh nhìn qua tất cả giống cái đang theo dõi cậu ở trong lớp học. Đến khi nhìn thấy tất cả mọi người đều không tự chủ né tránh ánh mắt của cậu, cậu hài lòng kéo khóe môi, ung dung lấy ra một quyển sách từ trong túi không gian, xem.

Hết thảy giống cái: “Nha nha mấy ngày không gặp cậu ta làm sao trở nên đáng sợ như vậy? Ba ba cứu mạng ——!”

Lại nhìn tới Đoạn Ngọc Giác sau khi nhếch khóe miệng, phần lớn giống cái không khỏi cảm thấy một trận lạnh giá, vội vàng dời tầm mắt của chính mình.

“Quả nhiên bị từ bỏ liền thành oán phụ sao?” Một giống cái dáng dấp cao gầy xinh đẹp hừ lạnh một tiếng, Đoạn Ngọc Giác ngược lại nhúc nhích một chút trang sách, giống cái kia bị Đoạn Ngọc Giác không nhìn tới liền tức giận trong lòng, ấn chặt quyển sách mà Đoạn Ngọc Giác đang đọc, ác ý nói “Một oán phụ ngay cả lễ nghi cơ bản đều không biết quả nhiên không xứng với Diệp học trưởng! Bị một tên á giống cái cướp đoạt hôn phu còn có mặt mũi đến trường học sao? Tôi đều thấy mất mặt hộ cậu!”

Đoạn Ngọc Giác từ từ ngẩng đầu lên, nhìn giống cái đang giữ sách của mình một chút, chậm rãi nói rằng: “Ồ.”

Ồ cái gì a? ! Giống cái được nuông chiều từ nhỏ lớn lên không có bất luận một chút ủy khuất nào kia đối với Đoạn Ngọc Giác là oán hận chồng chất. Hắn rõ ràng không kém hơn Đoạn Ngọc Giác một chút nào, giá trị thai nghén cũng không kém cậu, vì cái gì Đoạn Ngọc Giác lại là hôn phu của Diệp học trưởng?!

Đáng hận nhất chính là Đoạn Ngọc Giác rõ ràng là giống cái, lại bại bởi á giống cái, quả thực ném bỏ mặt mũi của giống cái bọn họ!

“Tôi nói chuyện với cậu đấy? ! Cậu lại dám không nhìn tôi! Cậu cái tên bị vứt bỏ không ai muốn lấy này!” giống cái kia cắn răng nghiến lợi nói, Đoạn Ngọc Giác từ từ ngẩng đầu lên, mờ mịt nói, “Cậu là ai a? Cậu đang nói chuyện với tôi?”

Đoạn Ngọc Giác cũng không phải thật sự muốn làm hắn tức, chỉ là Diệp học trưởng là ai a? Cậu cái gì cũng không biết làm sao phản ứng người khác a! Nghe ý tứ của giống cái này, mình bị tên Diệp học trưởng kia từ bỏ, lại còn bởi vì một á giống cái? Thế nhưng tại sao hắn lại căm tức đến thế a? Sẽ không phải là bởi vì hắn thầm mến cái tên Diệp học trưởng kia đi?

Đoạn Ngọc Giác bĩu môi, được rồi, cậu cuối cùng cũng coi như minh bạch tại sao nguyên chủ đi mua ‘Mê tình đan’ .

“Tôi đương nhiên đang nói với cậu!”

“Há, ” Đoạn Ngọc Giác nhàn nhạt đáp, “Tôi không muốn nói chuyện với cậu.”

“Cậu ——!”giống cái kia bị tức đến sắc mặt rất khó nhìn, tay cầm sách của Đoạn Ngọc Giác nắm chặt lại, Đoạn Ngọc Giác lòng tốt nhắc nhở, “Đây là sách cổ, nghe nói là sách cổ đầy đủ nhất về lịch sử trên đại lục, nắm rách phải đền tiền.”

Giống cái kia hoàn toàn bị Đoạn Ngọc Giác chọc giận, ngón tay cầm quyển sách càng dùng sức , chỉ nghe ‘Xoạt’ một tiếng, bìa sách bị xé ra, giống cái kia sững sờ, vội vàng lấy tay ra, Đoạn Ngọc Giác u ám liếc mắt nhìn hắn, giống cái kia trong lòng sợ sệt liền không muốn chịu thua, hô: “Không phải một cuốn sách bại hoại sao? Tôi đền cậu!”

“50 triệu tiền sửa chửa, thỉnh vào ngày mai chuyển tới tài khoản của tôi, ” Đoạn Ngọc Giác không khách khí chút nào nói.

Giống cái: “…”

Bạn học cả lớp: “…”

Đoạn Ngọc Giác cuối cùng đem sách thu lại, nhàn nhạt nói: “Người nào đó muốn bị chồng ruồng bỏ đều không làm được đâu, thực sự là đáng thương.”

“Cậu ——!”giống cái kia bị tức đến mặt đỏ rần, vừa vặn lúc này tiếng chuông vang lên, giống cái kia phẫn nộ ngồi xuống, không để ý tới Đoạn Ngọc Giác.

Đoạn Ngọc Giác ngồi tại chỗ cau mày, nguyên chủ này đã làm gì, cả lớp dĩ nhiên không có một người nào ra giúp cậu, được rồi, cũng không có ai đi giúp giống cái kia, bất quá, trường học không phải là chỗ đến để học tập sao? Tại sao lại không giống như trường tiểu học của hoa yêu, lại trở thành nơi để tranh giành tình nhân ?

Phong cách học tập bại hoại!

Đoạn Ngọc Giác không chút do dự mà đưa ra định nghĩa cho ngôi trường này, trong lòng có chút chấp nhận không nổi, sự mong đợi đối với trường học cũng không còn cao như trước nữa.

Đoạn Ngọc Giác không có ký ức của nguyên chủ, tự nhiên không biết Đoạn Ngọc Giác trước kia ở trong trường học như thế nào, trước kia cậu và giống cái vừa nãy là hai giống cái xuất sắc nhất trong trường, ngày thường cũng là không hợp nhau. Hai người từng tạo thành đội ngũ nhỏ của chính mình, thường xuyên xảy ra tranh chấp.

Thế nhưng, lần này sau khi Đoạn Ngọc Giác bị á giống cái đoạt chồng chưa cưới liền nằm viện, nhóm nhỏ của Đoạn Ngọc Giác bị giống cái kia chèn ép lợi hại, danh vọng của bản thân cũng hạ xuống nhiều, vì vậy cũng không có ai dám lên khuyên, càng nhiều là giữ thái độ quan sát.

Đối với rất nhiều giống cái mà nói, bị một á giống cái đoạt chồng chưa cưới là sỉ nhục nhất rồi! Xưa nay chỉ có giống cái cướp chồng chưa cưới của á giống cái, còn chưa từng có á giống cái có can đảm cướp chồng chưa cưới của giống cái!

Mà Đoạn Ngọc Giác là làm giống cái đầu tiên bị á giống cái cướp đoạt chồng chưa cưới, rất nhiều giống cái đều cho rằng cậu là sỉ nhục của tất cả giống cái.

Giống cái kiêu ngạo xem thường á giống cái là có nguyên nhân, giống cái ít ỏi nên từ trước tới nay đều được thú nhân hết lòng che chở , tinh thần lực cùng giá trị thai nghén của họ đều tốt hơn nhiều so với á giống cái, á giống cái phải chấp nhận một đời chưa chắc có thể điều chế được một viên đan dược cấp 3, thế nhưng giống cái ở trước tuổi 40 cũng đã có thể chế ra đan dược cấp 3 một cách rất thành thục rồi, tuy rằng điều chế ra đan dược cấp 4 còn có chút khó khăn. Hơn nữa lực tương tác của giống cái đối với Linh hoa Linh thảo dễ hơn rất nhiều, phải biết Linh hoa Linh thảo lại là mấu chốt của việc luyện đan a, mà đan dược, lại quan hệ đến vũ lực cùng việc lên cấp của thú nhân a.

Càng trọng yếu hơn là, giá trị thai nghén của á giống cái không cao, mà sinh mệnh mới là điều được mong đợi nhất ở thế giới này, có người mãi cho đến lúc chết vẫn không có được một người con. Cho nên giống cái có khả năng sinh sản rất lớn là mục tiêu của mọi người!

Chính là á giống cái luôn luôn không bằng giống cái như thế, dĩ nhiên đoạt mất chồng chưa cưới của một giống cái, đây giống như đã đánh một cái tát vào mặt của tất cả giống cái ở đây, làm khuôn mặt của mọi người trở nên tối tăm, do đó càng thêm oán hận Đoạn Ngọc Giác.

Thời gian đi học đã đến , lão sư Tề Hải Âm cũng không phải một mình bước vào lớp. hắn là một giống cái trung niên, diện mạo thanh tú, trong con ngươi lộ ra một mạt từ ái. Hắn mang theo một á giống cái ăn mặc có vẻ điệu thấp nhưng rõ ràng được lựa chọn chất liệu rất cẩn thận đứng trên bục giảng, nói: “Đây là bạn học mới của chúng ta, hi vọng mọi người có thể ở chung vui vẻ với nhau. Tuy rằng Dịch Khanh Văn là một á giống cái, nhưng là thiên phú của em ấy không hề thua kém so với bất kì một người nào đang ngồi đây, thậm chí những người đang ngồi đây cũng không thể so được với hắn.”

“Dịch Khanh Văn, giới thiệu mình một chút đi.” Lão sư đối với Dịch Khanh Văn gật gật đầu, Dịch Khanh Văn đứng ở trên bục giảng, ngại ngùng nở nụ cười, vẫn không nói gì, giống cái xinh đẹp vừa nãy cãi nhau với Đoạn Ngọc Giác lạnh lùng nói, “Lớp A chưa bao giờ có tiền lệ thu nhận á giống cái! Lớp chúng ta không cần hắn!”

Thanh âm của giống cái có chút sắc nhọn , lão sư nhíu mày, sắc mặt của Dịch Khanh Văn trắng bệch, luống cuống nhìn lão sư một chút, có chút ủy khuất nhìn giống cái xinh đẹp kia một cái.

“Hạ Hành Chi, đây là trường học quyết định, em là đang chất vấn sao?” Lão sư có chút không kiên nhẫn.

“Em không có nghi vấn! Nhưng là lớp A chưa bao giờ có á giống cái tiến vào!”

“Lớp A chưa bao giờ có á giống cái tiến vào là bởi vì thiên phú của bọn họ không đủ, không phải vì lớp A không thể thu á giống cái, ” Lão sư nói một cách lạnh lùng, hắn thấy những giống cái này càng ngày càng trở nên kiêu căng thì không hiểu sao càng trở nên giận dữ. Thân là giống cái lại bị á giống cái cướp đi chồng chưa cưới, vậy mà bọn họ vẫn có thể kiêu căng như vậy!

Nhất định không thể để giống cái tiếp tục kiêu căng như thế! Lão sư cau mày nghĩ, giống cái kiêu căng như vậy cũng không phải là một chuyện tốt đẹp gì.

“Dịch Khanh Văn, ” lão sư nhìn á giống cái mang sắc mặt trắng bệch, hòa hoãn ngữ khí một chút , nói, “Giới thiệu chính mình đi.”

“Chào mọi người, tớ là Dịch Khanh Văn, ” Dịch Khanh Văn hít vào một hơi thật dài, lộ ra một cái mỉm cười, “Hi vọng sau này chúng ta có thể ở chung với nhau một cách vui vẻ.”

Lão sư gật gật đầu, nói: “Tự mình tìm một chỗ ngồi xuống đi, chúng ta sắp bắt đầu tiết thứ nhất.”

Dịch Khanh Văn đi xuống bục giảng, từ từ hướng về Đoạn Ngọc Giác đi tới, Đoạn Ngọc Giác tự dưng nảy lên một dự cảm không tốt ở trong lòng, đúng như dự đoán nhìn thấy á giống cái kia đi về phía cậu!

Trong nháy mắt, tất cả tầm mắt đều dừng lại ở trên người Đoạn Ngọc Giác, Dịch Khanh Văn cắn môi dưới, nhỏ hơi nhỏ giọng nói: “Tớ có thể ngồi ở đây không?”

Đoạn Ngọc Giác nhìn hắn nửa ngày, nói: “Có thể.”

Trong lúc nhất thời, sắc mặt của tất cả giống cái ở trong lớp đều không được đẹp lắm, trong lòng Đoạn Ngọc Giác nảy ra một cái phán đoán không được tốt, á giống cái này không phải là á giống cái cướp đoạt chồng chưa cưới của cậu trong truyền thuyết đấy chứ??

Hết chương 6.

Chương 7:

Trong lớp, Đoạn Ngọc Giác mê man, tại sao cái gì cậu đều nghe không hiểu?

Cùng Linh thảo Linh hoa ở chung cần phải chăm sóc tâm tình của bọn họ? Muốn sờ vào lá của bọn họ còn phải chờ bọn họ hài lòng? Bọn họ không vui sẽ ảnh hưởng hiệu quả của dược? Phải được bọn họ cho phép mới có thể cắt? Mạnh mẽ cắt tài liệu liền bị Linh hoa Linh thảo chán ghét?—— tại sao ta không chút nào biết những điều ấy? !

Cùng Linh hoa Linh thảo liên hệ hai trăm năm. Đan dược sư cũng đồng thời là hoa yêu Đoạn Ngọc Giác đồng học biểu thị cậu đang nghe thiên thư!

Cậu, thật, sự, một, điểm, đều, không, lý, giải, lão, sư, nói, là, cái, gì !

Linh hoa Linh thảo sẽ không vui sao? Rõ ràng chỉ cần đến gần chúng nó một chút chúng nó sẽ rất vui vẻ! Cần phải sờ sờ lá của bọn họ sao? Bọn họ sẽ xấu hổ! Coi như có sờ cũng sẽ làm bọn họ vui vẻ khóc thầm! Làm sao lại không vui đâu?

Bọn họ không vui? Đối mặt mình bọn họ từng có lúc không vui sao? Đoạn Ngọc Giác cau mày suy nghĩ thật lâu, vẫn là không có nghĩ ra có lúc nào bọn họ không vui…

Phải được bọn họ đồng ý mới có thể cắt? Giúp bọn họ bỏ xuống những bộ phận dư thừa không phải là nên được hoan nghênh sao? Như vậy liền bị chán ghét? Bọn họ có thể sẽ ghét mình sao?

Đoạn Ngọc Giác suy nghĩ thật lâu cũng không có nghĩ ra đáp án, chỉ có thể cau mày tiếp tục suy nghĩ, rõ ràng hồn ở trên mây còn một bộ dáng nghiêm túc nghiêm chỉnh, ngay cả lão sư phát hoa Lily cho từng người luyện tập cũng không biết.

Năm ngoái học tri thức lý luận cả một năm, bắt đầu từ học kì này mới tiếp nhận những thực vật này, giống cái đều hoặc nhiều hoặc ít đều mang tâm tình sốt sắng. Dù sao Linh hoa Linh thảo là một cái chủng tộc rất đoàn kết, một cái Linh hoa có hảo cảm đối với bọn họ nhiều hơn bình thường một chút, các loại Linh hoa Linh thảo khác sẽ có hảo cảm hơn với bọn họ, tương tứng, một cái Linh thảo chán ghét bọn họ, độ hảo cảm đối với bọn họ của phần lớn Linh hoa Linh thảo sẽ hạ thấp.

Đoạn Ngọc Giác còn đang suy nghĩ sự tình, con mắt mờ mịt, Dịch Khanh Văn quay đầu nhìn thấy bộ dáng mờ mịt của Đoạn Ngọc Giác, trong lòng cười thầm lại vui sướng, giống như là nhìn thấy một người vốn cao cao tại thượng bỗng một đêm hạ xuống phàm trần, ngay cả ngươi cũng có thể cười nhạo hắn, loại cảm giác dễ chịu đắc ý kia cũng không phải chỉ có một chút.

Dịch Khanh Văn cong cong môi cười, mang một bộ dáng ôn nhu thiện lương. Lão sư đi quan sát quanh phòng học, đi đến bên cạnh hắn, nhìn thấy hoa Lily mang một bộ dáng rất thoải mái thì ánh mắt nhu hòa một chút, thỏa mãn gật đầu. Quay sang liền nhìn thấy bộ dáng mờ mịt của Đoạn Ngọc Giác, ngay cả cái cằm đều không nhúc nhích một chút, trong lòng giận dữ lại có một cỗ bất hạnh bi thương không thể hiểu nổi. Bị một á giống cái cướp đi chồng chưa cưới còn không biết nỗ lực!

Dịch Khanh Văn nhìn khuôn mặt của lão sư một chút, đối với Đoạn Ngọc Giác cười cười, nói: “Ngọc Giác, hoa Lily rất là ngượng ngùng, cậu nhìn như vậy nàng sẽ xấu hổ.”

Lão sư nhìn Dịch Khanh Văn bằng một ánh mắt không rõ hàm xúc, trong lòng bất đắc dĩ thở dài, đây ngược lại lại là một đứa trẻ tốt, chỉ tiếc lại là một á giống cái.

Dịch Khanh Văn tự nhiên thấy ánh mắt nhu hòa của lão sư, trong lòng cũng có chút cao hứng, đối Đoạn Ngọc Giác càng là xem thường, ngữ khí ôn hòa nói: “Ngọc Giác, như tớ đây này, sờ sờ thân lá của hoa Lily, hoa Lily sẽ thoải mái hơn một chút.”

Đoạn Ngọc Giác mê man liếc mắt nhìn hắn, Dịch Khanh Văn trong lòng xem thường, nhìn Đoạn Ngọc Giác, ôn nhu cười nói: “Ngọc Giác, đặt tay ở chỗ này của hoa Lily này, phải để nàng thoải mái nàng mới thích cậu, không nên nhìn nàng như vậy, hoa Lily mà một sinh vật rất hay xấu hổ.”

Đoạn Ngọc Giác nhìn trước mặt mình một chút, mới phát hiện bỗng nhiên có một chậu hoa màu tím nhỏ, Đoạn Ngọc Giác nhìn Dịch Khanh Văn một chút, đem tay của mình kề sát thân lá của hoa Lily, còn không chờ cậu đem mấy ngón tay nữa kề sát lại, liền chợt thấy nụ hoa sắp nở màu nâu non lập tức toàn bộ bung ra, còn chập chờn ở trong không khí, mang một bộ dáng vô cùng sảng khoái!

Đoạn Ngọc Giác cứng ngắc một chút quay đầu lại nhìn á giống cái, do dự nói: “……Rất thẹn thùng?”

Dịch Khanh Văn: “…”

Hoa Lily: “… Oa oa oa nam thần của ta chạm ta chạm ta chạm ta chạm ta! Ta muốn ngất đi đi đi đi đi đi đi——!”

Đương nhiên, thế giới nội tâm của hoa Lily là không người nào có thể nghe thấy, tất cả mọi người chỉ có thể nhìn được hoa Lily đang nở rộ .

Lão sư vừa mới đi không được hai bước đã bị âm thanh dẫn trở về, kinh ngạc nhìn một màn trước mặt, nhiều năm như vậy hắn chưa bao giờ nhìn hoa Lily nở hoa như vậy! Ngay cả chính hắn cũng không thể làm hoa Lily nở hoa như thế!

Lão sư có chút kích động đi về, thấp giọng nói: “Đoạn Ngọc Giác đồng học, hướng về phía hoa Lily nói ra những vật liệu em cần a!”

Tuy rằng tiết này vốn là muốn làm cho bọn họ thử cùng hoa Lily nở hoa ở chung, thế nhưng hoa Lily nở hoa một cách vui vẻ như vậy cũng không thể bỏ qua a, vào lúc này vật liệu của hoa Lily mới phát huy hiệu quả tốt nhất a!

Đoạn Ngọc Giác nhìn lão sư một cái, chậm rì rì nói: “Ồ.”

Tuy rằng cậu vẫn là không biết tại sao lão sư kích động như thế _(:3ゝ∠)_.

“Hoa Lily, ngươi có thể cho ta vật liệu sao?” Đoạn Ngọc Giác mặt than nói, tuy rằng không có ngữ khí nào, nhưng vẫn làm cho người ta một cảm giác cứng ngắc.

Trong lòng lão sư bùng lên lửa giận, sao giống cái này lại dốt nát như vậy?!

Trước đây thoạt nhìn còn vô cùng thông minh! Làm sao có thể dùng giọng nói này cùng hoa Lily nói chuyện? Còn không đem nó doạ? !

Lão sư tức giận đến một câu đều không nói ra được, chỉ còn chờ hoa Lily khép kín nụ hoa lại không phản ứng hắn, trong lòng Dịch Khanh Văn cười thầm, quả nhiên ngớ ngẩn hoặc là ngu ngốc. Không chỉ chôn vùi một cơ hội tốt như vậy còn có thể để lại một ấn tượng không tốt đối với Linh hoa, hãy chờ xem linh hoa đối xử thế nào đối với ngươi đi!

Đối với ánh mắt khiển trách của lão sư, Đoạn Ngọc Giác có chút mê man, có cái gì không đúng sao? Còn không đợi cậu nghĩ kĩ, lá của hoa Lily động vào tay của cậu một chút, Đoạn Ngọc Giác cúi đầu nhìn về phía hoa Lily, hồn nhiên không có nhận ra được vẻ mặt kinh ngạc của người xung quanh.

Hắn nhìn thấy gì?! Lão sư quả thực đều hoài nghi con mắt của chính mình! Sau khi hoa Lily bị thất lễ như thế, không có dấu hiệu sinh khí một chút nào, dĩ nhiên còn chủ động rơi ra nụ hoa của chính mình đưa cho Đoạn Ngọc Giác!!

Thân thể của lão sư run run nhìn cảnh này, hắn sống mấy chục năm, xưa nay chưa từng thấy một màn Linh hoa chủ động đưa tài liệu cho giống cái như vậy, huống chi là một nụ hoa trọng yếu như vậy!

Thế nhưng tới đây vẫn chưa hết! Chuyện này hoàn toàn lật đổ tam quan của lão sư!

Nói là thẹn thùng sao? ! Nói là rụt rè sao? ! Hoa lily, trinh tiết của ngươi đâu? !

Sau khi hoa Lily rơi ra nụ hoa, liền lần lượt rơi ra cánh hoa, thân lá, phấn hoa!

Chưa bao giờ thấy cảnh tượng như thế này, lão sư không còn lời gì để nói! Chỉ nghe thấy tiếng chuông tan học vang lên, lão sư phức tạp nhìn Đoạn Ngọc Giác một cái, quay người đi, hắn nhất định phải đem chuyện này nói cho tất cả lão sư mà hắn biết!

Những giống cái khác cũng khiếp sợ nhìn cảnh tượng này, họ không hiểu được tính chất ít ỏi cùng quý giá của chuyện này, cũng chẳng qua chỉ là hơi đố kị thôi.

Dịch Khanh Văn không có một chút tâm tình tốt đẹp nào, trong lòng nhận định cậu là làm thủ đoạn gì mới có thể làm được, lúc này mới tới gần Đoạn Ngọc Giác, cười nói: “Ngọc Giác, cậu làm như thế nào? Có thể dạy tớ một chút không?”

Đoạn Ngọc Giác trầm mặc một lúc lâu, mới nói: “… Thiên phú.”

Đoạn Ngọc Giác nói không sai, đây đúng là thiên phú của cậu, nhưng đi vào tai Dịch Khanh Văn lại không phải như vậy , hắn cúi đầu vành mắt bắt đầu đỏ, nức nở nói: “Ngọc Giác, cậu còn đang giận tớ sao? Xin lỗi, tớ không phải cố ý, nhưng là tớ và Vụ Hoa là thật tâm yêu nhau…”

Đoạn Ngọc Giác: “…” Ta có phải là đi nhầm trường quay phim?

Hết chương 7. Đăng bởi: admin

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Ta Nổi Tiếng Khắp Đế Quốc

BÌNH LUẬN FACEBOOK