Trang Chủ
Tiểu thuyết
Ta Nổi Tiếng Khắp Đế Quốc
Chương 23

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
hoa_hoantat-3

Chương 24:

“Các ngươi ——!” Á giống cái nghẹn đỏ mặt, lại không nghĩ ra biện pháp gì tốt nói lại, “Vô liêm sỉ!”

Đoạn Ngọc Giác cảm thấy có chút buồn cười, chậm rãi nói: “Ngươi vừa nãy không phải nói chúng ta là lệ thuộc vào thú nhân hay sao? Lệ thuộc không đều là mềm yếu dễ dàng bị thương sao? Chúng ta cũng đã bị thương, còn không cho phép chúng ta tìm giúp đỡ sao?” Đoạn Ngọc Giác dừng một chút, liền quay đầu nói với giống cái bên cạnh”Tra một chút lệ thuộc là có ý gì, giảng cho bọn họ về ngôn ngữ học, miễn cho đều là nói giống cái không thân thiện.”

“Há, được!” giống cái tóc xanh lục bên cạnh đột nhiên tỉnh ngộ gật đầu, nhanh chóng viết vài chữ trên quang não, lớn tiếng thì thầm: “Ý nghĩa cơ bản của từ lệ thuộc: Một là quốc gia nhỏ trong thời cổ lệ thuộc vào các quốc gia lớn hoặc chịu sự kiểm soát của các quốc gia lớn, hai là sinh vật phụ thuộc vào sinh vật khác mà sinh tồn; phỏng chừng các ngươi là muốn nói giống cái là dựa vào thú nhân mà tồn tại, dựa vào người cũng chính là lệ thuộc, chúng ta đương nhiên là có quyền lợi hướng về phía người bị dựa mà xin sự giúp đỡ, cảm tạ các vị á giống cái nhắc nhở, chúng ta sẽ cẩn thận mà tìm người giúp đỡ.”

Mấy chữ tìm kiếm, trợ giúp, cảm tạ, nhắc nhở bị giống cái này cố ý đọc to,sắc mặt của á giống cái đối diện có chút không tốt , giống cái tuy rằng vừa bắt đầu có chút bối rối, đây dù sao cũng là lần đầu tiên bọn họ trực diện đối mặt với ác ý của người khác, có chút kinh ngạc không phản ứng kịp cũng là chuyện bình thường, nhưng bọn họ cũng không phải loại người dễ bị khi dễ, hồi phục tinh thần lại tự nhiên châm biếm lại.

“Các ngươi muốn muốn thế nào?”Sắc mặt của Dịch Thanh không tốt hỏi lại, ngữ khí cũng cứng rắn, thế nhưng trong con ngươi lại mang theo từng tia từng tia kinh hoảng,

“Xin lỗi!” Một giống cái mang khuôn mặt hơi non nớt nói, thanh âm của hắn cực kỳ thanh lãnh nghe vào đặc biệt thoải mái, “Giống cái chưa bao giờ là lệ thuộc của bất cứ người nào, chúng ta là cá thể độc lập, được hưởng tất cả những gì mà những cá thể độc lập khác được hưởng, thú nhân bảo vệ giống cái, giống cái nâng đỡ thú nhân, chúng ta vốn là cùng bọn họ vốn là quan hệ bình đẳng, không cho phép bất kỳ lời nói xấu nào! Cho dù lên tòa án, chúng ta cũng có thể kiêu ngạo nói với tất cả mọi người, giống cái chúng ta là độc lập, chúng ta linh hồn chỉ thuộc về chúng ta!”

“Ta không đồng ý!” Á giống cái Dịch Thanh quật cường nhìn giống cái đang nói chuyện “Các ngươi dựa vào cái gì muốn ta xin lỗi! Một đám ỷ thế hiếp người, dựa vào cái gì muốn ta phải xin lỗi các ngươi? !”

“Ngươi ——!”

Đoạn Ngọc Giác lạnh lùng đánh gãy cuộc đối thoại của bọn họ, “Chiều nay thi đấu đan dược, chúng ta thua, sẽ bẩm tấu lên đế quốc, xóa bỏ những đãi ngộ đặc biệt của giống cái, nếu như các ngươi thua, thông qua mạng lưới giả lập xin lỗi toàn bộ chúng ta trên kênh đế quốc, cần phải làm cho cả đế quốc đều biết. Mà nếu như chúng ta thắng, chứng minh chúng ta vốn là so với các ngươi có thiên phú có năng lực, tự nhiên có thể hưởng thụ tốt nhất tất cả. Đương nhiên, ” Đoạn Ngọc Giác dừng một chút, trong thanh âm mang theo chút trào phúng, “Vì bảo đảm công bằng công chính, chúng ta sẽ mời lão sư có danh vọng cao nhất, nếu như các ngươi sợ, thi đấu bất cứ lúc nào cũng có thể xóa bỏ, ”

“Ai sẽ sợ các ngươi?”Dịch Thanh khinh thường nói, “Thi liền thi, chiều nay, các ngươi cũng đừng lâm trận chạy trốn!”

Mấy giống cái muốn trào phúng vài câu, bị Đoạn Ngọc Giác ngăn cản, Đoạn Ngọc Giác thật giống như là không có một chút tức giận nào, chỉ là bình thản nói: “Chúng ta sẽ giữ lại quyền lợi của chúng ta, nếu như ngày mai chúng ta thắng, chúng ta vẫn như cũ có quyền chống án.”

Bỏ xuống mấy câu nói này, không nhìn khuôn mặt có chút biến hình của á giống cái nữa, Đoạn Ngọc Giác nghênh ngang rời đi. Gióng cái phía sau cũng do dự một chút, cũng dồn dập cùng cậu đi, chỉ là có người khó tránh khỏi có chút không cam lòng nói: “Cứ như vậy buông tha bọn họ? !”

Đoạn Ngọc Giác mất đi ký ức, tự nhiên không nhớ rõ đối với giống cái mà nói cái đoạn năm tháng dài dằng dẵng mà tàn nhẫn kia, cho dù đã qua mấy ngàn năm, đoạn lịch sử kia vẫn còn được ghi nhớ mãi trong lòng Hiện tại những á giống cái kia đem lịch sử nhấc lên, rõ ràng chính là lấy đao đâm trái tim của bọn họ!

Vào ngàn năm trước, giống cái vẫn chưa ít ỏi như thế, bọn họ lấy dung mạo ưu tú cùng thân thể yếu đuối mà trở thành đối tượng bị thú nhân đùa bỡn. Vào lúc ấy toàn bộ thế giới vẫn còn ở trong trạng thái hỗn loạn, giống cái có giá trị vũ lực thấp nhất cùng với dung mạo xinh đẹp tự nhiên trở thành tầng lớp thấp nhất trong xã hội, bọn họ không thể không phụ thuộc vào thú nhân mới có thể tiếp tục sống sót. Cho nên khi đó giống cái đối với thú nhân giống như là một loại đồ chơi, mỗi một lần tai hoạ đến, rất nhiều giống cái sẽ bị vứt bỏ, mà á giống cái có tố chất thân thể không quá tồi thì không phải chịu loại đãi ngộ này; đó là một đoạn năm tháng thống khổ nhất, hiện tại vẫn cứ cắm rễ trong lòng của mỗi giống cái. Sau đó anh hùng của giống cái bỗng dưng phát hiện ra tác dụng của linh hoa linh thảo, mới đem giống cái giải phóng ra.

Thế nhưng khi đó giống cái đã đặc biệt thiếu, sau đó tỉ suất sinh dục của đại lục càng ngày càng thấp, giống cái càng ngày càng ít, cũng càng ngày càng quý giá. Thế nhưng cho dù mỗi một giống cái đều được tất cả mọi người bảo vệ, ba ba của bọn họ cũng vẫn sẽ nói cho bọn họ biết về một đoạn lịch sử kia, đây là sự tình mà tất cả giống cái không thể nào quên được.

Mà hiện tại á giống cái kia nói bọn họ là ‘Thú nhân lệ thuộc’, rõ ràng chính là ám chỉ một đoạn lịch sử kia! Điều này làm cho mỗi một giống cái làm sao cam tâm cứ như vậy mà đi? Thế nhưng Đoạn Ngọc Giác đơn giản mói một câu, hết thảy bất mãn của giống cái liền biến mất.

Cậu nói: “Thời gian nghỉ ngơi quý giá ngắn ngủi như vậy, lãng phí ở trên người bọn họ đáng giá không?”

Thanh âm Đoạn Ngọc Giác không cao, thế nhưng cậu cũng không có dự định thả thấp giọng, vốn là không có đi vài bước, á giống cái phía sau tự nhiên đem những lời nói xem thường của Đoạn Ngọc Giác nghe được rõ ràng, có một á giống cái tính khí tương đối kém nhất thời nổi giận : “Đoạn Ngọc Giác ngươi đây là ý gì!”

Đoạn Ngọc Giác không mặn không nhạt nói: “Ý tứ trên mặt chữ, tất cả dựa vào năng lực lý giải của ngươi thôi.”

Ý tứ chính là ta chưa nói có đáng giá hay không, toàn bộ chính là các ngươi cho ra kết luận, không có quan hệ gì với ta. Nhưng là động tác của Đoạn Ngọc Giác rõ rõ ràng ràng nói cho hết thảy á giống cái rằng nói chuyện với bọn họ là lãng phí thời gian! Á giống cái một hơi không lên nổi xuống không được, nhìn chằm chặp bóng lưng của Đoạn Ngọc Giác, giống như có thể kéo xuống được một miếng thịt của cậu vậy, nửa ngày sắc mặt xanh đen nói: “Chiều nay ta nhìn bọn họ còn có thể phách lối hay không! Lão sư đều nói thiên phú của Tiểu Văn so với giống cái còn tốt hơn!”

“Đúng! Ngày mai sẽ là lúc bọn họ nên khóc!”

“Lớn lối nhiều năm như vậy, cũng nên cho bọn họ khóc một hồi!”

Vào thời điểm xung đột giữa á giống cái và giống cái đã lên đến đỉnh điểm, Mông Kình Nhận cư nhiên sau khi nói chuyện với Đoạn Ngư Lăng xong, theo mẫu thân của mình cầm lễ vật đã chuẩn bị từ rất lâu hướng về phía Đoạn gia mà đi đến!

Mẫu thân của Mông Kình Nhận cười đến không ngậm mồm vào được, “Tiểu Nhận a, đứa bé Giác Giác kia thật không sai, con nhất định phải đối xử với người ta thật tốt a! Nhiều năm như vậy con rốt cục coi trọng một người, những thứ ta chuẩn bị rốt cuộc có địa phương để đưa, từ khi con sinh ra ta liền bắt đầu chuẩn bị, lúc này sính lễ tuyệt đối kinh người!”

Mông Kình Nhận: “…” Mẫu thân, ngài làm cái gì?

Hết chương 24. Đăng bởi: admin

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Ta Nổi Tiếng Khắp Đế Quốc

BÌNH LUẬN FACEBOOK