Ta Có Một Bầy Họa Thủy

Chương 115: Nhị hoàng tử gây giận bao nhiêu, Mẫn phi gây giận bấy nhiêu

Nam Đảo Anh Đào

14/10/2020

Editor: Hoàng Ngọc Tử Băng

Tháng trước phụng chỉ tụng kinh, tháng này phụng chỉ ăn chay, Quý phi này trở thành trò cười trong group. Lúc ấy Phùng Niệm nghẹn lời, nàng biết chuyện đồng cam cộng khổ này, suy nghĩ chút liền hiểu rõ Bùi Càn chỉ sợ cảm giác chịu táo bón thay người. Nghĩ như vậy, trong lòng lại sảng khoái.

Trong khi nàng đang vui vẻ, các đại mỹ nhân trong group đều hơi tò mò Bùi Càn bên kia có cảm giác gì.

Bởi vì đề tài này mùi vị quá nặng, chỉ sợ ảnh hướng đến khẩu vị, Phùng Niệm tạm thời đóng khung chat lại, nghiêm túc ăn bữa ăn của phụ nữ có thai dành cho nàng. Loại chuyện đưa canh rau cho phụ nữ có thai này, mới nghe xong thì giận, nghĩ lại ăn nhiều rau một chút không phải chuyện xấu, dù sao y dám đưa tới chắc chắn đã hỏi qua thái y rồi. Cẩu Hoàng Đế tiếc mạng như vậy, không nắm chắc nào dám tùy tiện đưa? Y không sợ ăn hỏng thì càng chịu tội sao?

Nghĩ như thế, ăn thì ăn chứ sao.

Khi Quý phi nương nương thông qua đồ ăn điều hòa nhuận ruột thông khí, nô tỳ trong Trường Hi cung dựa vào chuyện này để lén nói thầm vài vòng, sống chết không nghĩ ra Hoàng Thượng sắp xếp như vậy là có ý gì?

Bắt đầu chủ đề bằng Hoàng Thượng đưa canh rau, về sau chuyển sang bất bình thay Quý phi nương nương. Đây chính là sứ giả quốc gia Vạn Phật trên trời, nhiều người tôn quý, gả cho Đế vương nhân gian, kết quả chẳng qua nàng chỉ là một Quý phi. Quý phi thì Quý phi, tại sao mang thai mà đối xử về sau còn chẳng bằng Du Quý nhân? Du Quý nhân bên kia lại có chung canh bổ lớn.

"Cho nên mới nói, cuối cùng Hoàng Thượng vẫn thay đổi. Người mới tiến cung, liền bắt đầu bạc đãi với người cũ."

"Cũng không thể nói như vậy, nếu thật sự ném đến sau ót cần gì phải sai người tặng đồ? Có lẽ Hoàng Thượng có dụng ý bên trong của hắn."

"Có dụng ý gì?"

"Đúng rồi, ngươi nói đi, có dụng ý gì?"

"Chắc không phải thấy nương nương của chúng ta tới từ Phật quốc, cảm thấy ăn rau tốt đối với nàng?"

"Thức ăn có thể làm được một cách khéo léo, sao lại là một món canh xanh lè thế?"

Thái giám cung nữ đều tủi thân thay chủ tử. Sau khi chuyện này truyền ra ngoài, đám Tô phi lại nghĩ đến những ngày học tập kinh văn gần đây. Ngay cả Quý phi cũng thế này, còn trông cậy vào Hoàng Thượng thương tiếc các nàng ư? Làm sao có thể chứ? Ngồi ngóng trông Hoàng Thượng bộc phát lương tâm sắp xếp tốt cho mọi người chẳng bằng sớm làm việc thiện tích đức, đủ công đức thì sẽ được báo phúc. Nói làm việc thiện tích đức chỉ là một câu đơn giản, làm thì khó, chưa đợi các nàng tìm đến cách chính xác, người nhà thân mẫu các nàng lại lần lượt đưa lời đến.

Thân mẫu Mẫn phi vẫn nói hôn sự của Nhị Hoàng tử, đại khái chính là không cam tâm chuyện hắn sớm rời khỏi cuộc tranh giành Hoàng vị, bảo Mẫn phi nghĩ một vài biện pháp. Nói là nghĩ biện pháp, nhưng bây giờ của hồi môn của người ta đã đưa đến rồi, từ hôn là chuyện tuyệt đối không thể, chẳng phải còn lại một con đường -- khiến nàng ta chết sớm một chút!

Nếu là Tuệ phi, chưa biết chừng thật sự có thể làm thật gọn gàng. Mẫn phi nào có cái gan đó? Trong tình huống bình thường còn không có, đừng nói nàng ta còn bị đầu độc.

Ánh mắt Mẫn phi rũ xuống nhìn cổ tay nàng ta, trên đó quấn ba xâu ngọc phật. Nàng ta nhìn trong chốc lát, nhàn nhạt nói: "Bản cung mệt mỏi, không muốn quản nó nữa."

"Lời này của nương nương là có ý gì?"

"Con mang thai mười tháng sinh nó ra, nuôi nó lớn như vậy, đã đủ khổ rồi, sau này không muốn bận tâm về nó nữa. Bùi Diễm lớn rồi, tính tình của nó hơi giống Hoàng Thượng, là người không chịu được bị quản. Nếu đã thế, liền để bản thân nó tự do bay nhảy, tốt xấu gì cũng không thể trách con. Con ấy à, so với trông cậy vào nó, còn chẳng bằng ăn chay niệm Phật thật tốt, cầu xin Bồ Tát phù hộ."

Thân mẫu nghe mà choáng váng?

"Nương nương sao lại giận dỗi đến mức nói những lời này? Chẳng lẽ Nhị Hoàng tử lại vì Công chúa Hồ quốc mà giành ăn với người?"

"Giận dỗi? Bản cung không giận. Ngẫm lại, người cả một đời cũng chỉ có chuyện như vậy. Con vì vị trí kia mà tranh tranh đấu đấu, cho dù cuối cùng cũng thắng, chờ nó ngồi lên thì con sống tốt được mấy ngày? Bùi Diễm gây giận như vậy, không chừng con không sống đến hôm tân hoàng đăng cơ. Chẳng bằng thoải mái tinh thần, từ hôm nay liền thong thong thả thả mà trải qua, nếu thật sự đến ngày đó, chính là không quan tâm ai kế vị, cũng không ai dám quá bạc đãi với con."

Thân mẫu của nàng ta: ? ? ?

"Vậy chúng ta thì sao? Con không suy nghĩ đến chúng ta à? Chỉ cần Nhị Hoàng tử có ngày đó, nhà ta nhất định sẽ thừa thế xông lên, như không có ngày đó... Phụ thân con, số tuổi bọn họ ngày càng lớn, huynh đệ con chưa chắc đã có thể chống đỡ cái nhà này."

"Huynh đệ không chống đỡ nổi, cái kia sớm muộn cũng sẽ sụp đổ, từ ngày hôm nay thúc giục huynh ấy vươn lên còn kịp."

"Nương nương, người đây là bị trúng tà gì vậy?"

Mẫn phi cảm thấy nàng ta không bị trúng tà, nàng ta rất khỏe. Chỉ là lúc trước gắt gao nhìn nhìn chằm chằm cái ghế kia, không cẩn thận liền chui vào ngõ cụt, bây giờ suy nghĩ lại, ngươi là mạng gì còn chưa sinh ra liền nhất định, muốn học cách tiếp nhận. Ngại thời gian trôi qua khổ, tưởng rằng trôi qua rất lâu cũng không sai, muốn thay đổi không thể bằng cách hại người được, mà thông qua làm việc thiện tích đức. Phật tổ dạy người như thế.

Trước kia nghe lời này cảm thấy rất mông lung. Phật tổ, thật sự cách nàng ta quá xa.

Gần đây trải qua "Phật âm quấn tai ba ngày không dứt", cảnh giới tư tưởng của Mẫn phi lập đức được nâng cao, còn muốn tích điểm công đức cho kiếp sau, thực sự không rảnh thay nhà thân mẫu quan tâm.

Ngược lại Mẫn phi khuyên bản thân nàng ta, thuyết phục người đưa ánh mắt ra xa một chút, không thể chỉ để ý trước mắt. Nếu muốn kiếp sau đầu thai tốt thì đừng làm đủ trò xấu nữa.

"Đời này còn chưa làm rõ còn nói kiếp sau cái gì? Nương nương, người tỉnh táo lại đi. Nhị Hoàng tử chỉ là người trẻ tuổi, không rõ người dụng tâm lương khổ. Chờ hắn cưới nữ nhân kia được một khoảng thời gian, cảm thấy không còn mới mẻ nữa, tự nhiên có thể quay qua đây, người việc gì phải cam chịu? Người thế này, làm sao ta trở về thông báo với lão gia được?"

"Cứ nói thật thôi."

"Lão gia không trách ta sao? Đời ta đã khổ lắm rồi, nương nương suy nghĩ cho ta đi."

Mẫn khi nắm ngọc phật gảy gảy: "Đời người chính là bể khổ, phải nhẫn nại, phải dám đối mặt. Nếu người không biết rõ làm sao để đối mặt, để con sắp xếp một chút xem có thể cho người tới nghe Quý phi tụng kinh một lần hay không. Nghe xong người sẽ hiểu, có dục vọng là có khổ, nghĩ thông rồi ngày tháng đều rất tươi đẹp."

Từ mấu chốt đi ra ――

Quý phi tụng kinh.

Mẫu thân Mẫn phi ngứa mắt Hi Quý phi đã lâu, nghe lời này cảm thấy chuyện nữ nhi khác thường lại có liên quan đến nàng, liền tức giận ngay tại chỗ.

"Con đi nghe nàng tụng kinh? Con không có gì làm thì đi nghe nàng tụng kinh cái gì? Nữ nhân kia có vấn đề, dính vào nàng liền không có gì tốt."

Nếu là lúc trước, bảo đảm Mẫn phi sẽ đồng ý lời này. Không sai, nhi tử của nàng ta chính là bị Phùng Niệm làm què. Công chúa Hồ quốc cũng bởi vì Phùng Niệm mới ở lại bên này, nếu không người đã sớm trở về rồi...

Nhưng mọi thứ đều có hai mặt, cũng là chuyện đó, Mẫn phi tìm được cách hiểu vấn đề mới. Tại sao nhi tử lại có hảo cảm với vị Trường Hi cung kia cao như thế? Chẳng phải hắn căn cứ vào suy nghĩ bẩn thỉu không thể để lộ ra ánh sáng, mà là cảm thấy Quý phi tốt từ tận sâu trong lòng, người đẹp còn thiện tâm. Công chúa Bảo Âm cũng thế, người khó phục vụ như vậy, đến trước mặt Quý phi còn ngoan ngoãn hơn mèo con nuôi trong nhà.

Điều này chẳng phải chứng minh Quý phi không tầm thường sao? Người bình thường sao có thể vừa tiến cung liền độc chiếm ân sủng? Qua một năm liền được sắc phong Quý phi! Còn có trước đó Tuệ phi hãm hại Phúc tần, khi các thái y đều bó tay chịu thua, cũng là Quý phi đứng ra, tùy tiện mấy cái liền giải quyết vấn đề.

Lẽ ra nàng và Phúc tần có kẽ hở, nhưng nàng có thể gạt bỏ hiềm khích lúc trước mà ra tay giúp đỡ, đây không phải tâm địa Bồ Tát sao? Nàng thật sự cứu sống người, lúc ấy ngay cả thái y đều nói hoặc là lớn nhỏ đều không giữ nổi, hoặc là chỉ có thể giữ lại nhỏ. Nàng lại cứu sống, sao nàng lại có thể là người bình thường cho được? Rất nhiều chuyện, trước kia không chú ý, bây giờ nghĩ lại đều là chứng cứ về lai lịch bất phàm của Quý phi.

Còn có một chuyện thần kỳ.

Sau khi nghe Quý phi tụng kinh, địch ý trong nội tâm nàng ta dần dần phai nhạt, thiện cảm tăng lên, sau đó nàng ta thấy Quý phi ngày càng thuận mắt. Trải qua hai năm, Mẫn phi chưa từng cảm thấy Quý phi đẹp chừng nào, chí ít lấy tiêu chuẩn cung phi đến đo nàng chỉ như vậy. Mẫn phi cảm thấy mười năm trước mình không hề thua nàng, bây giờ Lệ phi cũng chưa chắc đã bại bởi nàng. Hoàng Thượng nhất định phải nâng người đến tận trời, trong đám phi tần xem ra là chuyện lúng túng. Đám đại thần phụ họa cũng chính là nịnh hót khắc họa chân thực.

Trong một thời gian dài, Mẫn phi đều nghĩ như vậy. Cho đến gần đây, trong mắt nàng ta, Quý phi mới trở nên dễ nhìn. Mỗi lần gặp, nàng đều đẹp hơn một chút. Điều này không khỏi khiến người nhớ đến thuyết pháp, tựa như có chút Bồ Tát, nội tâm ngươi hướng thiện thì nhìn nàng sẽ thấy mặt mũi hiền lành, nội tâm độc ác thì nhìn nàng sẽ cảm thấy xấu xí không chịu nổi. Cái ngươi thấy không phải là dáng vẻ của nàng, mà là phản ánh nội tâm của ngươi.

Mẫn phi không nhớ rõ từng nghe ai nói cái này, dù sao nàng ta cũng từng nghe. Bây giờ gặp được chuyện như vậy, nàng ta cảm thấy không chừng Quý phi chính là tình huống thế này.

Trước đó nàng ta thấy Quý phi tràn đầy ác ý, cảm thấy người có ngoại hình xấu xí đã là Bồ Tát giơ cao đánh khẽ, bằng không nàng ta đã bị hù chết. Trên cơ bản, trong lòng Mẫn phi, Quý phi đã ngang hàng với Bồ Tát.

Nghe thân mẫu nói thế, nàng ta còn mang vẻ mặt nghiêm túc dạy dỗ lại: "Đó là cơ hội rất nhiều người cầu cũng không có, thậm chí con cũng không không chắc có được hay không. Người đã không tình nguyện... thì con bớt đi sức lực. Nhưng trước tiên phải nhắc nhở người, sau khi đi ra ngoài, tuyệt đối đừng nói xấu Quý phi nương nương."

Mẫu thân Mẫn phi sắp khóc đến nơi, nàng ta vẫn như thế, tỏ vẻ bản thân hơi mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi rồi, mời người này xuất cung. Một màn ngày khiến người ta không khỏi nghĩ đến tình huống Nhị Hoàng tử đến Nhu Phúc cung trước kia. Khi đó, Mẫn phi nói hết lời, hắn không nghe, hắn lấy vô số lý do để phản bác, cảm thấy người không đúng, người cứ không chịu giác ngộ, người cứ tiếp tục như vậy, sớm muộn cũng xong đời.

Cảnh tượng đó, hôm nay lại tái hiện.

Người nói cạn lời biến thành thân mẫu của Mẫn phi, bản thân nàng ta và Bùi Diễm kiên định đứng bên phía Quý phi, cảm thấy người không đúng, ý tưởng của người quá bẩn thỉu, người phải học thật tốt, nếu không sớm muộn báo ứng sẽ đến...

Nhị Hoàng tử gây giận bao nhiêu, Mẫn phi gây giận bấy nhiêu.

Nhìn hai người họ đúng là thân mẫu tử, cách tranh cãi với người đều giống nhau như thế.

Đuổi người đi xong, nàng ta cũng không nghĩ lại thân mẫu chịu được hay không, nhắm mắt một lát, liền đem theo người đến Trường Hi cung, làm cái gì? Nàng ta thấy đối thủ cạnh tranh trong cung quá nhiều, sợ Quý phi nương nương không để ý đến mình, phải đi trước bằng bất cứ giá nào, chuẩn bị sám hối một hồi, nên giải thích thì giải thích, nên xin lỗi thì xin lỗi, hỏi một chút làm thế này mới có thể cầu được sự tha thứ, tranh thủ người thứ nhất đi qua lật trời.

Phùng Niệm vừa ăn xong bữa cơm, nghe nói Mẫn phi cầu kiến, ngẫm lại, cho người đi vào. Còn tưởng là nàng ta muốn nói chuyện tuyển tú, người vào rồi mới phát hiện vẻ mặt của nàng ta không đúng.

"Sao rồi?"

"Tín nữ... à không, thần thiếp đến tạ tội với nương nương. Trước kia, rất nhiều suy nghĩ, thái độ của ta không chín chắn. Gần đây ta đã tự kiểm điểm, nương nương người xem làm sao mới có thể tha thứ, cứ mở miệng."

Trong group ――

Phùng Niệm: "Mới vừa rồi không phải nàng ta tự xưng tín nữ à?"

Trần Viên Viên: "Là coi muội trở thành Bồ Tát, không sai."

Dương Ngọc Hoàn: "Hội 'Ủng hộ Quý phi dạy dỗ vô điều kiện' liền thành lập sao?"

Phan Ngọc Nhi: "Cái tên thật khó nghe."

Vương Chính Quân: "Trọng điểm là cái này à?"

Lữ Trĩ: "Còn trọng điểm hay không trọng điểm cái gì? Không thừa nhận cũng không phủ nhận, nàng ta suy nghĩ liền hiểu. Nàng ta yên ổn rất tốt, đối với ai cũng tốt."

Là đạo lý này, làm chủ group họa thủy, da mặt Phùng Niệm cũng giày ngang nhau. Nàng thật sự lạnh nhạt đáp: "Loại chuyện này, ta không thèm để ý. Chỉ cần tỷ nhớ kĩ, thiện có thiện báo, ác giả ác báo, nghĩ rõ xem mình muốn làm gì, chọn đúng đường, kiên trì đi hết là được."

Mẫn phi lại hỏi lại: "Nương nương tha thứ cho ta sao?"

"Đều là chút chuyện nhỏ lông gà vỏ tỏi thôi, chưa từng trách tội, sao nói đến tha thứ?"

"Nương nương yên tâm, ta đảm bảo đã từ bỏ thói quen xấu lúc trước, không còn mong ước xa vời, không còn ghen tị." Nói xong lời này, Mẫn phi tràn đầy chờ mong, nhìn Phùng Niệm.

Phùng Niệm rất muốn lau mồ hôi trên trán. Nàng nhịn được, nói: "Chuyện này rất tốt, ta rất vui."

...

Trong khoảng thời gian này, rất nhiều người trong cung chú ý đến Trường Hi cung. Chuyện Mẫn phi tới liền truyền khắp rất nhanh, về sau có mấy người không cam tâm lạc hậu.

Bởi vì chút phát triển này, cống hiến của hai kỹ năng 'ra âm thanh giáp thiên hạ' và 'ba ngày không dứt' của Trần Viên Viên tăng vọt, mạnh mẽ vượt qua đám Dương Ngọc Hoàn, trở thành người giàu thứ hai trong group, dưới Phan Ngọc Nhi, suýt chút làm Đát Kỷ tỷ tỷ tức chết.

Điều gây giận nhất không phải nàng bội thu rất nhiều, mà là chuyện này rõ ràng chưa xong, thậm chí lúc này mới bắt đầu mà thôi.

Nhìn kỹ năng người khác, xem lại mình một cái, Đát Kỷ sắp bị cái group phá hoại này làm tức chết.

Khi nàng đang oán trách trong group, cẩu Hoàng Đế của chúng ta chào đón giây phút vui sướng, gần đây có chút khổ, một mặt trong cung đang phát triển thành am ni cô, mặt khác bởi vì Quý phi tháng càng ngày càng lớn, lại bắt đầu có vài phản ứng kì lạ. Hai mặt này đan xen, y cảm thấy cuộc sống chả có mùi vị gì nữa.

Cuối cùng đã đến ngày này, sau khi các tú nữ tỉ mỉ ăn mặc nhất có thể, xếp hàng đến ngự tiền để Hoàng Thượng chọn lựa. .

Không chỉ Hoàng Thượng, Quý phi người mang lục giáp cũng ở đó, ba phi khác đều tới đây.

Trước khi tú nữ vào điện, Phùng Niệm còn nói: "Mặc dù đợt này tuyển vội, nhưng người đến tham tuyển không nhiều như thế. Theo thần thiếp biết, chất lượng tú nữ có lẽ sàn sàn nhau."

Phùng Niệm vừa mở miệng, ba phi chắc chắn sẽ cổ vũ. Các nàng đều phụ họa, nói thật lòng, đợt tú nữ này đều có ngoại hình không tệ, đều có các loại khí chất, nhất định có thể tuyển ra người phù hợp với mong muốn của Hoàng Thượng.

Bùi Càn vốn nghĩ muốn thêm một vài gương mặt mới mẻ, phải là người trẻ tuổi hoạt bát, nhìn vào có thể khiến người ta vui vẻ. Nghe lời này, y rất mong chờ, còn thúc giục một tiếng, nói có thể bắt đầu cho cung nữ đi vào.

Người đã vào, nhưng không giống như Bùi Càn dự đoán trăm hoa đua nở. Năm người hàng đầu tiên đã khiến y không cười nổi.

Đây chính là cái gọi mỗi người một vẻ, trăm hoa đua nở? Cái này không phải năm người nhạt như cúc sao? Khí chất này, cảm giác này, chẳng khác gì phi tần cung nữ nghe Quý phi đọc kinh, cơ bản giống hệt nhau.

Bùi Càn không bị táo bón, nhưng vẻ mặt y như bị táo bón. Y nhìn sang bên cạnh: "Quý phi..."

Phùng Niệm nhịn cười quay sang nhìn. Nàng nói: "Để người nhìn mỹ nhân, người nhìn ta làm gì? Mau nhìn một cái, người cẩn thận nhìn xem, một đám này xinh đẹp biết bao nhiêu!"

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Ta Có Một Bầy Họa Thủy

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook