Ta Có Một Bầy Họa Thủy

Chương 122: Hồ vương thật là một nam nhân thủ đoạn tàn nhẫn, lại ác với thân nhi tử như vậy.

Nam Đảo Anh Đào

10/10/2020

Editor: Đào Sindy

Hoàng Thượng tới trước, ngày kế tiếp Bảo Âm cũng vào cung, nàng ta không phải đến để chửi bới mà là đi cầu an ủi.

"Phụ vương gửi thư đến nói ông ấy rất hối hận, sớm biết như thế sẽ không đồng ý để ta gả đến Lương quốc."

Lúc này Phùng Niệm mới cảm nhận rõ ràng Hồ vương cực kỳ tức giận, hơn một năm nay, từ Bảo Âm miêu tả nàng có thể nghe ra vị bá chủ thảo nguyên này vô cùng yêu thương nữ nhi của mình, thế mà lần này ngay cả nữ nhi cũng oán trách.

Tình huống này hẳn phải an ủi lập tức, Phùng Niệm nói: "Đừng buồn, làm phụ mẫu ai mà cam lòng nghiêm túc trách cứ nhi nữ chứ?"

Bảo Âm nâng cằm, nói cũng không tính trách cứ: "Phụ vương cảm thấy bên Lương quốc này khắp nơi đều là hố, ngay cả Ô Lực Cát và Khánh Cách Nhĩ Thái cũng trúng hố, thấy ta cũng không thông minh hơn bọn họ nên ông lo lắng cho ta." Bảo Âm xác định vị trí đầu óc của thân phụ đối với mình, dưới cái nhìn của mình thì nàng không thông minh nhưng đến Lương quốc hơn một năm chưa chịu thua thiệt gì, trước đó ầm ĩ với mẫu phi Bùi Diễm không thoải mái, bây giờ thái độ đối phương cũng có một chút thay đổi, chẳng lẽ không phải nàng ta có thành công to lớn sao?

"Phụ vương không quản được Nhị ca ta nhưng ông phạt nặng Khánh Cách Nhĩ Thái, bởi vì Khánh Cách Nhĩ Thái lén chạy đến đấy, hắn vốn không được cho phép đến Lương quốc."

Phùng Niệm tò mò nói: "Làm sao mới tính là phạt nặng? Giam cầm hay quất roi à?"

Bảo Âm khoát tay, nói cái đó vô dụng.

"Các Hoàng tử Lương quốc có cách viết khác, chúng ta nặng võ, dù là Khánh Cách Nhĩ Thái nhìn không cường tráng giống Ô Lực Cát, thật ra từ nhỏ đã cưỡi ngựa bắn tên đấu vật, những ca ca kia của ta thường xuyên luận bàn võ nghệ, tài nghệ không bằng người nhưng cũng coi như tạm ổn, bị đánh với bọn họ mà nói không tính là gì."

"Hồ vương định phạt thế nào?"

"Ông để Khánh Cách Nhĩ Thái đi nhặt phân ngựa rồi, muốn hắn nhặt đủ ba tháng, vừa nhặt vừa cảnh tỉnh lại."

Nghe thấy lời này, Phùng Niệm cũng cảm giác chóp mũi cò mùi. Trong group, cũng là Đông Ca thảo nguyên hiện thân giải thích, nàng nói một đống phân ngựa thật ra không thể nào thối, nhưng dọn dẹp toàn bộ chuồng ngựa thì không giống vậy, nhất là hiện tại trời dần dần nóng, mùi vị đó khó ngửi nhiều hơn so với mùa đông.

Nhưng phân ngựa là đồ tốt, phơi khô có thể làm củi dùng, nuôi ngựa nhiều khẳng định phải nhặt.

Có đại mỹ nhân cảm khái nói ――

Hồ vương thật là một nam nhân thủ đoạn tàn nhẫn.

Lại ác với thân nhi tử như vậy.

Vậy mà để đường đường là Tứ Hoàng tử điện hạ đi nhặt phân ngựa.

Trong lòng Phùng Niệm tự nhủ may là thân nhi tử, nếu không thì người dám làm như thế sớm đã không còn.

Phùng Niệm cười hai lần, hỏi Bảo Âm muốn ra ngoài đi dạo hay không: "Hai ngày nữa bản cung phải theo Hoàng Thượng đi chùa chiền một chuyến."

Bảo Âm gật đầu thành gà con mổ thóc: "Đi, ta đi, lần trước muốn để Bùi Diễm dẫn ta đi xem nhưng hắn không rảnh, một mình ta thì thật không có ý nghĩa gì."

"Nhị Hoàng tử bận rộn gì? Ngay cả rảnh rỗi ra ngoài một chuyến cùng ngươi cũng không có?"

"Cũng không phải. " Bảo Âm nói xong nhích lại gần Phùng Niệm nói: "Nương nương biết chuyện Đại Hoàng tử sắp thành thân chứ. Bùi Diễm tự mình nói với ta, hình như hắn không thích Hoàng tử phi Hoàng Thượng chọn cho, gần đây tìm Bùi Diễm uống hai ba hồi rượu."

"Không thích? Vậy trước kia làm gì? Nếu hắn nói sớm, Hoàng Thượng có thể cố ý chọn người không hợp nhãn hắn để bọn họ tra tấn lẫn nhau hay sao?" d$đ>l}q!đ

"Ta không rõ, nhưng ta nghe Bùi Diễm nói, hình như một năm gần đây hắn mới có người trong lòng. Đến lúc này rồi không thể nào từ hôn, Bùi Diễm ra chủ ý cho hắn, bảo hắn đối tốt với chính phi, thực sự không bỏ xuống được cưới thêm Trắc phi về. Đại Hoàng tử lắc đầu nói không được, còn vì sao thì ta không biết."

Đời trước Phùng Niệm cũng đọc nhiều sách vở kiến thức uyên bác, mắt nàng cũng không chớp nghĩ đến mấy khả năng: "Nếu không phải đối phương xuất thân tốt không có khả năng nhẫn nhịn ở vị trí Trắc phi thì là người đã định việc hôn nhân, theo khẩu vị không chừng hắn nhìn trúng nữ tử đã có phu quân rồi."

Lúc Bảo Âm tới người hầu trong phòng không tránh ra ngoài, giống lúc này, đám Thụy Châu nghe lời này, thầm nghĩ Quý phi nương nương cũng dám nói ra.

Nhưng Đại Hoàng tử còn tốt.

Thân mẫu Đại Hoàng tử mất sớm, hắn ta ở trong cung không có người nào.

Lúc bọn nha hoàn suy nghĩ điều này, Bảo Âm không tính đầu óc thông minh bỗng nhiên đột nhiên thông suốt, nàng ta nghĩ hình như người khác cũng vì coi trọng nữ tử đã có phu quân mà khổ trong lòng, là ai nhỉ?

...

...

Nghĩ tới!

Là Ô Lực Cát!

Bảo Âm nhìn chằm chằm Quý phi

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Ta Có Một Bầy Họa Thủy

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook